Manh Sủng Nhật Thường – Chương 120

Chương 120: Vị chủ nhân hời hợt

Trầm Lạc phân tích tình huống hiện tại với thiếu nữ, còn cường điệu giới thiệu Ethan là bạn trai của Elaine, lại đem Ethan khen đến lên trời. Đương nhiên, Ethan cũng là xứng đáng được khích lệ, nó quả thực là một con chó vô cùng tuyệ vời!

Cô gái nhìn bộ dạng xinh đẹp của Ethan, nói: “Elaine thật giỏi, có thể tìm được bạn trai giỏi giang như vậy.”

Lúc Trầm Lạc nói đến việc xử lý tình huống, cô gái lại nói: “Chuyện này em không thể tự quyết định, phải về thương lượng với người nhà một chút, dù sao cũng không phải chuyện của một mình em.”

Trầm Lạc cũng biết việc này không thể cưỡng cầu, đành phải để đối phương rời đi, cũng may cô gái không đề nghị trực tiếp mang Elaine về nhà.

Đối với việc này Trầm Lạc cũng rất buồn bực, chủ nhân của Elaine đã tìm đến rồi, dựa theo đạo lý là phải trở về, thế nhưng ngay cả Trầm Lạc lẫn Ethan đều không muốn cứ để Elaine đi như vậy.

Ngày hôm sau, cô gái lại dẫn một đôi vợ chồng trung niên đến, trong ngực Trầm Lạc khẽ lộp bộp, đây là gọi phụ huynh đến nói chuyện rồi ư? Cô bé kia còn dễ lừa gạt, thế nhưng phụ huynh thì không nhất định nha!

Hai người vừa bước vào liền tìm Elaine, may là Elaine cũng vừa lúc ở trong bệnh viện, mà Elaine nhìn thấy hai người nọ cũng tỏ ra hết sức thân mật.

Cô gái kéo cha mẹ ngồi xuống, bắt đầu thương lượng với Trầm Lạc.

“Hôm qua lúc về nhà, gia đình em đã thương lượng với nhau, ý của cha mẹ em là muốn đón Elaine về, thế nhưng Elaine lại mang thai, chuyện này mọi người thật sự có chút không nắm chắc. Ông chủ, anh có ý tưởng gì không?”

Đối phương mở miệng đã khách sáo như vậy Trầm Lạc cũng yên tâm hơn một tí, âm thầm quan sát cặp vợ chồng trước mặt, phát hiện bộ dạng hai người đều có vẻ rất dễ nói chuyện, trong lòng suy nghĩ, nếu không phải loại người dễ nói chuyện phỏng chừng cũng không dạy được một cô con gái đơn thuần và thú nuôi ngây ngô như thế.

Trong ngực đảo qua một vòng, Trầm Lạc cười híp mắt, nói: “Chuyện này đương nhiên là chúng ta nên thương lượng cho tốt, để Elaine trực tiếp trở về với mọi người mà nói, chúng tôi kỳ thực cũng rất không nỡ, hơn nữa hiện tại nó còn mang thai, tôi rất lo lắng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

Chuyện của hai con chó sẽ không tính theo tình trạng hôn nhân, toàn bộ đều xem ý tứ của chủ nhân, cho dù là bản thân Elaine cũng không đứng ra làm chủ được. Trầm Lạc thầm nghĩ, nếu để Elaine tự chọn, phỏng chừng nó còn rất nguyện ý ở trong bệnh viện, trong bệnh viện có nhiều chó, chơi thật vui, lại có Ethan, bỏ được mới lạ đấy.

Cha của cô gái cũng tiếp lời: “Ông chủ nói có lý, bọn tôi cũng là lo lắng việc này mới tìm anh thương lượng.”

Trầm Lạc nói: “Tôi liền trực tiếp nói ý kiến của mình vậy, tôi hy vọng Elaine có thể ở trong bệnh viện. Nó đại khái còn một tháng nữa liền sinh rồi, ở lại chỗ này, chúng tôi có những người chuyên nghiệp săn sóc, cũng có thể tận hết khả năng bảo đảm nó cùng đàn con đều thuận lợi, lúc ở cữ cũng sẽ có không ít giúp đỡ. Hơn nữa, nếu như Elaine đi, Ethan sẽ rất buồn.”

Người mẹ có chút không nỡ, nói: “Như vậy chẳng phải là cả tháng không thể về nhà?”

Nào phải chỉ là một tháng? Là hai tháng có được không?! bởi vì Elaine còn muốn ở cữ mà, còn phải chăm sóc chó con. Chó con trong tháng là không được tùy tiện dời đi, cả một đám mềm mại yếu ớt như vậy, ai có thể bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện chứ?

Trầm Lạc cười cười, nói: “Tôi chính là có ý như vậy, nhưng cũng chỉ đưa ra cho mọi người tham khảo mà thôi. Kỳ thực anh chị cũng nên cân nhắc lại, chủ yếu đều là vì tốt cho Elaine.”

Cô gái cũng đẩy đẩy mẹ mình, nói: “Elaine đã ra ngoài mấy thắng rồi, lại ở thêm hai tháng cũng đâu phải chuyện lớn gì, mẹ cũng nên nghĩ cho nó!”

Chó ở cữ tuy rằng không yêu cầu nghiêm ngặt như người, thế nhưng luôn phải chú ý một chút không phải sao? Cô bé này thuần túy là suy nghĩ cho Elaine, Elaine ở chỗ này mới mấy tháng, hôm qua gặp lại tuy rằng tỏ ra rất vui vẻ nhưng lại không có ý tứ đi theo cô, cô cảm thấy có lẽ Elaine sống ở đây rất thoải mái nên mới không muốn đi, nếu không nó từ sớm đã theo cô trở về.

Hai vợ chồng kia hơi liếc nhau, không nói gì, sự tình thoáng cái đã cứng lại.

Một lát sau, Trầm Lạc nói: “Elaine ở lại bệnh viện, bất quá cũng có thể về nhà ở một thời gian ngắn.” Đây cũng là nhượng bộ rồi.

Tuy rằng hai vợ chồng còn cảm thấy không quá vừa ý, thế nhưng hiện tại thật sự không có biện pháp tốt hơn.

Trầm Lạc còn nói: “Còn chuyện của chó con, đến lúc đó mọi người có muốn giữ chó con không?”

Sau khi Elaine mang thai, có rất nhiều người đều nhìn chằm chằm ổ chó con này, đám con của Manh Manh là không nhận về được, thế nhưng trong bụng của Elaine là gene của Ethan, Ethan lại nổi danh là con chó tốt, nếu như có thể nuôi một đứa con của Ethan thì tốt biết bao chứ.

Người cha hỏi: “Ý ông chủ thế nào?”

Trầm Lạc nói: “Elaine dù sao cũng là chó của nhà anh chị, sinh chó con đương nhiên nhà anh chị cũng có phần. Mà cha bọn chúng chính là Ethan, vì vậy bệnh viện của chúng tôi cũng có phần, đến lúc đó chúng ta lại chia đều chó con, có được không?”

Đây là cách làm khi hai bên phối giống chó thành đôi, sinh ra chó con.

Đối với việc này, hai vợ chồng đều không có ý kiến.

Trầm Lạc lại đang nghỉ cách làm sao tranh thủ cho Elaine có thể ở lại bệnh viện cho đến lúc sinh chó con xong, trong đầu vẫn chưa có biện pháp gì tốt, mà đôi vợ chồng này rõ ràng cũng không dễ nói chuyện như vậy. Thế nên, Trầm Lạc quyết định thương lượng với Tiểu Xuyên một chút, xem đối phương có biện pháp gì tốt không.

Mọi việc đàm phán không sai biệt lắm, mọi người đều đồng ý ước định, hai vợ chồng nọ sẽ mang Elaine về nhà nuôi mấy ngày xem thử, Trầm Lạc lại phụ trách chuẩn bị cơm dinh dưỡng cho Elaine, đợi hôm sau bọn họ sẽ đến mang đi.

Đợi người một nhà đi rồi, Trầm Lạc xoa xoa cái trán, vuốt đầu Ethan, nói: “Ông bạn già, tao đã tận lực vì mày rồi.”

Ethan kêu ư ử một tiếng, tâm tình có chút không tốt, cứ tưởng sắp có sinh hoạt vợ con đề huề, nào ngờ chủ trước của vợ mình lại tìm tới, mọi người nói xem làm sao có thể không hận.

Mọi người đối với việc Ethan gặp tình huống này đều rất đồng tình, thế nhưng cũng không còn cách nào, đều phải nhìn xem gia đình bên kia có ý tưởng gì.

Ngay khi mọi người đang nghị luận ầm ỷ, một con Alaska lại tự mình đến cửa.

Trầm Lạc nhìn sang mới phát hiện, con chó này là con Alaska bị tiêu chảy hôm trước, chủ nhân của nó đưa nó đến đây chữa trị, mấy hôm nay đã đưa về nhà nhưng vẫn phải tiếp tục chích thuốc theo dõi. Uông Bác cũng đã bảo chủ nhân của nó cách vài ngày nên đưa nó đến kiểm tra, hôm nay vì sao nó lại tự đến chứ?

Trầm Lạc đi qua, chợt thấy trên cổ con chó kia còn treo một cái hộp nhỏ, mở hộp, bên trong có ít tiền và một mảnh giấy, trên giấy viết những hạng mục tiêm phòng con chó này cần làm. Trầm Lạc cũng coi như có chút hết chỗ nói rồi.

Alaska chớp mắt một cái, lại quay đầu bày ra bộ dáng đáng thương, cảm giác phải tự lực cánh sinh này quá khó chịu mà.

Trầm Lạc lại giao tờ giấy cho Uông Bác, Uông Bác nhìn qua cũng bật cười, nói: “Chủ của con chó này cũng quá lười đi? Vậy mà còn để tự nó đi tái khám chích thuốc.”

Trầm Lạc cũng lần đầu nhìn thấy việc như vậy, người kia không sợ chó nhà mình sẽ đi lạc mất sao? Khi dễ Alaska là đứa thật thà nhất trong ba giống chó kéo xe nghịch như quỷ à?

“Trước hết cứ cho chích và tái khám đi đã, con chó này quá đáng thương rồi.”

Uông Bác dẫn theo con chó đi tái khám, Trầm Lạc cầm tiền nhập vào sổ, nào ngờ bên trong cuộn tiền còn có một tờ giấy, trên đó viết, cần phải mua một chai bia, một bao đậu phộng, một bao khô mực.

Trầm Lạc: … Hóa ra con chó kia không phải vì sinh bệnh nên mới được đeo phụ kiện, mà là dùng để mang thức ăn cho chủ nhân nha! Mợ nó, người kia làm sao chắc chắn được chó nhà mình sẽ không bị cướp hoặc là không mua sai đồ vật chứ? Phải là người có bao nhiêu hời hợt mới làm như vậy được!

Alaska tiêm thuốc xong, ánh mắt càng thêm ngấn nước hờn dỗi, lại bị đổ thuốc.

Trầm Lạc suy nghĩ một hồi, vẫn là tự mình dắt nó đi siêu thị mua đồ, sau đó lại để nó dẫn đường, đưa chó về nhà.

Vào cửa mới biết, hóa ra đối phương là vì quá bận rộn nên mới để thú nuôi tự mình đi qua.

Trầm Lạc vỗ vỗ vai người chủ nọ, nói: “Cậu vẫn là cẩn thận một chút đi, lỡ như làm mất chó muốn khóc cũng không có chỗ để khóc!”

Có rất nhiều con chó bị lạc cũng là do chủ nhân quá mức sơ ý, thế giới quan của chó cùng nhân loại hoàn toàn bất đồng, còn muốn bọn chúng thân vận động, thật sự mơ quá đẹp rồi.

Người chủ nhân kia cũng cười cười đáp ứng

Trên đường Trầm Lạc trở về lại nghĩ, bây giờ ngay cả đám chủ nhân cũng là không bớt việc mà.

Cũng may, mấy ngày kế tiếp đều bình an không xảy ra việc gì.

Đến tối, Tiểu Xuyên trước hết nói chuyện phòng ốc với Trầm Lạc, hôm nay bọn họ đã mời được đội thi công, vật liệu xây dựng còn đang chọn mua, rất nhanh sẽ bắt đầu động công, hiện tại là lần cuối sửa bản vẽ.

Có Tiểu Xuyên phụ trách việc này, Trầm Lạc liền rảnh rỗi hơn nhiều lắm, dù sao anh ở loại phòng gì cũng được, chỉ có Tiểu Xuyên là có yêu cầu cao, vì vậy cứ để người kia đi làm.

Bàn bạc xong việc xây nhà, Trầm Lạc lại nói về Elaine, vẻ mặt cũng buồn thiu: “Nếu như Elaine thật sự phải về nhà, Ethan sẽ có bao nhiêu buồn bã chứ!”

Ethan là con vật đi theo Trầm Lạc lâu nhất, cũng đã cùng Trầm Lạc vượt qua giai đoạn khó khăn nhất, hơn nữa nó lại thông minh hiểu chuyện, giống hệt như một quản gia nhỏ, Trầm Lạc thật sự không muốn nó bởi vì chia tay với vợ mà khổ sở thật lâu.

Tiểu Xuyên ôm vai Trầm Lạc, nói: “Chuyện này, người nhà bên kia đã xác định muốn nhận Elaine về sao?”

Trầm Lạc lắc đầu.

Tiểu Xuyên nói: “Như vậy hẳn là còn có thể thương lượng, tuy rằng hai vợ chồng nọ đều rất để ý Elaine, bất quá tôi thấy con gái bọn họ lại chịu suy nghĩ vì Elaine, anh có thể thử thương lượng với cô ấy một chút. Công thêm đợi sau khi Elaine sinh xong thì đưa một đứa cho bọn họ, anh lại bao trọn các dịch vụ như tiêm phòng, khám sức khỏe ban đầu gì đó, hẳn là sẽ không có vấn đề gì.”

Trầm Lạc có chút do dự, nói: “Như vậy có được không?”

Tiểu Xuyên nói: “Tự mình dùng hiệu quả sẽ không lớn, nếu như lại có Elaine phối hợp thì sẽ càng tốt hơn.”

Elaine phối hợp chính là biểu hiện ra mười phần không muốn, một trăm phần không muốn tách khỏi Ethan, cô bé kia rất thương Elaine, nói không chừng sẽ mềm lòng, sau khi có được chó con lấp vào chỗ trống lại càng dễ dàng cho Elaine rời đi.

Trong lòng Trầm Lạc đã có chủ ý liền an tâm hơn không ít.

Tiểu Xuyên không hổ là Tiểu Xuyên, chỉ nghe miêu tả liền nghĩ được nhiều như vậy. Trầm Lạc cảm giác mình có thể ở cùng Tiểu Xuyên thật sự quá may mắn, có Tiểu Xuyên ở bên, anh có thể giải quyết được biết bao nhiêu vấn đề chứ.

Ngày hôm sau, có nông dân đến giúp Trầm Lạc làm việc lên tiếng hỏi: “Ông chủ, gần đây có mấy người đến, là đo đạc đất sao?”

Chuyện Trầm Lạc muốn xây nhà mới cũng không cần giấu mọi người.

Trầm Lạc cười híp mắt, gật đầu: “Đúng vậy, là chuẩn bị dặm nền rồi.”

Người nọ cũng đã xây nhà, không khỏi hảo tâm căn dặn Trầm Lạc một ít quy củ và cấm kỵ gì đó, để Trầm Lạc khỏi mù mờ đi đường vòng, Trầm Lạc đều nhất nhất cám ơn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *