Manh Sủng Nhật Thường – Chương 159

Chương 159: Chuyện hằng ngày của thành viên mới

Hai thực tập sinh cũng đã quen với cuộc sống trong bệnh viện, Trầm Lạc lại chú ý quan sát cừu con, phát hiện nó cũng thích ứng khá tốt, không quá hai ngày đã học được cọ chân người khác xin sữa uống. Đám động vật trong bệnh viện tuy rằng đối với người bạn mới này cũng có chút ngạc nhiên, bất quá bọn chúng lý giải không được, vì vậy có đôi khi liền trực tiếp xem bé cừu Tiểu Dương này như đồng loại của mình. Mèo thì có chút cao lãnh, bình thường cũng sẽ không chủ động trêu chọc, đám chó như Ethan hiển nhiên cũng không vấn đề gì, thế nhưng với loại Husky như Bruce vậy thì khó mà nói. Cho nên, không quá một tuần cừu và Husky đã tạo thành thế lực thủy hỏa bất dung, mà Husky thực sự cũng không quá đáng tin, vậy mà hơi động một chút liền lao đến căn đầu của cừu con, cừu con hiển nhiên không đồng ý, tuy rằng chưa mọc sừng nhưng đá chân cũng là bản năng trời sinh, thoáng cái liền quẳng cho Husky một cước, tuy rằng một cước này không nặng nhưng cũng đủ để hù dọa Husky, từ đây về sau hai bên liền giằng co lên.

Tiểu Dương đã nếm thử đủ thức ăn chó mèo, chỉ là vừa ăn một miếng liền nôn ra, thậm chí còn phát ra thanh âm phì phì, Trầm Lạc không nói gì, đây rốt cuộc là có bao nhiêu khó ăn chứ!

Thế nhưng Tiểu Dương đối với những thực vật màu xanh đểu cảm thấy rất hứng thú, tuy rằng vẫn đang bú sữa thế nhưng có lẽ là do tiên tính, nó đối với những rau xanh luôn có tình cảm rất sâu đậm, vừa nhìn thấy liền muốn gặm một chút, mà ngay cả mớ lá hương thảo Trầm Lạc dùng để điều chế thức ăn cho vẹt cũng đã bị nó nhai không ít. Con cừu nhỏ đột nhiên lại trở nên hoạt bát linh động thật nhiều, không còn bộ dạng ngơ ngác như trước nữa.

Trầm Lạc nghĩ, chẳng lẽ ban đầu là sợ đến ngu người? Hiện tại đã định thần lại nên mới khôi phục lại?

Đại chiến Husky và cừu con cũng được Trịnh Gia Mỹ cập nhật lên weibo, những người hâm mộ cũng cực kỳ quan tâm, có người ủng hộ Husky có người ủng hộ cừu con, bất quá thế lực hai phe hình như cũng khá ngang nhau.

Chỉ là Trầm Lạc thầm nghĩ, đợi Tiểu Dương trưởng thành, bắt đầu mọc sừng, phỏng chừng Husky liền phải khóc ròng.

Tiểu Xuyên rốt cục cũng xác định lịch trình, ngày về ấn định khoảng ngày 20, hoàn toàn không kịp ăn nguyên tiêu. Trầm Lạc đối với việc này cảm thấy rất tiếc nuối, anh vốn lên kế hoạch làm một ít trôi nước cho Tiểu Xuyên nếm thử, hiện tại đều tiện nghi đám nhân viên trong bệnh viện rồi.

Hai thực tập sinh liền miệng khen ngon, bột gạo nếp là mua ngoài chợ, không có gì đặc biệt, mấu chốt là nhân ở bên trong, ăn đặc biệt ngon. Vi Chí Văn mặc dù không nói ra lời, thế nhưng một mình anh ta đã xử lý hết ba chén lớn dùng, hành động biểu thị anh ta cảm thấy tay nghề của Trầm Lạc cực tốt.

Mà Trầm Lạc đến tận sau này mới phát hiện, Vi Chí Văn, hoặc là nên gọi là Thiết Tháp, thật sự quá dễ nuôi, chỉ bằng tay nghề kia của Vương Vỹ anh ta cũng có thể ăn hết ba chén lớn. Bất quá, vừa nhìn vào hình thể của anh ta liền biết, lượng cơm ăn có ít cũng không ít được bnh..

Trầm Lạc lén lút nhéo Tôn Kỳ dưới mặt bàn, nói: “Anh vì sao không nói sớm cho tôi biết chuyện Thiết Tháp có thể ăn nhiều như vậy chứ?!”

Tôn Kỳ cười hắc hắc, nói: “Cậu ấy không cho tôi nói, trước đây khi cậu ta làm việc ở công trường cũng bị ông thầu lấy lý do đó để trừ lương, cậu ấy không dám nói anh biết, vì vậy tôi cũng không nói.”

Trầm Lạc không nói gì,: “Lẽ nào tôi chỉ vì mấy chén cơm liền đuổi việc anh ta sao?”

Vi Chí Văn thực sự chính là lo lắng như vậy, hiện tại anh ta có ăn có ở, so với trước đây tốt hơn rất nhiều, tiền lương nhận được cũng không ít hơn lúc trước, thế nên cảm thấy rất thỏa mãn.

Vi Chí Văn ngủ cùng Tôn Kỳ, cũng không biết Tôn Kỳ làm sao có thể ngủ được, bởi vì tiếng ngáy của Vi Chí Văn đủ cường độ xuyên thấu hai mặt tường, ngay cả Trầm Lạc cũng nghe được rõ ràng, có thể tưởng tượng được ngay tại hiện trường sẽ có bao nhiêu chấn động.

Cũng may Vi Chí Văn làm việc khá tốt, tuy rằng lúc gói hàng có hơi chậm nhưng cũng không còn cách nào, đầu óc của anh ta không quá nhanh nhạy mà, bất quá sức lực quả nhiên đủ mạnh, một người sánh với ba người, nhờ thế Tôn Kỳ cũng tiết kiệm không ít công phu.

Đầu óc của Vi Chí Văn chỉ là hơi chậm chạp nhưng không phải ngu xuẩn, vì vậy Tôn Kỳ cũng dạy anh ta một ít biện pháp rút ngắn thời gian đóng gói, đợi anh ta nắm giữ kỹ xảo xong cũng coi như làm việc với hiệu suất cao.

Trầm Lạc biết Tôn Kỳ nhất định sẽ nói tốt cho Vi Chí Văn, bất quá hiện tại cũng không nghe khách hàng nào trách cứ sản phẩm, thế nên anh chẳng xét nét quá nhiều làm gì.

Tiểu Xuyên cũng sắp trở về rồi, Trầm Lạc liền bắt đầu chuẩn bị nấu một bàn thức ăn ngon tẩy trần cho Tiểu Xuyên, thật sự khiến tất cả mọi người trong bệnh viện háo hức chờ mong.

Hôm đó, Vượng Phúc đặc biệt lái xe chạy đến bệnh viện của Trầm Lạc tặng chút đồ

Trầm Lạc nhìn thấy mấy cục lông tròn phủ đầy lông tơ màu vàng thì hơi chút kỳ quái, hỏi: “Đây là vịt con sao?” Trầm Lạc đúng là đang định nuôi thêm vịt, hồi tết tặng đi mấy con lại ăn mất mấy con, hiện tại không còn bao nhiêu, hơn nữa đợi lúc Tiểu Xuyên trở về còn định giết một con.

Vượng Phúc nói: “Không phải vịt đâu, là ngỗng đấy! Còn biết mổ người nữa!”

Trầm Lạc cẩn thận nhìn một chút mới phát hiện mấy đứa này không quá giống vịt con, mặc dù bề ngoài khá tương tự nhưng thân hình, cái mỏ, bàn chân cũng không phải hoàn toàn giống nhau.

Trầm Lạc vẫn chưa từng nuôi ngỗng đâu, cũng cảm thấy thật thú vị, hỏi: “Cái này bán thế nào? Tôi mua hết!”

“Ôi chao! Ông chủ Trầm, cái này không phải để bán, tôi là muốn tặng cho anh, không lấy tiền đâu.”

Trầm Lạc không muốn chiếm tiện nghi của người khác, nào ngờ Vượng Phúc vừa đặt ngỗng con xuống đã xoay lưng chạy đi, còn nói vọng lại: “Thứ này cũng không khác nuôi vịt là bao, lúc nhỏ phải chú ý đừng để bị chồn hay rắn bắt đi, đến lớn rồi liền ổn!”

Trầm Lạc vừa định đuổi theo đối phương đã mở máy kéo chạy mất, anh chỉ đành bất đắc dĩ nhận lấy, nếu người kia đã nhiệt tình như vậy thì anh cũng chỉ đành thu về. Phần nhân tình này, tương lai chỉ cần nghĩ biện pháp hoàn trả là được.

Trong mắt phần lớn mọi người, ngỗng cũng khá lạ lẫm, bởi vì loài ngỗng hiển nhiên là hiếm thấy hơn gà vịt nhiều lắm, huống chi còn là ngỗng con.

Trịnh Gia Mỹ nhất định không quên chụp lại ảnh của ngỗng con post lên weibo, sau đó những người hâm mộ đều chạy tới vây xem. Nuôi ngỗng không khó lắm, bởi vì bản thân nó có thể tự tìm thức ăn, thế nhưng ngỗng thực sự rất hung dữ, thậm chí còn dữ hơn cả chó. Lúc bạn đi ngang qua mấy con chó, chúng nó có thể sẽ sủa hoặc không sủa, thế nhưng đám ngỗng nhất định sẽ đuổi theo bạn để mổ, đối với rất nhiều người mà nói, sự tồn tại của ngỗng đơn giản chính là ác mộng tuổi thơ

Bất quá, cũng có rất nhiều người thưởng thức vẻ đáng yêu của ngỗng, hy vọng Trịnh Gia Mỹ sau này sẽ chụp thêm nhiều ảnh post lên weibo, thế nhưng Trịnh Gia Mỹ lại báo rằng đám ngỗng này sẽ được ông chủ nuôi ở nông thôn, bởi vì ngỗng cũng giống như gà vịt, sẽ tùy tiện bài tiết, không tiện nuôi trong bệnh viện.

Tất cả mọi người đều biểu thị thật đáng tiếc.

Lúc này, mỗi ngày Trầm Lạc không phải chỉ có nhiệm vụ dẫn chó đi dạo mà còn phải dẫn theo cả cừu, dù sao cừu cũng cần ra ngoài xả hơi mới tốt. Trầm Lạc đeo vòng cổ và dây dẫn cho Tiểu Dương, tuy rằng trên mạng có nhiều người nói cừu cũng có thuộc tính giống chó, sẽ đi theo chủ nhân, chỉ là Trầm Lạc vẫn lo Tiểu Dương không quen việc này, đi đi một hồi lại đi theo người khác, vì vậy trước hết phải làm quen rồi mới tính.

Đối với công viên Úc Kim Hà mà nói, con cừu này tuyệt đối là một tồn tại rất đặc biệt, trong công viên dù là chó mèo hay chim chóc cũng có đủ, chỉ là không có cừu, vì vậy mọi người đều rất thích thú, có người lén lút chụp ảnh Tiểu Dương, cũng có người đến xin phép Trầm Lạc đến chụp ảnh chung. Mà nhóm biểu thị sự hoan nghênh nồng nhiệt nhất chính là trẻ con, vừa thấy cừu con đã chạy đến ôm, Trầm Lạc cũng rất bất đắc dĩ.

Dần dà, mọi người đều cảm thấy quen hơn, Tiểu Dương cũng luyện được gan lớn, căn bản không còn sợ người nữa, thậm chí còn dám hướng về phía kẻ khác kêu gọi. Bất quá, đây đều là chuyện sau này.

Thảm cỏ trong công viên Úc Kim Hà, Trầm Lạc không dám cho dê gặm, bởi vì những thứ này đều có phun thuốc, ăn vào sẽ không tốt cho cơ thể. Đợi trở về nông thôn rồi, những loại cỏ dại ở đó đều có thể tùy tiện gặm, sáng nào khi thức dậy Tiểu Dương cũng chạy ra mài răng một hồi chỉ là vẫn không nuốt xuống, bởi vì nó vẫn chỉ là một con cừu còn trong giai đoạn bú sữa mà.

Dắt chó đi dạo xong, Tôn Kỳ và Thiết Tháp đã chờ sẵn trong bệnh viện, vừa thấy Trầm Lạc, Tôn Kỳ liền nhiệt tình bước lên chào hỏi, thuận tiện còn giúp Trầm Lạc download một app mới vào điện thoại, tên là Tri Hồ, cũng chính là một phần mềm giao lưu hỏi đáp.

“Ông chủ, anh có thứ này khẳng định sẽ trở thành ‘người nổi tiếng’ trên weibo!”

Trầm Lạc không có gì hứng thú, hỏi cho có lệ: “Thành người nổi tiếng thì có ích lợi gì?”

“Cái này… không phải mọi người đều thích sao? Anh sẽ được người khác chú ý!”

“Tôi hiện tại cũng rất nổi tiếng.” —— Là nổi danh keo kiệt khắp weibo.

Tôn Kỳ hoàn toàn không còn lời chống đỡ.

“Là thế này, anh đăng ký app xong sẽ có người đặt một số vấn đề về thú cưng, anh có thể trả lời bọn họ, xem như giúp những người đó phổ cập khoa học. Rất nhiều người nuôi thú cưng sẽ phạm một ít sai lầm thường thức, nếu như anh chịu đính chính khẳng định sẽ có rất nhiều người đọc được, đây chính là chuyện cực kỳ tốt với chó mèo.”

Trầm Lạc nhíu nhíu mày, nói: “Vậy anh tải cho tôi đi!”

“Được thôi!”

“Nói xem, anh vì sao lại nhiệt tình mồi chai tôi như vậy? Chẳng lẽ có ẩn tình gì sao?”

“Không… không thể nào đâu!” Tôn Kỳ cúi đầu loay hoay chơi điện thoại.

Trầm Lạc hừ một tiếng, nói: “Nếu để tôi phát hiện, anh cứ tự liệu mà làm!”

Tôn Kỳ khàn giọng cười trừ, vội vàng nói: “Chỉ là bọn họ đánh cuộc với tôi, nói nếu như tôi có thể thuyết phục anh đăng ký Tri Hồ thì mỗi người sẽ chung cho tôi một trăm đồng!”

Trầm Lạc a lên một tiếng, nói: “Tôi chỉ đáng giá một trăm đồng thôi sao?!”

“Dĩ nhiên không phải, chúng tôi có đến mười mấy người lận! Vậy nên góp lại cũng là hơn một nghìn đồng.”

Tôn Kỳ đương nhiên không dám nói cho Trầm Lạc, những người kia là nghĩ anh quá quê mùa nên sẽ không chịu gia nhập Tri Hồ, Tôn Kỳ lại giúp Trầm Lạc biện giải, cho nên mới có trận đánh cược này.

Trầm Lạc trợn trắng mắt nhìn Tôn Kỳ, nói: “Bình thường nhìn anh cũng rất linh động, sao lần này lại ngu xuẩn như vậy? Anh hẳn là nên gọi tiền cược nhiều một chút, như vậy mới có thể thắng nhiều tiền chứ!”

“Tôi không phải sợ thua sao? Nếu thua cũng là hơn một nghìn nha, tiền lương của tôi mới có bao nhiêu chứ?”

Mỗi giờ mỗi phút đều không quên than thở.

Trầm Lạc lại càng thêm khinh bỉ: “Anh trước hết cứ nói thẳng với tôi, sau đó chúng ta cùng nhau lừa bọn họ một khoản không phải được rồi sao! Ngu xuẩn!”

Tôn Kỳ vỗ đầu một cái, còn không phải sao! Chỉ cần đụng đến tiền chỉ số thông minh của Trầm Lạc nhất định gia tăng gấp bội!

Tài khoản Tri Hồ của Trầm Lạc đơn giản cũng gọi là Trầm Lạc, phần ghi chủ thì để là ông chủ bệnh viện thú y, cực kỳ dễ hiểu. Về phần avatar, Trầm Lạc lại chọn một bức ảnh tương đối hài lòng, tuyệt đối không thể quê mùa như đám hình đã bị post lên weibo.

Vừa chuẩn bị xong, lại có một đám danh nhân của Tri Hồ lập tức follow Trầm Lạc, sau đó còn gửi bài thi cho Trầm Lạc.

Trầm Lạc vừa nhìn, cái gì mà ‘Giá trị nhan sắc của mèo vườn có thể đạt đến bao nhiêu, giá trị nhan sắc của chó đất cao như thế nào?’. Đây cũng là vấn đề?

Trầm Lạc đem ảnh Cầu Cầu và Tây Thi cùng với một ít chó đất mèo vườn tương đối xinh đẹp post lên, một chữ cũng không nói thêm. Đám chó mèo này đầu là những thành viên trong bệnh viện của Trầm Lạc, toàn bộ đều có huyết thống bản địa, bất quá dung mạo còn đẹp hơn một ít chó mèo Tây.

Vấn đề nhan sắc này trả lời rất thuyết phục.

Tôn Kỳ lập tức nhấn like cho Trầm Lạc, đồng thời còn comment: ‘Ảnh chụp ông chủ post trực tiếp vượt qua muôn nghìn lời nói!

Phía dưới có vài người không quen biết nhắn lại: ‘Ảnh sưu tập của anh cũng nhiều quá đi.’

Vì vậy tài khoản Tri Hồ của Trầm Lạc chưa từng yên tĩnh, có rất nhiều người nhấn like hoặc comment.

Trầm Lạc tuy rằng nổi tiếng, thế nhưng chưa từng hưởng qua hương vị nóng đến bỏng tay thế này, có hơi mơ màng hỏi Tôn Kỳ: “Đây là sao vậy?”

Tôn Kỳ nói: “Những người nổi tiếng follow anh, vừa like lại còn comment, những người chú ý bọn họ cũng có thể thấy được, sau đó lại bắt chuyện với anh. Anh tốt xấu cũng coi như phân nửa người noi tiếng, vậy nên bọn họ đều chào hỏi anh cũng là chuyện không lạ lùng gì.”

Quỷ củ này Trầm Lạc thật sự không hiểu được, bất quá anh lại không thèm để ý, trên mạng có nổi tiếng hay không đối với anh chẳng có sự khác biệt gì lớn, chỉ cần chuyện làm ăn tốt là được. Trọng trách của anh chính là nuôi sống cả đám giặc trong bệnh viện!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *