Manh Sủng Nhật Thường – Chương 125

Chương 125: Trầm Lạc là cao nhân

Bất quá, nếu Bạc Vân Thiên biết bàn tính của mình đã thất bại không biết sẽ nghĩ thế nào đâu! Sắc mặt khẳng sư rất đặc sắc.

Trầm Lạc còn chưa vui vẻ xong Elaine đã bị chủ cũ trả trở về, thái độ của Elaine rất hưng phấn thế nhưng chủ nhân của nó lại vô cùng xám xịt.

“Ông chủ, anh kiểm tra cho Elaine một chút xem, nó đã hai ngày không ăn gì rồi.”

Trầm Lạc cảm thấy có chút xin lỗi cô bé này, thế nhưng đây là nguyện vọng của Elaine và Ethan, Trầm Lạc cũng sẽ không lưu ý một chút chuyện nhỏ như thế. Anh liền ôm Elaine vào cho Uông Bác kiểm tra.

Uông Bác nói: “Bỏ ăn hai ba ngày cũng không phải rất quan trọng, thế nhưng nếu như kéo dài hơn rất có thể sẽ xảy ra chuyện.”

Sắc mặt của cô gái lại trắng thêm một chút.

Uông Bác mang ra một phần thức ăn cho chó, Elaine cứ quấn quýt cọ cọ bên cạnh Ethan thật lâu, sau đó trong sự bầu bạn của Ethan mới bắt đầu chịu ăn uống, ăn no liền hí hửng chạy ra ngoài chơi đùa.

Cô gái thấy Elaine đã chịu ăn thì cũng yên lòng, chỉ là cũng không cảm thấy quá thoải mái.

“Elaine hình như không thích về nhà em, nó hoàn toàn không còn vẻ hoạt bát đáng yêu như trước đó. Ngày xưa khi nhà em ăn cơm, nó sẽ chạy đến bên cạnh ngửi ngửi xin ăn, bây giờ lại một chút hứng thú cũng không thấy.”

Trầm Lạc nói: “Cũng không phải Elaine không thích nhà em mà là nó thích ở đây hơn, bởi vì Ethan đang ở nơi này. Vừa rồi không phải nhờ Ethan nó mới chịu ăn nhiều như vậy sao?”

Kỳ thực Trầm Lạc còn có chút lo lắng Elaine sẽ no đến trướng bụng đấy.

Cô gái nói: “Vậy làm sao bây giờ, cho dù sau này em mang nó về nhà, không phải nó sẽ không vui sao?”

Lúc này Trầm Lạc liền phát huy nhuẫn nhuyễn tiềm chất ‘Bạn tốt của phụ nữ’, nói: “Như vậy phải xem em muốn mình vui vẻ hay là muốn Elaine hạnh phúc.”

Cô gái hiểu được ý tứ của Trầm Lạc, nếu như cô vì niềm vui của mình mà khư khư cố chấp giữ Elaine lại cũng không phải là không thể, chỉ là làm vậy Elaine sẽ không vui. Nếu như Elaine ở lại trong bệnh viện, nó nhất định sẽ rất thoải mái hạnh phúc.

“Thế nhưng em luyến tiếc Elaine.” Cô gái không khỏi có chút ưu thương.

Trầm Lạc nói: “Thứ tình cảm này anh cũng hiểu, tuy rằng đám động vật thường trú ở chỗ anh rất nhiều, thế nhưng mỗi khi có đứa nào phải rời khỏi anh cũng sẽ cảm thấy luyến tiếc. Anh có một đề nghị, Elaine còn có chừng hơn tháng nữa sẽ sinh con, đến lúc đó tuy rằng không biết sẽ có bao nhiêu cún con, thế nhưng mọi người có thể nhận một đứa về nuôi. Tuy rằng không phải là Elaine, thế nhưng con của Elaine cũng không có bao nhiêu khác biệt mà, em nói có đúng không?”

Cô bé cũng có chút do dự.

Trầm Lạc liền bồi thêm: “Lúc đó cún con còn nhỏ, mọi người đối tốt với nó, nó liền chỉ nhớ rõ mọi người. Sẽ không giống Elaine vậy.”

Ngón tay cô gái xoắn lại cùng nhau, có thể thấy được cô đang rất phân vân, không biết quyết định thế nào.

“Lúc đó em có thể thường xuyên dẫn cún con trở về thăm Elaine, mẹ con bọn chúng cũng không tính bị tách ra. Hơn nữa bọn anh có thể phụ trách tiêm phòng và khám sức khỏe trọn đời cho cún, không cần em dùng tiền.”

Cún con tuy rằng cũng không phải Elaine, thế nhưng trong quá trình chăm nom, anh tin rằng cô bé cũng sẽ đầu nhập tình cảm vào, sau đó từ từ bỏ qua Elaine, đem sự quan tâm đặt lên người cún con.

Cô gái xoắn xuýt một lúc lâu rồi mới nói: “Dạ, chúng ta cứ làm thế đi.”

Trầm Lạc lập tức vui vẻ, chỉ là vẫn cố gắng đè nặng nét mặt, không để lộ tẩy quá nhanh: “Vậy cha mẹ em có đồng ý không?”

Cô gái thở dài, nói: “Em sẽ thuyết phục bọn họ.”

Trầm Lạc nói: “Thực sự cám ơn em.”

Trong việc này, Trầm Lạc rốt cục vẫn là chiếm phần hời, dưng không có thêm một con Golden, dựa theo giá thị trường mà nói, một con Golden tốt như vậy cũng phải trị giá vài nghìn đồng! Về phần cún con, mặc kệ Elaine có thai với con chó nào, gia đình của cô bé cũng có quyền giữ lại cún con, không cần Trầm Lạc đưa tặng. Vì vậy Trầm Lạc chỉ có thể đem việc chăm sóc sức khỏe miễn phí cho cún con ra xem như bồi thường.

Vì Ethan, Trầm Lạc thật sự xem như liều mạng.

Cô gái đã không còn suy nghĩ muốn mang Elaine về nhà, thế nên liền bước lên gọi Elaine đến xem một chút, nhìn thấy bộ dạng toét miệng đùa giỡn của nó cô gái liền cảm thấy, để Elaine ở lại nơi này không phải quyết định sai lầm.

Việc in ấn bưu thiếp lần này dưới sự quản lý của Tôn Kỳ thật sự rất thuận lợi, bưu thiếp lần trước đều đã được thiết kế tốt, lúc này chỉ cần tái bản, cũng không phải phí công chọn lựa đắn đo gì thêm, vì vậy không qua mấy ngày đợt hàng thứ hai đã hoàn thành đóng gói. Các fan trên mạng lại lần nữa dấy lên phong trào tranh mua, chỉ trong vài ngày bưu thiếp liền bán hết sạch, khiến Trầm Lạc lại có thêm một cơ hội cảm nhận được sức tiêu thụ khổng lồ của các cư dân mạng

Còn ở phần đánh giá sản phẩm, mọi người chỉ cần đọc lướt qua liền có thể phát hiện, ngữ điệu của những phản hồi này hoàn toàn không giống một shop online, ngược lại giống một nhóm bạn trên diễn dàn đùa giỡn với nhau. Sau đó lại có người bắt đầu hô hào Trầm Lạc làm lịch treo tường và lịch để bàn gì đó, thậm chí còn nhắc đến việc in hình lên chén đĩa hoặc áo thun, chỉ là Trầm Lạc cảm thấy  in bưu thiếp thôi cũng đã rất tốt rồi, bước đầu tiên đi nhanh quá rất dễ vấp ngã, cửa hàng mới mở làm quá nhiều thứ rất dễ sai lầm.

Mắt thấy làn gió đòi thêm hàng đã lan rộng đến weibo, rất nhiều người đều yêu cầu Trầm Lạc làm thêm vài món đồ vật, chỉ có bưu thiếp hoàn toàn không thỏa mãn được sự đói khát của bọn họ.

Trầm Lạc cũng lên mạng lục soát một chút, phát hiện không ít ngôi sao động vật trên weibo không chỉ in bưu thiếp, lịch bàn, lịch treo tường để bán, thậm chí còn có gối ôm, móc khóa, chén đĩa thiết kế riêng… khoa trương hơn là ra cả photobook! Trầm Lạc không khỏi cảm thấy, đầu năm nay trí tưởng tượng của nhân loại quả thật quá bay bổng rồi.

Trầm Lạc vẫn chưa quyết định chắc chắn đã có người gọi điện đến, bảo là muốn nói chuyện làm ăn.

“Chúng tôi là một công ty IT, lúc này đã sắp tất niên, muốn phát quà cuối năm cho nhân viên những thứ như bao lì xì, lịch treo tường gì đó là không thiếu được. Dù sao đều là lập trình viên, ai cũng không thú vị, tôi thấy chó mèo nhà anh rất đáng yêu, không biết anh có đồng ý in riêng một bộ lịch cho chúng tôi không?”

Trầm Lạc không ngờ đến còn có người trực tiếp đặt hàng số lượng lớn.

Sau khi hỏi rõ mới biết, hóa ra anh chàng này cảm thấy văn hóa công sở trong công ty của mình có chút đơn điệu nặng nề, hy vọng tìm một chút đột phá.

Trầm Lạc suy nghĩ một chút liền đáp ứng, lại bảo Tôn Kỳ ra bàn bạc với khách hàng, bọn họ muốn số lượng thế nào, chất lượng sản phẩm ra sao, lại có đặc biệt yêu cầu con vật nào lên hình hay không cũng nên nói rõ.

Đợt tiêu thụ bưu thiếp này đã đủ cho Trầm Lạc kiếm lời một khoảng, hơn nữa còn có bánh khô bổ trợ, lúc này số tiền Trầm Lạc nắm trong tay đã đủ xây nhà rồi. Chỉ là, mùa đông năm nào con số chi tiêu của bệnh viện cũng sẽ phồng lên thật lớn, nếu có thể kiếm thêm một ít Trầm Lạc tuyệt đối không ngại nhiều.

Mà từ sau khi Tôn Kỳ đảm nhiệm mảng liên lạc khách hàng cùng xưởng in này nọ, rõ ràng hiệu suất buôn bán đã gia tăng một đoạn dài.

Nếu Trầm Lạc đã đáp ứng trở thành cố vấn cho Thiệu Tấn Hiên, như vậy anh nhất định phải làm việc nghiêm túc, mỗi tuần ít nhất nên có mặt ba ngày, nếu không cái danh hiệu cố vấn này liền thành có tiếng không có miếng.

Trầm Lạc liền lái xe đi tìm địa chỉ Thiệu Tấn Hiên cho anh, trung tâm huấn luyện của bọn họ cũng không được đặt trong thành thị mà là một nơi hơi thiên về ngoại ô, Thiệu Tấn Hiên chính là tìm một khu vực kiến trúc bỏ hoang, tự mình cải tạo thành trung tâm huấn luyện

Nơi này có chút hoang vắng, đợi Trầm Lạc đi vào mới phát hiện có hai người đang dẫn một đội chó làm huấn luyện.

Trầm Lạc đi một vòng tham quan khắp nơi, chờ thăm thú xong cũng phát hiện không ít vấn đề. Thứ nhất, nơi đám chó nghỉ ngơi thiết kế không quá khoa học, tuy rằng Thiệu Tấn Hiên đã tham khảo không ít phương án thiết kế tiên tiến ở nước ngoài, thế nhưng trên thực tế đám chó cũng không thích kiểu thiết kế này. Thứ hai, quá trình huấn luyện có chút vấn đề, cách huấn luyện viên phát ra hiệu lệnh không phù hợp với tập quán tư duy của loài chó, vì vậy có đôi khi đám chó không hiểu được ý tứ của người huấn luyện, thậm chí có thể hiểu thành trái ngược, dẫn đến hiệu suất huấn luyện chậm trễ.

Trầm Lạc đem toàn bộ suy nghĩ của mình nói cho Thiệu Tấn Hiên, Thiệu Tấn Hiên điều nhất nhất thi nhớ, lại nói: “Anh Trầm đúng là rất chuyên nghiệp, chỉ nhìn qua một vòng đã có thể phát hiện nhiều vấn đề như vậy.”

Trầm Lạc cảm thấy bản thân chỉ là may mắn có thể giao tiếp được với động vật, từ đó biết được không ít thói quen và tư tưởng của bọn chúng. Kỳ thực, có rất nhiều vấn đề Trầm Lạc cho rằng chỉ cần những người hơi thân thiết với động vật đều có thể hiểu được, hiện tại mới vỡ lẽ ra, phần lớn mọi người đều không nắm được ngôn ngữ cơ thể từ chó mèo.

Lại nói thêm vài lưu ý, Trầm Lạc bảo Thiệu Tấn Hiên dẫn con chó đang gặp vấn đề nhất trong trung tâm ra để thị phạm, con chó kia dưới sự chỉ bảo của Trầm Lạc rất nhanh đã học được những kỹ năng cơ bản như bắt tay, lăn tròn, ngồi xuống, nằm yên… Con chó này trước đó không hề có chút phối hợp nào với huấn luyện viên, trực tiếp được xếp vào phần tử ngoan cố của trung tâm.

Mà Thiệu Tấn Hiên nhìn thấy một màn như vậy gần như đã cảm động chảy nước mắt, Trầm Lạc tuyệt đối là cao nhân mà!

Đối với nhận xét này, Trầm Lạc đương nhiên sẽ bày ra bộ dạng mười phần khiêm tốn, nói rằng mình chỉ là may mắn học được kinh nghiệm từ rất nhiều người đi trước, thái độ tốt đến mức trực tiếp bắt hết toàn bộ nhân viên của trung tâm về làm fan hâm mộ.

Thiệu Tấn Hiên cảm thấy, quyết định mặt dày mời Trầm Lạc về làm cố vấn của mình là vô cùng có giá trị, chỉ cần nhìn bản lĩnh này của đối phương là đủ để rõ ràng.

Thiệu Tấn Hiên lại không nhịn được đề ra thắc mắc: “Con chó kia vì sao lại nghe lời anh như vậy?”

Vừa nhìn thấy Trầm Lạc lộ ra một ít thủ đoạn, Thiệu Tấn Hiên liền biết Vượng Vượng có thể được dạy dỗ tốt đến vậy một chút cũng không kỳ quái! Trầm Lạc đơn giản chính là trời sinh có thể ăn chén cơm này!

Trầm Lạc giả vờ thâm trầm: “Kỳ thực đạo lý rất đơn giản, anh phải biết giao tiếp với đám động vật,”

Thiệu Tấn Hiên vểnh tai lắng vhe, Trầm Lạc nói: “Con người có rất nhiều ngôn ngữ hình thể, động vật cũng là như vậy, chỉ là mỗi loài động vật sẽ có một ngôn ngữ khác nhau. Nếu chúng ta đã không thể hiểu được ý nghĩa trong tiếng kêu của chúng, như vậy cần dụng tâm quan sát động tác của đối tượng. Ví dụ như, tư thế chạy có chút thay đổi liền biểu hiện cho tâm tình của con chó không giống nhau, nếu bước chân nhẹ nhàng biểu thị tâm trạng thoải mái, như vậy khi lao nhanh thường là truy đuổi con mồi, lúc chạy chậm biểu thị con chó đó có hơi lơ đãng… Trừ những thứ đó ra, hướng lỗ tai, nhịp độ vẫy đuôi của loài chó cũng mang theo những hàm ý phong phú khác nhau… .”

Cách lý luận này của Trầm Lạc, ngay cả Thiệu Tấn Hiên cũng cảm thấy mới lạ, hiển nhiên, trên thế giới đã có rất nhiều chuyên gia nghiên cứu ngôn ngữ hình thể của có mèo, thế nhưng chưa từng có ai có thể trực tiếp đối thoại với bọn chúng như Trầm Lạc, vì vậy tốc độ nghiên cứu không chỉ rất chậm chạp, mà độ chuẩn xác cũng là kém một khoảng lớn.

Lúc này Thiệu Tấn Hiên chỉ hận không thể bái Trầm Lạc làm sư phụ.

Tiêu ma nửa ngày tại trung tâm huấn luyện, Trầm Lạc thoáng cái đã trở thành nhân vật cấp chuyên gia trong lòng nhân viên ở đây, mà bản thân anh cũng nhận thức một sự thật, hóa ra có rất nhiều người căn bản không nhìn ra được những thông điệp cơ bản nhất của động vật.

Ngoại trừ động tác, có một vài phản ứng sinh lý cũng vô cùng trọng yếu, hiển nhiên vấn đề này trong phương diện bệnh lý học sẽ có ứng dụng nhiều hơn. Mấy năm nay trong quá trình hỗ trợ Uông Bác khám chữa bệnh, Trầm Lạc đã học hỏi không ít kinh nghiệm, nhịp tim, tần suất thở, độ co quắp cơ bắp, sự ướt át của mũi, màu da nơi viền mắt và khoang miệng… đều có tác dụng biểu hiện bệnh trạng. Đương nhiên, những công nghệ hiện đại có thể dùng những thủ thuật như CT, xét nghiệm máu, X quang, xét nghiệm nước tiểu để xác định bệnh chính xác và cụ thể hơn.

Lúc lái xe, tâm tình của Trầm Lạc vô cùng kích động, bởi vì anh đã phát hiện một tác dụng trọng yếu khác từ dị năng của mình, anh có thể lý giải ngôn ngữ hình thể của động vật sâu sắc hơn người bình thường rất nhiều!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *