Manh Sủng Nhật Thường – Chương 114

Chương 114: Ethan làm bà mai

Theo sự yêu cầu của người hâm mộ, bọn họ còn in mười nghìn bưu thiếp ảnh gia đình của Đa Đa, bởi vì lần này Manh Manh gặp tai nạn, mọi người rất sợ nó sau này không thể chạy nhảy đi lại như trước đây, liền dùng biện pháp đó để duy trì kinh phí trị liệu cho Manh Manh trong tương lai.

Tuy rằng gã tài xế gây chuyện kia đã bổi thường tiền thuốc men, thế nhưng chờ sau này Manh Manh xuất viện còn phải có một đoạn trị liệu khang phục, tiền thuốc men dinh dưỡng này nọ đều phải tốn. Trầm Lạc trước giờ vẫn không tiếp thu quyên tiền, mọi người chỉ có thể dùng phương pháp này biểu đạt một chút lòng quan tâm đến Manh Manh.

Con chó hôm trước cứu về tuy đã được tách khỏi thanh sắt, thế nhưng bởi vì vết thương quá nặng và tình trạng loét khoang miệng nghiêm trọng, hơn nữa còn có lòng cảnh giác rất cao với nhân loại, vì vậy thức ăn của nó đều chỉ có thể do Trầm Lạc làm, hơn nữa phải do đích thân anh đưa đến trước mặt mới bằng lòng ăn. Nếu là người khác đưa đến, nó tình nguyện chịu đói cũng dứt khoát không ăn.

Dựa theo cách nói của Uông Bác, con chó này chỉ sợ là hàm răng cũng không dùng được nữa, tốt nhất là nhổ hết toàn bộ, thanh trừ thịt thối mới có thể bảo đảm sức khỏe, chỉ là sau này nó sẽ không thể ăn được những thứ có chút cứng rắn, ngay cả thức ăn công nghiệp cũng không thể ăn trực tiếp, phải ngâm trong nước cho mềm đi rồi mới nhai được. Hiện tại, công nghệ làm răng cho động vật hầu như vẫn chưa xuất hiện, thế nên con chó này cũng chỉ có thể chấp nhận tương lai như vậy.

Hôm nay, Trầm Lạc cùng Vương Vỹ phối hợp với Uông Bác giúp con chó kia tiến hành nhổ răng, bởi vì nó không phối hợp nên chỉ có thể trước hết gây tê, sau đó mới mở miệng chó ra tiến thành giải phẫu.

Trong miệng chó là một mảnh đen kịt,còn có mùi vô cùng khó ngửi, khiến cả ba đều nhíu mày nín thở.

Đợi nhổ răng xong Trầm Lạc còn nhìn một chút, thứ này so với sâu răng ở người còn buồn nôn hơn, Uông Bác nói con chó này vì đau răng, đau miệng mà bụng lại đói đến không chịu được, thế nên chỉ có thể ăn quàng ăn bậy, cái gì cũng nuốt vào, từ đó mới dẫn đến vấn đề khoang miệng nghiêm trọng đến mức này.

Trầm Lạc đoán rằng, Uông Bác vẫn có lời không tiện nói thẳng, đó là con chó này trước kia chuyên đi tìm phân ăn, bởi vì phân rất mềm, không cần nhai liền có thể nuốt ngay.

Tưởng tượng tình huống như vậy, Trầm Lạc lập tức cảm thấy không tiếp nhận được, con chó này thực sự đã phải chịu bao nhiêu khổ sở rồi.

Nhổ xong răng chó, lại thanh lý vết thương, bôi thuốc, bận rộn đến hơn hai giờ mới xem như xong việc.

Vương Vỹ nói: “Ông chủ, con chó này sợ rằng không thể mang đi nhận nuôi, nó không tín nhiệm con người đến như vậy, nếu phải thay đổi hoàn cảnh không chừng sẽ làm loạn ra việc gì đó. Hơn nữa tuổi của nó cũng không hợp, không phải là cún con đáng yêu có đủ tính dẻo để bồi dưỡng tình cảm, càng không phải chó già chỉ cần chủ nhân kiên nhẫn chăm sóc vài năm. Sẽ có ai kiên nhẫn chăm sóc một con chó vừa phiền phức vừa không thân cận với mình hơn mười năm chứ?”

Còn một việc, con chó này cũng không thuộc giống quý giá gì, chỉ là một con chó đất thông thường mà thôi.

Trầm Lạc nghĩ cũng đúng, trước hết cứ giữ nó lại bệnh viện đã, có gặp được chủ nhân thích hợp hay không còn phải nhìn duyên phận.

Đợi sau khi con chó tỉnh lại, phát hiện trong miệng của mình không đúng liền không ngừng ầm ỹ, Trầm Lạc chỉ có thể vội vàng an ủi, lại cho nó nhìn đám răng bị nhổ ra, giải thích bọn họ làm vậy cũng vì muốn tốt cho nó. Đến lúc này chó ta mới chịu an tĩnh lại, chỉ mệt Trầm Lạc phải đổ cả một thân mồ hôi.

Đợi đến xế chiều, Trầm Lạc muốn đi bệnh viện thăm Manh Manh, con chó kia cũng sống chết quấn quýt lấy Trầm Lạc muốn đi theo, trình độ bám người còn cao hơn so với Thái Lang lúc đầu. Thái Lang hiện tại đã có Thí ca, cũng không dính Trầm Lạc nhiều như trước nữa

Trầm Lạc bất đắc dĩ, chỉ có thể mang theo nó đi thăm Manh Manh.

Mà Đa Đa đối với việc này có chút bất mãn, con chó kia muốn đi thăm vợ nó làm gì chứ.

Chuyện khiến Trầm Lạc tương đối vui mừng chính là, tình trạng thân thể của Manh Manh lúc này đã càng lúc càng tốt, không chỉ đã thoát khỏi nguy hiểm mà còn có hy vọng khôi phục như lúc bình thường.

Mà lúc Trầm Lạc đi thăm Manh Manh, Đa Đa liền rất thành thật trông coi ba bé Samoyed, miễn cho Manh Manh lo lắng.

Tuy rằng Manh Manh vẫn một mực nằm trong bệnh viện, thế nhưng ba bé Samoyed cũng không có một chút không tốt nào, bộ dạng vẫn tròn trịa như một khôi banh lông, bởi vì đám động vật trong bệnh viện, đặc biệt là những đứa đã làm mẹ như A Phỉ và Cầu Cầu vẫn luôn cực kỳ chiếu cố bọn chúng.

Đợi qua tết Trung thu, Hướng Úy Nhiên liền đem Bảo Bối và ba bé Pitbull còn lại nhận về nhà. Chó con hai tháng tuổi đã có thể bắt đầu ăn thức ăn cho chó, cũng có thể tự mình chạy giỡn ổn định, Hướng Úy Nhiên không cần lo lắng không chăm sóc tốt bọn chúng.

Bởi vì Hướng Úy Nhiên đã tặng một bé cún cho Lưu Vân Phong nên cũng không dự định tặng thêm cho Lý Kim Châu, vì vậy nhà họ Lý cũng không giữ cún con, chỉ là thỉnh thoảng sẽ dẫn Kim Cang đi thăm vợ con gì đó.

Dưới sự yêu cầu của Hướng Úy Nhiên, Trịnh Gia Mỹ còn sửa sang lại không ít ảnh chụp gia đình của Bảo Bối và Kim Cang, Hướng Úy Nhiên tự mình viết thuyết mình và sắp chữ, in ra thành một quyển album, sau đó lại bị Lý Kim Châu mang đi in thêm một quyển.

Trầm Lạc nghĩ, bọn họ thật sự là xem chó như con cái mà nuôi đấy, Bảo Bối cùng Kim Cang có thể gặp được chủ nhân tốt như vậy cũng là phước đức ba đời, chỉ tiếc không phải tất cả thú nuôi đều có thể có vận khí tốt như vậy.

Ngây người trong bệnh viện chăm Manh Manh vài giờ, Trầm Lạc vừa trở về chỗ của mình liền nhận được điện thoại của người nuôi bồ câu lần trước, đối phương đặc biệt hài lòng nói: “Hạt bắp nhà anh rất tốt, bồ câu nhà tôi vô cùng thích ăn, sau này tôi sẽ đặt hàng với anh!”

Trầm Lạc ồ lên một tiếng, nói: “Nhà tôi quả thật có trồng ít bắp, thế nhưng tôi không bảo đảm sản lượng có đủ để dùng hay không. Nếu anh thật sự muốn, tôi có thể giúp anh liên hệ người trong thôn.”

Cái cậu Vượng Phúc bán dưa hấu lần trước nghe nói còn làm trang trại, loại hoa màu nào cũng trồng một ít, hẳn là cũng có trồng bắp đi.

Người nuôi bồ câu nói: “Được rồi, chuyện này sau đó hãy tính, tôi trước mua 50kg bắp của anh đã.”

Kỳ thực bản thân Trầm Lạc cũng không biết hiện tại mình còn bao nhiêu bắp, ngoài ruộng của anh căn bản chính là thứ gì cũng trồng một ít, trước đây cho dù là mang tặng người thì trong bệnh viện cũng thường xuyên dư dã. Chỉ là gần đây anh lại làm bánh khô, nguyên liệu tự nhiên không tiết kiệm được, anh chàng nuôi bồ câu kia muốn tìm anh mua bắp anh cũng chỉ có thể nói rõ tình huống, sau đó hỗ trợ giới thiệu. Đương nhiên, nếu như người ta muốn anh mua giúp, Trầm Lạc cũng sẽ dùng giá gốc bán cho đối phương.

Người nuôi bồ câu nói: “Nếu không phải cùng nhóm với loại lần trước anh cho tôi, tôi còn phải thử một chút. Chỉ sợ đám tổ tông trong nhà không chịu ăn!”

Mà Trầm Lạc mấy hôm nay cũng vừa đổi lương thực, thầm nghĩ, đám tổ tông nhà anh không ăn mới lạ, con bồ câu thích đùa dai kia mỗi ngày đều ăn đến vô cùng vui vẻ.

Người nuôi bồ câu lại mang theo một ít bắp về thử nghiệm, sự thực chứng minh suy nghĩ của Trầm Lạc không sai, bồ câu nhà anh ta cũng rất thích ăn thứ này, vì vậy đối phương lập tức liền nhờ Trầm Lạc đặt mua dùm mình vài trăm ký.

Hiện tại sổ sách của bệnh viện càng lúc càng phức tạp, Trầm Lạc cũng cảm thấy càng lúc càng khó tính toán, liền trực tiếp gọi Tiểu Xuyên đến giúp mình tính sổ. Dù sao đám sổ sách anh phải vật lộn nửa ngày cũng không xong, Tiểu Xuyên chỉ cần một giờ liền giải quyết.

Lục Thành thấy cảnh tượng như vậy cũng chỉ có thể kéo kéo khóe miệng, tổng giám đốc nhà anh đi tính sổ sách cho một bệnh viện nhỏ, thật đúng là quá đại tài tiểu dụng, bất quá nhìn bộ dạng vui vẻ của tổng giám đốc, phỏng chừng cũng là thật thích việc này.

Lục Thành lại đi tìm công ty chuyển phát nhanh bàn giá, đem mười đồng tiền giảm đến ba đồng rưỡi, Trầm Lạc đối với kết quả này vô cùng hài lòng. Chuyển phát nhanh trước đó giúp bệnh viện giao hàng lấy giá sáu đồng tiền một gói hàng đấy, có căn cứ này, tiền giao hàng của shop online nhà anh cũng có thể theo đó hạ xuống.

Trong sự hối thúc của vô số cư dân mạng, bánh khô của Trầm Lạc rốt cục cũng lấy được giấy phép sản xuất, có thể tự thiết kế nhãn hiệu và đóng gói, tiến hành tiêu thụ số lượng lớn.

Chỉ là muốn thiết kế bao bì phải tốn tiền, chuyện này Trầm Lạc thật sự rất đau lòng, cho dù Tiểu Xuyên không ngừng giải thích cái gì là hiệu ứng nhãn hiệu anh cũng cảm thấy rất xót ruột.

Mà chuyện làm ăn của shop online cũng đã tốt hơn trước đây rất nhiều, bởi vì weibo và shop online có liên kết, không ít người hâm mộ đều chạy đến shop của anh mua đồ, kéo lượng tiêu thụ lên cao. Kỳ thực, shop online của Trầm Lạc so với những trang mua bán khác thật sự không có sức cạnh tranh gì, giá cả và chất lượng đều không sai biệt lắm, mọi người ủng hộ phỏng chừng cũng chỉ vì ôm ấp một phần tình cảm mà thôi.

Chạng vạng, Trầm Lạc mang theo đám chó đi dạo công viên, Tiểu Xuyên bị bỏ lại bệnh viện tiếp tục tính sổ.

Lần này, Trầm Lạc đã giáo dục đám chó, tuyệt đối không thể chạy gần lề đường, tránh cho xảy ra bị kịch như Manh Manh vậy.

Tìm một chỗ không quá đông người qua lại, Trầm Lạc tháo dây dắt ra, cả đám cho liền bắt đầu chạy quanh quậy phá khắp nơi, có đứa đi đào hố, có đứa lại đại tiện, lăn lộn, rượt đuổi, chơi quên trời đất.

Kỳ thực, đám chó này bình thường cũng có thể tự mình ra ngoài giải trí, bất quá mỗi buổi chiều ra ngoài chơi đùa tập thể liền có vẻ hưng phấn hơn một chút.

Trong tay Trầm Lạc chỉ còn dắt Elaine và con chó mới vừa bị nhổ răng kia, Thí ca và Thái Lang đã chạy xa từ sớm.

Hai con chó đều chậm rãi tản bộ, Trầm Lạc cũng chậm rãi bước đi.

“Uông uông!”

Thí ca và Thái Lang không biết vì sao đột nhiên chạy theo Ethan chơi trò đuổi bắt, tốc độ của Ethan vốn rất nhanh, không mất bao lâu đã dễ dàng vượt qua Thí ca và Thái Lang, lúc này đám tiểu xảo nhỏ của Thí ca cũng không có bao nhiêu đất dụng võ.

Elaine cũng sủa to vài tiếng, giống như đang che chở Ethan vậy, Trầm Lạc hơi kéo kéo sợi dây, nói: “Đừng lo lắng, bọn nó đuổi không kịp Ethan.”

Quả nhiên, không bao lâu sao, bởi vì chạy không kịp Ethan, hai con chó kia liền ngượng ngùng bỏ cuộc, mà Ethan lại thả chậm chốc độ tung tăng chạy trên nền cỏ, một chút đều không ra vẻ kiêu ngạo, bộ dạng cực kỳ xinh đẹp.

Trầm Lạc vừa hơi yên tâm đã thấy Ethan lao về phía một cặp đôi đang trò chuyện, nhấc hai chân trước lên xô ngã cậu trai nọ. Chỉ là Ethan không phải thực sự muốn xô, dùng lực rất nhẹ, chỉ là dùng hai chân trước đẩy nhẹ đối phương, mà trong mắt Trầm Lạc, cậu trai kia liền theo quán tính lao đến đẩy ngã cô gái đang nói chuyện với mình, chính là cái kiểu đẩy ngã trong phim thần tượng ấy.

Trầm Lạc vội vàng che mắt, giả vờ cái gì cũng không nhìn thấy, không biết Ethan vì sao một hai muốn tìm phiền phức cho anh giải quyết!

Trầm Lạc che mắt một hồi, ngón tay lại khẽ tách ra một khe hở, len lén nhìn sang. Cái đệch, hai thanh niên kia lại trực tiếp ôm nhau hôn xuống rồi!

Trầm Lạc đã nhìn đến sắp ngây người, đây là đang quay phim truyền hình sao? Nhìn trái nhìn phải cũng không thấy mấy thứ như camera, hắt sáng hay ánh đèn gì đó mà!

Ethan còn kiêu ngạo chạy về, giống như mình vừa làm được một việc rất tốt vậy, bất quá xem tình hình này, Ethan giống như quả thực đã làm được một việc tốt?!

Trầm Lạc nhanh chóng kéo ba con chó rời đi, miễn cho hai thanh niên đang say đắm kia phục hồi tinh thần lại, đi tìm bọn họ gây phiền phức.

Nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của Ethan, Trầm Lạc không nhịn được chọt chọt đầu nó, nói: “Cái thằng quỷ này, thật sự là nhìn chuẩn rồi mới đẩy người à?”

Ethan phối hộp sủa một tiếng, Trầm Lạc thật là không còn gì để nói.

Nghe Ethan kể lại mới biết, hóa ra hai người đứng ở nơi đó, nhìn từ xa cũng không có gì, kỳ thực đều là ngượng ngượng ngùng ngùng trò chuyện, vòng vo quanh quẩn, ai cũng không chịu mở lời bày tỏ tâm ý. Ethan ở bên cạnh đều đã nhìn ra, lại cảm thấy sốt ruột, thế nên mới trực tiếp đẩy cậu trai kia một cái, hai người theo quán tính đụng vào nhau rồi trực tiếp hôn lên! Nói vậy, kết quả cũng không tệ đến chỗ nào đi?.

Không ngờ tới Ethan còn có tư chất làm bà mối, Trầm Lạc đúng là có chút không nhận ra.

Bất quá, cũng may đối phương không có đến tìm bọn họ gây phiền toái.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *