Thú Nhân Chi Tìm Một Nam Nhân Tốt Để Gả – Chương 4

☆ 4: Thú nhân

Lôi Ân bị thương rất nghiêm trọng, nên việc chăm sóc hắn đương nhiên liền rơi xuống trên người Lý Bạch, Lý Bạch cũng không phải quan tâm chăm sóc những vết thương này, chính là thức ăn là cái vấn đề lớn a, Lý Bạch tuy rằng có một ba lô đồ ăn, nhưng không phải là kẹo thì củng chỉ là vài món ăn vặt, chắc chắn các thứ này sẽ không được no, nếu chỉ có một mình cậu thì có ăn một tuần lễ cũng không vấn đề gì, nhưng hiện tại thêm vào Lôi Ân vậy thì hoàn toàn không đủ.

“Ngươi nói ngươi một lần có thể ăn bao nhiêu?” Lý Bạch dùng ánh mắt khó tin nổi nhìn Lôi Ân hỏi, cậu cảm giác mình nhất định là nghe nhầm, coi như Lôi Ân cao vượt qua hai mét, nhưng một lần cũng không thể ăn bốn mươi, năm mươi cân thịt ah!

“Có thể là năm mươi cân, ta một ngày chỉ ăn hai bữa, mùa đông cách mấy ngày ăn một lần cũng đươc, vẫn là rất dễ nuôi ah.” Lôi Ân vỗ vỗ ngực nói, hắn ngoại trừ vào mùa xuân có thể săn nhiều dã thú làm thức ăn, bình thường một ngày sẽ ăn hơn 100 cân thịt, so với các thú nhân khác trong bộ lạc thật sự không coi là nhiều.

“Trời ơi, ngươi một ngày có thể ăn luôn một đầu heo a!” Lý Bạch mãnh liệt nhìn chằm chằm dạ dày của Lôi Ân, bụng của hắn tuyệt đối không có lớn ah, vậy những thức này rốt cuộc ăn vào thì đi đâu vậy.(Kub: đi vào JJ ah)

“Heo, đó là cái gì?”

“Đó là một loại gia súc được nuôi dưỡng trong nhà, ở đây không có sao?”

“Dưỡng ở nhà, Bạch ý của ngươi là con mồi có thể nuôi dưỡng ở nhà sao?” Lôi Ân không quá tin tưởng hỏi, dã thú đều có tính công kích, nếu nuôi dưỡng ở nhà, giống cái và tiểu thú nhân nhất định sẽ bị thương.

“Chẳng lẽ các ngươi không nuôi dưỡng sao?” Lý Bạch hỏi.

“Không dưỡng, con mồi chộp tới coi như một bữa ăn luôn.” Lôi Ân gật gật đầu.

“Quên đi, quan tâm các ngươi dưỡng hay không dưỡng, hiện tại chúng ta phải làm sao đây, ngươi ăn nhiều như vậy, ba lô đựng đầy thức ăn của ta cho ngươi ăn hết một lần cũng không đủ một bữa cho ngươi ah!” Lý Bạch phiền muộn nói.

“Không sao, tuy rằng con mồi lớn đánh không nổi, nhưng những con nhỏ thì không thành vấn đề.” Lôi Ân biểu thị hắn có thể nuôi sống bản thân, vả lại thú nhân đói bụng mấy ngày hoàn toàn không có vấn đề.

“Ta nói ngươi đã bị thương như vậy, còn như thế nào săn thú a, lại nói ngươi cái công cụ đều không có.” Lý Bạch vẻ mặt biểu tình ngươi đừng cậy mạnh nói.

“Ngươi yên tâm a, đây không phải là vết thương trí mạng gì cả, trước kia ta đi săn thú bị thương so với lúc này còn nghiêm trọng hơn!” Lôi Ân không quá để ý nói, đối với thú nhân mà nói, chỉ cần không phải cụt tay gãy chân, vết thương không ảnh hưởng đến việc đi săn thì đối với hắn những cái này không đáng là gì.

“Lại nói, móng vuốt của ta rất sắc bén nha.”

“Móng vuốt?”

“Ừm.” Lôi Ân vừa nói vừa biến hình nữa bán thú xuất ra hổ trảo, trên da lông có hoa văn rất lớn, móng vuốt sắc bén dài khoảng hơn 20 cm, dưới ánh mặt trời lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

Lý Bạch sững sờ nhìn tình cảnh trước mặt, này nhất định là Ma Thuật sư, Lôi Ân nhất định không phải yêu quái đi, tại sao cậu nhìn thấy tay của một người đã biến thành móng vuốt a!

“Bạch, ngươi làm sao vậy?” Lôi Ân vội vàng thu hồi móng vuốt, hắn biết những giống cái nhìn đến thú nhân thú hóa đều sẽ sợ hãi, nhưng thú nhân biến hình nữa bán thú, thì đa phần giống cái sẽ không sợ hãi, cho nên hắn chỉ nữa bán thú một bàn tay, không nghĩ tới vẫn làm tiểu giống cái hoảng sợ.

“Tay của ngươi?” Lý Bạch chỉ vào tay của Lôi Ân đã biến trở về nguyên dạng, cậu run rẩy hỏi.

“Ta nghĩ đến ngươi sẽ không sợ hình nữa bán thú, thực xin lỗi.” Lôi Ân nhanh chóng giải thích.

“Bán, hình bán thú?” Lý Bạch không hiểu nhìn Lôi Ân hỏi: “Có nghĩa là gì?”

Cái này đến phiên Lôi Ân không hiểu, hắn hỏi “Bạch, ngươi không biết thú nhân có thể bán thú hóa sao?”

“Thú nhân, thú nhân là gì a?”

“Ta chính là thú nhân a!”

“Còn ta thì sao?” Lý Bạch chỉ vào chính mình hỏi.

“Giống cái a.” Lôi Ân nói như đương nhiên.

Giống cái? Giống cái là cái quái gì a! Mặc dù mình là một tiểu thụ, nhưng cậu cũng là nam được không, nữ mới là giống cái mà, cậu nói:”Ta cũng giống như ngươi sao!”

Lôi Ân biết tiểu giống cái vì sao vừa rồi kinh ngạc, nguyên lai hắn vẫn luôn nghĩ rằng mình là thú nhân, chính là giống cái sẽ không thú hóa, cho dù là bán thú hóa cũng không có thể, cho nên cậu mới có thể cảm thấy hắn bán thú hóa rất kỳ quái a, nhưng:”Bạch, a cha và a ma của ngươi chưa nói với ngươi thú nhân cùng giống cái khác nhau sao?”

Lý Bạch cảm thấy đầu óc của mình choáng váng, a cha và a ma của cậu đương nhiên chưa nói với cậu sự khác nhau giữa thú nhân cùng giống cái ah, bởi vì hắn căn bản không có a cha và a ma, hắn chỉ có cha mẹ, bọn họ sớm đã qua đời rồi, vì vậy cậu nói:”Không có.”

Lôi Ân cảm thấy tiểu giống cái này thật sự là rất đáng thương, nguyên lai cậu ta cùng Lôi Mộ như nhau không có a cha và a ma nuôi dạy a, nếu hắn không nói cho Lôi Mộ, hắn ta là một giống cái, nói không chừng Lôi Mộ hiện tại sẽ cùng các thú nhân khác muốn lên núi săn thú đây.

“Kia tộc nhân của ngươi mặc kệ ngươi sao, ngươi như thế nào tự mình đến nơi này?”

Tộc nhân? Phải là chỉ người trong một thành thị không, cậu nói: “Bọn họ mặc kệ, bọn họ vì cái gì muốn xen vào chuyện của một người không cùng huyết thống với bọn họ.” Lý Bạch nhớ tới thời điểm khi cậu ngã sấp xuống không có một ai giúp đỡ, nhớ đến điều này cậu cảm thấy rất khó chịu, nếu có người nâng cậu dậy, nhất định cậu sẽ không xuyên qua nơi đây, cậu nói: “Về phần làm sao tới được đây, ta cũng không biết, ta chỉ là bị té ngã sấp xuống, khi tỉnh lại thì đã ở ngay tại đây.”

Lôi Ân nghe Lý Bạch nói xong, hắn cảm thấy rất giận, cho dù Lôi Mộ tại trong bộ lạc không được hoan nghênh, nhưng nếu thời điểm Lôi Mộ gặp được nguy hiểm, mọi người vẫn sẽ bảo hộ hắn, còn Bạch một giống cái nhỏ xinh như vậy, tộc nhân của cậu vậy mà lại mặc kệ cậu.

Về phần Lý Bạch vì sao tới rừng rậm Bất Quy, Lôi Ân tự mình tìm lời giải đáp, hắn cảm thấy phù hợp nhất đó là ở Thú nhân thế giới có một loại chim gọi là Hắc điểu, bọn chúng thích ăn tiểu thú nhân cùng giống cái, thường thường bọn chúng sẽ thừa dịp tiểu thú nhân cùng giống cái đơn độc, thì chúng nó sẽ bắt lấy bọn họ, bay trở về sào huyệt, tuy rằng Hắc điểu số lượng rất ít, tiểu thú nhân cùng giống cái cũng sẽ không một mình hành động, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ bị Hắc điểu bắt đi. Phỏng chừng Lý Bạch chính là bị một Hắc điểu bắt đến nơi đây.

“Bạch, về sau ta sẽ chăm sóc cho ngươi.” Lôi Ân sờ sờ đầu Lý Bạch nói.

“Được rồi, ngươi trước tiên nói cho ta nghe một chút về thú nhân cùng giống cái là xảy ra chuyện gì, ta cái gì cũng không biết.” Lý Bạch kéo tay Lôi Ân xuống nói.

“Được.”

Nguyên lai cái đại lục này gọi là Lạp Đặc Địch Lan, đại lục này vô cùng to lớn, nó bị vây quanh ở giữa đại dương, người sinh sống bên trong đại lục này chính là thú nhân, bọn họ căn cứ vào những chủng tộc giống nhau mà chia ra làm mỗi cái bộ lạc, bình thường các bộ lạc có khoảng cách cách nhau đều khá là xa, cách bộ lạc Hổ tộc gần nhất là bộ Lạc Sư tộc, hai bộ lạc này cách nhau một ngọn núi lớn, thú nhân có cánh bay trên trời thì phải hơn một tháng mới có thể đến đến nới. Người ở đây chia làm thú nhân và giống cái, thân thể của bọn họ đều là nam nhân. Thú nhân có thể biến thân, bọn họ phụ trách săn thú nuôi sống người trong bộ lạc, thú nhân cũng phụ trách bảo vệ bộ Lạc, mà giống cái thì lại không thể biến thân, nhưng bọn họ có thể sinh sản, tuy rằng thân thể của giống cái cũng là nam nhân như thế, nhưng đa phần cơ thể của giống cái sẽ nhỏ bé hơn giống đực, chiều cao tối đa có thể là 1.8m đến 1.9m, bọn họ bình thường phụ trách việc bên trong bộ lạc, như hái trái cây rau dưa, xử lý da lông, chế tác quần áo các loại. Số lượng giống cái vô cùng ít, bộ Lạc của Lôi Ân cũng coi như lớn mạnh, bọn họ có gần hơn hai trăm tộc nhân, nhưng giống cái cũng chỉ có 53 người, trong đó còn bao gồm 15 tiểu giống cái vị thành niên, cho dù số lượng giống cái ở bộ lạc của hắn ít như vậy, nhưng đối với những bộ lạc khác cũng là nhiều rồi.

Lý Bạch sau khi nghe xong, dùng thời gian một tiếng để tiêu hóa, sau đó khi cậu cảm thấy đói bụng, cậu xoay người hướng Lôi Ân, cậu nói: “Nếu ngươi có thể bán thú hóa, như vậy thì chúng ta đào cạm bẫy đi!”

Lôi Ân tuy rằng không biết bẫy rập là cái gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật gật đầu, sau đó cùng Lý Bạch đi ra ngoài.

Lý Bạch lần đầu tiên cảm tạ cha mẹ của cậu, khi cậu 13 tuổi đã đem cậu về nuôi dưỡng ở nông thôn, nếu không thì năng lực sinh hoạt cơ bản nhất đều không biết, đây cũng lần đầu tiên cậu cảm tạ mình là một trạch nam, nếu không cũng sẽ không có thời gian lướt web, học được rất nhiều kỹ xảo sinh tồn, như hiện tại là việc làm bẫy rập.

Lý Bạch để Lôi Ân dẫn cậu tìm một động vật nhỏ thường xuyên qua lại nơi này, sau đó để Lôi Ân dùng móng vuốt đào một hố to sâu hơn 1m, ở phía trên trải ra một tầng cành cây và cỏ khô, tiếp theo liền để Lôi Ân khiến cho lũ thú nhỏ chạy tới nơi này.

Thế giới Thú nhân cho tới bây giờ đều không có loại bẫy rập này, bọn họ đều là tìm được con mồi thì trực tiếp nhào đến, bởi vậy tiểu động vật cũng hoàn toàn không có ý thức về bẫy rập, lúc này Lôi Ân lùa được hai con thú lông tơ có hình dạng như con heo lớn rớt vào bẫy rập.

Lôi Ân dùng móng vuốt trực tiếp giết chết, sau đó vui vẻ xách theo hai Thú lông tơ đi về hướng Lý Bạch đang tránh ở một bên, hắn nói: “Bạch, phương pháp của ngươi dùng thật là tốt, vật nhỏ loại này tuy rằng không có tính công kích, nhưng bọn chúng rất linh hoạt và chạy rất nhanh, lúc trước ta muốn bắt cũng phải tiêu tốn một ít thời gian, ta không nghĩ tới dùng cái bẫy rập này lập tức đã bắt được hai con.”

“Đó là bởi vì đây là lần đầu tiên chúng nó gặp bẫy rập, sau khi quen rồi thì sẽ không dễ bắt như vậy đâu. Ngươi trước tiên đem cái hố đó lấp lại, hai con thú lông tơ này nói như thế nào cũng phải có bảy tám chục cân, đủ cho hai chúng ta ăn.”

“Được.” Lôi Ân lưu loát đem hố lấp lại, sau đó nói với Lý Bạch: “Chúng ta nhanh xử lý da lông, thịt của chúng nó hương vị cũng khá, da lông cũng thực thoải mái, mặc dù da lông hơi nhỏ, nhưng chúng ta có thể ghép lại từng miếng với nhau.”

“Được rồi, chúng ta đi đến bờ sông đi.”

Lôi Ân xử lý con mồi gọn gàng nhanh chóng, chưa tới mười phút hai con thú lông tơ lớn đã bị lột da mỗ bụng. Lôi Ân cũng không rửa, trực tiếp cắn một cái đùi của một con thú lông tơ, sau đó đem một cái đùi khác đưa cho Lý Bạch, ý bảo Lý Bạch cũng ăn.

Lý Bạch đen mặt nhìn máu da lông của Thú lông tơ chưa được rửa sạch mà Lôi Ân đã ăn, cậu cảm thấy mặt càng đen hơn nữa là, đừng nói với cậu là Lôi Ân muốn cho cậu ăn sống nha. Lý Bạch đúng là đối với ăn thịt sống không ghét, cậu trước đây có một người bạn học ăn bò bít tết chuyên ăn ba phần chính bảy phần sống, cá cắt lát róc xương là có thể trực tiếp ăn sống, nhưng Lý Bạch tuyệt đối là sẽ không ăn thịt sống, bởi vì cậu lo lắng sẽ có ký sinh trùng ah.

“Dừng lại, đừng ăn.” Lý Bạch đè tay Lôi Ân lại la lên.

“Làm sao vậy, con thú này thịt rất ngon, Bạch không thích sao?” Lôi Ân hoàn toàn không biết vì sao Lý Bạch tức giận.

“Ngươi không nướng sao? Đã vậy máu còn không rửa cho sạch sẽ!”

“Do thịt nướng ăn không ngon, còn đắng nữa, hơn nữa phiền phức, đa phần chúng ta cũng không nướng, chỉ có tại mùa đông thức ăn bị đông lại lúc đó mới đặt ở trên lửa nướng một chút cho rã đông rồi ăn.” Lôi Ân trả lời, hắn thật sự không thích thịt nướng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *