Manh Sủng Nhật Thường – Chương 123

Chương 123: Phải kiếm tiền thôi

Lý do này còn rất chân thật, Trầm Lạc gật đầu.

Mẹ của cô bé lại bổ sung: “Em họ của bé cũng chỉ là trẻ con, mới một tuổi.”

Bé gái nói tiếp: “Em từng thấy lúc em họ học đi, khi sắp ngã con mèo nọ liền chạy đến nằm phía trước, để em gái ngã lên người nó.”

Mẹ của cô bé cũng rất kinh ngạc, ngay cả cha cô bé đều không nhịn được ngồi thẳng người hơn một chút.

Trầm Lạc biết loại việc thế này cô bé hẳn là không nói dối, bởi vì trẻ con sẽ không biên ra được lời nói dối như vậy.

“Được rồi, anh đã hiểu, em là muốn nuôi một bạn mèo đúng không? Em thích mèo thế nào? Mèo lớn hay mèo con? Có yêu cầu màu sắc không?”

Bé gái suy nghĩ một chút, nói: “Em thích mèo nhỏ một chút, muốn làm mẹ của bé mèo, đem bé nuôi nấng đến lớn. Màu lông gì cũng không sao, nếu được em hy vọng mắt bé có màu xanh thì tốt hơn.”

Nói xong cô bé còn xấu hổ che miệng, giống như cảm thấy mình đã yêu cầu rất nhiều.

Trầm Lạc đem ba con mèo con vừa cứu được từ chợ thức ăn lần trước ôm ra, ba chú mèo con dưới sự tẩm bổ của sữa dê đã trở nên tròn xoe bụ bẩm, đôi mắt mở to mang theo màng mỏng xanh nhạt, so với lúc vừa được đưa về bệnh viện thì đáng yêu hơn nhiều lắm.

Vừa thấy ba chú mèo con, cô bé liền vui vẻ kêu lên một tiếng, không nhịn được đưa tay ra sờ.

Trầm Lạc nói: “Anh chị yên tâm, mèo của chúng tôi đều đã được xử lý sạch sẽ.”

Lúc này cha mẹ của cô bé mới yên lòng lại.

Trầm Lạc kể cho cô bé nghe hoàn cảnh của ba chú mèo con, trái tim con nít rất mềm, vừa nghe xong liền nước mắt ngần ngận, chỉ hận không thể nhận nuôi cả ba bé, nhưng Trầm Lạc hiển nhiên không đồng ý. Vì vậy cô bé chỉ có thể chọn một con mèo đốm đen bụng trắng, ôm trong tay chơi đùa vô cùng vui vẻ.

Sau đó cha mẹ của bé lại giúp bé mua thức ăn cho mèo, sữa bột, cát mèo… này nọ, Trầm Lạc còn tặng một lồng sắt nhỏ để chứa mèo con, lại ngồi tâm sự hướng dẫn cô bé phải chăm sóc người bạn mới này như thế nào. Ví dụ như, thức ăn cho mèo cần phải ngâm mềm mới cho mèo con ăn, bao lâu nên chải lông một lần… cô bé nghe cực kỳ nghiêm túc.

“Nếu em không muốn nuôi mèo con nữa, hoặc là vì tình huống nào đó không thể tiếp tục nuôi, em có thể mang bé về đây, đừng vứt bỏ bé.”

Cô bé gật đầu như gà mổ thóc, rất sợ Trầm Lạc sẽ đem mèo con thu trở về.

Tiễn bước một nhà ba người, Trầm Lạc nghĩ, nếu đứa trẻ nào cũng có thể ngoan ngoãn như vậy thì tốt rồi, giống như cô bé khi nãy vậy, bộ dạng không những đáng yêu mà tính tình cũng tốt, như vậy thì đáng yêu biết bao

Hôm qua anh không có thời gian đi thăm Manh Manh, hôm nay sau khi giải quyết hết việc trên tay, Trầm Lạc liền dẫn theo một nhà Đa Đa đi thăm Manh Manh.

Manh Manh hiện tại đã khá hơn nhiều lắm, tuy rằng vẫn không thể tự mình đứng dậy nhưng đã có thể bắt đầu ăn thức ăn dạng mềm. Bác sỹ nói nếu như có thể bảo trì trạng thái như vậy khẳng định có thể khôi phục tốt.

Lúc này, bác sỹ lại trò chuyện một chút về phương án trị liệu với Trầm Lạc, kế tiếp bọn họ phải bắt đầu giúp Manh Manh phục hồi chức năng đi lại, đợi khi Manh Manh có thể tự mình đi đứng ổn định Trầm Lạc liền có thể mang về tĩnh dưỡng, nói không chừng còn có thể khôi phục như lúc ban đầu!

Trên người Manh Manh hiện tại đã mọc ra một lớp lông tơ mềm mịn, tuy rằng còn có chút xấu, thế nhưng Trầm Lạc cảm thấy bộ dạng phấn chấn hiện tại của Manh Manh cũng rất đáng yêu.

Ở lại chơi cùng Manh Manh mấy giờ Trầm Lạc mới trở về bệnh viện, Trịnh Gia Mỹ lại bắt đầu nói chuyện bưu thiếp với Trầm Lạc.

“Nếu như không in thêm mọi người sẽ ồn ào không ngừng. Có người còn nói có thể giao tiền đặt cọc.”

Trầm Lạc không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt: “Không nhận đặt cọc, sản phẩm còn chưa thấy mặt lấy tiền sao được. Miễn cho sau này xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì đó không thể giao hàng, lại phải trả tiền lại này nọ… rất phiền phức.”

Trịnh Gia Mỹ lại cong cong môi, nói: “Vậy anh nói chắc xem có muốn in thêm hay không? Để em còn trả lời cho mọi người.”

Trầm Lạc vỗ vỗ túi tiền, cảm thấy hôm nay vừa nôn ra mấy nghìn đồng, hiện tại lại có khách tự mình đưa tới cửa, cứ kiếm thêm một khoản cũng là vừa vặn.

Trong lòng đã ra quyết định, Trầm Lạc lại nói: “Gần đây Tiểu Xuyên hơi bận rộn, ngay cả Lục Thành cũng vội vàng, không ai quản chuyện này hết!”

Tôn Kỳ lập tức bật người đề cử: “Ông chủ, để tôi đi, tôi có thể làm việc này!”

Người này trước kia hóa ra còn từng mở công ty, hiện tại để lại công ty cho đối tác quản lý, bản thân thì chạy ra ngoài tiêu sái, thế nên đảm nhiệm chút việc như vậy căn bản không gặp khó khăn gì.

Trầm Lạc lại chìm vào suy tưởng một hồi, tất cả mọi người đều theo dõi anh, sau đó Trầm Lạc mới gật đầu: “Được rồi, anh đi làm, cứ bảo Lục Thành nói tình huống cụ thể với anh!”

Tôn Kỳ vui vẻ nhảy lên: ” Nhất định không khiến anh thất vọng!”

Trầm Lạc cũng không khỏi mỉm cười, nhân viên mới này xem ra còn rất hoạt bát, thật sự là cực đoan trái ngược với Vương Vỹ.

Trầm Lạc đang nghĩ chuyện của Vương Vỹ thì Kiều Chấn Miễn lại gọi điện cho Trầm Lạc, cùng anh nói về bản vẽ lần trước.

“Tôi đã đem mấy bức ảnh kia cho chủ biên xem, chủ biên nói phải nhìn bản thảo gốc rồi mới quyết định được. Ông chủ Trầm, anh thấy thế nào?”

Chủ biên của bọn họ là người có yêu cầu cực cao, nếu không ban đầu Trầm Lạc cũng sẽ không vì bản thảo mà mệt đến chết đi sống lại như vậy, Trầm Lạc cảm thấy cơ hội này nhất định phải bắt lấy, liền nói: “Được thôi, tôi sẽ nói với Vương Vỹ, khi nào anh rãnh thì ghé qua lấy là được.”

Hai người bàn bạc xong, Trầm Lạc lại cúp điện thoại nói chuyện này với Vương Vỹ, Vương Vỹ vẫn không quá tự tin, nhưng sau khi nghe Trầm Lạc khuyên vẫn quyết định đưa cho chủ biên xem.

“Dù sao để bọn họ xem cũng chẳng mất miếng thịt nào không phải sao? Nếu như có thể thành, mỗi tháng cậu còn có thể nhận thêm một chút tiền nhuận bút, nếu không thành thì cứ coi như xong, chúng ta tiếp tục tự xem tự cười cũng được.”

Vương Vỹ liền gật đầu.

Trên thực tế, đối với những nhân viên trong bệnh viện, Trịnh Gia Mỹ liền không cần nói, gia đình của cô điều kiện rất tốt, bạn trai cũng là thanh niên tài giỏi tương lại sáng lạn, không cần Trầm Lạc lo lắng gì; Uông Bác tốt xấu cũng là bác sỹ thú y, có nghề nghiệp trên người; Vương Vỹ lại không giống, không học thức không tay nghề, ở trong bệnh viện mấy năm đều chỉ là lao động phổ thông làm việc bán sức, tuy rằng cũng học được vài thứ nhưng bên ngoài những người tài giỏi hơn cậu còn rất nhiều. Hiện tại Vương Vỹ vẫn là vô thân vô cố, người làm ông chủ như anh nếu không vì cậu lo liệu tương lai một chút, chẳng lẽ để Vương Vỹ cứ làm việc cho anh cả đời, không yêu đương không lập gia đình? Trầm Lạc cũng hy vọng nhân viên của mình có thể có tương lai tốt đẹp.

Cứ như vậy, đến tối khi Vương Vỹ đi nấu cơm, Trầm Lạc lại nhận được điện thoại từ chủ trước của Elaine, nói muốn đón Elaine về nhà ở hai ngày.

Đây là việc Trầm Lạc đã hứa hẹn, cũng không tiện nuốt lời, sau khi hẹn rõ thời gian với đối phương liền cúp máy.

Elaine mang thai đến giờ không sai biệt lắm đã được một tháng, cũng xem như ổn định, Trầm Lạc lại chuẩn bị không ít đồ ăn đồ chơi cho nó mang theo về nhà.

Này hôm sau, cả gia đình họ Đông lại đến đón Elaine quay về.

Ban đầu khi Elaine nhìn thấy bọn họ còn rất cao hứng, đợi khi hiểu được mình muốn cùng chủ cũ rời đi liền lập tức không vui, ra sức trì kéo giãy dụa, còn ư ử cầu cứu cùng Ethan. Ethan bình thường rất nghe lời, thế nhưng lần này những người kia là muốn dẫn vợ nó đi, trong lòng không khỏi buồn bực, vừa thấy Elaine như thế liền nhào đến muốn cắn người, Trầm Lạc chỉ đành vội vàng kéo Ethan lại trấn an vài câu, lại khuyên bảo Elaine.

Elaine chốn đầu vào trong lòng Trầm Lạc, nhẹ nhàng rên rỉ, thái độ luyến tiếc không muốn rời đi.

Trầm Lạc xoa xoa đầu Elaine, nói: “Nó không muốn đi, nó thích ở lại đây.”

Sắc mặt của người nhà bên kia lập tức rất khó coi.

Trầm Lạc cười nói: “Cái này nói rõ Elaine rất trọng tình cảm, bạn trai nó ở nơi này, luyến tiếc cũng là bình thường. Nếu như nó thực sự lập tức quay đầu đi cùng mọi người, chúng ta mới phải lo lắng con chó này liệu có phải thiếu đầu óc hay không! “

Sắc mặt của mọi người mới hòa hoãn hơn một chút, cô chủ và bà chủ cũ của Elaine cũng tiến đến an ủi, chỉ là về ở hai ngày, vẫn có thể quay về.

Trầm Lạc đem đồ vật đặt lên xe, Elaine tuy rằng vẫn không quá tình nguyện nhưng sau khi nghe Trầm Lạc khuyên vài câu cũng chỉ đành bất đắc dĩ rời đi. Ethan vốn muốn đi theo lại bị Trầm Lạc kéo lại, nhà bên kia không thân với Ethan, hẳn là không có khả năng giúp đỡ chiếu cố nó.

Trầm Lạc chỉ hy vọng Elaine có thể biểu hiện tốt một chút, hay nhất là khiến gia đình nọ nhận thức được Elaine cũng không thích sống cùng bọn họ.

Nào ngờ chuyện vừa xảy đến, không cần Trầm Lạc đạo diễn Elaine liền thực sự lưu luyến không rời.

Tối hôm đó, bên kia liền gọi cho Trầm Lạc, nói Elaine không chịu ăn uống, chỉ ỉu xìu nằm trong ổ chăn, Trầm Lạc liền an ủi nói Elaine chỉ là nhớ bạn trai, sẽ nhanh chóng hồi phục.

Trầm Lạc thật ra cũng không dạy Elaine diễn như thế, dù sao trong bụng nó còn có chó con, không ăn gì hết sẽ ảnh hưởng xấu với bào thai. Trầm Lạc chỉ dặn Elaine ủ rũ hơn một chút là được, không ngờ đến Elaine làm được còn quyết tuyệt hơn mình.

Bất quá, Trầm Lạc còn giấu một ít thức ăn riêng cho Elaine, hẳn Elaine cũng sẽ không để mình bị đói.

Vì muốn giúp Ethan giành vợ, Trầm Lạc cũng là giở hết thủ đoạn.

Hôm qua Uông Bác lại kiểm tra cho con Alaska kia, con chó này trước đó phỏng chừng cũng được chủ nhân thương yêu, sau lại trong lúc dọn nhà không biết thế nào lại bị bỏ rơi.

Trong đám chó mèo này có hơn mười con thuộc giống đắt đỏ, vì vậy Trầm Lạc liền thử quyết định phát thông báo tìm chủ, nói không chừng có vài người chỉ là bất cẩn để lạc thú cưng, không phải thực sự không muốn nuôi nữa.

Bởi vì mọi người đều tự mình đi tìm nơi di dời, vậy nên mỗi nhà lại có một hướng khác nhau, không thể tìm lại hết, cuối cùng Trầm Lạc liền để Trịnh Gia Mỹ chụp hình đám động vật phát lên weibo, bản thân thì lại tự chạy đến khu di dời dán thông báo, hy vọng nếu những người chủ về đây tìm thú nuôi sẽ nhìn thấy tin tức.

Thời tiết này mặc dù sẽ không lại mưa xuống nhưng rõ ràng lại lạnh đi không ít, Trầm Lạc tiếp tục dẫn theo Vương Vỹ đi vào công viên rải thức ăn.

Nghĩ đến tương lai của đám động vật này, Trầm Lạc không khỏi dâng lên lo lắng, tuy rằng anh đã cố hết sức cứu trợ bọn chúng, thế nhưng mỗi năm đều có không ít động vật sẽ vì đủ loại nguyên nhân uổng mạng.

“Vương Vỹ, cậu nói xem, phải làm sao mới có thể bảo đảm bọn chúng đều có thể sống tốt?”

Vương Vỹ suy nghĩ một hồi, nói: “Nếu có đủ tiền hẳn là có thể đi?”

Có tiền có thể cưu mang rất nhiều động vật, cung cấp cho bọn chúng thức ăn, nơi trú ấn. Trầm Lạc cũng cảm thấy lời này có lý, những vấn đề có thể giải quyết bằng tiền liền không là vấn đề, chỉ có điều bọn họ không có tiền!

Vương Vỹ nói: “Ông chủ, em biết lo lắng của anh, kỳ thực ẹm cảm thấy việc in bưu thiếp thật sự rất tốt mà, đây là dựa vào động vật kiếm tiền, sau đó dùng tiền lời phục vụ cho bọn chúng, cũng xem như đáng giá. Chúng ta không cướp của ai, không lừa gạt ai, cũng không phải lợi dụng động vật kiếm tiền, anh nói không phải sao?”

Trầm Lạc chợt nhìn Vương Vỹ, miệng lưỡi của tên nhóc này vì sao đột nhiên lại trơn tru như vậy chứ?

“Ông chủ, anh nhìn em như vậy làm gì?” Vương Vỹ đột nhiên cảm thấy có điểm đáng sợ.

Trầm Lạc nói: “Lúc cậu nói những lời này rất lưu loát đấy!”

Vương Vỹ có chút ngượng ngùng, nói: “Kỳ thực cũng không phải em nghĩ ra, là lúc trò chuyện với Tôn Kỳ nghe anh ấy phân tích, em cảm thấy rất có đạo lý liền nhớ kỹ.”

Trầm Lạc gật đầu, bất quá đầu óc của anh chàng Tôn Kỳ kia thật sự rất linh hoạt.

Trầm Lạc ban đầu cũng là không xét rõ, hiện tại đã từ từ thông thấu, lại nếm được ngon ngọt, hiển nhiên cũng không bài xích việc này nữa, nếu không mấy hôm trước cũng không phóng khoáng đáp ứng chuyên in thêm bưu thiếp như thế, lần này bọn họ còn định in đến một trăm hai mươi nghìn bộ đâu!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *