Thú Nhân Chi Tìm Một Nam Nhân Tốt Để Gả – Chương 9

☆ 9: Công dụng của cây trúc

Lần này Lôi Ân bắt được một con dã thú có sừng rất lớn màu trắng, con dã thú này gọi là thú sừng cong, nó có một cặp sừng như một nhánh cây sinh trưởng uốn cong về phía sau, cặp sừng rất dài, có con cũng sẽ có sừng dài đến một mét, nó gần như bao phủ toàn bộ phía sau của con thú sừng cong, điều này rất tốt để bảo vệ chúng nó, bởi vì nếu như có dã thú muốn tấn công, thì bọn chúng sẽ không có cách nào tấn công từ phần lưng và cổ của nó, chỉ cần thú sừng cong không ngừng chạy trốn thì các loài dã thú khác sẽ không cách nào công kích được phần bụng của chúng nó.

“Ngươi bắt lấy nó như thế nào a?” Lý Bạch nhìn trên người thú sừng cong không bị vết thương nào, ngạc nhiên hỏi.

Lôi Ân cúi đầu cẩn thận đem hai cái sừng của thú sừng cong cắt xuống, hắn nói: “Lúc ấy đang có một còn rắn độc đuổi theo thú sừng cong, ta thấy nó chạy mệt nên ném tảng đá lớn qua vừa lúc nện ở trên bụng của nó.” Lôi Ân nói xong chỉ chỉ phần bụng của thú sừng cong ý bảo Lý Bạch sờ sờ sẽ thấy.

Lý Bạch vừa sờ, quả nhiên xương sườn đều bị gãy đứt, hơn nữa Lôi Ân ném tảng đá kia tuyệt đối không phải nhỏ, nói như vậy con thú này không chết mới là lạ.

“Thú sừng cong này đã già rồi, tuy rằng thịt ăn sẽ rất dai, nhưng da của nó lại rất tốt, rất dày, mùa đông dùng để làm áo da vừa ấm lại có thể chắn gió, dùng để trao đổi cũng rất được hoan nghênh.”

“Trao đổi?”

“Ừm, bộ lạc của chúng ta mỗi tháng sẽ có một ngày cử hành trao đổi trên quảng trường, mọi người sẽ đem đồ vật dư thừa trong nhà đem ra cùng người khác trao đổi, chỉ cần đồ vật dùng được là có thể trao đổi. Đúng rồi, sừng cũng có thể trao đổi, nhưng chỉ có thể trao đổi với tế ti, hơn nữa cũng chỉ có thể trao đổi được thảo dược.” Lôi Ân sờ sờ da của con thú sừng cong nói, nên biết rằng thú sừng cong không dễ bắt, bởi vì tốc độc chạy trốn của chúng nó rất nhanh cho dù là thú nhân cũng không nhất định có thể theo kịp, hơn nữa chúng nó đem sừng bảo hộ thân thể quá tốt, móng vuốt của thú nhân căn bản không có tác dụng với chúng nó. Cho nên Lôi Ân có được tấm da thú này có thể đổi được rất nhiều đồ vật, nhưng mà hắn cũng không tính toán trao đổi, bởi vì Lý Bạch không có quần áo cho mùa đông, mà da thú trong nhà cơ bản đều đã dùng hết, chỉ còn lại một ít cũng không tốt lắm, hiện tại có tấm da này cũng vừa lúc dùng để làm áo da cho Lý Bạch.

“À, chúng ta nhanh lên đem thú sừng cong này làm cho tốt, ăn xong còn đi tìm cây trúc nữa a.” Lý Bạch gật gật đầu nói, bởi vì cậu chưa có trải qua mùa đông ở nơi đây, cho nên Lý Bạch không có để ý nhiều đến tấm da lông giữ ấm này, hiện tại trong đầu cậu chỉ nghĩ tới cây trúc, cây trúc a, thật là có thể làm rất nhiều đồ vật nha, đặc biệt ở thế giới này không có chén bác, nồi nêu, muôi các dụng cụ làm bếp a.

Thú sừng cong này cũng hơn trăm cân, Lôi Ân chỉ nướng phân nữa thịt. Lý Bạch để Lôi Ân đem sừng của thú sừng cong đặt ở trong sơn động chỗ mát và phải thông gió, sau đó cậu để Lôi Ân đem hơn phân nữa thịt còn lại kia rửa sạch sẽ treo ở trên sừng của thú sừng cong hong khô, thịt để như vậy cũng có thể bảo quản ít nhất nửa ngày, nói cách khác dựa theo thời tiết hiện tại, thịt này không đến buổi tối nhất định sẽ hư thối.

Lôi Ân không biết Lý Bạch muốn làm cái gì, bình thường bọn họ săn được con mồi sẽ đem thịt cố gắng ăn hết, nếu ăn không hết vào mùa đông thì có làm lương thực dự trữ trong thời gian ngắn, nhưng hiện tại là mùa hạ nên nếu ăn không hết cũng chỉ có thể đem bỏ, bởi vì những khối thịt này không bao lâu sẽ hư thối, còn sẽ dẫn rất nhiều côn trùng bay lại đây. Chẳng qua Lôi Ân cũng không nói gì thêm, chỉ cần Lý Bạch muốn hắn làm gì, hắn đều sẽ nghe theo Lý Bạch, còn về việc có côn trùng sâu bọ, thì chờ lúc trở về hắn hái một ít cỏ đông trùng hạ thảo là có thể diệt đám côn trùng này rồi.

Thịt của thú sừng cong đúng là rất dai, đối với Lôi Ân cũng không sao, hắn ăn rất nhanh, chỉ là khổ cho Lý Bạch, hàm răng non nớt của Lý Bạch đối với khối thịt này một chút tác dụng đều không có, tuy rằng Lôi Ân đưa cho cậu là phần thịt mềm nhất, nhưng Lý Bạch giống như là đang nghiến răng, ăn nửa ngày cũng chỉ cắn được một chút.

Lôi Ân nhìn Lý Bạch xoa hai bên quai hàm vẻ mặt buồn rầu, hắn có chút đau lòng, đến gần nhìn một chút, xác định các răng trắng bóng ở trong miệng của Lý Bạch vẫn còn tốt, Lôi Ân liền cam đoan với Lý Bạch đợi lát nữa hắn sẽ hái cho cậu trái cây ngon ngọt, sau đó Lôi Ân lấy khối thịt mà Lý Bạch nhai nửa ngày không xong hai ba lần nhai liền nuốt.

Chờ hết thảy mọi thứ chuẩn bị tốt, quần jean của Lý Bạch cũng đã khô, Lý Bạch mặc quần vào, sau đó cậu lại dặn dò Đại Bàn ở lại trong động nhìn, để cho Lôi Ân ôm cậu đi ra ngoài.

Hai người Bọn họ muốn tìm là cây trúc sinh trưởng ở bên cạnh dốc núi, nơi đó địa thế bằng phẳng, cây trúc bởi vì không có bị phá hoại mà sinh trưởng rất tươi tốt, lá trúc chi chít chen chúc mảy may đón gió. Lý Bạch đứng ở trên núi nhìn xuống, một mảnh rừng trúc giống như là một mảng xanh biếc, có gió thổi qua, lá trúc liền sàn sạt vang lên, cảnh vật rất là xinh đẹp.

“Chúng ta đi xuống đi?” Lôi Ân ôm chặt Lý Bạch một chút nói.

“Ừm.” Lý Bạch gật gật đầu, sau đó cậu còn nói: “Đứng đến quá gần, ngươi đến bên rìa giáp ranh thôi, ta nhìn mảnh rừng trúc này u ám như vậy, không biết có rắn độc hay có cái gì khác nữa không, chúng ta phải thật cẩn thận.”

“Được rồi, không cần lo lắng.” Lôi Ân cười cười, sau đó ôm Lý Bạch nhảy xuống, cú nhảy này cũng tựa như từ trên núi nhảy vọt xuống.

“Ah, ngươi chậm một chút chậm một chút.” Lý Bạch bị dọa đến la to, nhưng là trong lòng cũng rất thích, chơi như vậy cũng là rất vui a, so với chơi đua xe địa hình thì chơi vui hơn nhiều nha, ít nhất cậu có Lôi Ân ôm sẽ không sợ đột nhiên bị ngã xuống.

Lôi Ân hiểu được rất nhanh, Lý Bạch rất thích như vậy, cho nên hắn cũng không có thả chậm động tác, ngược lại hắn càng chạy nhanh hơn về rừng trúc phía dưới.

“Thực sự là đáng sợ, ngươi cũng không sợ té!” sau khi Lý Bạch được Lôi Ân thả xuống, cậu bĩu môi phàn nàn nói, trên mặt lại mang theo nụ cười hài lòng vui vẻ.

“Yên tâm đi, cái này cũng không có cái gì, tiểu thú nhân lúc bảy, tám tuổi thường thường thích chơi đùa như vậy, cho dù té cũng không có gì.” Lôi Ân vừa vươn tay sửa lại mái tóc của Lý Bạch bị gió thổi loạn vừa nói.

Lý Bạch quay đầu lại nhìn, mới phát hiện cái sườn núi này rất bằng phẳng, mặt trên trải dài những mãng cỏ đều vô cùng mềm mại, nếu không có độ dốc quá lớn, đúng là rất thích hợp chơi trượt ván, có điều nếu Lôi Ân nói tiểu các thú nhân thường thường từ loại này trên sườn núi chạy lên chạy xuống,  đoán chừng là bọn họ như chơi trượt ván.

“Bạch, ngươi làm sao vậy?”

“Ta đang nghĩ sườn núi này nếu dùng để chơi trượt ván sẽ rất đã nha, ta trước kia có chơi qua một lần, độ dốc của cái dốc đó so với cái này thấp hơn nhiều, nhưng dù sao đi nữa khi trượt xuống ta cũng rất sợ a, ta sợ sẽ té lăn xuống đất, có điều thật sự chơi rất vui nha.” Lý Bạch vừa nói vừa nhớ tới cái cảm giác trấn định khi trượt xuống, thật sự rất thích a!

“Trượt ván? Kia về sau ngươi dạy ta cùng chơi có được không?” Lôi Ân hỏi.

“Đương nhiêu là được, bất quá hiện tại quan trọng nhất là cây trúc!” Lý Bạch chỉ vào phía trước rừng trúc nói, sau đó liền lôi kéo Lôi Ân chạy tới.

Cây trúc bên này đại khái thật sự là không có thứ gì có thể chặt được, bởi vì phát triển quá tốt. Lúc Lý Bạch tới nơi mới phát hiện trúc ở đây cao đến chừng 20m, đường kính thân to như chậu rửa mặt, ngay cả măng cũng đã thô như bắp đùi của cậu rồi, mà những cây trúc nhỏ bé một chút bình thường đều chen giữa những bụi trúc to, cao khoảng ba bốn thước, đường kính tương đương với bắp tay của Lý Bạch.

Lý Bạch vừa lòng gõ gõ mấy cây trúc, sau đó cậu nhờ Lôi Ân lấy móng vuốt đem chúng nó đốn xuống, có mấy cây trúc này cậu có thể không cần chỉ ăn thịt nướng, phải nói mấy ngày nay ăn cả đống thịt nướng, Lý Bạch đều cảm thấy mình muốn phát hoả, vào mùa hè nên ăn thức ăn có nhiều nước một chút sẽ rất tốt.

Sau khi hai người đốn xong trúc, Lý Bạch lại để Lôi Ân đào mười nhánh măng từng cái từng cái xâu chuỗi vào trên cành trúc. Lý Bạch vui vẻ cực kỳ, những cây trúc này xem ra rất tốt a, chờ chút trở về động cậu có thể dùng ống trúc nấu canh uống.

Trên đường trở về, Lôi Ân một tay cầm lấy hơn mười cây trúc, một tay ôm Lý Bạch chậm rãi đi ở trên đường. Lý Bạch cẩn thận tìm tòi chung quanh, dọc theo đường đi tìm được cây ớt, hồ tiêu, tỏi, húng tây, ngải giấm, bạc hà, cây hồi, tía tô, rau thì là và một số loại thực vật linh tinh khác, tất cả các loại Lý Bạch đều hái một chút đặt vào trong các ống trúc nhỏ mà trước đó Lôi Ân đã chặt ra.

Sau khi trở lại sơn động, Lý Bạch để cho Lôi Ân cắt mười mấy đoạn trúc, rồi gọt một vài đôi đũa tre. Móng vuốt cuả Lôi Ân thật sự có công dụng rất tốt, rất sắc bén, móng vuốt thật dài nhẹ nhàng vạch một đường, một đoạn nhánh trúc liền bị chặt đứt. Lý Bạch chỉ dẫn Lôi Ân tét cây trúc thành nan, Cậu bắt đầu nhớ lại những kiến thức về thời thơ ấu ở nông thôn, Ông nội dạy cậu đan sọt tre và thảm, cậu dự định bện mấy cái sọt trúc để dùng.

Nói đến Lý Bạch những năm kia ở nông thôn đúng là học được rất nhiều thứ, ông bà của Lý Bạch đều là những người cần cù lao động, Ông nội của Lý Bạch vừa là thợ xây nhà vừa là thợ mộc có tay nghê rất tốt, xây nhà làm đồ trang trí nội thất rất tỉ mĩ tinh xảo, hơn nữa ông còn là một thợ có tay nghề thủ công rất tốt, ngoài ra ông còn rất sáng tạo có thể dùng trúc bện thành đồ vật. Trước đây nông thôn mời người hỗ trợ xây nhà hoặc là đồ trang trí nội thất đều sẽ cung cấp cơm nước, vào lúc ấy ông của Lý Bạch được người mời đi, lúc làm việc sẽ mang theo Lý Bạch bên người, bởi vì cậu chỉ là đứa nhỏ, vì lẽ đó những người chủ kia cũng sẽ không nói cái gì. Lý Bạch mỗi ngày đi theo phía sau ông của cậu, nên tự nhiên cũng học được rất nhiều tay nghề, tuy rằng cơ bản đều là trên lý thuyết, nhưng tóm lại so với cậu không biết cái gì hết thì như vậy vẫn còn tốt chán.

            Lý Bạch bà nội là thế hệ trước ở nhà nữ nhân tốt, bên ngoài trong ruộng việc nhà nông mọi thứ chu toàn, trong nhà việc nhà cũng là vồ một cái. Lý Bạch nãi nãi tổ tiên là gia đình giàu có làm đầu bếp, tuy sau đó tới không làm, thế nhưng tay nghề có thể không gãy, lý Bạch nãi nãi làm cơm món ăn đó là đỉnh tốt, còn có cái kia một tay dưa muối thịt muối còn có làm điểm tâm bản lĩnh có thể toàn dạy cho Lý Bạch. Lý Bạch nãi nãi thủ công hoạt cũng là rất tốt, Lý Bạch khi còn bé quần áo đều là nàng giẫm giá phá máy may làm được, giày cũng đều là lý Bạch nãi nãi mình làm những này Lý Bạch tuy rằng không có cẩn thận học được, thế nhưng miễn cưỡng cũng đều là sẽ.

Bà nội của Lý Bạch là phụ nữ giỏi giang của thế hệ trước, bên ngoài trong ruộng việc nhà nông mọi thứ chu toàn, trong nhà gia vụ cũng là ôm đồm. Tổ tiên của bà nội Lý Bạch làm đầu bếp cho gia đình giàu có, tuy rằng sau này không làm nữa, nhưng tay nghề cũng không mất, bà nội của Lý Bạch nấu cơm làm đồ ăn rất ngon, ngoài ra bà còn là một tay bản lĩnh làm dưa muối, thịt muối, làm điểm tâm tất cả các thứ này đều dạy cho Lý Bạch. Tay nghề may vá của bà nội Lý Bạch cũng rất tốt, quần áo khi còn bé của Lý Bạch đều là do bà may ra, giày của cậu cũng đều là bà nội làm cho, những việc này Lý Bạch tuy rằng không có chú ý cẩn thận học, nhưng mà miễn cưỡng cậu làm cũng sẽ được nha.

Lôi Ân không biết Lý Bạch đang làm cái gì, chỉ thấy cậu đem những cây trúc bị tước mỏng cầm ở trong tay không ngừng lật tới lật lui, sau đó không đến nửa ngày, những thanh mỏng trên tay Lý Bạch biến thành một cái sọt trúc có một miệng to và đáy thì nhỏ.

“Đây là cái gì?” Lôi Ân tò mò lấy cái sọt trúc qua nhìn.

“Đây là sọt trúc, ngươi nói lát nữa sẽ đi hái trái cây cho ta sao, những thứ đó nhỏ khó cầm nắm, ngươi đem chúng nó bỏ vào trong sọt trúc, xách về.” Lý Bạch làm mẫu bỏ mấy ống trúc vào trong sọt để Lôi Ân nhìn.

“Cái này thật tốt, Bạch, ngươi cũng thật rất giỏi.” Lôi Ân nói, nếu Lôi Mộ có cái sọt này về sau hắn đi lên núi hái trái cây cũng không cần kéo cái túi da thú dày nặng, đã vậy cái sọt này hình dáng rất đẹp mắt lại còn rất thuận tiện.

“Đương nhiên, ta còn muốn bện thêm vài cái sọt lớn một chút, ngươi mau đi săn đi, không cần bắt con mồi to, nhỏ cũng tốt rồi, có thể lấy da khâu làm quần áo.” Lý Bạch nghĩ đến Lôi Ân nói da thú có thể đổi đồ vật, lập tức liền vẫy tay đuổi người.

“Ta biết rồi, ngươi có việc gì thì lớn tiếng gọi, ta ở gần đây sẽ nghe thấy.”

“Ta biết mà, ngươi cũng cẩn thận một chút, ngươi bắt không được cũng không sao, ngươi không phải bị thương là được rồi.” Lý Bạch cúi đầu trong tay không ngừng mà bện nói.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *