Manh Sủng Nhật Thường – Chương 96

Chương 96: Anh lên hay tôi lên

Từ Tân Dương đã mệt đến gần như nằm thẳng xuống đất, thế nhưng Tiểu Xuyên một chút phản ứng cũng không có, chỉ là thư ký và tài xế thật ra sắc mặt có chút không đúng lắm. Trầm Lạc nghĩ thầm, như vậy mới bình thường nha, nếu ngay cả thư ký và tài xế cũng cảm thấy tình huống này là đương nhiên thì mới đáng sợ.

“Nhanh đi rửa tay đi, sắp ăn cơm rồi.”

Ở trong bệnh viện, mỗi lần rửa tay đều phải dùng xà phòng sát trung tỉ mỉ cọ rửa, thứ xà phòng này có chút tổn thương làn da, nếu dùng nhiều da tay sẽ bị khô đi và thô hơn, vì vậy, người có da tay thô ráp nhất trong bệnh viện này chính là Vương Vỹ.

Tiểu Xuyên lôi kéo em trai đi rửa tay, một đám người loay hoay bày bàn ăn ngay trước cửa bệnh viện.

Ban đầu Trầm Lạc còn có chút lo lắng, sợ Từ Tân Dương sẽ không thích mấy món ăn anh nấu, dù sao thằng bé cũng là đứa trẻ con nhà có tiền, mỗi ngày ăn đồ quý hiếm, đâu để ý những món hằng ngày như vậy.

Từ Tân Dương đã ngồi xe nhiều giờ, lại chơi đùa cùng động vật lâu như vậy thật sự có chút đói bụng, vì vậy tốc độ ăn uông cũng rất nhanh.

Trầm Lạc nghĩ nghĩ một hồi, nhìn thấy đứa bé này đúng là hơi tròn trịa quá phận, nói vậy bình thường hẳn là cũng không kén ăn, lúc trước là do anh suy nghĩ nhiều mà thôi.

Lúc bọn họ ăn cơm, xung quanh có một đống chó mèo xếp hàng, tràng diện vừa nhìn đã thấy rất xôm tụ, Từ Tân Dương muốn lấy thịt cho bọn chúng ăn, dù sao vừa rồi bé chơi với đám chó này rất vui vẻ, hiện tại vô cùng thích hợp để củng cố tình hữu nghị một chút, kết quả lại bị Tiểu Xuyên ngăn lại. Anh chỉ nói đồ ăn của con người không thích hợp cho động vật, thế nhưng Từ Tân Dương vừa nghe xong hai mắt liền tỏa sáng: “Anh, hóa ra anh còn biết những việc như vậy?”

Tiểu Xuyên vẻ mặt đạm nhiên, không hề đem lời nịnh bợ của Từ Tân Dương đặt vào trong lòng chút nào.

Trầm Lạc nhìn nhìn một chút, kỳ thực, Tiểu Xuyên ở trước mặt em trai vẫn luôn nghiêm túc vậy sao?

Ăn cơm xong lại chơi đùa một hồi Từ Tân Dương liền mệt mỏi muốn ngủ, Tiểu Xuyên liền để thư ký và tài xế đưa cậu bé về khách sạn trước, mà bản thân anh hiển nhiên là ở lại.

Thư ký có chút khó xử hỏi: “Tổng giám đốc, việc này… đợi một lát lại để tài xế trở về đón anh?”

Tiểu Xuyên lắc đầu: “Không cần, hai người chỉ cần chăm sóc cậu nhỏ cho tốt là được rồi.”

Thư ký và tài xế lập tức đổ mồ hôi lạnh, vị tổng giám đốc này lúc ở nhà đã hứa hẹn đầy đủ với bà chủ, vì sao vừa ra ngoài lại xem chuyện đó giống như chưa từng phát sinh vậy?

Hai người cũng không tiện khuyên nhiều, đanh phải ôm lấy Từ Tân Dương đang ngủ say lên xe, đi thẳng về khách sạn.

Trầm Lạc nhìn chiếc xe chạy xa dần, hỏi: “Như vậy có được không?”

Tiểu Xuyên nói: “Có cái gì không tốt, tôi cũng không phải bảo thằng bé về khách sạn một mình.”

Trầm Lạc: …

Thái độ này của Tiểu Xuyên có chỗ nào giống anh trai chứ, tuyệt đối là cha dượng, nếu không phải Trầm Lạc hiểu rõ nhân phẩm của Tiểu Xuyên nhất định sẽ tưởng tượng ra một kịch bản ân oán tình thâm của hào môn.

Đến tối, bà Từ quả nhiên trực tiếp gọi cho Tiểu Xuyên hỏi anh vì sao không về khách sạn ngủ, Tiểu Xuyên lại dùng hai ba câu đem chuyện này phủi nhẹ bỏ qua.

Đến giờ ngủ Thái Lang vẫn theo thói quen nhảy lên giường, Trầm Lạc đã nói qua với Tiểu Xuyên về chuyện của con chó này, Tiểu Xuyên còn cảm thấy Thái Lang quả thực là một con chó vô cùng trung thành, thế nhưng đối với việc nó muốn tranh giành đối tượng với anh thì khẳng định không thể tiếp thu!

Thái Lang vừa nhảy lên giường đã bị Tiểu Xuyên đẩy xuống, Trầm Lạc nói: “Giường rất lớn, cứ để nó nằm một góc là được rồi.”

Cái giường này là kingsize, hai người đàn ông nằm lên vẫn còn rất rộng rãi.

Tiểu Xuyên nói: “Nó ở chỗ này rất bất tiện.”

“Bất tiện chuyện gì?”

Trầm Lạc vừa nói xong đã bị Tiểu Xuyên hung hăn ngăn chặn, cả người bổ nhào lên giường, nói: “Anh không phải nói muốn tôi bò về sao? Tôi nghĩ chuyện này đã rất lâu rồi.”

Trầm Lạc cân nhắc một lát liền xấu hổ muốn chết, không ngờ đến bây giờ Tiểu Xuyên còn nhớ kỹ việc này!

Tiểu Xuyên không đợi Trầm Lạc kịp phản ứng đã hôn môi anh, kỹ thuật của Tiểu Xuyên đã khá hơn rất nhiều, không giống như ban đầu chỉ có thể gặm loạn, động tác nặng nhẹ có độ, vừa dày đặc lại ôn nhu khiến Trầm Lạc thoáng cái liền không kềm chế được.

Trầm Lạc chỉ cảm thấy nhiệt độ của cơ thể không chịu khống chế mà dần dần tăng lên, nơi bụng cũng có phản ứng vừa quen thuộc vừa xa lạ, kỳ thực đối với việc này anh vẫn là có chút khẩn trương.

Hai người lưu luyến không rời nhau, cái lều nhỏ đối diện cái lều nhỏ, Trầm Lạc còn đang cho rằng thật ngượng ngùng thì Tiểu Xuyên đã nở nụ cười, không biết lấy từ đâu ra một vật, Trầm Lạc nhìn sang, cư nhiên là dầu bôi trơn, nhất thời sắc mặt đỏ đến cực độ

Tiểu Xuyên còn ghé sát vào tay Trầm Lạc ám muội nói: “Tôi đã cố ý hỏi qua, loại này dùng tốt nhất.”

Trầm Lạc chỉ cảm thấy trong đầu oanh lên một tiếng, lần này thật sự là dẫn sói vào nhà, dẫn lửa thiêu thân rồi.

Tiểu Xuyên nói dứt lời còn liếm liếm vành tai Trầm Lạc, sau đó giúp anh cỡi quần.

Đợi đến khi dịch thể lành lạnh tiếp xúc đến da mông anh rốt cục cũng phản ứng kịp, bắt lấy tay của Tiểu Xuyên: “Vì sao lại để tôi dùng?”

Tiểu Xuyên nhướn mày: “Lẽ nào anh nghĩ muốn ở trên?”

Trầm Lạc nuốt một ngụm nước bọt, anh quả thực có chút nghĩ đến, thế nhưng ở trước mặt Tiểu Xuyên, khí thế của anh chưa đủ.

Tiểu Xuyên lại dụ dỗ, nói: “Đã như vậy, tôi trước hết ở trên, đợi lát nữa liền cho anh lên trên, được chứ?”

Trầm Lạc nghĩ như vậy cũng công bằng, thế nên liền ngơ ngác gật đầu.

Chỉ là đợi đến khi Tiểu Xuyên xong việc, Trầm Lạc ngay cả bò cũng không bò dậy nói, còn nói gì muốn lên trên, cả người đều mềm như bún.

Tiểu Xuyên cười cười, tuy rằng anh kéo người này rèn luyện lâu như vậy, thế nhưng thể lực vẫn không bằng chính mình mà.

Vừa quay đầu liền thấy Thái Lang đứng ở bên giường, vẻ mặt khinh bỉ nhìn hai người, sau đó còn nhảy mũi mấy cái.

Sự kiện lần này khiến cho Thái Lang có một hồi ức vô cùng không tốt, nó vốn đang cùng Trầm Lạc nằm trên giường ngủ say, kết quả là trong mơ cũng cảm thấy có mưa bay rớt trên lỗ mũi, Thái Lang không nhịn được liếm liếm, cái mùi vị đó trong nháy mắt đã đem Thái Lang kích thích đến tỉnh, đây quả thực là hương vị cả đời nó không quên được!

Thái Lang đạp cửa tìm đến chỗ đám Thí ca ngủ, chen chen lấn lấn ủi mình vào trong, sau đó nhắm hai mắt lại.

Tuy rằng mùi vị của đám Thí ca cũng không dễ ngửi lắm, thế nhưng so với cái hương vị kỳ quái kia thì tốt hơn rất nhiều.

Tiểu Xuyên còn tưởng rằng Thái Lang là vì vừa rồi anh không cho nó lên giường mà tức giận, sờ sờ mũi kéo chăn qua đắp lên người mình và Trầm Lạc. Ai nha! Chuyện ngày nhớ đêm mong rốt cục cũng làm xong rồi.

Sáng sớm, Trầm Lạc vẫn đúng giờ thức dậy, chỉ là vừa hơi động thân thể liền cảm thấy giống như mình vừa liên tục ăn cánh gà sốt cay phiên bản cay biến thái suốt ba ngày, cúc hoa đau rát, hơn nữa hai chân giống như là vừa vượt qua cuộc thi marathon vậy, mỏi nhừ rệu rã.

Dùng ba giây hồi ức lại, Trầm Lạc thầm mắng: Tiểu Xuyên anh tuyệt đối là một tên lưu manh xảo quyệt.

Trầm Lạc thật sự chưa từng ngờ đến kết quả như vậy, có thể do Tiểu Xuyên từ nhỏ ăn ngon uống tốt, phát dục thật tốt, cũng có thể do bình thường vẫn hay rèn luyện, vì vậy mới có thể kéo dài như thế.

Đồng thời, anh cũng cảm thấy bản thân quá mất mặt, lại bị làm đến mức ngất đi! Đối với đàn ông mà nói, đây là chuyện vô cùng nhục nhã mà! Làm phía trên, Tiểu Xuyên còn chưa than mệt anh đã kiệt sức trước rồi!

Lúc này Trầm Lạc liền có chút hối hận, từ sau khi Tiểu Xuyên trở về, anh đối với việc tập thể dục vẫn là ngày được ngày mất, không hề chăm chỉ như trước đây, không ngờ đến lúc này lại vì thế mà ăn thiệt thòi.

Tiểu Xuyên một tay cầm thuốc cho Trầm Lạc, cười híp mắt hỏi: “Anh có khỏe không?”

Trầm Lạc quạt qua một bạt tay: “Anh không thể thu liễm chút sao? Còn nói để ông lên trên, toàn bộ đều là dụ người!”

Nét mặt của Tiểu Xuyên vẫn mang theo nét cười, nói: “Tôi đây không phải là lần đầu tiên sao? Có chút hơi kích động nên không khống chế tốt bản thân, sau này tôi sẽ chú ý. Về chuyện anh lên trên… là chính anh không được mà…”

Không được… Tiểu Xuyên vậy mà nói anh không được! Trầm Lạc tức giận không chịu nổi, lập tức nghiên người toan biểu diễn một chút hùng phong, kết quả thắt lưng tê rần trực tiếp ngã nhào trên đất: “Ôi!”

Tiểu Xuyên nhịn cười đỡ đối phương dậy, nói: “Đừng cố thể hiện mà, dù sao những chuyện này, chỉ cần chúng ta thư thái là được, ai trên ai dưới không phải cũng giống nhau sao?”

Trầm Lạc hừ một tiếng, anh không phải ở mặt dưới đương nhiên sẽ nói như vậy.

Vì vậy, Trầm Lạc được Tiểu Xuyên đỡ đi tắm rửa, sau đó ngồi lên ghế trên, Tiểu Xuyên thu thập giường, đem ga giường và chăn đều nhét vào máy giặc, còn mở cửa sổ thông khí. Một đống công việc cư nhiên làm đến liền mạch lưu loát, vô cùng tự nhiên.

“Anh có thể chịu được sao? Nếu không hôm nay không cần đi bệnh viện.” Tiểu Xuyên cười híp mắt nói.

Trầm Lạc trợn trắng mắt liếc nhìn qua, nói: “Không đi lại phải nói thế nào? Sẽ bị chê cười mất.”

Trầm Lạc thật đúng là có tật giật mình, người trong bệnh viện căn bản không biết có chuyện gì xảy ra, làm sao sẽ chê cười?

“Được rồi, vậy chúng ta trước hết nghỉ ngơi một chút, đợi lát nữa hẳn qua.”

Dù sao Trầm Lạc cũng thường xuyên đi không đúng giờ, người trong bệnh viện đều đã quen rồi.

Trầm Lạc cũng đã hết giận, thế nhưng vẫn muốn hành hạ Tiểu Xuyên một chút, bắt Tiểu Xuyên bận trước bận sau, khiến đối phương biết anh cũng phải dễ khi dễ như vậy.

Sau khi Tiểu Xuyên hái mấy quả dưa hấu mang vào, Trầm Lạc lại nói: “Nếu anh lại trễ vài ngày mới đến, đám dưa này cũng không giữ được rồi.”

Tiểu Xuyên vỗ nhẹ vào vỏ dưa, nghe được thanh âm bộp bộp giòn giã, lại đặt dưa lên bàn, dao vừa ấn xuống cả quả đã tách bung ra, quả nhiên là chín tới.

Tiểu Xuyên nhìn nhìn quả dưa một chút, nói: “Quả thật không tệ, khó trách anh vẫn luôn nói phải để dành cho tôi.”

Hai người cứ rề rà đến hơn mười giờ mới xuất phát, Trầm Lạc cũng đã công tác khá hơn, thấy vết tích xanh tím trên người đều có thể dùng quần áo che lại mới yên tâm hơn một ít, nếu không anh tuyệt đối sẽ không để yên cho Tiểu Xuyên.

Lúc này, Trầm Lạc đều đã quên anh bởi vì nhớ thương đối phương mà từng mộng xuân hết vài lần.

Vừa về đến bệnh viện, Từ Tân Dương nhìn thấy Tiểu Xuyên liền mếu máo khóc to: “Anh, anh đi đâu ngủ vậy, em vừa thức dậy liền không thấy anh rồi.”

Tiểu Xuyên vẫn ôm dưa hấu, nói: “Khóc gì mà khóc, có còn là con trai không, thật mất mặt.”

Từ Tân Dương lau nước mắt nhưng vẫn còn nấc lên, Trầm Lạc nghĩ nghĩ lại cảm thấy cũng đúng, thằng bé nói thế nào vẫn là một đứa nhỏ, hơn nữa còn được nuông chiều đến lớn, không sinh tật xấu đã là rất khó khăn rồi, mít ướt một chút thật ra vẫn xem như bình thường.

Tiểu Xuyên vừa vào nhà Từ Tân Dương đã bám đuôi theo sát, Tiểu Xuyên vào phòng bếp lấy dao, cậu bé cũng đi theo, anh bước ra cắt dưa hấu, cái đuôi vẫn còn đó.

Chờ dưa hấu vừa được bổ đôi, Từ Tân Dương liền nói: “Nhìn có vẻ rất ngon nha!”

Trầm Lạc cảm thấy hơi kỳ quái, đứa trẻ này vì sao đối với thức ăn lại hứng thú như vậy?

Tiểu Xuyên đem dưa hấu bổ ra rồi tiện tay chia thành từng mảnh vừa ăn, Từ Tân Dương đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, ra vẻ vô cùng đáng thương..

Trầm Lạc nói: “Cho thằng bé một miếng trước đi, đám Trịnh Gia Mỹ trước đây ăn nhiều rồi.”

Từ Tân Dương cảm kích nhìn về phía Trầm Lạc, anh liền biết hành động vừa rồi của mình làm vô cùng đúng đắn.

Tiểu Xuyên đưa dưa hấu cho Từ Tân Dương, nói: “Sang bên kia ngồi ăn, nhớ cẩn thận đừng làm bẩn quần áo.”

Từ Tân Dương ngoan ngoãn gật đầu, quả nhiên tìm một cái ghế nhỏ yên tĩnh ngồi gặm dưa hấu.

Trầm Lạc cũng chú ý đến, kỳ thực Tiểu Xuyên vốn định để miếng lớn nhất đến cuối cùng cho Từ Tân Dương ăn, hóa ra Tiểu Xuyên đối với đứa em trai này cũng là ngoài mạnh trong yếu thôi!

Từ Tân Dương ăn dưa hấu xong còn chép chép miệng mấy cái, nói: “Thực sự ăn thật ngon, anh cũng nếm thử đi.”

Bộ dạng của Tiểu Xuyên vô cùng cao lãnh, ừ nhẹ một tiếng.

Trầm Lạc đột nhiên cảm thấy, muốn làm em trai của Tiểu Xuyên đúng là rất mệt mỏi, may mà anh không phải.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *