Manh Sủng Nhật Thường – Chương 98

Chương 98: Cách buôn bán của nhà họ Từ

Trầm Lạc nghe cô gái nói vậy cũng chỉ hy vọng đối phương có thể đem những lời này quán triệt lâu dài.

Hôm nay Tiểu Xuyên cũng không đi gặp Cận Quốc Đống mà là ở lại trong bệnh viện chỉnh lý tư liệu, Trầm Lạc còn liếc trộm hai lần, phát hiện ngay cả tiêu đề mình cũng xem không hiểu, thực sự quá thất bại.

Tiểu Xuyên vừa nhìn tư liệu còn thuận tiện giúp Trầm Lạc sửa chữa bản thảo.

Trong lúc sửa bản thảo, Trầm Lạc liền không nhịn được hỏi: “Anh rốt cuộc tốt nghiệp từ trường học nào? Cảm giác trình độ văn hóa cao hơn tôi một bậc.”

Tiểu Xuyên mắt nhìn vào màn hình máy tính, bàn tay nhanh chóng đánh chữ, nói: “Anh hỏi chuyện này để làm gì?”

Trầm Lạc nói: “Không có gì, chỉ là hiếu kỳ một chút mà thôi.”

Tiểu Xuyên hành văn lưu loát liền mạch, lại thuận tiện nhấn save văn kiện rồi mới trả lời: “Quá trình đọc sách của tôi không giống những người khác, ngay từ đầu đã xác định phải học ngành thương mại, lấy bằng MBA của vài học viện, sau khi trở về liền giúp cha tôi làm việc…”

Quá trình học tập của Tiểu Xuyên quả nhiên không giống người thường, người nhà họ Từ vốn đã xem anh làm người thừa kế để bồi dưỡng, ngay cả quá trình học tập của Từ Tân Dương cũng không giống anh. Với anh mà nói, bằng cấp không là gì hết, quan trọng chính là bản lĩnh.

Trầm Lạc tưởng tượng một chút, cảm thấy Tiểu Xuyên hẳn là loại từ nhỏ đã là được các giáo viên chuyên nghiệp dạy kèm tại nhà, lớn lên liền đi du học gì đó?

Trầm Lạc đem bản thảo gởi cho biên tập, sau đó bắt đầu chỉnh lý tư liệu nhận nuôi thú cưng, cùng với tin tức của những động vật đã được nhận nuôi.

Từ Tân Dương chạy qua bên cạnh, đưa đầu nhìn tư liệu của Trầm Lạc.

Trầm Lạc tuy rằng không học quá nhiều, thế nhưng chữ viết tay cũng không tệ lắm, vì vậy cũng không sợ Từ Tân Dương nhìn.

Không nghĩ đến Từ Tân Dương còn bắt đầu bình luận: “Chữ của anh cũng thường thôi, so với anh trai em thì kém một chút.”

Trầm Lạc thiếu chút nữa ói máu, chữ của Từ Tân Dương còn giống như gà bới vậy mà dám chê cười anh!

“Vậy nhóc thì sao? Anh của nhóc viết chữ tốt như vậy, nhóc cũng không sai biệt lắm mới giỏi!”

Từ Tân Dương thở dài như ông cụ non, nói: “Em cảm thấy dù sao tương lai cũng không cần giống anh ấy, phải ký tên khắp nơi, còn cần so bút tích với người khác, vì vậy cũng không cần thành thật làm bài tập. Thế nên chữ viết vẫn còn kém một chút.”

Sau đó, Từ Tân Dương liền đem việc từ nhỏ mình sẽ không thích làm bài tập, còn thường xuyên dùng tiền mời người viết thay nói ra, ngay cả việc bé biết rõ kỳ thực giáo viên và người lớn trong nhà đều hiểu việc này, chỉ là chưa từng răn dạy mà thôi. Cuối cùng còn tổng kết một câu: “Em nghĩ bọn họ đều biết em là một thiên tài, việc này đối với em mà nói đều là chuyện nhỏ.”

Trầm Lạc: …

Đây là lần đầu tiên anh gặp một đứa bé tự luyến đến mức đáng nghét như vậy.

“Chân chính học được mới là của mình, những thứ bên ngoài đó không coi vào đâu.” Trầm Lạc cười nhạt.

Từ Tân Dương nói: “Em học nhiều vậy để làm gì, nhà em còn có anh trai mà! Dù sao đời này của em cũng là ăn uống không lo.”

“Em đúng là nghĩ thật đẹp.”

“Vốn là như vậy, thế nhưng từ sau khi anh em trở về liền thay đổi, đem toàn bộ đồ chơi của em cất đi, làm xong một lần bài tập mới có thể đổi được nửa giờ chơi trò chơi. Ai da… trên phương diện buôn bán này, em vẫn là thua kém anh ấy.”

Trầm Lạc thật sự cảm thấy rất buồn cười.

Kỳ thực, loại ý nghĩ này của Từ Tân Dương trong đám con cái nhà giàu vẫn là tương đối bình thường, dù sao phía trước đã có anh cả kết thừa gia nghiệp, đứa nhỏ liền cứ thế nuôi thả, cũng không cần yêu cầu nghiêm khắc, như vậy cũng có thể bớt chút việc tranh giành.

Trò chuyện một hồi, Từ Tân Dương lại ỉu xìu trở về làm bài tập của mình.

Trầm Lạc nghiêng đầu suy nghĩ một hồi liền cảm thấy kỳ quái, vì sao đứa bé mập này lại tín nhiệm anh như vậy, thậm chí ngay cả loại chuyện này cũng nói thẳng ra rồi.

Đến xế trưa, cơm nước xong, Trầm Lạc lại bổ một quả dưa chia cho mọi người, sau đó tất cả đều chia nhau ra tự tìm chỗ nghỉ ngơi một chút.

Từ Tân Dương liền nằm dài trên ghế salon, đối với cái ghế rách nát này cũng không biểu hiện một chút chán ghét nào. Trầm Lạc vẫn lo lắng đứa trẻ này sẽ vì thói quen sống phú quý mà phát sinh mâu thuẫn, thế nhưng bé mập ngoại trừ có đôi khi ăn nói không suy nghĩ, thốt ra những lời kiểu ‘Đồ của nhà anh không bằng đồ nhà em’ gì gì đó, thì trong lời nói hoàn toàn không có chút khoe khoang hoặc hàm ý trào phúng nào, chỉ đơn giản là một kiểu trần thuật sự thật mà thôi. Bất quá, đối với sự tín nhiệm không lý do của bé mập, Trầm Lạc lại tương đối có áp lực.

Tiểu Xuyên kéo kéo quần áo của Từ Tân Dương, giúp bé phủ lại cái bụng nhỏ, Trầm Lạc cảm thấy khí chất của Tiểu Xuyên lúc này quả thực là ôn nhu đến làm người tâm động.

Hiện tại Trầm Lạc thật ra cũng không có bao nhiêu buồn ngủ, liền ghé vào quầy thu tiền nói chuyện phiếm với Tiểu Xuyên.

“Chuyện tối qua anh nói muốn xây nhà mới, có thật không?”

Trầm Lạc gật đầu.

Tiểu Xuyên tiến đến trước mặt Trầm Lạc, thanh âm ép tới cực thấp, cổ áo sơmi trắng thả tung hai nút, chỉ cần ánh mắt của Trầm Lạc hơi thấp xuống liền có thể ngắm rõ cảnh xuân, anh liền cảm thấy Trầm Lạc đây tuyệt đối là cố ý! Tên nham nhở này vô cùng am hiểu phương diện câu dẫn, vừa khêu gợi lại xấu hổ, chọc cho Trầm Lạc chỉ thiếu điều đứt mạch máu não.

Trong thanh âm tràn ngập ma lực của Tiểu Xuyên, Trầm Lạc cảm thấy mình có điểm choáng váng.

“Tôi biết anh không muốn xài tiền của tôi, thế nhưng nếu để anh lấy tiền ra xây nhà thì chỉ sợ trong thời gian ngắn cũng không có nhiều như vậy, thế nên tôi đã nghĩ ra một biện pháp. Bánh khô của anh không phải rất được hoan nghên sao, anh liền mở một xưởng bánh ở nhà là được rồi.”

Trầm Lạc nỗ lực dùng chút lý trí còn sót lại đối thoại với Tiểu Xuyên: “Thế nhưng một mình tôi không làm nổi nhiều như vậy, hơn nữa sẽ mệt chết đi mất.”

Tiểu Xuyên lại tinh tế giảng giải: “Không cần anh tự mình làm việc, anh không phải có mướn người làm đồng cho mình sao? Anh cũng có thể tìm người đến giúp anh làm bánh mà, chỉ cần anh quản lý tốt khâu nguyên liệu, nướng bánh vân vân, phần còn lại liền để người khác làm.”

Trầm Lạc suy nghĩ một hồi cũng cảm thấy có lý, gật đầu nói: “Vậy còn máy móc thì sao? Ví dụ như máy trộn bột, lò nướng, còn cả máy đóng gói… tính hết cả, tiền đầu tư máy móc cũng không ít đâu!”

Hơn nữa Trầm Lạc còn lo lắng, chuyện làm ăn tốt thì cũng thôi đi, vẫn có thể thu về tiền đầu tư máy móc, trước không cần nói muốn thu hồi cần bao lâu, lỡ như không thu lại được, ôi trời, đối với anh mà nói quả thực là đã kích siêu lớn.

Tiểu Xuyên cười cười, vươn một ngón tay lắc lắc, Trầm Lạc cảm thấy cái động tác này quả thực là gợi cảm đến tột độ, ánh mắt liền sáng lên. Tiểu Xuyên lại mỉm cười sâu hơn một chút, nói: “Làm sao phức tạp như vậy chứ, không có máy móc thì chúng ta đi mướn, nếu như làm ăn không tốt liền trả lại, tổn thất cũng chỉ là tiền thuê mà thôi.”

Trầm Lạc lập tức mở to mắt ngạc nhiên: “Còn có thể mướn?”

Tiểu Xuyên cảm thấy bộ dạng này của Trầm Lạc quả thực rất thú vị, nói: “Dĩ nhiên, nếu đã có người có nhu cầu thì tuyệt đối sẽ có người cung ứng.”

Trước đây Trầm Lạc còn chưa bây giờ biết có chuyện như vậy, không khỏi có chút mờ mịt, Tiểu Xuyên lại nói tiếp: “Tôi đã giúp anh tính toán một chút, căn cứ giá thị trường hiện tại, tổng chi phí nguyên liệu, thuê máy móc và nhân công linh tinh, mỗi ngày anh chỉ cần làm một trăm túi bánh là có thể kiếm về. Giai đoạn đầu chúng ta có thể trước hết làm thử ba trăm túi mỗi ngày, nếu bán không xong thì làm ít lại, bán tốt thì tăng thêm.”

Trầm Lạc bị nói đến có chút dao động, nếu là anh tự mình đi làm thực sự sẽ là mệt đến nửa sống nửa chết, hơn nữa hiện tại còn là giữa hè, trời nóng như đổ lửa, nếu phải cố thủ trong bếp thật sự là thà chết cho rồi. Thế nhưng nếu là mướn người làm, anh mỗi ngày chỉ cần chú ý một chút chất lượng nguyên liệu và tỷ lệ công thức là xong, đây đúng là biện pháp không tệ.

Hơn nữa đừng nói một trăm túi,tiêu thụ  ba trăm túi chắc cũng không có vấn đề.

Tiểu Xuyên nhìn thần sắc của Trầm Lạc đổi tới đổi lui, chỉ biết chuyện này đã có hy vọng rồi, nếu không phải lần trước anh thấy ngay cả Công Tước nhà Cận Quốc Đống cũng đi cướp bánh khô của Trầm Lạc, anh có lẽ cũng không nghĩ ra được chủ ý như vậy.

Loại đại gia như Cận Quốc Đống một lần có thể mua cả trăm túi, người bình thường ít nhiều cũng sẽ mua năm mười túi. Trong lần đại hội triển lãm lúc trước, bởi vì lượng khách đông đúc, mỗi ngày bọn họ bán ra không ít hơn năm trăm túi, trừ đi nhân tố lưu lượng khách tập trung, mục tiêu một ngày bán ba trăm túi hẳn là không thành vấn đề.

“Chủ ý của anh tốt vô cùng, chúng ta cứ làm như vậy đi!”

Trầm Lạc không muốn dùng tiền của Tiểu Xuyên, vì vậy khi phát hiện một cơ hội kiếm tiền tốt đến thế làm sao có thể buông tha.

Tiểu Xuyên gật đầu, anh rất thích cảm giác được tín nhiệm vô điều kiện này, ở trên thương trường anh quả thực có thể dễ dàng phất tay ứng phó, nhưng trong lòng lại cực kỳ lưu luyến cảm giác ở lại bên cạnh Trầm Lạc, có thể thoải mái vui vẻ, tùy tâm làm việc.

Sau khi Trầm Lạc đáp ứng, những việc còn lại anh cũng không cần quá quan tâm, Tiểu Xuyên ở trên phương diện thao tác thành thạo hơn anh nhiều lắm, anh chỉ cần tìm người ở quanh nhà chiêu mộ công nhân là được.

Trầm Lạc mặc dù hơi keo kiệt thế nhưng nhân phẩm lại rất tốt, lúc tính toán tiền lương chưa bây giờ kéo dài hoặc khất nợ, anh tình nguyện bản thân thắt chặt lưng quần nhịn đói cũng sẽ không chịu thiếu tiền của người khác. Vì vậy, khi anh vừa đánh tiếng muốn tuyển người cũng có không ít hàng xóm xung quanh tỏ ý sẽ tham gia.

Từ khi bắt đầu việc này Trầm Lạc lại càng thêm bận rộn, bất quá trên mặt mỗi ngày đều hào hứng phát sáng.

Trong lúc Trầm Lạc đang quy hoạch phải dùng nhân thủ thế nào, Tôn Lập Tân lại dẫn theo một người đến cửa.

“Ôi! Thằng nhãi này không phải đang chìm đắm trong ôn nhu hương rồi sao?” Trầm Lạc cười cười nói đùa.

Tôn Lập Tân gần đây cũng đang chuẩn bị kết hôn cùng với cô bạn gái người mẫu xinh đẹp của mình, quả thực là giai đoạn chìm trong mật ngọt, bọn họ đã có một thời gian không gặp đối phương.

Tôn Lập Tân cười hắc hắc mấy tiếng, nói: “Thằng nhóc như cậu cũng là mặt mày hồng hào, chẳng lẽ cũng có chuyện tốt rồi sao?”

Trầm Lạc thoáng cái liền nghĩ đến Tiểu Xuyên, trái tim đập nhanh rộn rã, thế nhưng da mặt này cũng là đã luyện ra được đủ dầy: “Cậu còn học được phản biện ngược nha!”

Hai người lại nhìn nhau cười ha ha, Tôn Lập Tân lại nói: “Đây là bạn thân của tôi, Lữ Chấn Xương, cậu ấy muốn cầu hôn với bạn gái, có chút chuyện muốn nhờ anh hỗ trợ.”

Lữ Chấn Xương thật ra là một anh đẹp trai sáng láng, tuy rằng so với Tôn Lập Tân thì thấp  điểm hơn một chút, bất quá nhìn cũng rất thuận mắt.

“Nói đi, muốn tôi giúp thế nào?”

Lữ Chấn Xương nói: “Bạn gái của tôi rất thích chó, tôi hy vọng lần này không chỉ có lãng mạn còn tận lực khiến nhiều chó cùng tham dự, ý tưởng cũng nên khác biệt một chút.”

Trầm Lạc thầm nghĩ, tên nhãi này đúng là rất có tâm, loại đàn ông như vậy thật sự đáng để giúp đỡ, nếu ngay cả người phụ nữ của mình cũng không chịu phí tâm tư, còn có thể trông cậy anh ta phí tâm tư với người ngoài sao?

“Anh có ý tưởng gì chưa?”

Lữ Chấn Xương lắc đầu, Tôn Lập Tân lại nói: “Chúng tôi cũng định dựa vào anh ra chủ ý, dù sao anh giao tiếp với động vật cũng nhiều hơn bọn tôi, như vậy ý tưởng hẳn là sẽ thực tế hơn.”

Trầm Lạc lẩm bẩm: “Muốn tôi giúp nghĩ kế? Có thể nha, nhưng có tiền bản quyền hay không?!”

Lữ Chấn Xương vội vàng nói: “Có, đương nhiên là có, làm phiền anh và động vật trong bệnh viện đương nhiên phải có chút tiền trà nước chứ.”

Đối phương thẳng thắng như vậy thật ra khiến Trầm Lạc cảm thấy bản thân có chút hơi quá đáng, liền nói: “Được rồi, chuyện này chúng ta còn phải thương lượng một chút.”

Trong lúc ba người đang nói chuyện thì Từ Tân Dương lại chạy vào, hỏi: “Các người đang nói gì? Cầu hôn? Nghe có vẻ thật vui nha! Em cũng muốn tham dự!”

Trầm Lạc xua tay nói: “Đây là chuyện của người lớn, con nít đừng xen vào.”

Từ Tân Dương lại hừ một tiếng, nói: “Em dù sao cũng từng quen qua ba cô bạn gái nha! Đừng nghĩ rằng em không có kinh nghiệm.”

Trầm Lạc: …

Hai người còn lại thật sự cảm thấy Từ Tân Dương quả là nói phét quá lợi hại rồi, thằng nhóc mập này mặt mũi cũng bình thường, nữ giới cho dù chỉ là một đứa bé cũng thích anh đẹp trai, làm sao có thể thích thằng nhóc mập này chứ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *