Manh Sủng Nhật Thường – Chương 108

Chương 108: Bắt đầu biết sợ

Kỳ thực tối hôm qua người trong bệnh viện đều không ngủ ngon giấc, Vương Vỹ liên tục rời giường trông nom đám Samoyed con, Ethan thay chỗ của Manh Manh nằm trong ổ chó, đám Samoyed con không ngừng ủi tới ủi lui trên bụng nó tìm sữa uống, Vương Vỹ chỉ có thể cách hai ba giờ liền thức dậy cho Samoyed con ăn một lần. Cũng may mấy bé con này còn chưa hiểu gì, không  giống trẻ con loài người biết khóc nháo đòi mẹ.

Ngày hôm sau Niếp Trường Phong liền đến gặp Trầm Lạc, nói rằng có thể giảm miễn ít tiền thuốc men cho anh, toàn bộ phí tổn đều dùng giá vốn tính toán, tiền công bác sỹ giải phẫu cũng theo đó miễn trừ, đây chính là nhìn trên phân lượng quan hệ giữa hai bệnh viện của bọn họ vô cùng tốt đẹp.

Trầm Lạc lại cự tuyệt, nói: “Tiền thuốc men lần này không phải tôi tự bỏ ra, là tên khốn nạn kia, phía anh chỉ cần mài dao chém cho thật ngọt là được. Dù sao tôi cũng cảm thấy tên kia có vẻ cực kỳ không thiếu tiền.”

Niếp Trường Phong suy nghĩ một chút, chuẩn bị hai bảng báo giá, một phần là cho Trầm Lạc, một phần chuẩn bị cho tài xế gây chuyện.

Trầm Lạc nhìn sự chênh lệch của hai hóa đơn, hết sức hài lòng.

Chỉ là người nọ chắc chắn sẽ không đơn giản đồng ý xin lỗi bồi thường, vì vậy ngày đầu tiên sau tai nạn chính là hoàn toàn không thấy bóng người.

Ngày hôm sau, ngay cả ông cụ Hình cùng người bạn già kia của ông cũng tới cửa, hai người là đến xem chó Pitbull con.

Ông cụ Hình cũng hỏi qua chuyện của Manh Manh, Trầm Lạc nói: “Cháu cảm thấy phán quyết của đồn cảnh sát rất tốt, vì vậy không có ý nghĩ gì khác nữa, chỉ hy vọng Manh Manh có thể nhanh chóng khỏe lại.”

Ông cụ Hình thở dài, nói: “Con chó kia cũng đáng thương.”

Trầm Lạc im lặng, đã nhiều năm như vậy, anh cũng coi như nhìn được rõ ràng, ngay cả mạng người còn phải phân biệt cao thấp giàu nghèo, huống chi chỉ là một con chó.

Đa Đa một mực ở lại trong bệnh viện cùng Manh Manh, Ethan và Chấn Thiên giúp đỡ trông chừng ba bé Samoyed, Samoyed con ở tuổi này đúng lúc có thể chạy nhảy, ở trong bệnh viện lủi tới lủi lui, chơi đùa cực kỳ vui vẻ, mọi người thấy một màn như thế thì không khỏi nghĩ đến tình huống của Manh Manh, đều thở dài một tiếng.

Trên mạng đối với việc này cũng có tiếng nói thật lớn, hơn nữa Viên Oánh và Vưu Mẫn Nhiên đều hỗ trợ phát weibo, weibo của hai người bọn họ lại được một ít bạn bè trong giới giải trí chia sẻ, tự nhiên sẽ có không ít fan biết được việc này.

Lúc ông cụ Hình đang nói chuyện với Trầm Lạc, cảnh sát Trần cũng đến.

Cảnh sát Trần nhìn thấy ông cụ Hình thì chào hỏi một tiếng, sau đó ngồi xuống hỏi tình trạng của Manh Manh.

Trầm Lạc nói: “Còn đang trong giai đoạn nguy hiểm, phải chăm chú quan sát thêm vài ngày.”

Cảnh sát Trần nói: “Hy vọng nó có thể thoát khỏi nguy hiểm.”

Trầm Lạc gật đầu, chuyện này nếu không có cảnh sát Trần hỗ trợ cũng không thể kết án nhanh như vậy! Trầm Lạc biết gã tài xế kia kiêu ngạo như vậy, trong nhà hẳn là thực sự có quan hệ, nếu như không có một vị cảnh sát quen thuộc hỗ trợ, sợ rằng đã bị một số người gian lận che lấp.

Cảnh sát Trần dường như chỉ đến hỏi thăm tình huống, sau khi hỏi xong lại nói chuyện phiếm cùng ông cụ Hình, đợi ông cụ cùng bạn rời đi thì cũng đứng dậy cáo từ.

Tiểu Xuyên nói: “Cảnh sát Trần sợ rằng phải thừa nhận áp lực không nhỏ.”

Trầm Lạc nhíu mày.

Tiểu Xuyên giải thích: “Nếu chỉ là quan tâm tình huống của Manh Manh, anh ta có thể gọi điện đến hỏi, thế nhưng anh ta lại tự mình chạy tới, còn ngồi hơn nửa giờ. Anh cảm thấy không khác thường sao?”

Đồn cảnh sát bề bộn không ít việc, những chuyện nhỏ nhặt đặc biệt rất nhiều, cảnh sát Trần cũng không có khả năng sẽ nhàn nhã đến đây thăm hỏi.

Trầm Lạc suy nghĩ một hồi mới hiểu được, kỳ thực cảnh sát Trần không phải tự mình muốn đến đây, mà là bị đồn cảnh sát gây áp lực mới phải đến, mà người của đồn cảnh sát lại phái người tới làm gì? Quá dễ đoán, không phải là vì muốn cảnh sát Trần khuyên anh đừng nên yêu cầu nhiều như vậy sao? Trầm Lạc không khỏi cười nhạt, bồi thường ít tiền, đi thăm đối tượng bị thương, đây cũng coi như yêu cầu cao?

Ăn cơm tối xong, Trầm Lạc lại đi bệnh viện thăm Manh Manh, hiện tại Manh Manh vẫn phải truyền nước biển, các loại thuốc đặc trị không ngừng tiêm vào người. Mà Manh Manh bởi vì vết thương nên chưa thể ăn uống, muốn bài tiết cũng gặp khó khăn, bất quá may là bộ phận hậu môn không bị thương tổn, các cơ quan tiêu hóa chỉ cần khôi phục lại, dưỡng dưỡng một chút hẳn là có thể sinh hoạt bình thường.

“Manh Manh, mày có cảm thấy không thoải mái ở đâu không?”

Trầm Lạc nhỏ giọng hỏi Manh Manh, đôi mắt Manh Manh kép chặt, vô cùng suy yếu biểu thị, “Cảm thấy bụng rất đau, rất khó chịu.”

Trầm Lạc sờ sờ Manh Manh, dùng tay nhẹ nhàng di chuyển ở vùng bị thương của nó, hỏi: “Là ở đây? Hay ở đây?”

Manh Manh chỉ ra vị trí khó chịu, Trầm Lạc lại tìm bác sỹ đến nhờ đối phương kiểm tra một lần, sau đó lại đưa đi chụp CT mới phát hiện, vùng thận của Manh Manh có một mảnh xương nhỏ ghim vào, may mà phát hiện kịp, nếu không sau này thận của Manh Manh nhất định sẽ xảy ra vấn đề.

Mặc dù đã được truyền nước biển, thế nhưng Manh Manh vẫn là gầy gò đi không ít, lúc vuốt ve liền cảm thấy xương cốt có chút cấn tay. Chỉ là Manh Manh không thể ăn cơm, chỉ phải dựa vào truyền nước để duy trì sinh mệnh.

Trầm Lạc còn tưởng rằng người kia phải đợi tám, mười ngày mới bằng lòng bồi thường, không nghĩ tới mới ngày thứ ba đối phương đã mang tiền đến thanh toán viện phí, còn là thừa dịp anh không có mặt ở bệnh viện mới chạy đến giải quyết.

Trầm Lạc có chút nghĩ không ra, vì sao tên khốn kiêu ngạo nọ lại biết sợ rồi?

Niếp Trường Phong cười nói: “Tôi cũng không thủ hạ lưu tình, hung hăng chém hắn một nhát. Chuyện này cho dù bị hắn công khai lên mạng chúng ta cũng có thể nói cho xuôi.”

Muốn để kế toán làm hóa đơn trông cho đẹp một chút, thân là viện trưởng, anh một chút cũng không gặp khó khăn gì.

Trầm Lạc cầm lấy hóa đơn, nói: “Cám ơn nhiều.”

Niếp Trường Phong trả lời: “Đây lại coi là việc gì, cậu còn khách khí với anh?”

Trầm Lạc lại hỏi: “Hắn ta có đi xem Manh Manh không?”

Niếp Trường Phong nói: “Cái này thì không có.”

Vì vậy một chút cảm giác cao hứng trong lòng Trầm Lạc liền tan biến không còn, chỉ đọng lại cảm giác nặng nề khó chịu.

Tiểu Xuyên cũng cảm thấy kỳ quái, những hành động bên này của anh còn chưa bắt đầu có hiệu quả đâu, đối phương vì sao lại ngoan ngoãn đưa tiền tới rồi, đây lại tính là việc gì?

Trầm Lạc để Trịnh Gia Mỹ đem đơn thuốc và hóa đơn viện phí công khai lên mạng, nói với mọi người đối phương đã bồi thường tiền, chuyện này rốt cục cũng coi như qua được phân nửa. Thế nhưng đối phương đã đến bệnh viện rồi vẫn dứt khoát không đi thăm Manh Manh, thế nên vẫn chưa hoàn toàn xong việc.

Đến tối, Trầm Lạc lại nhận được điện thoại của gã tài xế nọ: “Con mẹ nó, mày có ý gì? Ông đây đã bồi thường tiền mày còn chưa nhả ra, có phải muốn chết hay không?!”

Trầm Lạc hừ lạnh một tiếng, nói: “Anh có giỏi thì thử xem! Để tôi tận mắt nhìn anh có bản lãnh gì! Đồ nhát gan!”

Đối phương lập tức nổi giận, bắt đầu mắng ầm lên: “Mày đừng tưởng mày có chút quan hệ thì ông đây sợ mày!”

Trầm Lạc nhíu mày, việc này là do anh có quan hệ sao? Anh còn tưởng là do áp lực trên internet!

Đối phương vừa mắng lên cả hai liền không vui, đều hung hăng cúp điện thoại.

Trầm Lạc vẫn nghĩ không ra rốt cục là có chuyện gì, còn nhờ Tiểu Xuyên giúp đỡ hỏi thăm. Tiểu Xuyên cũng cảm thấy rất kỳ quái, nhờ người nghe ngóng một chút, kết quả hình như có người đã nói gì đó sau lưng gốc cây lớn của đối phương, người kia liền bị mắng đến mặt mày xám xịt chạy đi bồi thường. Thế nhưng rốt cục là ai đã giúp bọn họ thì lại không rõ ràng lắm.

Tiểu Xuyên ước lượng quyền lực của người này khẳng định rất lớn, thế nên mới làm được không kẽ hở như vậy, anh đã kinh doanh ở bên này suốt nửa năm, coi như cũng có chút tiếng nói, vậy mà ngay cả thân phận của đối phương cũng không nghe được, việc này càng khiến người nọ trở nên cao thâm khó lường. Hơn nữa một người có địa vị như vậy lại quan tâm đến việc của Trầm Lạc, đúng là khiến người ta cảm thấy kỳ quái.

Sau khi bồi thường tiền, vốn hoạt động vạch mặt đang được cư dân mạng tiến hành oanh oanh liệt liệt cũng lắng đọng xuống, dù sao mọi người đều cảm thấy đến đây đã xem như thắng lợi của bọn họ. Hơn nữa Trầm Lạc cũng cảm thấy không nên tiếp tục làm ồn ào xuống, chuyện này giành được lợi thế chính là chuyện tốt, thế nhưng tạo thành ảnh hưởng mặt trái cũng là không tiện. Nói ví dụ như, sẽ có vài người lợi dụng chuyện này đến lừa bịp tống tiền, cố ý tìm vài con chó đến xua ra cho xe đụng phải, sau đó lại tìm chủ xe đòi bồi thường. Trầm Lạc không muốn để chuyện này trở thành công cụ tìm lợi nhuận cho những kẻ rắp tâm bất lương ấy.

Dư luận trên mạng rốt cuộc chậm rãi lắng xuống, thế nhưng hiện thực vẫn chưa xong, Trầm Lạc mỗi ngày đều phải dành nửa giờ đến bệnh viện của Niếp Trường Phong trông nom Manh Manh, hỏi cảm giác của nó thế nào, may mắn là Manh Manh đã thoát khỏi nguy hiểm, chỉ cần dưỡng sức khỏe cho tốt.

Hôm nay, lúc Trầm Lạc đang ở trong phòng bệnh của Manh Manh lại thấy một người đàn ông mang kính râm và khẩu trang bước vào, anh định thần nhìn lại, đây không phải tên tài xế gây chuyện kia sao?

“Mày đang ở đây?!” Kẻ thủ gặp lại, đặc biệt đỏ mắt.

Trầm Lạc lạnh lùng nói: “Vì sao tôi không thể ở đây ở chỗ này?”

Người nọ liền cảm giác mình giống như đã bị bệnh viện lừa, hắn đã nói muốn nhân cơ hội Trầm Lạc không có mặt mới đến, không ngờ tới còn vừa vặn đụng phải.

Người nọ gỡ mắt kính và khẩu trang xuống: “Mày không phải muốn tao đến thăm con chó này sao, hiện tại tao tới rồi, cũng đi ngay.”

Trầm Lạc nói: “Thái độ của anh là thế nào đây? Chó của tôi không chỉ không thể vì sự thăm hỏi của anh mà cảm thấy an bình, trái lại còn bị dọa, anh nói nếu như tiền thuốc men tăng lên thì phải làm gì bây giờ?”

“Mày không nên khinh người quá đáng!” Người nọ cũng bắt đầu bị chèn ép, hắn thật không ngờ một cái bệnh viện thú y nho nhỏ như vậy lại còn có năng lượng lớn đến thế.

Trầm Lạc nói: “Tôi khinh người quá đáng? Rõ ràng là anh vô sỉ, nếu như anh không chịu nói lời xin lỗi cho đàng hoàng, vừa ra khỏi cửa này tôi liền giết chết anh!”

Người nọ không khỏi run lên, nói: “Tao… được rồi! Xem như mày lợi hại!”

Dứt lời người nọ bước lên phía trước, hướng về phía Manh Manh nói một câu xin lỗi.

Manh Manh xoay mạnh qua một bên, không chút nào muốn nhìn thấy hắn.

Đợi người nọ rời đi rồi, Trầm Lạc hỏi Tiểu Xuyên: “Anh đã làm gì, người nọ vì sao đột nhiên ngoan ngoãn như vậy?”

Tiểu Xuyên nói: “Không có gì, tôi chỉ tìm người cho hắn biết chút lợi hại mà thôi.”

Bởi vì không biết tên tuổi những người gây áp lực phía sau khiến tài xế bồi thường tiền, thế nhưng khi thấy chuyện của Manh Manh còn không xử lý xong, Tiểu Xuyên liền vận dụng lực lượng của chính mình khiến đối phương bị thiệt thòi chút ít, thế nhưng hết lần này đến lần khác người nọ lại cho rằng là Trầm Lạc nhờ quan hệ chỉnh sửa hắn. cho dù hắn đi tìm ông cậu, ông chú tố khổ đối phương cũng chỉ lớn giọng mắng hắn, vì vậy hắn đành phải nhẫn nhịn, cúi đầu chạy đi thăm Manh Manh, đồng thời biểu thị lời xin lỗi.

Trầm Lạc xoa xoa đầu Manh Manh, hôm nay trong mắt Manh Manh cũng đã có một ít thần thái, nhìn qua sức sống cũng nhiều hơn mấy ngày trước một chút, Trầm Lạc cũng yên lòng.

Trầm Lạc trở về bệnh viện, thấy Trịnh Gia Mỹ đang loay hoay giữa đám trang phục cổ trang đang dang dở, nhìn thấy ngày Trung Thu càng lúc đã càng gần, Trầm Lạc lại không có tâm tình làm đồ cos, Trịnh Gia Mỹ liền cảm thấy hoạt động chụp hình lần này của mình hẳn là đã phải dẹp bỏ, vì vậy càng đem gã tài xế gây chuyện ra nguyền rủa cả nghìn lần.

“Em đang làm gì đó?”

Trịnh Gia Mỹ ỉu xìu giơ tay lên, nói: “Không làm gì, vốn định thử làm một chút, nào ngờ lại hoàn toàn không được. Em hoàn toàn không có hoa tay.”

Trầm Lạc cũng không nói gì, chỉ cầm mớ quần áo qua, nói: “Để anh làm cho!”

Trịnh Gia Mỹ kinh ngạc nhìn anh, Trầm Lạc mặc kệ cô, cầm mấy thứ quần áo nọ đi vào phòng làm việc nhỏ của mình, bắt đầu may may cắt cắt.

Làm hơn một giờ, Trầm Lạc lại bước ra nghỉ ngơi một lát, Trịnh Gia Mỹ có chút không xác định, hỏi: “Ông chủ, anh làm sao rồi?”

“Tôi vẫn khỏe!”

“Vậy sao anh đột nhiên bắt đầu làm quần áo rồi?”

“Chuyện này không phải em đã đề ra từ sớm sao? Hơn nữa chúng ta không thể vì việc của Manh Manh mà ủ rũ mãi! Chúng ta thư thả một chút, đám động vật mới có thể không cảm thấy áp lực lớn như vậy!”

One comment

  1. Nếu t mà là trầm lạc lại ko có sự giúp đỡ của mấy nv cấp cao kia thì liên hệ nhờ đám động vậ vd như lũ chim cứ nhìn thấy mặt thằng lái xe là ị lên người hắn cũng là cách hay :)))

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *