Manh Sủng Nhật Thường – Chương 116

Chương 116: Kỹ năng phục vụ

Trầm Lạc đã quên còn có vấn đề chỗ ở, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết làm thế nào mới tốt.

Tôn Kỳ cũng không quá lưu ý, nói: “Tôi biết tôi xuất hiện quá đột ngột, ông chủ khẳng định cũng không có chỗ sắp xếp sẵn. Tối hôm nay tôi cứ ngủ trên salon một đêm là được rồi.” Bây giờ mọi người mới phát giác điểm tốt của người hiểu chuyện.

Thấy đối phương hào phóng như vậy, Trầm Lạc cũng không tiện nói thêm gì: “Được rồi, tối nay anh chịu khó một chút, trong bệnh viện có đủ đồ dùng tắm gội vệ sinh, có vấn đề gì anh có thể hỏi Vương Vỹ. Ngày mai tôi thu xếp xong sẽ dẫn anh đi.”

Trầm Lạc nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là chuẩn bị mang người về nông trường, bởi vì anh nhất định sẽ không ra tiền thuê chổ ở cho Tôn Kỳ, để người ở lại bệnh viện càng là không được, gian phòng của Vương Vỹ đã rất nhỏ rồi, đặt một cái giường vào liên chật cứng. Chuyện làm Trầm Lạc mất hứng chính là, người tên Tôn Kỳ này sẽ quấy rầy thế giới hai người của anh và Tiểu Xuyên.

Tiểu Xuyên nói: “Nếu anh không để ý, có thể để người kia ở lại khách sạn của tôi, tôi chừa ra một gian phòng vẫn là được.”

Cái này Trầm Lạc càng không đồng ý, điều kiện tốt như vậy còn không bằng để cho Vương Vỹ, cậu ta mới xem như nhân viên kỳ cựu của bệnh viện nhà anh. Tiểu Xuyên lại hiến kế: “Nếu không, anh liền nhanh chóng xây nhà mới, nhà mới xây xong rồi chúng ta qua đó ở, để anh ta ở nhà cũ.”

Trầm Lạc vừa nghe đã cảm thấy biện pháp này không sai, làm một ông chủ keo kiệt không nhân đạo, anh tuyệt đối không cảm thấy làm vậy có gì không tốt!

Đến tối, Trầm Lạc lại cùng Tiểu Xuyên điên cuồng triền miên một hồi, đợi Tôn Kỳ dọn vào ở cùng hai người không có cách nào lại thoải mái như vậy.

Đối với Trầm Lạc nhiệt tình chủ động đến thế, Tiểu Xuyên chỉ muốn nói: “Cho tôi thêm một làn!”

Mà bệnh viện có thêm công nhân mới quả nhiên cũng thả lỏng một ít, ngoại trừ việc lấy tiền chưa thể cho đối phương nhúng tay, những việc khác đều có thể chia ra, Uông Bác, Vương Vỹ cùng Trịnh Gia Mỹ không chút nể tình sai khiến người đến xoay quanh.

Đương nhiên, người trong bệnh viện cũng đều là bận đến tối tăm mặt mũi, vì vậy Tôn Kỳ cũng không có lời oán hận gì, trái lại còn cảm thấy người trong bệnh viện thật đúng là giống như những gì viết trên weibo, vô cùng bận rộn, động vật cũng rất nhiều.

Ngày hôm sau, Trầm Lạc đã biết được chỗ tốt của nhiều người, tuy rằng phải trả thêm một nghìn rưỡi tiền lương thế nhưng hiện tại anh đã có thể gánh nổi, cũng không quá xót ruột. lại tìm người mua một bộ giường nhỏ, chăn nệm vân vân, đem Tôn Kỳ an bày tại gian phòng trước kia Tiểu Xuyên đã ở.

“Ông chủ, hôm nay nói sao em cũng muốn về sớm một chút.” Vào buổi trưa, Trịnh Gia Mỹ đến nói với Trầm Lạc.

Trầm Lạc kỳ quái, hỏi: “Vì sao?”

Trịnh Gia Mỹ nói: “Hôm nay là ngày đầu tiết mục mới của chị Viên Oánh phát sóng, em phải về xem.”

Trầm Lạc lẩm nhẩm tính ngày một chút, quả nhiên cái gameshow được đài truyền hình tỉnh quảng cáo rầm rộ kia sẽ được phát sóng vào hôm nay, hơn nữa còn chọn phát ngay giờ vàng, không muốn nổi tiếng cũng khó. Ban đầu cái danh ngạch MC này trước khi giao cho Viên Oánh còn xảy ra không ít sự cố đâu.

Trầm Lạc nói: “Được rồi, trước khi đi nhớ giao những việc trong tay lại cho Vương Vỹ.”

Trịnh Gia Mỹ gật đầu nói: “Em đã biết.”

Trầm Lạc cũng muốn nhìn xem, chỉ là trong bệnh viện không có TV, trong nhà cũng không có TV, thực sự rất đáng tiếc.

Đến chiều, Trầm Lạc đi xem Manh Manh, Tôn Kỳ cũng muốn đi theo, Trầm Lạc liền tiện thể mang người đi một chuyến. Thấy tinh thần của Manh Manh đã khá hơn nhiều anh cũng cao hứng, chỉ là Tôn Kỳ lại trưng ra biểu tình khó thể chấp nhận, bởi vì vết thương ở nửa thân sau của Manh Manh hiện tại nhìn còn có vẻ rất ghê rợn, tuy rằng đã được may lại, thế nhưng đám đường may chằng chịt kia và những vết thương xanh tím cũng rất dọa người.

Tôn Kỳ nói: “Ông chủ, chuyện này nhìn còn có vẻ nghiêm trọng hơn những lời trên weibo đấy.”

Trầm Lạc kiểm tra lượng thuốc linh tinh, thuận miệng nói: “Haizzz, chuyện này cũng khiến weibo ầm ỹ một thời gian, hiện tại mọi thứ đã qua, Manh Manh cũng dần khỏe hơn, tôi đã thoả mãn rồi.”

Tôn Kỳ quay đầu lại nhìn Manh Manh, phát hiện ánh mắt nó sáng rỡ trong suốt, không ngừng ngửi ngửi liếm liếm Đa Đa và ba bé Samoyed, không có chút bộ dạng đau xót chán chường vì bị thương nào, trong lòng không khỏi cảm động, càng thêm kính nể nhân cách của Trầm Lạc. Nếu như người khác gặp phải chuyện này, nói không chừng sẽ nhân cơ hội làm lớn một đợt, từ đó mở ra thông đạo liên hệ với những kẻ có tiền có quyền này nọ, ông chủ này chỉ mượn lực lượng của cư dân mạng gây áp lực để tài xế phải bồi thường và xin lỗi, sau đó cũng không tiếp tục truy cứu, thực sự đủ phong độ hảo hán, đây vẫn là lần đầu tiên Tôn Kỳ gặp được người như vậy.

Trầm Lạc cũng lười quản Tôn Kỳ nghĩ thế nào, quen thuộc giúp Manh Manh kiểm tra vết thương, phát hiện tiến độ khôi phục không sai, Manh Manh cũng không có biểu hiện gì lạ liền yên tâm.

Trước khi rời đi, Tôn Kỳ muốn chụp vài tấm hình phát lên weibo cá nhân, Trầm Lạc cũng để mặc anh ta.

Chỉ là Trầm Lạc không biết, Tôn Kỳ ở trên mạng cũng coi như một blogger nổi tiếng có hơn triệu lượt follow, chủ yếu là vì những gì anh ta post lên tương đối có cá tính, thích châm biếm xã hội đương thời, rất nhiều người đều nói quan điểm của anh rất có tính dẫn dắt, đương nhiên cũng có không ít người mắng anh thích giả vờ giả vịt, Tôn Kỳ cũng không quan tâm, dù sao chỉ cần làm theo ý mình là được. Lý do anh chọn đến bệnh viện của Trầm Lạc một phần rất lớn cũng là vì cái bệnh viện ở trên mặt này quá nổi bật, có rất nhiều người đều biết đến, sau khi anh chạy đến tham quan weibo một phen lại phát hiện đường lối của đối phương có chút kỳ quặc, vì vậy lập tức chạy đến trinh sát. Chỉ là mới qua một ngày, Tôn Kỳ cũng đã bắt đầu xoay chuyển ẩn tượng cực lớn.

Trịnh Gia Mỹ đúng giờ tan tầm liền rời đi, bởi vì cô còn phải về nhà xem TV.

Trầm Lạc an vị tại chỗ của Trịnh Gia Mỹ, vừa trông tiệm vừa viết bản thảo, mỗi tháng anh đều phải nộp lên một bài viết định kỳ.

Hiện tại Trầm Lạc đã nắm giữ được một ít kỹ xảo viết văn, so với lúc đầu thì thuận lợi hơn rất nhiều, cũng không cần vò đầu bứt tai nữa.

“Chào ông chủ.”

Trầm Lạc vừa ngẩng đầu đã thấy hai con mèo được đặt lên quầy tính tiền, người này cũng là khách quen. Anh lập tức mỉm cười, vươn tay vuốt ve hai con mèo, nói: “Hôm nay định mua gì?”

“Thuốc vệ sinh tai, còn có cây dính lông. Bánh khô của anh hôm nay có còn không?”

Bánh khô của Trầm Lạc vốn chó mèo đều có thể ăn, bất quá bình thường đều là người nuôi chó mua tương đối nhiều.

“Hôm nay hết rồi, anh muốnn mua thì ngày mai trở lại sớm một chút.”

Trầm Lạc cầm thuốc vệ sinh tai và cây dính lông đến, chỉ nghe đối phương nói: “Ông chủ, tôi biết trên tay anh khẳng định có giữ lại chút hàng, anh bán cho tôi đi. Hôm nay tôi ra ngoài hơi vội vàng, quên khóa cửa, hai đứa này đã giúp tôi giữ cửa tới tận trưa, đợi tôi ăn cơm trưa xong về nhà mới phát hiện. Là đại công thần, tôi cũng phải tưởng thưởng một chút mà!”

Trầm Lạc liếc nhìn hai con mèo mập trên quầy, đều là nền trắng vằn đen, bộ dạng ngốc ngốc như vậy còn có thể giữ cửa? Trầm Lạc có chút không tin.

Nào biết một con mèo vằn trong cặp nhìn thấy ẻ mặt không tin tưởng của Trầm Lạc lập tức bất mãn kêu to một tiếng, ý tứ là ‘Ta đã làm chuyện tốt còn phải bị hoài nghi sao?’

Trầm Lạc nhất thời không lời chống chế, giống như anh đang nghi vấn bọn chúng ‘Nếu không phải anh gây tai nạn, vì sao anh phải đưa nạn nhận vào bệnh viện.’ vậy.

“Được rồi được rồi, bán cho anh hai gói, không thể thêm nữa.”

Trầm Lạc đúng là có thói quen giữ vài gói bánh trong tay dự bị, ví dụ như gặp được vài tình huống đặc biệt có thể xem như phần thưởng, cũng có thể dùng để huấn luyện chó mèo, dụ dỗ đám thích đi hoang ngoài đường này nọ.

Người nuôi mèo cười ha hả, nói: “Cám ơn ông chủ, tôi vốn biết anh là người tốt.”

Trầm Lạc liếc đối phương một cái, chuyện này với việc lanh là người tốt thì có quan hệ gì?

Trầm Lạc liền xoa xoa hai con mèo vằn hổ mấy cái, nếu như bọn chúng thật sự thông minh như vậy cũng là chuyện tốt.

Người nuôi mèo vừa cầm được hai gói bánh liền mở ra cho boss nhà mình ăn. Mà đám mèo khác ngửi được mùi cũng mon men bò tới, Trầm Lạc phất phất tay bảo bọn chúng tản ra, ý bảo cái này không có phần cho chúng.

“Ông chủ, tôi nói anh đừng không tin, mèo của tôi giữ cửa cũng coi như bình thường, tôi từng nghe bạn bè nói mèo của cô ấy có thể trông chừng trẻ con nữa! Nghe nói, có một gia đình, hai vợ chồng đều đi làm, để đứa con ở nhà cho bà nội chăm, bà nội vào bếp nấu nướng, đứa trẻ nằm trên giường, không biết thế nào lại leo lên cửa sổ, nếu không phải con mèo trong nhà sống chết lôi bà nội ra xem, đứa trẻ không chừng đã bị ghim lên lưới bảo vệ bên ngoài rồi.”

Trầm Lạc đã nghe không ít lời đồn về loài mèo, thế nhưng việc như vậy vẫn là lần đầu biết đến, dựa theo kinh nghiệm của anh mà phán đoán, chuyện này có không ít chi tiết đã được khoa trương, thế nhưng cốt truyện chính vẫn là sự thật, cũng chính là thật sự đã có một con mèo cứu mạng sen nhỏ nhà mình.

Một lát sau, lại có người đến cửa nói chuyện nhận nuôi.

Ba người gồm một ông lão và hai người trung niên, ông lão tóc đã bạc trắng, chống gậy, có vẻ đã rất lớn tuổi.

Hai người trung niên là con trai và con dâu của ông, nói là muốn giúp cha mình nhận nuôi một con chó.

“Nói ra thật xấu hổ, bởi vì công việc của chúng tôi đều rất bận rộn, không thể lúc nào cũng ở bên cạnh chăm sóc ba, hơn nữa trí nhớ của ba cũng không tốt lắm, vì vậy chúng tôi muốn nhận nuôi một con chó tính tình yên tĩnh chơi đùa với ông, đợi lúc ông ra cửa lại giúp ông mang thuốc, mang nước gì đó. Không biết chó nhà anh có thể làm được hay không.”

Rất nhiều người đều có yêu cầu với thú nuôi, Trầm Lạc cũng có thể hiểu được, vì vậy bình thường khi rỗi rãi cũng huấn luyện đám giặc nhà mình một ít mệnh lệnh thường gặp, nếu có thể khai quật một ít kỹ năng đặc thù, đến khi có người đến chọn cũng sẽ càng thêm cơ hội.

Trầm Lạc nói: “Chỗ tôi quả thực có vài con phù hợp yêu cầu này, nhưng anh chị có phiền để tôi hỏi qua thân thể của ông cụ không? Bình thường cụ có thể ra ngoài đưa chó đi dạo không? Công việc chuẩn bị thức ăn cho chó có thể làm tốt chứ? Còn cả việc định kỳ mang chó đi kiểm tra nữa.”

Trầm Lạc cũng không muốn vì tình huống đặc thù của người nuôi mà hạ thấp yêu cầu cuộc sống của thú cưng.

Người phụ nữ có khí chất dịu dàng lên tiếng: “Cha chúng tôi bình thường cũng thích ra ngoài đi dạo, lúc đi dạo lại dẫn chó theo cũng là không thành vấn đề, việc chuẩn bị thức ăn hằng ngày cho chó chúng tôi có thể chuẩn bị sẵn, chỉ cần đến giờ đổ ra là được. Cũng quên nói, người nhà tôi mỗi tuần một lần sẽ đến chỗ ông cụ thăm nom, việc đưa chó đến kiểm tra định kỳ cũng không khó, ông cụ không đi được chúng tôi sẽ đưa đi.”

Trầm Lạc suy nghĩ một chút, nói: “Được rồi, chúng ta cứ thử trước, những yêu cầu này của mọi người cũng không khó, thế nhưng lúc ban đầu sẽ có chút vất vả. Tôi có thể giúp mọi người huấn luyện mấy ngày, đợi con chó nọ làm quen với mệnh lện rồi liền có thể đưa đến sống cùng ông cụ.”

Hai người đều tỏ ra đồng ý.

May là ông cụ này tuy rằng hơi lớn tuổi, tay chân không có lực nhưng cũng là tai thính mắt tinh, khẩu âm rõ ràng, ra lệnh không thành vấn đề. Trầm Lạc hỏi thăm một chút thói quen và sở thích của ông rồi lại gọi một con chó vườn lông ngắn đến, con chó này rất ngoan ngoãn, cũng không hay làm ồn ào, càng là đủ thông minh.

Ngày hôm sau, Trầm Lạc liền tự mình đưa chó đi huấn luyện, trước hết cho nó làm quen với khu nhà và chỗ ở của ông cụ, lại căn dặn một chút tình huống thân thể của chủ mới, lại dạy nó cách đóng mở cửa, quản lý chìa khóa, thuốc và nước uống, để tâm mấy loại nguy hiểm, tai họa ngầm gì đó, đồng thời còn để nó làm quen với khí tức của ông cụ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *