Thú Nhân Chi Tìm Một Nam Nhân Tốt Để Gả – Chương 12

☆ 12: Tôm và đậu tương

   Sáng sớm ngày hôm sau Lý Bạch bị tiếng mưa đánh thức, mưa cũng không phải lớn, thế nhưng rất dày, tí tách nhỏ giọt trên lá cây ở ngoài động có chút ồn ào.

   Lôi Ân đã sớm ra ngoài, Lý Bạch ngồi dậy ôm Đại Bàn lên, nhìn thấy bên cạnh trên mặt đất có để cái rổ nhỏ, bên trong xếp đầy trái cây, có lẽ là do Lôi Ân trời vừa sáng đã đi hái. Bên cạnh cái hố lửa nhỏ đang cháy, bên trên còn đặt một cái ống trúc lớn mới, bên trong ống trúc đang nấu một ít canh thịt, Lý Bạch có thể nhìn thấy bên trong nổi lên củ cải trắng đã được nấu mềm còn có mấy cây nấm nhỏ.

Hôm nay nhiệt độ không khí rõ ràng so ngày hôm qua thấp một ít, Lý Bạch ngẫm lại ở thế giới này chia làm ba mùa, đó là mùa hạ, mùa mưa và mùa đông, phỏng chừng mùa mưa cũng có thể như là mùa thu, cho nên hiện tại xem như là mưa thu đầu mùa lạnh lẽo. Lý Bạch kéo cọng dây thừng cột vào ngang hông mình, da thú quần áo là chắn gió, nhưng cậu không chịu nổi quần áo mở rộng, lỗ to thoáng gió vậy a, Lý Bạch đành phải dùng dây thừng quấn gom lại, như vậy để cản gió a.

Lý Bạch tùy tay cầm một quả trái cây không biết là quả gì cắn một miếng, cảm thấy có chút chua, liền ném vào trong góc cho con thú hoẵng. Thú Hoẵng là động vật ăn tạp, ngày hôm qua trước khi ngủ Lý Bạch ném một ít củ cải trắng và xương của con thú sừng cong, bây giờ nhìn đến những thứ đó không còn, cho nên cậu biết con thú hoẵng có thể ăn những thức ăn này. Có điều nếu hôm nay Lôi Ân săn được con mồi còn sống, như vậy bọn họ sẽ bắt nó ăn, nếu bắt lấy con mồi đều chết, thì sẽ nuôi nó thêm vài ngày.

Ngày hôm qua đã ăn hết thịt của thú sừng cong, có lẽ là Lôi Ân buổi sáng đã nấu thịt của ba con lục điểu ngày hôm qua săn, nhưng nhìn ba con lục điểu cũng chỉ có hai mươi cân một con, sau khi lột da, bỏ nội tạng và mỡ trong bụng, hiện tại mỗi con chắc cũng chỉ còn mười cân là cùng, này bà con lục điểu cũng không đủ để Lôi Ân no bụng.

Lý Bạch nhúm lửa lớn lên, cũng may ngày hôm qua cậu chuẩn bị củi khô, nếu không thì hôm nay bọn họ sẽ không có củi mà nhúm lửa. Lý Bạch đợi một hồi, nhìn đến mấy cây nấm cũng chín, liền đem đôi bàn tay xỏ vào trong đôi giày rơm dùng nó thay thế như cái bao tay, rồi cầm cái ống trúc từ trên bếp lửa đem xuống, cậu tìm đôi đũa rồi chậm rãi ngồi ăn.

Đại Bàn nghe mùi vẫn là nhỏ giọng chít chít kêu, bây giờ nhìn thấy Lý Bạch bắt đầu ăn liền tiến đến bên chân của Lý Bạch cọ cọ, biểu thị nó cũng muốn ăn nha. Lý Bạch gắp một cây nấm thổi nguội thả xuống trước mặt Đại Bàn, tiểu tử liền vui vẻ bắt đầu ăn.

Sau khi ăn xong Lý Bạch dùng nước mưa rửa sạch mấy cái ống trúc và đũa, sau đó ngồi trên đống hương bồ thảo bắt đầu bện sọt và rổ trúc, tuy rằng mưa không lớn, bên ngoài cũng rất lầy lội, do đó Lý Bạch cũng không muốn đi ra ngoài, vì vậy hiện tại cậu cố gắng bện nhiều sọt và rổ trúc, khi bọn họ trở về bộ lạc chỉ có thể nhanh chóng tìm thực vật, tuy rằng Lôi Ân không thích ăn thực vật, có điều cậu nghe hắn nói Lôi Mộ là giống cái nên rất thích ăn trái cây và rau dại, chỉ là vào mùa mưa không có trái cây, vào mùa đông sẽ không có rau dại, cho nên chỉ có thể ăn thịt. Lý Bạch lần đầu tiên cảm thấy chỉ có ăn thịt hóa ra cũng là một sự bất hạnh a. Cho dù là vậy Lý Bạch cũng không cảm áp lực, bởi vì ở thế giới này sinh vật rất phong phú, chỉ cần nắm chắc cố tìm nhất định có thể tìm được rất nhiều thứ có thể ăn, hơn nữa nơi đây cũng có muối, như vậy cậu có thể làm thật nhiều thịt muối và dưa muối, mùa đông khẳng định sẽ không cần lo lắng, ít nhất bọn họ không cần lo chết đói.

Lúc Lôi Ân trở về thì Lý Bạch đã bện được ba cái sọt trúc và rổ trúc lớn, đang ngồi se dây thừng, hắn nói: “Bạch, ngươi bện nhiều sọt, rổ làm cái gì?” Lôi Ân tại cửa động vừa ném thú hồng bì trong tay xuống vừa hỏi.

Lý Bạch nhìn nhìn đoán con thú hồng bì này ít nhất cũng phải một trăm cân, cậu nói: “Sau khi về bộ lạc sẽ có nhiều việc phải làm, hiện tại ta bện nhiều vào để về sau có mà dùng, hơn nữa ta nghĩ trên đường về thì hái một ít nấm và măng mang về, dù sao những thứ này cũng có thể dữ được lâu.”

“Cũng được, đến lúc đó chúng ta hái nhiều một chút.” Lôi Ân gật gật đầu, tại cửa động bắt đầu xử lý da thú hồng bì.

“Đây là thú gì?” Lý Bạch hỏi, con thú này nhìn giống như là con lợn rừng, có điều nhìn rất nguy hiểm, hơn nữa mũi nơi đó còn nhô lên một cái bọc lớn.

“Đây là thú hồng bì, chúng nó khí lực rất lớn, con này vẫn chưa có trưởng thành, nếu trưởng thành còn có một cái sừng rất lợi hại, bình thường chúng ta muốn bắt lấy nó cũng phải có vài thú nhân hợp tác cùng nhau mới bắt nổi a.” Lôi Ân vừa nói vừa đem nội tạng trong bụng thú hồng bì ném tại một bên.

Lý Bạch càng xem càng cảm thấy thú hồng bì này chính là heo rừng, nhìn trên mặt đất máu chảy ra ngoài còn có một đống nội tạng bị Lôi Ân tùy tay ném xuống, cảm thấy đáng tiếc cực kỳ, nếu hiện tại có muối thật tốt a, vậy có thể làm canh huyết ăn, còn có thể đem những nội tạng nấu ăn a, những thứ này ném đi thật đáng tiếc, trước kia Lý Bạch đi chợ mua nội tạng của heo chính là rất đắt nha.

“Bạch, ngươi làm sao vậy?” Lôi Ân nhìn đến Lý Bạch bỉu môi có vẻ rất mất hứng, nên hắn hỏi.

“Lôi Ân, các ngươi cũng không ăn nội tạng a?”

“Ừm, mùi khó ngửi lắm, nội tạng ăn không ngon, cho dù thú nhân rất đói cũng không muốn ăn.” Lôi Ân ghét bỏ nói.

“Quả nhiên, Lôi Ân các ngươi cũng thật lãng phí.” Lý Bạch hừ một tiếng, sau đó chuẩn bị trở về trong động tiếp tục bắt đầu bện sọt, rổ, không chú ý đá nhầm một vật gì đó, “Đùng” một thanh âm vang lên, Lý Bạch cúi đầu vừa thấy, sau đó liền vui vẻ nở nụ cười, đây là đậu tương a!

   “Lôi Ân, cái này là từ đâu tới?” Lý Bạch nhặt lên mấy hạt đậu tương trên mặt đất hỏi.

“Đây là đồ ăn của thú hồng bì, chắc là nó dính vào trên lông nên mang tới.”

“Bên kia còn có rất nhiều sao?”

“Ừm, một vùng có thể lớn gấp bốn năm lần cái sơn động này!” Lôi Ân khoa tay một chút nói.

Lý Bạch vui vẻ, đậu tương a, có công dụng rất lớn a, có thể làm nước tương, làm chao, làm đậu cà vỏ a, thật tốt.

Lúc ăn cơm Lôi Ân nhất định phải ăn canh, cho nên bọn họ đem cái ống trúc cuối cùng dùng, Lý Bạch đem ba con lục điểu đều nấu canh, cho thêm nấm và măng vào, nhìn rất ngon, còn nướng một ít thịt thú hồng bì.

Khi cơm nước xong trời cũng đã hết mưa, Lôi Ân nói muốn dẫn Lý Bạch đi rừng trúc. Lý Bạch ngay từ đầu cũng không muốn đi, bởi vì bên ngoài rất lầy lội, có điều Lôi Ân nói sẽ ôm Lý Bạch đi, Lý Bạch ngẫm lại cũng liền đi, dù sao cũng chính là đạp hư một đôi giày rơm, hơn nữa hắn vừa lúc có thể hái những cây ớt, hồ tiêu, tỏi, hung tây, ngải giấm, bạc hà, cây hồi, tía tô, rau thì là và một số loại linh tinh khác mà lần trước nhìn đến, dù sao dự trữ thêm những thứ này cũng tốt.

Lúc khởi hành Lý Bạch vác một cái sọt trúc nhỏ, được Lôi Ân ôm vào trong ngực, Lôi Ân trên lưng vác một cái sọt trúc lớn, cái giỏ trúc này là hôm nay Lý Bạch mới làm xong, nó có kích thước to lớn phù hợp với thể hình của thú nhân.

Hai người đi rất nhanh đã đến rừng trúc, Lôi Ân rất nhanh chóng chặt mấy cây trúc to lớn nhất, sau đó đào hai hay ba mươi cây măng, xong việc hắn ôm Lý Bạch trở về. Trên đường trở về thì hơi lâu một chút, bởi vì Lý Bạch hái đầy một sọt trúc các loại hương liệu cùng cải trắng, cây nấm, cậu còn phát hiện được khoai tây, có điều Lý Bạch cũng không thích ăn cái này, cho nên cũng không vui vẻ lắm, nhưng cậu vẫn để trong sọt trúc của Lôi Ân gần phân nữa sọt.

   Mãi đến tận đem tay chân đều dính đầy bùn, Lý Bạch mới thoả mãn để Lôi Ân dẫn cậu đi bờ sông, bởi vì Lôi Ân trên người bùn so với cậu càng nhiều, cho nên Lý Bạch chỉ có thể tự mình bước đi.

Đến bờ sông Lý Bạch quả thực sướng đến phát rồ rồi, bởi vì trên mặt sông đều đầy tôm đang nhảy tới nhảy lui, mỗi một con đều to bằng bàn tay của Lý Bạch. Cậu chỉ biết la lên: “Bắt cái này, bắt cái này.” Lý Bạch vui vẻ chỉ vào mặt sông nới với Lôi Ân.

“Con này kêu là khiêu khiêu cá, chúng nó không thể ăn.” Lôi Ân nói.

“Ăn ngon, ăn ngon, ta buổi tối làm cho ngươi ăn, ngươi cắt cho ta mấy cái ống trúc, chúng ta bỏ vào bên trong.” Lý Bạch nói, tôm a, cũng là thứ tốt, có thể làm bột ngọt a!

“Được rồi.” Nếu Lý Bạch nói ăn ngon, Lôi Ân nhanh chóng cắt mấy ống trúc, đi đến bờ sông bắt đầu múc tôm, đúng là múc không phải bắt, bởi vì trong sông thật sự là rất nhiều.

Lý Bạch thì lại ngồi xổm ở bên bờ từng con từng con tôm nhảy lên tất cả đều ném vào bên trong ống trúc, Lý Bạch xem như là đã hiểu rõ, không phải ở thế giới này không ăn, mà là những thú nhân này chỉ biết là săn thú ăn, những thứ khác cho dù là tốt hơn một chút bọn họ không biết cách xử lý tự nhiên cũng sẽ không thể ăn, tựa như món tôm này, tôm lớn như thế này nhất định ăn sẽ rất ngon.

Hai người tổng cộng bắt hơn năm mươi cân tôm, mới vừa lòng rửa tay đi trở về. Tuy rằng không làm chuyện gì, nhưng cũng hơn nữa ngày trời, thời điểm trở lại trong động trời cũng đã có chút tối sầm, hơn nữa lại còn đổ mưa nhỏ, Lôi Ân để Lý Bạch tại trong động chuẩn bị cơm tối, sau đó chính mình liền đi ra ngoài săn con mồi, dù sao thời điểm này đi săn vẫn tốt.

Lý Bạch lột hơn hai mươi cân tôm, cũng may tôm rất lớn, lột ra cũng rất thuận tiên, chưa đến nữa giờ cũng đã chuẩn bị tốt, kế đó đem tôm rửa sạch đặt ở bên trong một cái rổ trúc lớn, liền cắt gọt hành gừng cùng một ít ớt. chuẩn bị lát nữa làm món tôm hấp.

Lý Bạch đem móng vuốt, lỗ tai và đuôi của thú hồng bì đã được Lôi Ân băm tốt, thêm vào một ít xương sườn cắt gọn cùng với khoai tây được cắt thành khối và cũng đã dùng nước mưa rửa sạch sẽ. Lý Bạch nhóm đống lửa nhỏ, đem một cái ống trúc lớn đặt ở phía trên, bắt đầu nấu canh thịt thú hồng bì.

Nước trong ống trúc còn chưa sôi, Lý Bạch đem rau củ trước đó đã chuẩn bị tốt bỏ và cây nấm cùng cải trắng hái được cũng đã được rửa sạch ngày hôm qua tất cả đều bỏ vào.

Trong lúc chờ canh sôi, cậu đem các rau củ ngày hôm nay ra phân loại sắp xếp lại, hương liệu linh tinh Lý Bạch đều tính toán phơi nắng hoặc là hơ cho khô mang về, rau dưa linh tinh nếu trong bộ lạc không có thì sẽ mang về nhiều chút, nếu như có cũng mang một ít trở về.

Khi canh thịt chín, thì Lý Bạch liền cho thêm nấm, khoai tây cùng cải trắng vào, rồi bắt đầu ướp tôm. Lý Bạch đem tôm rửa sơ nước trong ống trúc, sau đó vẩy lên một ít lá tía tô, cậu trải một cái lá cải trắng trong ống trúc rồi đặt mấy con tôm lên, thẳng đến đem ống trúc trải ra bảy tám tầng chồng lên nhau mới đi ra bên ngoài hái một lá chuối to đi vào che ở trên miệng ống trúc, lại dùng dây thừng cột chắc, liền đặt ống trúc ở bên trong nồi canh thịt chưng cách thủy.

Sau cùng, Lý Bạch nướng chút thịt thú hồng bì, đang nướng thì Lôi Ân khiêng một con thú hơn ba trăm cân đi đến, Lý Bạch nhìn đến còn sửng sốt một chút, Lôi Ân mặc dù có cao hơn hai thước, nhưng nhìn cũng không phải là rất cường tráng, khiêng một con mồi to lớn như một con trâu cậu cảm thấy thật quá mức, ít nhất Lý Bạch chỉ nhìn thấy người ta nâng tạ, chứ chưa thấy qua nâng trâu nha.

“Thơm quá, có thể ăn được chưa?” Lôi Ân đi tới hỏi.

“Ừm, có điều ta còn đang nướng thêm một chút thịt mới đủ, tôm cũng có thể xỏ ở trên cây trúc nướng.” Lý Bạch nói.

Cơm tối Lôi Ân rất là ngon miệng, hắn không nghĩ tới khiêu khiêu cá ăn ngon như vậy, thực thơm ngon, hắn chưa từng có ăn qua, Lôi Ân cơ hồ đem hơn hai mươi cân tôm toàn bộ ăn hết, hắn lại ăn một ít tôm nướng mới thỏa mãn. Lý Bạch cũng là ăn rất nhiều tôm, tôm này cũng không phải là cái loại được nuôi tại bể nước, đều là hoang dại, thịt rất săn chắc, hơn nữa đặc biệt thơm ngon, bỏ thêm đồ gia vị cho nên không tanh một chút nào.

“Chúng ta ngày mai lại đi bắt tôm đi!” Lôi Ân đánh ợ no thoả mãn nói.

“Cũng được, chúng ta bắt thật nhiều, nếu ăn không hết cũng có thể hơ cho khô làm tôm khô ăn cũng ngon.”

“Tốt quá, vậy ngày mai bắt mấy trăm cân.”

—-

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *