Manh Sủng Nhật Thường – Chương 113

Chương 113: Tâm cơ của Tiểu Xuyên

Đến tối, Trầm Lạc đích thân mang con chó kia về nhà, an bày ổ chó, đối với những thành viên mới tới Trầm Lạc vẫn tương đối chiếu cố.

Lúc nằm lên giường anh nhịn không được hỏi: “Anh nói xem vì sao có những người lại tàn nhẫn như vậy? Một con chó thì làm hại gì đến họ mà lại làm ra loại chuyện thế này?”

Tiểu Xuyên biết hôm nay Trầm Lạc chính là có chút bị kích thích, vội vàng vỗ vỗ vai anh, nói: “Trên đời này có rất nhiều người tốt cũng có rất nhiều kẻ xấu. Chúng ta chỉ cần sống thật tốt cuộc sống của mình là được. “

Trầm Lạc suy nghĩ một hồi, đột nhiên cảm thấy có chút kỳ quái, vốn Tiểu Xuyên phải là lòng ôm thiên hạ, mà anh thì cứ chăm chút cuộc sống của bản thân, không ngờ đến hôm nay Tiểu Xuyên lại khuyên anh chỉ cần tập trung vào cuộc sống của chính mình.

“Năm nay anh có về nhà không? ” Trầm Lạc hỏi.

Tiểu Xuyên ừ một tiếng, nói: “Phỏng chừng chỉ về ăn tết.”

Trầm Lạc lại hỏi: “Vậy sau này anh vẫn sẽ sang bên đây làm việc?”

Tiểu Xuyên nói: “Có lẽ vậy.”

Trầm Lạc liền yên lòng hơn rất nhiều.

Vội vàng hết cả mùa Trung Thu, lúc Trầm Lạc giở sổ sách ra xem mới phát hiện bánh khô quả thực khiến anh buôn bán lời không ít, mỗi ngày đều bán đi mấy trăm túi, chính là có vài nghìn đồng nhập sổ. Trừ đi tiền nguyên liệu, nhân công, điện hao tổn, chi phí thuê thiết bị… mỗi ngày anh vẫn có thể thu vào một hai nghìn tiền lới, một tháng tính ra cũng có mấy mươi nghìn. Việc này khiến Trầm Lạc thật sự cực kỳ cao hứng, không ngờ đến một việc nhỏ vậy lại mang đến thu nhập cao như thế.

Trầm Lạc lại lần nữa cảm thán, Tiểu Xuyên thật sự là một của quý, anh đã làm bánh khô rất nhiều năm rồi vẫn không phát hiện thương cơ, Tiểu Xuyên vừa chỉ điểm một phen lại có thể làm anh kiếm thêm nhiều như vậy. Nếu như doanh số này vẫn cứ ổn định, sau này anh liền không cần thắt chặt hầu bao nữa, chí ít cũng không lo việc đám giặc trong nhà bị đói.

Tiểu Xuyên vừa trở mình đã thấy bộ dạng phè phỡn của Trầm Lạc, nhịn không được hỏi: “Hai hôm trước anh còn đau lòng không dứt, hôm nay là gặp chuyện tốt gì rồi?”

Trầm Lạc nói: “Chúng ta không phải vừa bán bánh khô được một tháng sao? Vậy nên tôi liền tính toán tiền mời một chút, không ngờ đến con số lại cao hơn tôi đoán qúa nhiều! Ngày mai chúng ta liền đi ăn một bữa ngon, tôi mời.”

Hai người đã yêu đương lâu như vậy còn chưa từng ăn bữa cơm nào ra trò, chưa từng thật sự hẹn hò qua. Tuy rằng đàn ông không quá coi trọng những việc này, thế nhưng nếu có thể xây dựng một chút hồi ức tốt đẹp cũng là việc vô cùng tốt.

Tiểu Xuyên cười nói: “Được rồi, tôi nghe anh sắp xếp!”

Trầm Lạc trước hết liên lạc với công viên đặt một gói chèo thuyền, sau đó còn gọi cho nhà hàng cơm Tây dự định trải qua một bữa tối hai người lãng mạn.

Tuy rằng cái nhà hàng này thuộc về sở hữu của Tiểu Xuyên, thế nhưng cũng không trở ngại bọn họ đến đó tiêu phí. Hơn nữa nhà hàng này đã khai trương lâu như vậy, Trầm Lạc còn chưa từng ghé qua đâu.

Đến hôm sau, Trầm Lạc còn cố ý mang theo bộ quần áo tốt nhất của mình ra ngoài, chuẩn bị đến tối mặc vào.

Chờ chạng vạng, anh dẫn đám chó đi dạo sớm hơn mọi ngày một chút, sau đó vội vàng thay quần áo rời đi.

Anh đã hẹn trước với Tiểu Xuyên, khi đối phương xong việc sẽ trực tiếp đến bên hồ tìm anh.

Lúc Trầm Lạc đến nơi trời cũng đã sụp tối, đèn trang trí khu vực bờ hồ cũng đã được bật lên, những người đến đây tản bộ còn không ít.

Đợi hơn mười phút mới thấy Tiểu Xuyên thả bộ dọc theo lề đường, nhàn nhã bước đến.

Trầm Lạc hỏi: “Anh tự đến đây?”

Tiểu Xuyên gật đầu: “Lục Thành phải đi dự tiệc, tôi ngồi taxi trở về.”

Trầm Lạc thỏa mãn kéo Tiểu Xuyên lên thuyền.

Lúc lên thuyền, bác gái soát vé còn đặc biệt nhìn bọn họ vài lần, hai cậu thanh niên đẹp trai đi chèo thuyền với nhau đúng là hiếm gặp, bình thường đều chỉ có mấy cặp tình nhân đến đây chơi.

Hai người lên thuyền, trên thuyền cũng không có động cơ, vì vậy chỉ có thể dùng sức người chèo lái.

Khi thả trôi trên thuyền, Trầm Lạc cảm thụ được gió đêm mát mẻ, thật ra cũng có chút lạnh, bất quá hôm nay anh mặc áo có tay nên cũng không ngại việc này lắm. Khí trời cuối tháng chín, những ngày nóng nực nhất đã sớm trôi qua mà lễ Quốc khánh còn chưa tới, chỉ chờ trận mưa đầu mùa đổ xuống không khí sẽ chân chính bắt đầu giảm đi.

“Bọn họ bố trí đèn thực sự rất đẹp mắt.” Trầm Lạc chỉ vào đám đèn trang trí bên hồ.

Tiểu Xuyên cũng gật đầu tỏ vẻ tán thành.

Hai người cứ thế dạo chơi trên mặt hồ suốt nửa giờ mới cảm thấy đói bụng, vì vậy liền chèo thuyền về phía nhà hàng tây bên kia. Mà phía bến đậu tàu của nhà hàng cũng có nhân viên hỗ trợ khách hàng, Trầm Lạc vừa nhìn liền đếm được nơi này có không dưới ba mươi chiếc thuyền neo lại, buôn bán có vẻ càng làm càng lớn.

Lúc hai người vào trong, Trầm Lạc báo ra số bàn đặt trước, phục vụ liền nhanh chóng đưa hai người đến đúng vị trí.

Những trường hợp thế này vẫn là Tiểu Xuyên tương đối chuyên nghiệp, anh bình thản cầm menu gọi món, còn kêu thêm một chai rượu đỏ.

Trầm Lạc vốn định nói không cần, bất quá nghĩ đến tối nay là lần đầu tiên bọn họ hẹn hò, uống chút rượu cũng không sao, đừng nên để mất hứng.

Lúc món ăn dọn ra, Tiểu Xuyên liền chậm rãi hướng dẫn Trầm Lạc cách dùng dao nĩa và vài lễ nghi trên bàn ăn. Trầm Lạc thật ra cũng học được rất nhanh, dù sao tay của anh cũng không tàn phế.

Trầm Lạc cảm thấy bộ dạng dùng cơm tây của Tiểu Xuyên thật sự cực kỳ sang trọng, quả nhiên là thói quen đã được khắc vào xương tủy, nhìn thế nào cũng mang theo nét quý tộc trang nghiêm.

Trầm Lạc cũng không phải không biết uống rượu, Tiểu Xuyên cũng uống được không ít, hơn nữa phải nói là còn lợi hại hơn Trầm Lạc một ít. Mà gương mặt của Trầm Lạc rất nhanh đã ửng đỏ rồi.

Ăn cơm xong, cả người Trầm Lạc đều có chút uể oải, anh vốn muốn nỗ lực đứng dậy bước đi, nào ngờ chết sống cũng không đi thẳng được, chỉ đành dựa vào người Tiểu Xuyên.

Trầm Lạc cảm thấy cực kỳ mất mặt, ngay cả uống rượu đỏ cũng bị say, đúng là có chút không còn gì để nói.

Đến bên ngoài Trầm Lạc liên nói: “Sau này chúng ta không uống rượu nữa.”

Tiểu Xuyên gật đầu: “Được rồi, không uống rượu.”

Hai người đi một chốc, Tiểu Xuyên lại nói: “Để tôi cõng anh!”

Trầm Lạc cảm thấy mình quả thực đã không đi nổi nửa, vì vậy liền leo lên lưng Tiểu Xuyên. Tiểu Xuyên còn hơi cân nhắc một chút, nói: “Hơi nhẹ.”

Trầm Lạc hừ lạnh một tiếng không trả lời.

Tiểu Xuyên mỉm cười, xem ra chai rượu này rót không sai, cả người đối phương đều choáng rồi.

Kỳ thực tối nay Tiểu Xuyên đã bảo quản lý nhà hàng chuẩn bị hai chai rượu, tuy rằng bề ngoài giống hệt nhau nhưng nồng độ thì chênh lệch không nhỏ, lúc bồi bàn rót rượu cho Trầm Lạc là một chai, rót cho anh là một chai khác. Đó là lý do vì sao Trầm Lạc đã say thành như vậy mà anh vẫn cứ hoàn toàn tỉnh táo.

Trầm Lạc nằm sấp trên lưng Tiểu Xuyên, ngửi mùi hương thanh tân trên người đối phương, vô cùng say sưa. Ôi chao! Cuộc sống được đến thế này thật sự không thể tốt đẹp hơn nữa, vừa có tiền vừa có người đẹp ở bên.

Thế nên Trầm Lạc liền không nhịn được thét to: “Người đẹp, chúng ta lại uống thêm ly nữa!”

Cả gương mặt Tiểu Xuyên lập tức liền đen đi.

Trở về bệnh viện, Vương Vỹ ngạc nhiên hỏi: “Ông chủ sao lại say đến thế nào?”

Tiểu Xuyên nói: “Ừ, đã uống một chút rượu.”

Vương Vỹ càng thêm khó hiểu: “Anh gặp anh ấy ở bên ngoài?”

Tiểu Xuyên gật đầu, cũng không giải thích thêm, chỉ để lại Vương Vỹ không ngừng nghi vấn.

“Anh ấy say, tôi đưa anh ấy về trước, chuyện trong bệnh viện làm phiền cậu trông nom.”

Vương Vỹ xua tay nói: “Được rồi, hai người cứ về trước đi, chỗ này để tôi lo.”

Trầm Lạc được đặt vào ghế phó lái, đám chó mèo thấy tình huống như vậy đều canh đúng thời điểm nhảy lên xe, Tiểu Xuyên mở máy chạy thẳng về nông trường.

Lúc bọn họ về đến nơi cũng đã hơn chín gời rồi, Tiểu Xuyên dìu Trầm Lạc tiến thẳng vào phòng tắm, lau rửa cho người kia xong bản thân anh cũng dội qua một hồi, sau đó mới bò lên giường.

Hôn một chút, hơi rượu còn rất nông, bất quá lại càng thêm say lòng người là được.

Trầm Lạc mơ mơ màng màng đã lâu, lúc này cũng có chút thanh tỉnh, hỏi: “Đây là nơi nào?”

“Đã về đến nhà!”

Trầm Lạc ồ một tiếng rồi lại nhắm mắt thiếp đi.

Bàn tay của Tiểu Xuyên chậm rãi di chuyển, Trầm Lạc cũng bắt đầu cảm giác không bình thường, mà Trầm Lạc nhỏ cũng đã rất phấn chấn dựng lên, chỉ là anh vẫn chưa hoàn toàn thanh tỉnh nổi.

Một lát sau, Trầm Lạc chính là bị một nụ hôn của Tiểu Xuyên làm cho nghẹn đến tỉnh lại.

“Anh không mệt sao?” Trầm Lạc nhíu mày hỏi.

Tiểu Xuyên lắc đầu: “Không mệt, anh uống yếu quá, chỉ có chút rượu đã say đến thế này.”

Trầm Lạc quả nhiên không chịu được kích động, hừ lạnh: “Ông đây không có say, ông chỉ là hơi mệt mà thôi.”

Chỉ là thanh âm đã có chút kiều mị khiến Tiểu Xuyên có mấy phần dở khóc dở cười.

Bất quá, đến lúc này cho dù Trầm Lạc có say hơn nữa cũng phải tỉnh lại, trực tiếp ôm lấy Tiểu Xuyên hung hăng cắn xé.

Hai người quấn lấy nhau gặp cắn hơn mười phút, Trầm Lạc thở hồng hộc nói: “Ông đây có say hay không? Anh còn cho rằng tối ay sao?”

Tiểu Xuyên cười híp mắt nói: “Không say là tốt rồi, chuyện tiếp theo vẫn cần anh phải phối hợp nha!”

Hai người trần trụi đối diện, đã lâu như vậy, bọn họ từ sớm đã không còn ngượng ngùng như lúc đầu, càng thêm mấy phần quen thuộc tùy ý.

Tiểu Xuyên cầm gel bôi trơn lên, hỏi: “Anh còn muốn lên trên không?”

Lúc này Trầm Lạc vừa dốc sức làm càn một hồi, hiện tại tay chấn đã bủn rủn hết, nói: “Hôm nay hữu tâm vô lực, anh cứ lên đi!”

Tiểu Xuyên liếc nhìn Trầm Lạc nhỏ đang phấn chấn sục sôi, xem ra quyết định chuốc say hôm nay thật sự không tệ, đỡ cho người này vẫn luôn nghĩ đến chuyện phản công.

Sáng hôm sau khi thức dậy, Trầm Lạc chỉ cảm thấy mông của mình đau muốn chết, không ngờ Tiểu Xuyên cũng có lúc cầm thú quá mức đến thế. Tối hôm qua tuyệt đối là lần hai người làm lâu nhất từ trước đến giờ.

“Anh có thể thu liễm một chtú hay không?!” Trầm Lạc trốn trong WC oán trách.

Tiểu Xuyên nhún nhún vai, nói: “Cũng hết cách, việc này ai lại nhịn được?”

Trầm Lạc lập tức không còn gì để nói.

Tiểu Xuyên lại giống như nhớ ra gì đó, đề nghị: “Có tiền liền nhanh chóng xây nhà mới đi, nhớ kỹ phải làm phòng tắm rộng một chút, nếu không liền không có chỗ đặt chân.”

Trầm Lạc vừa nghe lập tưc shiểu được, tối qua anh căn bản không có khả năng tự mình tắm rửa, nhất định là Tiểu Xuyên giúp anh nên hôm nay mới nói những lời như vậy, thực sự quá mất mặt mà.

Bất quá, phòng tắm rộng một chút cũng không tệ, bồn tắm và vòi sen gì đó tốt nhất cũng nên có đủ bộ, Trầm Lạc nghĩ một hồi cũng không khỏi có chút chờ mong.

Bởi vì Trầm Lạc khó chịu nên hôm nay do Tiểu Xuyên lái xe, Tiểu Xuyên còn thỉnh thoảng liếc nhìn người bên cạnh vài lần khiến Trầm Lạc bị chọc tức, người này thật đúng là quá đắc ý mà, nhất định phải chơi hỏng mông anh mới vừa ý sao?

Đương nhiên, lần này Thái Lang cũng không ở lại trong phòng mà là chạy đến làm ổ cùng đám Thí ca. Dù sao nó một chút cũng không muốn cảm giác lại cái hương vị kia một lần nữa.

Buổi sáng trong bệnh viện vẫn luổn ất náo nhiệt, Lục Thành đã đến từ sớm, chuẩn bị bàn bạc việc bưu thiếp với Trầm Lạc.

“Tôi đã thỏa thuận in năm mươi nghìn bộ, nếu chúng ta đặt thêm có thể bớt tiền thiết kế, hơn nữa còn nhận được chiết khấu in ấn.”

Trầm Lạc có chút kinh ngạc: “In nhiều như vậy? Liệu có bán hết không?”

Một bộ bưu thiếp bán hai mươi đồng, còn có mười đồng tiền chuyển phát, thực sự sẽ có người mua sao?

Trịnh Gia Mỹ nói: “Anh đừng coi thường năng lực của người hâm mộ chứ? Em thấy năm mươi nghìn bộ chưa chắc đã đủ đâu!”

Trầm Lạc ngẫm lại cũng là có thể, dù sao weibo của bọn họ cũng đã có năm triệu lượt follow, năm mươi nghìn bộ cũng chỉ là một trăm người tiêu thụ một bộ, có vài người thậm chí sẽ mua một lần mấy bộ để dành. Thế nên con số năm mươi nghìn này thực sự rất có thể sẽ không đủ bán.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *