Manh Sủng Nhật Thường – Chương 117

Chương 117: Trầm Lạc kéo tơ hồng

Cũng may Trầm Lạc có thể giao tiếp với động vật, những việc này tuy rằng có chút phiền phức nhưng chỉ cần con chó nọ có thể hiểu được bản chất liền học hỏi rất nhanh.

Cứ huấn luyện như thế trong ba ngày, đợi khi khách hàng đến xem thành quả liền vô cùng vui vẻ, lại nói Trầm Lạc giúp thiết lập dãy số khẩn cấp trong máy của ông cụ, chỉ cần ấn cái nút kia liền có thể liên lạc được với bọn họ, rồi dạy cho con chó kia cách gọi điện.

Trầm Lạc lau mồ hôi, việc này có chút khó khăn, bất quá nếu như thật có thể học được, quả thực sẽ rất có lợi với ông cụ bị bệnh cao huyết áp lẫn bệnh tim này. Vì vậy, Trầm Lạc lại tốn hai ngày dạy con chó kia cách gọi điện, sau khi bấm nút liền không ngừng sủa vang, như vậy con cái ông lão vừa nhận được điện thoại liền hiểu đã có việc.

Đối với thành quả huấn luyện, con của ông cụ hết sức hài lòng, lập tức lấy ra một nghìn đồng xem như chi phí khổ cực mấy hôm nay của Trầm Lạc, chỉ là Trầm Lạc lại cự tuyệt, cái tiền lệ này không thể mở ra.

Trầm Lạc còn hướng dẫn ông cụ ngày thường nên giao tiếp với chó như thế nào, ông cụ cũng rất nghiêm túc học hỏi. Bởi vì khi không có con cái bên cạnh, con chó này có ý nghĩa cực lớn với ông, trực tiếp liên quan đến tính mạng, hiển nhiên là vô cùng trọng yếu.

Mặt khác, con chó nọ còn được may cho một cái áo khoác đặc chế, mấy thứ như nước uống và này nọ có thể đặt ở trong túi phía trên lưng, nhưng thuốc trợ tim lại được cất tại khu vực cổ áo. Nếu như khi phát bệnh, ông cụ không có khả năng cầm lấy bình thuốc, con chó này có thể tự mình kéo chai xuống, giao vào tay ông chủ.

Lúc Trầm Lạc trở về bệnh viện không khỏi cảm thấy bản thân gầy đi một vòng, huấn luyện với yêu cầu cao đến thế, trước giờ anh vẫn chưa từng thử qua.

Đợi Trầm Lạc về với sinh hoạt bình thường, ngay cả lễ Quốc khánh cũng đã trôi qua rồi. Mà chỉ mấy hôm sau Lục Thành liền báo việc in ấn bưu thiếp đã hoàn thành, có thể trực tiếp mang đi bán.

Vì vậy, Trịnh Gia Mỹ lại mở ra một mục đặc biệt chuyên môn bán những thứ này, sau đó dẫn link lên weibo. Không ngờ tới năm mươi nghìn bộ bưu thiếp cứ thế bán hết vèo trong vòng ba giờ.

Khi Trầm Lạc nghe Trịnh Gia Mỹ nói đã bán hết hàng còn có chút không dám tin, thật sự bán nhanh như vậy?!

Trịnh Gia Mỹ nói: “Ông chủ, anh cũng đừng xem thường sức mua của đám cư dân mạng đó.”

Tôn Kỳ thực ra có chút kiến thức chuyên nghiệp, tự mình phân tích: “Đây là một loại kinh doanh tình cảm, những người ái mộ sẽ ôm ấp cảm tình rất sâu với những thứ mình yêu thích, thậm chí chỉ hận không thể đem thứ tốt nhất của mình đều đưa cho đối phương. Anh chỉ bán vài bộ bưu thiếp thì tính là gì, cho dù bán những thứ đắt đỏ hơn cũng là có người mua!”

Trầm Lạc vốn cũng không quá tin tưởng, bất qua hiện thực không cho phép anh nói không tin.

“Kỳ thực tôi cũng không phải không muốn kiếm nhiều tiền một chút, thế nhưng tôi cảm thấy, cái loại việc như thế này có chút cảm giác giống như đang tiêu phí tình cảm của người khác. Anh có hiểu chuyện đó không? Ý của tôi là, mọi người yêu mến động vật trong bệnh viện tôi đương nhiên sẽ rất cao hứng, thế nhưng tôi không hy vọng mọi người chỉ vì sở thích mà mua những món đồ tôi bán ra, giống như tôi đang lừa tiền mọi người vậy.”

Tôn Kỳ không ngờ người này đã làm ông chủ vẫn còn có tính cách mộc mạc như vậy, thật sự không có chút phù hợp nào với hình tượng mọi người đặt ra trên weibo!

“Ông chủ nghĩ vậy là sai rồi, bọn họ mua đồ không phải là tiêu phí tình cảm, ngược lại là đang chiếm được sự sở hữu thần tượng. Vốn bọn họ chỉ có thể nhìn thấy những động vật đáng yêu này trên điện thoại hoặc máy tính, đột nhiên lại có thể sở hữu hình ảnh của chúng, mang bọn chúng gia nhập cuộc sống của mình, loại cảm giác này đối với người hâm mộ mà nói tuyệt đối là rất hạnh phúc. Chúng ta không nói đâu xa, đợt bưu thiếp lần này anh bán ra cũng không tính quá đắt không phải sao? Bọn họ mua bưu thiếp ở nơi khác cũng là giá cả như vậy, thế nhưng nếu mua ở chỗ anh lại có thể thỏa mãn phương diện tình cảm, anh nói xem là ai có lời?”

Trầm Lạc không khỏi chìm vào cân nhắc sâu xa.

Tôn Kỳ còn nói: “Ông chủ, hiện giờ đã có rất ít người giữ lối suy nghĩ như anh. Cái bệnh viện này và weibo của anh là một tài nguyên văn hóa tinh thần rất lớn, nếu anh có thể lợi dụng tốt nhất định sẽ kiếm được không ít tiền. Bất quá, tôi cho rằng anh khẳng định không muốn làm như vậy.”

Qua mấy ngày quan sát, Tôn Kỳ cũng đã hiểu được một ít tính tình ông chủ mới của mình, người này tuyệt đối không muốn dựa vào người khác, cũng không tích chiếm lợi nhỏ, thế nên mới có thể lăn lộn đến nông nổi này. Bất quá tấm lòng hào hiệp của đối phương lại cực kỳ hiếm gặp, khiến Tôn Kỳ cũng không khỏi có chút thưởng thức.

Trầm Lạc xoa xoa ót, một người không học thức như anh khai phá sản nghiệp văn hóa tinh thần? Đúng là chuyện nực cười!

Sáng hôm nay, Trầm Lạc khó được một chút thời gian nhàn rỗi chạy ra trước cửa bệnh viện ngồi phơi nắng, nhìn đám chó mèo, chợt lại thấy Bạc Vân Thiên lò dò xuất hiện, trong tay còn dẫn theo con Husky Thuận Phong ngốc nghếch đang cười tóe miệng.

“Ông chủ, anh đang xem gì vậy?”

Trầm Lạc gối đầu lên tay, nói: “Không có gì, anh gần đây lại có vẻ rất rỗi rảnh nha!”

Bạc Vân Thiên gần đây rất thích chạy đến bệnh viện tham gia náo nhiệt!

Bạc Vân Thiên cười cười, nói: “Thuận Phong hình như rất thích A Hoa, muốn tới tìm A Hoa chơi đùa. Thuận Phong có bao nhiêu đáng thương anh không phải không biết, tìm bạn gái suốt cả năm cũng không tìm được..”

Trầm Lạc bĩu môi, anh đã nghe được Trịnh Gia Mỹ bà tám không ít chuyện, Bạc Vân Thiên chỉ sợ đã nảy sinh tình cảm với Viên Oánh rồi! Túy ông say rượu, ý không ở chó có được không!

Có đám chó nhà Trầm Lạc ở đó, Bạc Vân Thiên cũng không sợ Husky Thuận Phong vừa buông tay bliền lạc mất, lập tức mở dây ra cho nó chạy chơi cùng bạn bè. Thuận Phong bật người hí hửng chạy đi, Trầm Lạc dõi mắt nhìn sang, chỉ thấy Thuận Phong trực tiếp bay thẳng lên người A Hoa, bị A Hoa vỗ cho một vuốt, trái lại ngã ngoài trên mặt đất, thật sự đủ đáng thương.

“A Hoa nặng như vậy, anh không sợ nó đè Thuận Phong bị thương?”

Bạc Vân Thiên nói: “Không có việc gì, Thuận Phong da dày thịt béo, đè không hỏng.”

Trầm Lạc không khỏi vì Thuận Phong có một người chủ như thế mà âm thầm mặc niệm.

Bạc Vân Thiên còn rất không biết xấu hổ ăn chực một bữa cơm, một chút cũng không ngại tay nghề của Vương Vỹ, đợi đến tận xế chiều mới thấy được Viên Oánh mang theo thần sắc mệt mỏi đến bệnh viện!

Trầm Lạc nhìn Bạc Vân Thiên một chút, hình như quả thực có chút khác thường, lẽ nào dạo này anh ta thường xuyên chạy đến bệnh viện là vì muốn ôm cây đợi thỏ?

A Hoa nhìn thấy Viên Oánh liền cực kỳ hưng phấn, mà Trịnh Gia Mỹ cũng vậy. A Hoa thì luẩn quẩn dưới chân Viên Oánh, Trịnh Gia Mỹ lại lôi kéo cô trò chuyện về tiết mục mới, Bạc Vân Thiên hoàn toàn không có chỗ chen vào, thực sự là gấp đến chết người.

Trầm Lạc ném cho Trịnh Gia Mỹ một ánh mắt, nói: “Gia Mỹ, em đi đếm số lượng thức ăn chó mèo một chút, gần đây bán khá đắt, có phải nên thêm hàng rồi không?”

Trịnh Gia Mỹ lưu luyến buông tay Viên Oánh, đi đến kệ thức ăn bắt đầu đếm hàng.

Bạc Vân Thiên dùng ánh mắt cảm kích nhìn Trầm Lạc, vội vàng tiến đến bắt chuyện với Viên Oánh.

Nói thật lòng, Bạc Vân Thiên là phi công, ngoại hình đẹp trai không bàn cãi, lại từng tiếp thu giáo dục cao cấp, dáng người cao ngất, khí chất tràn ngập, đúng là tốt hơn rất nhiều người, khi ngồi cạnh Viên Oánh vẫn rất xứng đôi. Trầm Lạc đối với việc này vẫn là ôm lòng mong đợi, dù sao người đẹp như Viên Oánh, đời này anh đã không có cơ hội gì, thế nên không bằng chế tạo cho bạn bè một ít tiện lợi.

Trầm Lạc vuốt ve đầu chó con chó bị thanh sắt ghim vào lần trước, con chó này vì có vấn đề về miệng rất nghiêm trọng, thế nên Trầm Lạc cũng không dự định cho nhận nuôi, liền lấy một cái gên, gọi Thằng Hề.

Con chó này đến hiện tại vẫn là tương đối bám người, luôn thích kề cận Trầm Lạc, có lẽ vì nó cảm thấy anh đã cứu nó chăng. Mặt khác, Thằng Hề đối với Chấn Thiên tựa hồ có chút tình cảm không xác định, trong đám chó nó thích nhất là đi theo Chấn Thiên, mà Chấn Thiên trước vẫn giờ thích độc lai độc vãng, đối với cái đuôi mới xuất hiện cũng không tỏ thái độ gì.

Viên Oánh cũng nhận thức Bạc Vân Thiên, lần trước người này còn tìm cớ đưa cô về nhà, bất quá cử chỉ của đối phương đủ hào hoa phong nhã, thế nên Viên Oánh cũng không có chút ác cảm nào.

Trầm Lạc cho rằng, một người đẹp như Viên Oánh, ở bên cạnh hiển nhiên sẽ có không ít vệ tinh, loại đẹp trai nhà giàu nào lại chưa từng thấy, thế nên Bạc Vân Thiên muốn chinh phục cô cũng không phải dễ.

Hai người cứ thế trò chuyện một hồi, sau đó lại ném hai con chó trong bệnh viện, cùng nhau đi cảm thụ dịch vụ chèo thuyền ăn cơm tây, Trầm Lạc không ngờ tiến triển có thể nhanh đến thế, hoàn toàn khác với tưởng tượng của anh.

Mà lúc này, phía con chó vườn vừa được nhận nuôi kia cũng có tin tức tốt truyền đến, chó ta vậy mà có thể chế ngự một tên trộm nha!

Xác thực mà nói cũng không phải trộm, chỉ là một tên giật túi xách, trong khu dân cư kia có không ít người già cư ngụ, lúc nó cùng ông chủ mới đang đi tản bộ liền gặp một kẻ chạy xe máy giật túi xách của bà cụ, con chó đã được đặt tên là Vượng Vương kia lập tức xông tới, cắn chặt chân của gã đang chạy xe, còn bị đối phương đạp mấy đá. Cũng may, nhờ một chút trì hoãn như vậy, tên giật túi kia mới bị người của tổ bảo an chế phục, sau đó Vượng Vượng liền nổi tiếng trong khu dân cư rồi.

Lúc Trầm Lạc nghe tin thật ra cũng có chút đau lòng, dù sao con chó kia cũng phải chịu vài vết thương nhẹ.

Thế nên, Trầm Lạc liền xách theo mấy hộp pate cho chó đến thăm hỏi.

Trầm Lạc hẹn ông cụ gặp mặt bên ngoài khu dân cư, vừa thấy được con chó nọ Trầm Lạc cũng cảm thấy tinh thần của nó có chút phấn khởi hơn hẳn, có lẽ là do được công nhận đi.

Khi đi dạo trên đường, cũng có không ít người lên tiếng chào hỏi Vượng Vượng, con chó này nghiễm nhiên đã trở thành một ngôi sao khu vực.

Mà ông cụ cũng cười ha hả, nói: “Vượng Vượng hiện tại rất nổi tiếng, mọi người đều thích nó.”

Trầm Lạc nói: “Đây đối với Vượng Vượng cũng là chuyện tốt, bất quá vẫn nên khiêm tốn một chút, miễn cho đám người xấu xa kia ôm hận trả thù.”

Ông cụ liên tục gật đầu.

Sau khi hai người vào nhà, Vượng Vượng còn rất thông minh dùng móng vuốt kéo cửa sắt lại, sau đó mới đóng lớp cửa gỗ bên trong, Trầm Lạc đối với biểu hiện lần này của nó thật sự rất hài lòng.

Mở một hộp pate, Trầm Lạc lại để ông cụ đặt xuống cho Vượng Vượng, đây là vì huấn luyện Vượng Vượng chỉ ăn thức ăn do ông cụ cho, người khác đưa liền tuyệt đối không thể ăn. Hứng thú của Vượng Vượng đối với pate cũng không phải quá lớn, ư ử biểu thị bản thân vẫn thích thức ăn Trầm Lạc nấu nhất, Trầm Lạc cũng chỉ đành bất đắc dĩ biểu thị, ở đây anh không tiện nấu nướng.

Trầm Lạc thấy việc huấn luyện lần này có thành quả không tệ cũng rất yên lòng.

Chó là loại động vật có tính dẻo rất mạnh, chỉ cần huấn luyện tốt liền phát huy không ít tác dụng, giữ nhà gì đó đều chỉ là chuyện vặt.

Sau khi Trầm Lạc trở về từ nhà ông cụ, bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại, đối phương tự xưng là người phụ trách của một trung tâm huấn luyện chó, hy vọng có thể nói chuyện cùng Trầm Lạc.

Hẹn xong thời gian, đối phương hôm sau liền có mặt rất đúng hẹn.

Đến tìm Trầm Lạc là một người đàn ông trung niên đẹp trai thành thục, thế nhưng lại ăn mặc đặc biệt mộc mạc. Trên người đối phương mặc một bộ đồ lao động bằng vải kaki, chân mang giày boot, nghe nói là từ chỗ làm việc đến thẳng đây, chưa kịp thay đổi.

“Con chó của bác Đổng là do anh huấn luyện?”

Trầm Lạc gật đầu, người nọ nói tiếp: “Kỳ thực nhà bọn họ trước đó đã liên lạc với chúng tôi, yêu cầu một con chó tương tự, thế nhưng chỗ của tôi lại không có con nào thích hợp, hơn nữa thời gian huấn luyện theo yêu cầu của bọn họ cũng quá dài, vì vậy bọn họ mới đến tìm anh. Nói thật, nếu không phải chuyện diễn ra trước mắt tôi, tôi cũng không tin được một con chó chỉ cần huấn luyện vài ngày là có thể học tốt như vậy.”

Trầm Lạc hỏi: “Xin hỏi công việc của anh là?”

“À, thật ngại quá, tôi đã quên giới thiệu, tôi là người phụ trách của trung tâm huấn luyện chó Tấn Hiên, đó cũng là tên của tôi. Chúng tôi chủ yếu nhận huấn luyện chó theo yêu cầu của khách hàng, trong trung tâm cũng có nuôi một ít chó giống đã qua huấn luyện cơ bản cho mọi người, đương nhiên cũng sẽ tiến hành một ít phục vụ đặc thù.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *