Manh Sủng Nhật Thường – Chương 103

Chương 103: Gặp lại nhím con

Trầm Lạc đột nhiên cảm thấy chẳng cần gì phải lo lắng nữa, có Tiểu Xuyên ở đây anh còn sợ gì chứ, bất chợt anh thấy mình giống như có một loại ảo giác có thể đem cả thế giới đều đãm dưới chân.

Bánh khô quả nhiên vẫn có thể gia tăng lượng bán, tuy rằng ở một trình độ nhất định đã thỏa mãn được nhu cầu của mọi người, thế nhưng vẫn tương đối khan hiếm. Người thường cũng không cần nói, loại đại gia như Cận Quốc Đống mỗi lần mua đều là tính bằng trăm gói, thậm chí còn định đi cửa sau lấy ưu tiên.

Bệnh viện của Trầm Lạc hôm nay cũng rất náo nhiệt, ổ Pitbull cũng đã gần một tháng tuổi, bắt đầu không chịu ở yên trong ổ mà hiếu kỳ chạy đi khắp nơi lăn qua lăn lại, chơi đến không biết trời đất. Mà đám nhím con sinh ra sớm hơn ổ Pitbull này cũng đã trưởng thành hơn nhiều, Trầm Lạc thử nâng một chú ním con lên chơi đùa, nhím mẹ quả nhiên không tỏ ra quá phòng bị. Nhím con càng lúc càng lớn, bộ gai vốn non mềm như lông tơ cũng chậm rãi cứng rắn lên, bắt đầu trang bị áo giáp cho mình để đối mặt với những uy hiếp bên ngoài.

Trầm Lạc phát hiện nhím con còn thật sự rất thú vị, xấu manh xấu manh lại lớn lên rất nhanh, quả thực là mỗi ngày một dạng.

A Phỉ và Manh Manh thì không cần phải nói, một mèo một chó tuy rằng vẫn đang trong tháng nhưng cũng đã không ngừng chạy ra chạy vào, hai ổ thú non mỗi ngày đều lớn lên không ít, càng thu hút ánh mắt quan sát của mọi người.

Sỏa Đản đến giờ rốt cục cũng đã học được thông minh hơn một ít, không hề sử dụng bạo lực với đám mèo con mà ngược lại còn ôn nhu liếm lông cho bọn chúng. Mặc dù trong thế giới của loài mèo, mèo cha là một tồn tại cực kỳ vô trách nhiệm, bất quá Sỏa Đản có thể bỏ gian tà theo chính nghĩa cũng coi như là một chuyện tốt.

Đa Đa từ lúc có ba đứa con nhỏ suốt ngày đều cao hứng đển hỏng rồi, cái loại vui sướng khi được làm cha này là phát ra từ trong xương tủy, có được món gì ngon cũng muốn nhường cho cún con, nếu cún con không ăn được nó liền đưa cho Manh Manh ăn, rốt cục cũng thay đổi từ một đứa hời hợt thành người cha lý tưởng.

Nhìn hai đứa Đa Đa và Manh Manh quan tâm đám Samoyed con như vậy, trong lòng Trầm Lạc bắt đầu do dự, rốt cục có nên đưa chó con cho người khác nuôi hay không? Nếu như thật sự cho đi, Đa Đa và Manh Manh nhất định sẽ rất buồn.

Ngày một tháng chín, tuy rằng đã nhập thu khá lâu nhưng vẫn còn nắng gắt, Trầm Lạc quyết định nhân lúc hôm nay khí trời không tệ liền đem đám nhím đi phóng sinh, cũng là để cho bọn chúng cảm nhận được mùa thu sung túc của thiên nhiên.

Trầm Lạc đi tìm nhím mẹ, nó nghe được bản thân sắp được thả ra còn rất cao hứng, dù sao nó vốn sống tự do ngoài thiên nhiên, lần này là vì sinh con nên mới không tìm cách trốn đi, có cơ hội quay về cuộc sống cũ đương nhiên là vô cùng nguyện ý.

“Tao sẽ thả mày về nông trường, sau đó để tự mày tìm chỗ ở. Mày có muốn dẫn con theo không?”

Nhím mẹ biểu thị đương nhiên là muốn dẫn đi, bất quá nó suy nghĩ một hồi lại bò về trong ổ, đem đứa nhỏ nhất ngậm ra đặt vào trong tay Trầm Lạc, ý tứ chính là giao lại đứa con út này cho anh chăm sóc.

Con nhím con này, có lẽ là lúc còn trong bào thai phát triển không tốt, so với những con khác cũng bầy thì gầy yếu hơn khá nhiều, hành động cũng chậm chạm một chút, vì vậy lúc giành sữa cũng không địch lại đám anh em, đến giờ đã nhỏ hẳn một cỡ so với những con khác.

Nhím mẹ áp sát con mình ngửi ngửi, bộ dạng vô cùng luyến tiếc, chỉ là nó còn những đứa con khác cần phải chăm sóc, nếu như mang đứa này theo nhất định sẽ không lo liệu chu đáo, còn không bằng để nó lại cho Trầm Lạc chiếu cố.

Trầm Lạc nói: “Yên tâm đi, tao sẽ thả mày ở gần nhà tao, nếu mày nhớ nó cứ quay lại tìm, tao sẽ dẫn mày đi thăm nó.”

Nhím mẹ ôm lấy ngón cái của Trầm Lạc nhẹ nhàng gặm gặm, tựa như đang nói lời cảm tạ.

Trầm Lạc cũng dùng ngón tay vuốt ve đầu nhím mẹ, nói: “Mày ở bên ngoài phải tự chăm sóc bản thân cho tốt, lăn lộn không nổi thì cứ trở về tìm tao, đồ ăn cho một nhà chúng bay tao vẫn phải có. Đặc biệt là vào mùa đông.”

Nhà nhím sắp phải đưa đi, người trong bệnh viện đều rất luyến tiếc, ngay cả người ngoài nghe tin cũng đặc biệt chạy tới nói lời từ biệt. Con nhím này đã ở trong bệnh viện hơn một tháng, nhân duyên cũng rất tốt, dù sao người bình thường cũng rất ít khi thấy loại thú cưng như vậy.

Nhím mẹ còn nhận được không ít lễ vật, bất quá nó nhất định là không thể mang đi bao nhiêu, phần lớn hẳn là lưu lại cho đứa con út của nó.

Chỉ là lúc đám người tặng quà rời đi còn đặc biệt căn dặn: “Ông chủ, anh cũng không được tham ô đấy!”

Trầm Lạc: … (*… ¥¥*

Anh tham ô mấy khúc gỗ, mấy đóa hoa của đám nhím kia làm cái gì chứ!

Chuyện của con nhím đã tính toán xong, Trầm Lạc liền nhìn thấy chim sẻ đang nhảy tới nhảy lui trong lồng. Con chim sẻ này tuyệt đối là một đứa thần kinh, ban đầu còn sợ muốn chết, hiện tại phát hiện không có nguy hiểm gì liền không ngừng nháo tới nháo lui, thật sự giống như Na Tra náo hải vậy.

Chim sẻ hiện tại cũng đã khôi phục không sai biệt lắm, chỉ chờ thời điểm thích hợp liền có thể phóng sinh. Mà nhìn thấy chim sẻ Trầm Lạc lại nhớ tới cú mèo, không biết con cú mèo đầu ưng kia hiện tại ở bên ngoài sinh sống như thế nào, có lẽ cũng rất tốt đi

Trầm Lạc  tính toán thời gian chuẩn bị phóng sinh chim sẻ, mấy hôm nay cũng dặn dò nó ở trong bệnh viện tập bay, chờ đến khi phóng sinh cũng bớt được ít việc.

Mà con chó Pomeranian bị tiêu ra máu cũng đã ổn định lại, tuy rằng vẫn phải dựa vào truyền dịch để duy trì sinh mệnh, thế nhưng cũng không còn miệng nôn trôn tháo nữa, chủ nhân của nó mỗi lần đến thăm đều phải lau nước mắt. Trầm Lạc luôn thầm cảm thấy may mắn, may mà anh không cần quen bạn gái, vạn nhất anh tìm một người bạn gái như vậy, thật đúng là có chút không đỡ nổi.

Bất quá, con chó kia có thể cứu trở về vẫn là một chuyện tốt, từ hiện tại nhìn xem, con Pomeranian này cũng có thể xem như ôn nhu chu đáo, tuy rằng bản thân rất khó chịu còn biết an ủi chủ nhân. Thảo nào cô gái kia lại thương yêu nó như vậy, còn có thể vì một con chó mà chia tay người bạn trai tâm ý không xác định của mình, đây hẳn là một lựa chọn chính xác rồi

Hôm nay Kiều Chấn Miễn ghé qua bệnh viện, trên tay còn ôm hai chú mèo con, khu vực xung quanh miệng của con mèo này đều đen kịt, hơn nữa còn gầy teo.

“Tôi đã nộp bản thảo rồi mà, anh còn đến đây hối thúc cái gì? “

Kiều Chấn Miễn cười cười, nói: “Không phải việc này, tôi nhặt được hai con mèo con, trong nhà không nuôi được nên đành phải đưa đến đây.”

Trầm Lạc biết thể chất của Kiều Chấn Miễn rất dụ mèo, là cái loại chỉ cần đi trên đường mèo hoang liền chạy đến làm quen.

Uông Bác nhận lấy hai con mèo con đặt vào trong hộp, hai con mèo nhỏ lo lắng xoay tới xoay lui, tìm kiếm bóng dáng của Kiều Chấn Miễn. Nhìn thấy mèo con đã gấp đến phát khóc, Kiều Chấn Miễn liền đưa tay qua, hai con mèo nhỏ nhào tới, bộ dạng giống như vừa tìm được mẹ vậy, cũng coi như đủ thú vị.

“Anh vẫn thường xuyên nhặt được mèo?”

“Đúng vậy, bất quá phần lớn đều là khỏe mạnh, tôi cũng không để ý. Gặp bị thương hoặc mèo con không có mẹ mới có thể mang về.”

“Lần này anh cũng có thể mang về.”

Kiều Chấn Miễn lắc đầu: “Trước kia là nuôi lớn hơn một chút mới tìm người cho đi, lần này không được. Tôi vừa mang về nhà đã bị Phùng Bảo Bảo đuổi đánh, đem hai đứa nhỏ xua vào túi nilon, thiếu chút nữa đã ngộp chết.”

Trịnh Gia Mỹ kinh ngạc nói: “Phùng Bảo Bảo ở nhà anh sao?!”

Phùng Bảo Bảo vẫn thường được gởi nuôi trong bệnh viện, thế nhưng đã một thời gian không thấy xuất hiện, bọn họ còn tưởng dạo này Phùng Viện Viện không đi công tác nữa.

Kiều Chấn Miễn nói: “Phùng Bảo Bảo thích ở nhà tôi, không chịu đi, tôi cũng hết cách.”

Trầm Lạc vốn biết con mèo Phùng Bảo Bảo kia không có lòng tốt, gặp được một cây bạc hà mèo hình người như Kiều Chấn Miễn tự nhiên sẽ muốn độc chiếm, quả nhiên là đứa xấu xa! Bất quá, Phùng Bảo Bảo thật sự muốn tác hợp Phùng Viện Viện và Kiều Chấn Miễn sao?

Trầm Lạc cười nói: “Hóa ra là anh giành chuyện làm ăn của chúng tôi.”

Kiều Chấn Miễn nói: “Anh hẳn là phải nói, tôi đã chia sẻ áp lực cho các anh mới đúng!”

Cả đám người cười đùa một hồi, Vương Vỹ rót sữa dê mang ra, hai con mèo nhỏ liền vây lại liếm ừng ực, rốt cục cũng chịu tách khỏi Kiều Chấn Miễn.

Kiều Chấn Miễn vừa ngồi xuống salon đã có một đám mèo vây quanh, hoặc dán vào người anh mà nằm, hoặc ghé vào trên đùi, còn có con không ngừng cọ tới cọ lui.

Kiều Chấn Miễn đối với mỗi con đều vuốt ve, mà con mèo được chạm vào đều phát ra tiếng kêu thỏa mãn, sau đó bắt đầu nổ máy grư grư, thanh âm còn rất lớn, quả nhiên uy lực của bạc hà mèo quá kinh người.

Trịnh Gia Mỹ không ngăn được sự tò mò, thử thăm dò tình cảm của Kiều Chấn Miễn và Phùng Viện Viện, kết quả hai bên còn chưa xác định quan hệ, khiến Trịnh Gia Mỹ còn rất thất vọng.

Đợi kicm đi rồi, Trầm Lạc nhịn không được phê bình Trịnh Gia Mỹ: “Biểu hiện của em quá rõ ràng, nếu sau này người ta không dám tới nữa thì làm sao bây giờ?”

Trịnh Gia Mỹ nói: “Có sao?”

Trầm Lạc liếc nhìn một cái, vừa rồi ánh mắt của Trịnh Gia Mỹ phát sáng, chỉ kém trực tiếp viết thẳng mấy chữ tôi đang tò mò ra mà thôi.

Tiểu Xuyên chỉ nói: “Phùng Bảo Bảo là một con mèo ngoan.”

Trầm Lạc cảm thấy những lời này ý vị sâu xa, thế nhưng anh lại không ngẫm ra.

Còn Tiểu Xuyên chính là đang cảm tạ Phùng Bảo Bảo thay anh trừ đi một tình địch tiềm tàng ấy mà.

Trầm Lạc chọn một ngày khí trời thật tốt, dời một nhà nhím vào trong lồng, đợi khi về nhà thì đặt ở trong xe mang sang nông trường. Ngày thứ hai sau khi thức dậy liền ôm nhím mẹ đi mấy vòng xung quanh: “Mày thích tao thả mày ở đâu.”

Loài nhím thích những nơi cây cỏ tươi tốt, bởi vì ở đó có rất nhiều côn trùng có thể trở thành khẩu phần lương thực của nó, cuối cùng nhím mẹ lựa chọn rừng cây nhỏ mà Trầm Lạc dùng làm mộ địa cho động vật. Suốt bốn năm nay, Trầm Lạc không ngừng mai táng động vật ở đó, số lượng đã rất nhiều rồi, mà những cây con trồng xuống hiện tại lớn nhất cũng đã cao hơn 2m, nhím mẹ có thể lựa chọn ở nơi này cũng là rất tốt.

Trầm Lạc đặt nhím mẹ xuống, lại cầm đám nhím con ra đặt gần nó, nói: “Mày dẫn chúng nó đi đi, mấy hôm nay tao sẽ để chút thức ăn của mày ở khu vực gần đây, nếu mày không tìm đủ thức ăn nhớ quay lại.” Trầm Lạc còn chỉ chỉ hai tảng đá có vẻ sạch sẽ bên cạnh.

Nhím mẹ run run mũi ngửi khắp xung quanh, lại ngửi ngửi đám nhím con, đứa nhỏ nhất Trầm Lạc cũng đã thả xuống đất, thế nhưng nhím mẹ lại không chuẩn bị dắt nó đi.

Nhím mẹ sau khi cáo biệt với Trầm Lạc xong liền mang nhím con chui vào trong bụi cỏ, mà con nhím nhỏ nhất kia cuối cùng vẫn ngồi xổm trong lòng bàn tay Trầm Lạc, nhìn mẹ và đám anh em của mình chậm rãi đi mất.

Trầm Lạc sờ sờ gai của nhím con, mang nó về lại trong nhà.

Tuy rằng nhím mẹ chỉ ở lại hơn một tháng ngắn ngủi, thế nhưng Trầm Lạc cũng cảm thấy giống như tìm được một mảnh tân thế giới, mặc dù phong cách có chút bất đồng, thế nhưng vẫn vô cùng ấm áp.

Lúc Trầm Lạc và Tiểu Xuyên đến bệnh viện, Bạc Vân Thiên vừa vặn cũng dẫn Thuận Phong tới, vừa gặp Trầm Lạc liền hỏi: “Nghe nói anh muốn phóng sinh ổ nhím kia?”

Trầm Lạc gật đầu nói: “Đã mang đi rồi, sáng sớm hôm nay liền thả. Có việc gì sao?”

Bạc Vân Thiên nói: “Tôi còn định đến tạm biệt chúng nó, ban đầu cũng là do Thuận Phong đạp nó mới dẫn đến những chuyện sau này.”

Trong lòng Trầm Lạc thầm nghĩ, anh muốn gặp đối phương, đối phương chưa chắc muốn gặp anh!

“Cũng không sao cả, tương lai còn có cơ hội mà! Tôi đã nói với nó nên thường xuyên về thăm chúng ta.”

“Nó có thể nghe hiểu lời anh nói?” Bạc Vân Thiên tỏ vẻ thật kinh ngạc.

Trầm Lạc nói: “Tôi nghĩ nó có thể hiểu.”

Vương Vỹ cũng nói: “Ông chủ chúng tôi giao tiếp với động vật xuất sắc hơn rất nhiều người.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *