Thú Nhân Chi Tìm Một Nam Nhân Tốt Để Gả – Chương 5

☆ 5: Thịt nướng

“Ta mặc kệ, cho dù như thế nào ta cũng kiên quyết không ăn thịt sống.” Lý Bạch không để ý tới Lôi Ân một bộ dáng oan ức, tóm lại cậu sẽ không liều lĩnh ăn đồ ăn sống để gặp nguy hiểm như đau bụng tiêu chảy và nôn mửa.

“Vậy cũng tốt, chúng ta vào trong động nướng ăn.” Nếu tiểu giống cái thích ăn thịt nướng, thì Lôi Ân tự nhiên sẽ đi làm thịt nướng, về phần bản thân hắn có thích ăn hay không, quan trọng sao?

“Rửa sạch máu, sau đó bỏ thịt vào trong nước rửa sạch a!” Lý Bạch một phen kéo lấy Lôi Ân đã đứng lên muốn đi, nếu thịt không bỏ máu không rửa sạch, cho dù là nướng cũng sẽ có một mùi máu tanh.

“Ờ!” Lôi Ân gật gật đầu nghe lời của cậu bỏ máu của thú lông tơ, kế đó cầm chân sau của thú lông tơ ở trong nước lắc lư mấy lần. Kỳ thật nếu hỏi Lôi Ân, với hắn bỏ đi máu mới khó ăn, có máu mặn mặn ăn cùng với thịt mới có mùi vị a, về phần rửa, Lôi Ân cho rằng con mồi vừa mới chết, thịt còn nóng hầm hập ăn là ngon nhất, Bạch muốn rửa làm chi a, nước thấm vào thì thịt lại ướt lạnh.

Lý Bạch cau mày nhìn động tác tùy tiện của Lôi Ân, cậu thật sự nhịn không được một phen đi tới đoạt lấy thú lông tơ trong tay hắn, sau đó đặt trên một tảng đá gần bờ sông, cẩn thận rửa sạch, đầu tiên là đem máu dính trên da lông rửa sạch, sau đó nhờ Lôi Ân lột da, cắt móng vuốt và lỗ tai của thú lông tơ ra, kế tiếp cậu đem cuống phổi, thực quản, ruột, dịch nhờn và lớp mỡ vứt bỏ hết, cậu rửa thật sạch trong bụng thú lông tơ, cuối cùng nhờ Lôi Ân cắt cái đuôi của thú lông tơ, mới vừa lòng xem như đã rửa sạch.

“Bạch, tại sao ngươi muốn phiền phức như vậy a?” Lôi Ân không hiểu làm sao chỉ có ăn một con thú lông tơ mà phải làm nhiều công đoạn như thế, Nạp Tây bạn lữ tương lai của A Triết cho dù có sạch sẽ cách mấy thì cũng là làm như vậy thôi, hắn ta sẽ đem con mồi lắc lư hai lần trong nước mà thôi.

“Bởi vì ngươi làm như vậy mới vệ sinh sạch sẽ.” Lý Bạch nguýt Lôi Ân một cái, làm xong hai con thú lông tơ, tay của cậu cũng tê rồi, lúc trước cho dù cậu làm thịt con vật to lớn nhất cũng chỉ là gà vịt, cho dù có con gà vịt nào mập mạp hơn nữa thì cũng chỉ hơn mười ký một chút a, còn một con thú lông tơ này cũng nặng bốn mươi cân, năm mươi cân, quang nhắc tới : nhấc lên liền phí đi Lý Bạch quá nhiều khí lực. Lý Bạch chỉ nhấc lên thôi là đã mất đi rất nhiều khí lực.

“Bạch, chúng nó nặng lắm, để ta cầm cho!” Lôi Ân hiểu ý một tay tiếp nhận hai Thú lông tơ, một tay còn lại hắn nắm tay Lý Bạch đi về hướng trong động.

Lý Bạch lần đầu tiên nghe về thế giới này có thú nhân và giống đực, cũng chỉ dùng một giờ để tiêu hóa, nhưng cậu vẫn chưa có ý thức rõ ràng về giống cái, cho nên buổi trưa nóng, cậu không để ý việc ở trần lắc lư trước mặt Lôi Ân, hiện tại cậu hoàn toàn không cảm thấy Lôi Ân nắm lấy tay của cậu là khác thường, cho dù đồng chí Lý Bạch thân là một tiểu thụ, nhưng các bạn nam của Lý Bạch trước đây đều đơn thuần là bạn bè, bạn bè đơn thuần nắm tay nhau cũng không có gì là lớn lao.

Nhưng đối với Lôi Ân thì hắn đang rất là vui mừng, tuy rằng hắn biết Lý Bạch không có ý thức cậu là giống cái, nhưng Lôi Ân cho rằng Lý Bạch sau khi nghe hắn giải thích về thú nhân và giống cái, Lý Bạch vẫn là để trần đi tới đi lui ở trước mặt hắn, như vậy mang ý nghĩa cậu đã tiếp nhận sự theo đuổi của hắn, cho nên cậu không ngại việc thân thể của mình bị hắn nhìn thấy, hiện tại Lôi Ân nắm bàn tay mềm mại trắng trẻo nhỏ nhắn của Lý Bạch, ý nghĩ này của hắn lại càng kiên định hơn.

Nhưng chân tướng kỳ thực là, vì lúc nãy Lý Bạch muốn băng bó cầm máu vết thương cho Lôi Ân, cho nên cậu đem cái áo sơ mi duy nhất của mình xé ra, hiện tại cái áo còn vây quanh ở trên eo của Lôi Ân, vì lẽ đó Lý Bạch không có áo mặc a, không có áo mặc a, không có áo mặc a. (quan trọng nhắc lại ba lần a)

Trên đường trở về, Lý Bạch tùy tay trên mặt đất nhổ hai củ gừng và một bó to hành xanh biếc, cậu tính lúc thịt nướng vừa chính rẩy lên một chút, cậu nghĩ có lẽ sẽ ăn rất ngon nha.

Vừa về tới trong hang động, Lôi Ân liền tìm một đống củi đốt và một ít cỏ khô, tại cửa động dọn dẹp xong chất củi chồng lên, Lôi Ân từ túi da thú cột bên hông lấy ra hai khối đá hình như trứng gà, “Sát sát” đánh lên, đánh vài cái hai khối đá liền tạo ra lửa, hắn đưa gần tới bó cỏ khô, lửa rất nhanh bùng cháy lên.

Lôi Ân nhúm lửa xong, kế đó đem hai nhánh cây bắt chéo hai bên làm giá đỡ, hắn dùng hai cái nhánh cây dài khác xuyên qua hai con thú lông tơ rồi đặt lên trên giá đỡ.

“Này, Lôi Ân, ngươi có đồ gia vị không?” Lý Bạch lúc này mới nhớ tới hai người bọn họ không có đồ gia vị, nếu không có chẳng lẽ bọn họ phải ăn thịt luộc, cậu nuốt không trôi a!

“Đồ gia vị, đó là cái gì?” Thịt nướng xưa nay đều không cho nguyên liệu gì vào, nên Lôi Ân hoàn toàn không hiểu đồ gia vị là món đồ gì.

“Muối, ngươi có muối không?” Lý Bạch mở to mắt nhìn Lôi Ân hỏi.

Lôi Ân lắc đầu, hắn chưa từng có nghe qua muối loại đồ vật này.

“Muối, có màu trắng, từng tinh thể rất nhỏ, ăn có cảm giác mặn mặn, lúc nướng thịt thì thêm vào, như vậy thịt nướng mới có thể ăn ngon nha.” Lý Bạch hy vọng xa vời giải thích.

“Không có, Bạch còn muốn thêm đồ vật khi nướng thịt sao, ngươi bỏ thêm cái kia, muối thật sự sẽ ăn ngon sao?” Lôi Ân hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng món đồ vật gì có thể làm cho thịt con mồi biến đổi ăn ngon hơn, hắn vẫn luôn cho rằng thịt tươi, mềm thì mới ăn ngon.

“Không thể nào, các ngươi không ăn muối không bị bệnh bướu cổ sao?” Lý Bạch nhìn chằm chằm cổ của Lôi Ân hỏi, sau đó mới nhớ tới những người này lúc ăn thịt đều là ăn luôn máu, trong máu có hàm lượng muối phân.

“Không ăn cái kia muối sẽ sinh bệnh sao?” Lôi Ân nhớ tới trong bộ lạc những tộc nhân sinh bệnh mà chết, chẳng lẽ bọn họ chính là bởi vì không ăn muối mới có thể sinh bệnh sao?

“Đúng, muối không chỉ có là thành phần quan trọng trong gia vị, còn góp phần quan trọng trong quá trình hình thành, phát triển và duy trì các hoạt động của cơ thể con người. Muối chi phối quá trình trao đổi nước, duy trì áp suất thẩm thấu của dịch ngoại bào, hình thành chất axit trong dạ dày, thúc đẩy quá trình tiêu hóa, tạo cảm giác thèm ăn; Đồng thời bảo đảm enzim trong dịch vị duy trì sự cân bằng axit và bazơ trong dạ dày cùng với sự hoạt động bình thường của hệ tuần hoàn. Người không ăn muối không được, vì khi cơ thể thiếu muối dẫn đến hàm lượng Natri trong cơ thể xuống thấp, sẽ tạo thành tình trạng uể oải, tứ chi vô lực, hiện tượng choáng váng; nghiêm trọng hơn sẽ xuất hiện bệnh kén ăn, buồn nôn, nôn mửa, tim đập nhanh, mạch đập yếu ớt, cơ bắp co rút, thị lực mơ hồ, còn có khả năng dẫn đến bệnh trạng phản xạ yếu ớt.” Lý Bạch xoa huyệt Thái Dương nói, cậu cũng không biết mình là từ lúc nào thì nhớ kỹ mấy thứ này, nhưng là có lẽ là đầu óc của cậu đã lâu lắm không có nhớ nhiều như vậy, nên khi Lý Bạch nói ra hết một lần cũng có cảm giác đau đầu.”Tóm lại chúng ta nhất định phải ăn muối.”

Lôi Ân hoàn toàn nghe không hiểu đoạn đối thoại này của Lý Bạch, nhưng hắn nghe hiểu được không ăn muối sẽ bị bệnh, hắn nói: “Chúng ta trước kia cũng không ăn cái kia muối.”

“Đó là bởi vì trong máu của động vật có hàm lượng muối phân, nhưng dù sao cũng quá ít, lại nói đâu phải ai cũng có thể ăn máu sống được đâu!” Lý Bạch giải thích.

Lôi Ân ngẫm lại hình như là đúng như vậy, có rất nhiều giống cái và tiểu thú nhân không thích ăn máu sống của con mồi, cho nên các thú nhân đều sẽ cho bọn họ ăn thịt và rất ít máu, có một số giống cái còn thích đem máu của con mồi rửa sạch rồi mới ăn, mà thân thể của giống cái và tiểu thú nhân bình thường sẽ yếu nhược, còn những thú nhân giống đực trực tiếp ăn máu sống của các con mồi thì thân thể thập phần cường tráng, xem ra muối thật sự rất quan trọng.”Kia muốn như thế nào mới có đươc muối?”

“Muối biển, hồ muối cùng quặng muối, đều giống nhau thường sẽ thấy ở bờ biển hoặc là hồ nước mặn, ở những nơi đó thường sẽ xuất hiện những tinh thể màu trắng, những tinh thể đó ăn vào rất mặn, cũng có khi còn động lại cả một khối lớn như một ngọn núi nhỏ màu trắng.”

“Tuy rằng trong sinh hoạt hằng ngày của ta chưa từng gặp qua các tinh thể màu trắng, nhưng ta có biết bên cạnh bộ lạc quả thật có một hồ nước, nhưng không thể uống bởi vì nó quá mặn, bình thường chúng ta cũng không qua đó săn thú, hiện tại nhớ tới bên cạnh hồ không có tinh thể màu trắng, nhưng đất ở nơi đó là màu trắng, cái đó nhất định chính là muối.” Lôi Ân nghĩ nghĩ nói.

“Chính là hiện tại chúng ta không ở bộ lạc của ngươi, ở đây ngươi có nhìn thấy hồ nước mặn không?” Lý Bạch uể oải nói.

“Không có.” Lôi Ân lắc đầu.

“Ai, quên đi, dù sao ta khi còn nhỏ cùng những người bạn chơi nấu cơm dã ngoại cũng thường thường không thêm đồ gia vị vào thức ăn, hiện tại chịu đựng như vậy đi, dù sao ta cũng sẽ cùng ngươi về Bộ Lạc, mấy ngày không ăn muối cũng không có vấn đề gì.” Lý Bạch vừa trở thịt thú lông tơ vừa nói.

“Bạch, ngươi đồng ý theo ta về bộ lạc?” Lôi Ân kích động nói.

“Ừm, ở đây thú lông tơ ta còn không bắt được, không trở về với ngươi, ta chết như thế nào cũng không biết.” Lý Bạch mếu máo.

“Thật tốt quá.” Lôi Ân vui vẻ ôm cổ Lý Bạch.

“Ai, ngươi làm gì a, buông tay buông tay.” Lý Bạch giãy dụa hô, nhưng cậu nghĩ đến vết thương trên người Lôi Ân đành phải nâng hai tay la lên.

“Ha hả.” Lôi Ân không nỡ buông tay ra, thân thể Bạch ôm vào thật sự là rất thoải mái, vừa non nớt, vừa mềm mại, ôm vào có cảm giác như ôm Lôi Mộ lúc còn nhỏ.

“Đúng rồi, ngươi rốt cuộc là như thế nào bị thương nặng như vậy?”

“Một tháng nay ta vẫn không ngừng tìm Thánh Thử, không có quan tâm nhiều đến việc nghỉ ngơi, kết quả ngày hôm qua ta ngửi được mùi của Thánh Thử nên tìm tới, lúc đó ta không cẩn thận quấy rối đến thú hồng bì đang động dục, chúng nó đang tranh giành giống cái, loại động vật này khí lực rất lớn, trên đầu sừng cũng rất sắc bén, bình thường một con cũng phải chí ít hai thú nhân hợp lực đối phó, lần này ta không khéo quấy rối bọn chúng, nên bị công kích, thật vất vả lắm mới trốn ra được.” Lôi Ân sờ sờ đầu nói.

“A, vậy sao ngươi không chú ý cẩn thận một chút hả?”

“Lần sau nhất định chú ý mà.” Lôi Ân ngoan ngoãn nói.

Lý Bạch đối với việc Lôi Ân nghe lời như vậy cảm thấy rất vừa lòng, tuy rằng không biết vì cái gì cậu muốn Lôi Ân nghe lời của mình, nhưng Lý Bạch cũng lười suy nghĩ nhiều.

Lúc buổi sáng Lý Bạch dùng bình nước mang theo trong ba lô hứng đầy một bình nước sạch, hiện tại đúng là có công dụng. Cậu dùng nước tưới lên gừng với hành, đem bùn đất rửa sạch, cậu nhờ Lôi Ân đem gừng bóp nát, còn cậu thì lột hành, sau đó rắc gừng và hành lên trên thịt thỏ đang nướng trên lửa.

Mùi vị rất nhanh tỏa ra, khi nướng thịt rắc thêm ít gừng và hành vào sẽ tỏa ra mùi, mà Lôi Ân chưa từng ngửi qua mùi vị thơm ngon như vậy bao giờ, hắn nuốt một ngụm nước bọt nói: “Bạch, mùi thật là thơm, ngươi rắc hai loại thực vật kia chính là đồ gia vị sao?”

“Ừm, đây là hương liệu, khi nấu ăn cho vào sẽ rất thơm. Thịt nướng như vậy có thể ăn được chưa?” Bụng của Lý Bạch đã bắt đầu kêu ục ục, hôm nay khi Lôi Ân té xỉu, cậu cho hắn ăn mấy cái bánh bích quy đó là những cái cuối cùng của cậu rồi a.

“Có thể ăn được rồi a.” Lôi Ân đem thịt thú lông tơ đã được nướng chín từ trên đóng lửa lấy ra, dùng sức rút cành cây đã ghim vào thú lông tơ lúc nãy để nướng, hắn cũng không sợ nóng, trực tiếp dùng tay xé cái chân sau của thú lông tơ, hái một chiếc lá to đặt cái đùi vào, kế đó hắn đưa cho Lý Bạch.

Lý Bạch đen mặt nhìn trong tay mình ôm các đùi nặng ít nhất bảy, tám cân nặng a, cảm thấy coi như cậu không ngừng mà ăn một ngày cũng ăn không hết nhiều như vậy nha! Hơn nữa vừa nãy Lôi Ân xé thịt còn không rửa tay, dùng lá cây cũng không rửa qua.

“Ngươi mau ăn a, ăn rất ngon.” Lôi Ân đã cầm lấy nửa con thú Lông tơ bắt đầu ăn, có lẽ là do thả gừng với hành vào, mà thịt của thú lông tơ ăn vào không có mùi tanh, trái lại mang theo một chút cay vị, vô cùng ngon miệng.

Lý Bạch đúng là rất đói bụng, cho nên cậu cũng không so đo nữa, nhìn Lôi Ân ăn ngon miệng như vậy, cậu cũng cúi đầu cắn một cái, cho nên nói khi đói bụng thì ăn cái gì cũng ngon, hiện tại Lý Bạch có cảm giác thịt trong tay mình dùng phương pháp nguyên thủy nhất nướng ra so với miếng thịt bò bít tết dùng rượu đỏ trăm năm có giá trị mấy trăm ngàn còn mỹ vị hơn nhiều lắm. Lý Bạch cuối cùng chỉ ăn không đến một phần tư cái chân sau đã cảm thấy mình ăn no cứng cả bụng, mà Lôi Ân đã ăn hết chỉ còn lại xương.

“Bạch, ngươi làm sao không ăn?” Lôi Ân nhìn cái đùi hầu như còn nguyên hỏi.

“Ăn no rồi, ngươi còn muốn ăn không, ngươi ăn đi, đừng lãng phí nha.” Lý Bạch đem chân đưa qua nói.

“Bạch, ngươi ăn ít như vậy, thật sự no rồi sao?” Lôi Ân cảm thấy khẩu phần ăn của Lý Bạch rất ít, còn không ăn bằng phân nữa của Lôi Mộ, khẩu phần ăn của Lôi Mộ cũng phải ăn hết một cái đùi mới no.

“Đúng vậy a, ta vẫn là lần đầu ăn một bữa nhiều thịt như vậy đó!” Lý Bạch đứng dậy ở trong động vừa đi để tiêu hóa nhanh vừa nói.

Lôi Ân nhìn cái bụng của Lý Bạch hơi nhô lên một chút, biết cậu không có nói láo, liền rất thoải mái bắt đầu ăn, hắn cũng chỉ mới có lấp đầy sáu phần của bao tử thôi! Có điều Lôi Ân ở trong lòng cam đoan, sau này nhất định phải cho Lý Bạch ăn nhiều đồ ăn hơn, chỉ có ăn nhiều mới có thể khỏe mạnh, sẽ dễ dàng thụ thai nha.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *