Manh Sủng Nhật Thường – Chương 100

Chương 100: Anh muốn kết hôn không

Tống Giai nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch của Lữ Chấn Xương, một luồng cảm động vừa dâng lên liền chuyển thành buồn cười.

Trầm Lạc nhìn thấy nữ chính cũng sắp phì cười thì vội vàng đẩy chú cún con bên cạnh ra ngoài. Cún con có chút ngơ ngác, bất quá dưới sự giảng giải của Trầm Lạc bọn chúng vẫn biết nên làm những gì.

Cún con chạy lên đài, đầu óc có chút lơ đãng của Lữ Chấn Xương rốt cục lần nữa bắt đầu vận chuyển, quỳ một gối xuống ôm cún con, lấy hộp nhẫn được đeo sẵn trên cổ cún ra, thâm tình nói: “Giai Giai, anh thật sự không biết phải nói những gì, chỉ là anh thật sự rất muốn kết hôn cùng em, muốn cùng em qua cả đời này. Em có đồng ý gả cho anh không?”

Chậc, bản thảo đã chuẩn bị trước hoàn toàn không dùng đến, ngay cả lời cầu hôn cũng là lắp ba lắp bắp hỏi ra, không có chút văn vẻ lãng mạn nào như nguyên tác.

Trong lúc tất cả mọi người đều có chút căng thẳng, Tống Giai thật ra rất vui vẻ mỉm cười, nói: “Đương nhiên là được nha.”

Lữ Chấn Xương tuy rằng đã sớm biết Tống Giai sẽ đáp ứng lấy mình, thế nhưng hiện tại chính tai nghe được vẫn cảm thấy tâm tình kích động, bàn tay run run lấy nhẫn ra đeo vào ngón tay của Tống Giai.

Tống Giai ban đầu còn có chút buồn cười, thế nhưng cô lại nghĩ, việc này nguyên bản cũng không cần trịnh trọng phức tạp đến như vậy, cố tình Lữ Chấn Xương lại tốn nhiều tâm tư đến thể chỉ vì một câu trả lời vốn đã xác định của mình. Đây là vì đối phương thật sự dùng trái tim chân thành đối đãi với cô, anh đang chứng tỏ sự tôn trọng và quan tâm của mình đối với người bạn đời tương lai.

Đem nhẫn xong, Tống Giai liền lao vào lòng Lữ Chấn Xương ôm chặt, cún con bị ép giữa hai người không ngừng kêu ăng ẳng khó chịu, chỉ là đôi tình nhân đang chìm trong mật ngọt nào nhớ đến những thứ này.

Mọi người thấy nhiệm vụ đã hoàn thành đều chạy ra ngoài, vỗ tay huýt sáo ầm ỹ, Trầm Lạc cũng nhanh chóng chạy tới giải cứu cún con đáng thương, con cún này còn không biết là đang xảy ra chuyện gì đâu!

Tống Giai và Lữ Chấn Xương tách ra, Lữ Chấn Xương lại có chút ngượng ngùng nói: “Cảm ơn mọi người.”

Tôn Lập Tân lại đập đập bả vai của bạn tốt, nói: “Thằng quỷ này, thời khắc mấu chốt như vậy lại quên kịch bản, dọa chết bọn tôi.”

Mọi người cũng không nhịn được cười rội lên.

Tuy rằng toàn bộ kế hoạch là do Trầm Lạc, Tôn Lập Tân và Lữ Chấn Xương cùng nhau nghĩ ra, thế nhưng Trầm Lạc chủ yếu đảm nhận phần huấn luyện đám chó, Tôn Lập Tân phụ trách bố trí khung cảnh và điều hành tổng thể, mà Lữ Chấn Xương chỉ cần giả vờ không có gì khác thường là được, toàn bộ những việc khác đều do đám anh em đến làm.

Tôn Lập Tân nói: “Đừng cười, chuyện này vẫn chưa xong đâu, Chấn Xương mau đưa Giai Giai đi dùng bữa tối dưới ánh nên, chuyện còn lại cứ để chúng tôi lo liệu.”

Trời đã tối hẳn, ngôi sao lấp lánh soi bóng xuống mặt hồ, nơi này nguyên bản cũng không có tiểu cảnh như vậy mà là do bọn họ đặc biệt vì lần cầu hôn này mà bố trí. Phía công viên nếu không vì mặt mũi của Trầm Lạc cũng sẽ không dễ nói chuyện đến thế, dù sao bọn họ không chỉ cần dùng không gian còn có điện đóm, cổng cào… tất cả đều phải đưa qua phòng quản lý của công viên xét duyệt.

Vừa lúc này, trên mặt hồ có một con thuyền nhỏ không biết từ đâu trôi đến, trên thuyền cũng được trang trí không ít đèn màu, mà phía mũi còn đặc biệt treo một chiếc đèn bí đó, có vẻ vô cùng đáng yêu. Mà đối diện bên kia hồ là một nhà hàng cơm tây, cũng chính là nơi Trịnh Gia Mỹ vẫn thường gọi thức ăn, cái nhà hàng nọ chiếm được một vị trí tốt, chỉ cần ngồi bên cửa sổ có thể chiêm ngưỡng trọn vẹn phong cảnh của hồ nhỏ và công viên, thật sự rất khó có được. Cho dù là mùa đông, chỉ cần bên trong bật lên máy sưởi, cửa kính đóng lại một chút, không khí trong phòng liền cực kỳ ấm áp, mà phong cảnh bên ngoài lại là một phong vị khác, cho dù chỉ vì chuyện này mà đến cũng coi như đáng giá mấy đồng tiền nha!

Đương nhiên, việc ngồi thuyền nhỏ chèo sang nhà hàng cũng là do Trầm Lạc nghĩ ra, bất quá người đi nói chuyện với nhà hàng là Tiểu Xuyên, cũng không biết đối phương làm sao có thể thương lượng được..

Kỳ thực lúc đang cầu hôn đã có không ít người qua đường tò mò đứng lại nhìn xem, mà hiện tại nhìn thấy thuyền nhỏ cũng có không ít tiếng hô vang, bọn họ hoàn toàn không biết công viên còn có một mục phục vụ như vậy đâu!

Tống Giai ngồi trên thuyền, gió đêm nhè nhẹ, Lữ Chấn Xương không biết lấy từ đâu ra một cái áo choàng khoác lên người cô, quả nhiên ấm hơn rất nhiều.

Chiếc thuyền nhỏ được trang trí cực kỳ lãng mạn chầm chậm rẽ nước đi về phía trước, bọn họ có thể từ từ ngắm cảnh trên hồ, thật ra hiện tại đều đã tối, cái gì cũng không nhìn được, chỉ là lấy chút không khí mà thôi.

Vì vậy, một đôi tân nhân vừa mới ra lò cứ thế chèo thuyền rời đi, những người còn lại liền bắt đầu thu dọn đồ đạc, phải tranh thủ trước lúc công viên đóng cửa tháo dỡ hết những thứ này đi, đây là một trong những điều kiện ban đầu bọn họ đã hứa với ban quản lý.

Tiểu Xuyên chợt hỏi Trầm Lạc: “Anh cảm thấy màn cầu hôn vừa rồi thế nào?”

Trầm Lạc gật đầu: “Rất tốt nha!” Tuy rằng Lữ Chấn Xương thiếu chút nữa quên kịch bản, thế nhưng tốt xấu cũng là thuận lợi hoàn thành, nói vậy, Tống Giai làm nữ nhân vật chính hẳn sẽ có một đoạn hồi ức vô cùng tốt đẹp đi?

“Vậy anh cũng muốn được cầu hôn như thế chứ?”

“A? !” Trầm Lạc thiếu chút nữa nhảy dựng lên, “Cái… cái gì? Cầu hôn?”

Thanh âm lớn đến mức đám người xung quanh đều nhìn sang.

Tiểu Xuyên cười híp mắt, hai tay cắm vào túi quần tây, dưới ánh đèn vàng của công viên, gương mặt của anh không phải đẹp trai bình thường: “Lẽ nào anh không muốn kết hôn với tôi sao?”

Trầm Lạc choáng váng, anh ở cùng Tiểu Xuyên căn bản sẽ không nghĩ đến hai chữ kết hôn này, có lẽ phải nói, từ khi anh phát hiện mình thích đàn ông liền không nghĩ qua nữa. Nếu như có thể tìm được một người cùng anh bầu bạn cả đời cũng coi như tốt số, nếu như không tìm được, chỉ cần có đám chó mèo kia ở cùng anh liền không tịch mịch.

Hiện tại, Tiểu Xuyên cư nhiên nói muốn kết hôn với anh?

Trầm Lạc choáng váng thật lâu cũng không kịp phục hồi tinh thần, luôn cảm thấy ánh đèn hôm nay quá sáng, khiến anh có chút đau mắt váng đầu.

Lúc trở lại bệnh viện, Trịnh Gia Mỹ tiến lên bắt chuyện lại không thấy Trầm Lạc phản ứng gì.

Tiểu Xuyên lại nói: “Hôm nay anh ấy mệt lắm rồi, ngày mai hãy nói, nếu có chuyện gì gấp thì nói với tôi là được..”

Trịnh Gia Mỹ nói: “Cũng không có gì quan trọng, là chuyện bánh khô. Lượng bánh ngày mai đều đã được đặt trước không sai biệt lắm, tôi muốn hỏi anh ấy có định làm nhiều hơn một chút không?”

Bánh khô của Trầm Lạc cũng đã bán được mấy ngày rồi, khách quen nghe nói có bánh khô đều tìm tới cửa, người không thể tới cũng gọi điện thoại đặt hàng, mỗi người đều lấy mười, hai mươi túi. Chỉ là Trầm Lạc nói không cho lấy nhiều hơn hai mươi túi, vì vậy mọi người đều dùng lượng tối đa đặt hàng, mà Trầm Lạc cũng là sợ mọi người ăn không hết liền có chuyện, bánh khô của anh dù sao cũng coi như gia công bình thường, không chất bảo quản, tuy rằng đều có đóng gói chân không, thế nhưng nếu hở gió quá lâu liền dễ bị biến chất. Đương nhiên, nếu khách hàng tỏ vẻ mình có thể ăn được rất nhiều cũng không phải không thể, chỉ sợ túi tiền của bọn họ không chịu được, dù sao một túi nhỏ như vậy cũng đã bán mười đồng!

Tiểu Xuyên nói: “Chuyện này ngày mai hẵng nói, hôm nay cứ để anh ấy nghỉ ngơi đã.”

Trịnh Gia Mỹ thật ra còn cảm thấy hơi kỳ quái, bởi vì hôm nay Tiểu Xuyên tựa hồ đặc biệt ôn nhu, chỉ là Trịnh Gia Mỹ đã từng tiếp xúc qua Tiểu Xuyên khi mất trí nhớ, cũng là rất thân thiện, vì vậy cũng không cảm thấy việc này có bao nhiêu kỳ quái, chỉ là thư ký và tài xế ở bên cạnh lại không ngừng trao đổi ánh mắt, luôn cảm thấy có việc lạ xảy ra.

Từ Tân Dương vẫn bị vây trong trạng thái hưng phấn, trong hoạt động cầu hôn lần này bé thật ra đã góp không ít chủ ý, còn giúp không ít việc đâu. Trước đây bé nhìn thấy các loại cầu hôn lãng mạn là một chuyện, thế nhưng có thể tự mình tham dự lại là một chuyện khác.

“Tiểu Dương, về khách sạn nghỉ ngơi cho tốt, thu thập một chút, ngày mai phải về nhà rồi.”

Từ Tân Dương nói: “Em đã biết, em viết nhật ký xong liền ngủ.” Khó được Từ Tân Dương còn nhớ phải viết nhật ký

Từ Tân Dương ngoan ngoãn đi theo thư ký và tài xế về khách sạn, Tiểu Xuyên lại giúp Trầm Lạc thêm thức ăn cho đám chó hôm nay đã góp nhiều công sức, đàn chó thật ra có chút khó chịu, vốn bọn chúng tưởng rằng hôm nay sẽ có một tô thịt lớn để ăn, nào ngờ lại không có đồ tươi, chỉ có một bao bánh khô liền bị đuổi ra, thật là thiệt thòi.

Đối mặt một đám chó gào khóc kháng nghị, Tiểu Xuyên cũng là có chtú bất đắc dĩ, nói: “Trầm Lạc hôm nay không thể xuống bếp, tụi bây có ăn hay không, không ăn coi như hết!”

Tuy rằng trong lòng đám chó vẫn rất không cam tâm, bất quá căn cứ nguyên tắc không ăn liền chịu thiệt liền ngấu nghiến gặm hết đám bánh khô, tính toán ngày mai nhất định phải khiến Trầm Lạc trả nợ, nói chung không thể khiến đối phương trốn thoát. May mày đám chó còn không biết cái gì gọi là lợi tức, bằng không ngày mai không biết Trầm Lạc còn phải đối mặt với những gì đâu!

Đợi thu dọn xong, Tiểu Xuyên lại mang theo Trầm Lạc về nhà, Tiểu Xuyên lái xe, Trầm Lạc tựa lưng vào ghế ngồi, ánh mắt vẫn còn chút tan rã.

“Anh nói, thật sự muốn kết hôn?” Trầm Lạc mê man hỏi.

Tiểu Xuyên nói: “Lẽ nào tôi còn gạt anh sao?”

“Thế nhưng trong nước không cho phép đồng tính kết hôn mà?”

“Trong nước không cho phép thì ra nước ngoài thôi!” Bộ dạng của Tiểu Xuyên là hoàn toàn đương nhiên.

Trầm Lạc đột nhiên xoay đầu lại, nói: “Tiểu Xuyên, anh thật sự muốn cùng một người đàn ông kết hôn sao? Anh đã nghĩ đến cuộc sống sau này chưa?”

Tiểu Xuyên nói: “Trước đây chưa nghĩ qua, chỉ là sau khi xác định quan hệ với anh mới bắt đầu tính toán. Kết hôn cùng anh, ngoại trừ việc không có con ra những thứ khác cũng không có gì sai biệt lắm.”

Không có con, đây mới là vấn đề lớn nhất đấy! Trầm Lạc nghĩ.

Trầm Lạc cảm thấy lúc này mình hẳn là nên cao hứng, bởi vì có một người đàn ông như Tiểu Xuyên nói muốn kết hôn với mình, thế nhưng trong lòng anh lại cực kỳ mâu thuẫn cũng vô cùng lo sợ. Cái loại cảm giác này, đã nhiều năm anh chưa trải nghiệm rồi.

“Việc kết hôn sau này hãy nói đi,” Trầm Lạc suy tư một lúc lâu mới nói tiếp, “Chúng ta… còn cần một chút thời gian.”

Tiểu Xuyên gật đầu đáp ứng.

Trầm Lạc thở dài, anh có chút hận bản thân vì sao lại như vậy, vì sao không thể đáp ứng thật vui vẻ chứ? Kỳ thực áp lực của Tiểu Xuyên còn lớn hơn mình không phải sao? Thế nhưng, anh chính là lo lắng Tiểu Xuyên phải chịu đựng quá nhiều áp lực mới không dám cứ thế đơn giản đáp ứng.

Về đến nhà Trầm Lạc lại kiểm tra máy móc một chút, đều được lau chùi sạch sẽ, bánh khô cũng đã đóng sẵn hơn ba trăm gói, số chẵn dùng để bán, số lẽ là để cho động vật trong bệnh viện ăn.

Theo như lời Tiểu Xuyên, bánh khô nhà bọn họ bán không tệ, Trầm Lạc tính thấy thu nhập còn rất khả quan, mỗi ngày trừ đi tiền phí tổn ít nhất cũng thu vào được hai nghìn, cứ vậy qua một tháng cũng là một khản tiền khá lớn, có thể giảm bớt áp lực kinh tế của Trầm Lạc thật nhiều.

Đếm bánh khô xong, Trầm Lạc cầm sổ sách nhìn không nhịn được cười, Trầm Lạc cũng đi đến nhìn một chút, quả là thu nhập tốt đến ngoài ý muốn, anh cũng không biết cái ngoài ý muốn này có thể có kết cục tốt đẹp hay không, nếu như không được, anh chỉ hy vọng cũng sẽ không đến nổi quá xấu.

Sáng hôm sau, lúc Trầm Lạc thức dậy liền phát hiện trong phòng bị đám chó ngồi đầy, mỗi con đều nhìn chằm chằm vào anh theo dõi, thật giống như anh thiếu bọn chúng rất nhiều tiền vậy.

“Làm gì đấy? Tụi bây là đang định làm gì đấy? Muốn tạo phản phải không?”

Ethan đứng dậy đi hai bước, khi đến trước mặt Trầm Lạc lại nói: “Ông chủ, bọn tôi muốn băn bữa ngon.”

Bình thường Ethan là ngoan nhất, sẽ không mù quáng ồn ào cùng đám đông, không ngờ đến hôm nay cũng đã tiến vào hàng ngũ ‘Đại bãi công’, Trầm Lạc suýt nữa đã cho rằng bản thân thật sự là chủ nghĩa tư bản vạn ác.

“Không phải muốn ăn thịt sao, còn đáng để tụi bây từng đứa từng đứa đều nhớ thương như vậy à? Nhân phẩm của ông đây chúng bây còn không tin được?!” Trầm Lạc lật chăn quát mắng, đám chó đều có chút ngượng ngùng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *