Manh Sủng Nhật Thường – Chương 78

Chương 78: Chỉ cho một trăm đồng

Trầm Lạc đem con gà của đám Hắc ca chặt miếng, Đa Đa vẫn còn ở bên cạnh không ngừng lầm bầm kháng nghị khiến anh không khỏi đau đầu. Nếu anh nghe không hiểu thì cũng thôi, chỉ coi như có một con chó ở bên cạnh không ngừng gào khóc ô ô cũng được, thế nhưng anh cố ý chính là nghe hiểu, vì vậy liền biết Đa Đa chính là không ngừng càu nhàu vài câu, đại ý muốn có gà để ăn.

Đến cuối cùng Trầm Lạc đã không thể nhịn được nữa, đem con gà vốn để phần cho Vương Vỹ ra trưng dụng, đem hầm cho Đa Đa ăn.

Thanh âm lải nhải của Đa Đa theo một tiếng kêu thét của con gà mà tắt lịm, Trầm Lạc ném qua một ánh mắt ý tứ chính là, nếu còn lẩm bẩm ta liền không khống chế được tay cầm dao rồi!

Đa Đa rụt cổ một cái, vẫn canh giữ bên cạnh nhìn Trầm Lạc nhổ lông gà, chặt khối, còn bởi vì bị lông gà bay vào mũi còn hắt xì mấy cái.

“Đừng… đừng để chung với gà của bọn nó.” Khi thấy Trầm Lạc chuẩn bị đem phần thịt gà đã chặt xong cho chung vào nồi của đám Hắc ca, Đa Đa liều chết khuyên can.

Trầm Lạc nắm chặt cây dao trong tay, cuối cùng vẫn là nhận mệnh lấy ra thêm một cái nồi hầm gà riêng cho Đa Đa.

Đa Đa không ngốc thế nhưng cũng không quá thông minh, trên phương diện ăn uống chính là khó được khôn khéo, càng lúc càng khó thể lừa dối. Có nó làm đối lập, đám Hắc ca trái lại có vẻ thuần phác đáng yêu đến bất đắc dĩ.

Hôm nay, Trầm Lạc bận rộn đến hơn mười giờ mới ngơi tay. Đến lúc này anh mới nhớ đến phải hỏi Tiểu Xuyên chuyện con gà kia một chút: “Ông Cận có nhận không?”

Tiểu Xuyên nói: “Tôi đã để lại ở phòng làm việc của ông ấy, tin rằng thư ký sẽ mang về nhà cho ông Cận.”

Một ông chủ lớn giá trị con người tính bằng bảy con số không có khả năng tự mình nói sẽ đem gà về nhà, để thư ký mang về thật ra là chuyện rất bình thường.

Bất quá, Tiểu Xuyên tựa hồ là tự mình xách gà đi gặp Cận Quốc Đống? Vừa nghĩ đến đó Trầm Lạc lại cảm thấy có chút quái lạ rồi.

Bỏ cảm giác quái dị đó qua một bên, ngữ điệu của Trầm Lạc nhẹ nhàng hơn không ít: “Ngày mai là lúc lãnh tiền thưởng rồi, sau đó chúng ta lại đi mua giường.”

Mấy ngày hôm nay Trầm Lạc thật ra càng lúc càng quen việc cùng Tiểu Xuyên ngủ chung một cái chăn, cũng quen với việc mỗi ngày thức dậy bên cạnh người này. Chỉ là chuyện mua giường dù sao vẫn đọng lại bên môi, không tốt tỏ vẻ không nhớ rõ được.

Tiểu Xuyên nói: “Được rồi, đi chọn một cái anh thích.”

Trầm Lạc a một tiếng, vẫn không phản ứng kịp, hỏi: “Vì sao lại phải chọn cái tôi thích?”

Tiểu Xuyên nói: “Bởi vì giường sẽ đặt trong phòng của anh mà!”

Hình như đúng là như vậy, Trầm Lạc cái hiểu cái không gật đầu, luôn cảm thấy có chút là lạ ở đâu đó thế nhưng lại không nghĩ ra.

Nghĩ đến tối nay có thể là lần cuối cùng ngủ chung giường với Tiểu Xuyên, trong lòng Trầm Lạc còn rất thất lạc, lén lút nhích đến gần Tiểu Xuyên hơn một chút, còn cảm thán nhiệt độ cơ thể của đối phương đúng là rất cao, xem ra ngày mai còn phải thuận tiện mua thêm hai chiếc chiếu trúc mới được.

Trầm Lạc mơ màng ngủ mất, lúc tỉnh lại đã thấy một tay của mình khoát lên trên bụng Tiểu Xuyên, anh không khỏi cho rằng sắc đảm của mình thực sự càng lúc càng lớn, chẳng lẽ là căn cứ theo nguyên tắc nếu không nắm chặt cơ hội sẽ không có lần tiếp theo sao?

Trầm Lạc thu tay về, nói: “Chào buổi sáng.”

Biểu tình của Tiểu Xuyên giống như không phát hiện sự quái dị của Trầm Lạc vậy: “Chào buổi sáng.”

Đánh răng rửa mặt xong, Trầm Lạc vốn muốn đem tấm ra đã ngủ mấy hôm nay ném vào m áy g iặt, thế nhưng vừa ôm vào ngực đã ngửi được hương vị thường gặp trên cơ thể Tiểu Xuyên, nhất thời không đành rat ay. Quên đi, tối nay lại ngủ trên cái ra Tiểu Xuyên đã từng ngủ, coi như kỷ niệm ái tình chưa kịp sinh ra đã chết yểu này! Trầm Lạc có chút bất chấp tất cả nghĩ.

Sau khi đến bệnh viện, Trầm Lạc đưa con gà bù lại cho Vương Vỹ, còn dặn cậu phải coi chừng cho chặt, đừng để đám chó theo dõi. Hiển nhiên, đám chó trong bệnh viện đều rất thích ăn gà, hình như ngay cả mèo cũng cảm thấy hứng thú.

Bánh khô đã bán sạch, vì vậy Trịnh Gia Mỹ và Vương Vỹ cũng không cần dọn quầy nữa, Trầm Lạc và Tiểu Xuyên đưa những động vật đến khu vực triển lãm, sau khi an bày vị trí xong sẽ có nhân viên công tác quản lý, không cần chủ nhân có mặt bên cạnh nữa.

Trầm Lạc mang theo phiếu dự thi và giấy chứng nhận đoạt giải đến lấy thưởng, tiền thưởng của quán quân ít nhất cũng có hơn mười nghìn, Đa Đa tuy rằng chỉ đứng hạng ba thế nhưng cũng có đến năm nghìn tiền thưởng, vì vậy Trầm Lạc thoáng cái đã có mấy mươi nghìn vào túi, trong lòng cũng là vô cùng vui vẻ, mặc dù kiếm tiền có chút khổ cực thế nhưng lại yên tâm hơn nhiều lắm.

Trầm Lạc lĩnh tiền xong liền tìm một góc mát mẻ ngồi chờ Tiểu Xuyên, trong lúc bản thân đang buồn chán muốn chết liền thấy Bạc Vân Thiên dẫn Thuận Phong đến.

“Hừ, vừa định liên lạc với anh đã gặp người rồi, đúng là rất tình cờ.” Bạc Vân Thiên lên tiếng chào hỏi Trầm Lạc trước, Thuận Phong cũng cực kỳ nhiệt tình hướng về Trầm Lạc sủa vài tiếng, nó thực sự rất hoài niệm hương vị của bánh khô nha, chỉ tiếc mỗi ngày chỉ có thể ăn một gói, ăn hết liền không còn nữa.

Trầm Lạc nói: “Tìm tôi có chuyện gì không?”

Bạc Vân Thiên đá đá nhẹ vào Thuận Phong, nói: “Ngày mai tôi phải đi làm nên muốn gởi Thuận Phong đến chỗ anh. Định báo trước cho anh một tiếng.”

Trầm Lạc kỳ quái, nói: “Anh không phải nói lần này được nghỉ phép nửa tháng sao? Thế nào lại phải đi công tác gấp như vậy?”

Bạc Vân Thiên nói: “Không có biện pháp, vừa vặn có một phi công trong tuyến quốc tế xảy ra chút vấn đề sức khỏe, tôi lại rảnh rỗi nên bị điều đi thế chỗ.”

Hóa ra nghề phi công cũng không phải nhẹ nhàng như vậy, trong lòng Trầm Lạc đối với công việc này cũng không còn ước ao đến vậy nữa.

“Được rồi, anh cứ trực tiếp đưa Thuận Phong đi bệnh viện là được rồi. Vương Vỹ và Trịnh Gia Mỹ anh đều biết mặt, Thuận Phong có yêu cầu đặc biệt gì cũng chỉ cần nói cho bọn họ biết.”

Bạc Vân Thiên nói: “Anh không về luôn sao?”

Trầm Lạc đổi một tư thế đứng, nói: “Hôm nay tôi còn chút việc, tạm thời chưa về bệnh viện ngay. Huống chi chuyện này cũng không cần phải chờ tôi về mới làm được.”

Bạc Vân Thiên cũng đành phải gật đầu, nói: “Được rồi, ngày mai tôi sợ rằng không có thời gian, cũng chỉ có thể tranh thủ hôm nay đem Thuận Phong đưa qua, thời gian kế tiếp nó phải nhờ anh chăm sóc rồi.”

“Chuyện nhỏ, anh cứ yên tâm đi.”

Husky tuy rằng hơi ngu ngốc, lại thích chạy loạn, thế nhưng đám động vật dưới tay động vật không đứa nào là không lợi hại, cho dù đám Husky có chạy mất cũng có thể tìm trở về. Đám chó gởi ở trong bệnh viện của Trầm Lạc trên căn bản đều là nuôi thả, hơn nữa lại có bạn cùng chơi nên cả đám chó đều rất vui vẻ. Chỉ là mỗi lúc trước khi chủ nhân trở về đều sẽ bị kéo đi hung hăng tắm rửa, khôi phục bộ dáng thơm tho sạch sẽ mới có thể trả về cho khách hàng.

Đúng là trùng hợp đến chết tiệt có được hay không, lúc Tiểu Xuyên đi đến vừa vặn thấy được bóng lưng của Bạc Vân Thiên.

“Tên kia đến tìm anh có chuyện gì?” Giọng nói rất bình thường, nội dung cũng rất bình thường, Trầm Lạc trước giờ đều không nhạy cảm, tự nhiên cũng không phát hiện cái gì sai lầm: “Là việc Thuận Phong gửi đến bệnh viện.”

“Chỉ vậy thôi?” Chuyện này cũng đáng để tìm người nói chuyện riêng sao? Tiểu Xuyên có chút hoài nghi.

Trầm Lạc rất đơn thuần nói: “Đúng vậy, anh ta trực tiếp đem Thuận Phong coi như con trai mà nuôi. Lần này con cưng muốn vào trường nội trú, khó tránh khỏi quan tâm nhiều một chút.”

Thấy Trầm Lạc không có gì khác lạ Tiểu Xuyên cũng yên lòng, nói: “Chúng ta đi thôi!”

Hai người liền đi trung tâm nội thất chọn giường.

Tại trung tâm nội thất, những người đến đây mua hàng nếu không phải vợ chồng son thì là cha mẹ vợ đi cùng đôi tình nhân chuẩn bị kết hôn, còn có vợ chồng trung niên gì gì đó… Đều là tay trong tay không ngừng hôn nhẹ, hai người đàn ông cùng đi mua giường có vẻ tương đối lạc lõng.

Trầm Lạc ép buộc bản thân đem lực chú ý đặt lên chuyện xem giường.

“Cái giường này thế nào?”

Trầm Lạc vừa nhìn, giường màu trắng có khắc hoa văn đơn giản, đủ thoải mái, cho đàn ông dùng tuyệt đối phù hợp. Chỉ là, vì sao lại lớn đến như vậy chứ?!

“Quá lớn rồi?” Trầm Lạc nhíu mày.

Nữ nhân viên vừa thấy có khách hàng đến tự nhiên cực lực đẩy mạnh tiêu thụ: “Giường đương nhiên là phải lớn mới tốt, đặc biệt là đàn ông các anh nữa, sẽ không đến mức vừa trở mình đã rơi xuống đất.”

Trầm Lạc: …

Đây rõ ràng là giường đôi có được không? Vì hưởng hoa hồng đúng là bất chấp mọi giá mà.

Nhân viên tiêu thụ còn chạy đến đem ngăn kéo dưới giường kéo ra cho bọn họ xem: “Cái giường này còn có thể chứa đồ vật, quần áo hay sách vở gì đều được, rất phù hợp với phương châm tiết kiệm diện tích nhà ở hiện nay!”

Trầm Lạc vừa liếc nhìn giá niêm yết liền biết vì sao nữ nhân viên này lại nhiệt tình như vậy rồi. Cái giá này anh thật sự không muốn mua lắm, chỉ là Tiểu Xuyên đã nhanh hơn anh một bước, nói: “Tôi cảm thấy rất tốt, anh thấy sao? Dù gì thì phòng của chúng ta cũng khá lớn, ngủ giường lớn sẽ thoải mái hơn nhiều.”

Trầm Lạc không tiện cự tuyệt, chỉ đành gật đầu nói: “Được rồi, anh nói được là được.”

Nhân viên tiêu thụ lập tức hí hửng dẫn hai người bọn họ đi tính thanh toán, sau đó mới đi kiểm tra hàng các loại. Vốn bọn họ bảo đảm sẽ giao hàng tận nhà, thế nhưng vừa nghe địa chỉ lại quay ngoắt đi yêu cầu thêm năm trăm đồng chi phí vận tải, Trầm Lạc lập tức mắng to lừa đảo.

Tiểu Xuyên lại rất bình tĩnh, bước lên nói với người kia: “Cửa hàng của các người là ‘Nội thất Yên Giấc’ đúng không? Tôi lập tức gọi điện cho cục công thương.”

Đối phương vừa nghe ngữ điệu tùy ý của Tiểu Xuyên như vậy liền ngơ ngác, mợ nó thật giống như cục công thương là do nhà của ngươi mở vậy, ai cũng sợ sao?!

“Cái kia, vừa rồi chỉ là hiểu lầm, nghiêm chỉnh mà nói khu vực đó cũng coi như nội tỉnh, bất quá bởi vì lộ trình thực sự quá xa, tiền xăng dầu phải tốn không ít, chúng tôi là làm ăn nhỏ, hai vị xem thử một chút…”

Trầm Lạc nghe vậy cũng thuận tai hơn một chút: “Một trăm đồng tiền xăng dầu, thêm nữa liền không có.”

Nếu không phải hôm nay vừa lĩnh vài mươi nghìn tiền thưởng, Trầm Lạc ngay cả một trăm đồng này cũng không muốn đưa.

Tiểu Xuyên cười cười, nói: “Được rồi, các người cứ đưa đến địa chỉ này, sau này nếu có nhu cầu tôi sẽ quay lại.”

Đối phương cũng sợ Tiểu Xuyên sẽ gọi điện thoại cho cục công thương, hơn nữa xem tư thế kia tựa hồ trong nhà còn có quan hệ gì đó, lỡ đâu làm lớn chuyện thì tổn thất càng lớn hơn. Vì vậy nhân viên thấy tốt liền cầm, lập tức nói: “Không thành vấn đề, không thành vấn đề, hôm nay đại khái khoảng năm giờ đưa đến.”

Trầm Lạc nói: “Ở góc phải căn nhà có một phòng trống, cửa hẳn là không khóa, các anh cứ đem giường đặt vào đó là được. Đúng rồi, trong nhà còn có mấy con chó, các anh nên cẩn thận một chút, đừng có hành động gì để bọn chúng hiểu lầm, đặc biệt đừng khiến bọn nó cảm thấy các anh muốn ăn trộm gà.”

Vài nhân viên giao hàng nghe đến không hiểu ra sao, cảm thấy Trầm Lạc là đang hù dọa bọn họ. Bất quá đến khi giao hàng tới nơi mới biết được, đối phương là đang tốt bụng nhắc nhở.

Xử lý xong chuyện này tâm tình của Trầm Lạc còn có chút không thuận, Tiểu Xuyên nói: “Giường lớn như vậy, chúng ta hình như không có ra giường và chăn nệm phù hợp, đi mua vài cái thôi!”

Nệm thật ra được tặng chung với giường, thế nhưng những đồ dùng khác vẫn phải tự mình mua.

Trầm Lạc vẫn nhớ chuyện muốn mua chiếu, tạm thời bỏ qua việc này, đi chọn đồ.

Đến chiều, hai người lôi kéo non nửa xe đồ dùng về đến bệnh viện, Trầm Lạc vừa nhìn đã thấy một anh đẹp trai xa lạ đang ngồi trong bệnh viện.

Vừa bước vào, Trịnh Gia Mỹ đã rất nhiệt tình thông báo: “Ông chủ, đây là chủ biên Kiều của tạp chí, anh ấy đặc biệt đến đây thương lượng chuyện bản thảo với anh.”

Trầm Lạc sửng sốt, chủ biên tạp chí anh hợp tác không phải nữ sao? Chẳng lẽ là một người đàn ông có giọng nữ?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *