Manh Sủng Nhật Thường – Chương 73

Chương 73: Chúng ta cùng đi mua giường

Tiểu Xuyên lộ ra nụ cười, nói: “Vậy được, chờ anh bận xong chúng ta cùng nhau đi mua giường.”

Lời này nghe thế nào lại là lạ? Thế nhưng Trầm Lạc đã mệt đến gần hôn mê căn bản không nghĩ ra, cùng đi mua giường không phải là chuyện chỉ có cặp đôi chuẩn bị kết hôn hoặc là sắp dọn về ở chung mới làm sao? Trầm Lạc hoàn toàn không phản ứng nhiều, chỉ mơ hồ đáp ứng một tiếng rồi lại có thể ngủ cùng Tiểu Xuyên trên một cái giường thêm vài ngày!

Vừa nằm xuống chuẩn bị ngủ, Trầm Lạc đột nhiên nghĩ đến chuyện tối ngày hôm qua mà sợ đến đổ mồ hôi, tối nay liệu anh có lại đá chăn của mình xuống sau đó chui vào chăn của Tiểu Xuyên nữa hay không? Chiếm tiện nghi coi như cũng không tệ, thế nhưng nếu bị phát hiện được, hậu quả đơn giản là không thể chịu nổi.

Trầm Lạc ôm tâm tình thấp thỏm nửa ngày, rốt cục không chống nổi cơn buồn ngủ mà gục mất.

Sáng hôm sau lúc Trầm Lạc tỉnh lại thì phát hiện Tiểu Xuyên đã thức dậy.

Buổi tối khi ngủ Tiểu Xuyên mặc chính là áo ba lỗ và quần rộng, Trầm Lạc lại mặc áo thun và quần cụt, hai người đàn ông đắp chung một cái chăn đơn giản là nóng đến ngộp người. thế nhưng… vì sao lại là cùng một cái chăn! Hơn nữa phản ứng đặc thù của anh cũng quá rõ ràng, thẳng đứng chỉ vào Tiểu Xuyên, muốn giấu cũng không có biện pháp giấu!

Trầm Lạc quả thực muốn chết đi cho rồi.

“Tôi phải đi WC!” Trầm Lạc vội vàng xoay người xuống giường, mang dép lê lếch thếch chạy về phía WC.

Tiểu Xuyên nhìn bóng lưng của anh không khỏi cười rộ lên, bộ dạng hốt hoảng của người này nhìn cũng rất thú vị.

Đợi đến khi Trầm Lạc ra khỏi WC, giường chiếu đều được Tiểu Xuyên dọn dẹp xong rồi.

Trầm Lạc cảm giác được từ lúc mình thức dậy đã không được bình tĩnh, lúc nào cũng thấy giống như Tiểu Xuyên đang dùng ánh mắt lộ ra vẻ kỳ quái nhìn mình, không biết có phải do anh đã suy nghĩ nhiều hay không.

Đem bộ ra đệm buổi tối giặt ra phơi khô, Trầm Lạc rốt cuộc nhịn không được nghĩ chính mình còn phải ngủ cùng Tiểu Xuyên mấy đêm nữa, nếu cứ giữ bộ dáng như vậy thì bản thân nhất định sẽ tinh thần rối loạn, vì vậy chỉ đành thẳng thắng nói chuyện cùng Tiểu Xuyên: “Đêm qua là tôi không tốt, đạp rớt chăn còn kéo chăn của anh.”

Tiểu Xuyên nhíu mày, nói: “Không sao cả, tôi không để ý.”

Trầm Lạc nhất thời tìm không được lời đáp lại không khỏi có chút nhụt chí, chính anh cũng không biết đã dính vào thói xấu đá chăn kia từ lúc nào.

Theo khí trời càng lúc càng nóng, chăn của bọn họ cũng chỉ là một lớp mỏng, cho dù đá đi cũng sẽ không quá lạnh, chỉ là sợ buổi tối có sương, vì vậy cho dù chỉ là chăn mỏng cũng không thể bỏ đi.

Không ngờ đến Tiểu Xuyên còn nói: “Nếu không, chúng ta trực tiếp đắp cùng một tấm chăn là được.”

Trầm Lạc bị dọa cho giật mình, cuống quýt xua tay cự tuyệt: “Vậy không được, lỡ như tôi đá chăn khiến anh bị cảm thì làm thế nào bây giờ?”

Tiểu Xuyên cũng không kiên trì yêu cầu, Trầm Lạc cảm thấy đối phương tựa hồ có chút mất hứng, thế nhưng anh lại cho rằng mình đã nghĩ sai rồi, Tiểu Xuyên làm sao có thể mất hứng chứ?

Thẳng đến khu vực đại hội, Tiểu Xuyên vẫn là đi gặp Cận Quốc Đống, Trầm Lạc mới bất giác thở dài một hơi, lúc này anh đứng cùng Tiểu Xuyên thật sự là vừa ngọt ngào vừa thống khổ.

Sáng nay không có việc gì làm, Trầm Lạc vẫn cứ nhàn nhã mang theo đám chó nhà mình đi tản bộ khắp nơi, chủ nhân của Bảo Bảo vẫn chưa xuất hiện, trên weibo cũng không có tin tức gì. Trầm Lạc nghĩ rằng nếu chủ nhân của Bảo Bảo thật sự không tìm đến, nếu như Ethan đúng là cực kỳ thích thì cứ để con chó đó ở lại thôi!

Chỉ là không ngờ được, hôm nay Thí ca cũng đã trở thành con chó có chút danh tiếng, lúc đi dạo còn có người tiến tới xin chụp ảnh chung.

“Cuộc thi ném đĩa hôm qua tôi cũng có xem, con chó này thật sự rất lợi hại nha! Anh cũng rất giỏi!” Khen Trầm Lạc cũng chỉ là tiện thể khen, Trầm Lạc lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ, nói: “Cám ơn mọi người ủng hộ!”

Thí ca đối với việc chụp ảnh chung một chút cũng không cự tuyệt, trái lại còn vô cùng vui vẻ. Mà Ethan và Đa Đa đi cùng cũng bởi vì vậy mà trở nên cực kỳ được hoan nghênh, dù sao bộ dạng của hai con chó này cũng được săn sóc đến vô cùng bắt mắt!

“Tôi làm sao lại thấy anh quen mắt như vậy chứ?” Người giúp bọn họ chụp ảnh chỉ vào Trầm Lạc hỏi.

Trầm Lạc cười cười, nói: “Có phải hôm qua anh cũng có đi xem cuộc thi ném đĩa?”

“Không phải, hôm qua tôi không có đến. Đúng rồi, hôm kia có phải anh có tham gia cuộc thi tốc độ không? Tôi nhớ anh dường như là dẫn một con Golden đi dự thi, có phải con này không?”

Trầm Lạc không thể không bội phục trí nhớ và nhãn lực của đối phương, chỉ là anh không biết một thân quần áo quê mùa của anh cùng với việc Ethan bị ôm ra khỏi sân đã khiến không ít người khắc sâu ấn tượng. Sau đó, vì việc Ethan bị thương nên không ở lại trên sân giao lưu cùng khán giả còn khiến nhiều người tiếc nuối đâu.

Trầm Lạc vỗ vỗ đầu Ethan, nói: “Chính là con này đấy, nó tên Ethan, cũng là quán quân cuộc thi chạy nghiệp dư.”

“Đúng là cơ hội khó gặp, tôi cũng phải chụp ảnh với Ethan, nó cũng rất lợi hại!”

Ethan thực sự là một tiểu thiên sứ, vừa có người muốn chụp ảnh chung với nó, nó liền toét miệng lộ ra gương mặt tươi cười, đúng là cực kỳ đáng yêu khiến mọi người càng thêm cao hứng.

Đám giặc Trầm Lạc nuôi nhô ra hai con chó quán quân, thành tích như vậy cũng là tương đối tốt, bất quá cũng không đến mức vô cùng lợi hại. Cho đến tận bây giờ còn có rất nhiều người vẫn cho rằng đây là do Trầm Lạc vận khí tốt.

Chỉ là bản thân Trầm Lạc cũng thật sự cho rằng vận khí của mình rất tốt, bất quá cũng không có buông tha cơ hội tuyên truyền với mọi người, dù sao bên cạnh anh còn có năm con chó đất, hơn nữa bệnh viện cũng còn động vật cần nhận nuôi.

“Tôi có thể nhận nuôi hai con chó này sao?”

Mặt của Trầm Lạc liền đen đi, Ethan và Thí ca vừa đạt được thành tích đã có người muốn đoạt đi, đúng là nghĩ quá đẹp rồi!

Ban đầu lý do anh lưu lại Ethan không chỉ vì nó rất ngoan ngoãn mà còn là vì nó đã tận mắt nhìn thấy người chủ trước qua đời, tình trạng tâm lý rất xấu, căn bản không thích hợp bị nhận đi. Hơn nữa, nếu muốn đem những thiên sứ nhỏ này tiễn đi, Trầm Lạc thật sự là rất luyến tiếc nha!

“Mấy con này đều là không cho nhận nuôi, bất quá nếu mọi người có hứng thú có thể lên weibo của chúng tôi xem phần tin tức nhận nuôi, nếu có nhu cầu có thể liên lạc bất cứ lúc nào. Đương nhiên, bệnh viện của tôi còn không ít chó mèo đáng yêu để mọi người lựa chọn.”

Lúc này bên cạnh Trầm Lạc đã có không ít người vây lại, nghe được anh nói vậy liền lập tức lấy điện thoại ra mở weibo tìm kiếm trang của bệnh viện, không ngờ được bệnh viện này còn có nhiều người chú ý như vậy.

Thật vất vả ứng phó đám người hiếu kỳ đó, Trầm Lạc lại lôi kéo đám chó nhà mình tiếp tục đi dạo.

Không nghĩ đến đi đi một hồi anh lại gặp chủ nhân con Husky kia.

“Hắc! Xem anh kìa, cả đám chó này là của anh?”

Trầm Lạc trợn trắng mắt, nói: “Nói cái gì đó? Mấy con chó này đương nhiên đều là tôi nuôi.”

“Tôi còn tưởng là anh trộm của người khác đâu!” Người nọ cố ý đùa giỡn.

“Thôi đi, anh hôm nay cũng có thời gian rảnh sao?”

Lại trò chuyện một chút Trầm Lạc mới biết người này tên Bạc Vân Thiên, là phi công của một hãng hàng không dân dụng, đường ba chủ yếu là chặng quốc tế, vì vậy thời gian công tác là loại khi nghỉ ngơi thì rất nhiều ngày, lúc công tác lại liên tục không về nhà.

Trầm Lạc vừa nghe liền không khỏi cảm thán, người này vậy mà còn là phi công, làm phi công thật tốt nha, hình tượng của phi công trong phim ảnh và tiểu thuyết không phải đều là vừa cao vừa đẹp trai sao, hơn nữa tiền lương còn rất khả quan nha! Hoàn toàn là đại biểu của tầng lớp thanh niên thời đại mới trong miệng mọi người rồi!

Bất quá nhìn kỹ bộ dạng của đối phương, đúng là có cao có đẹp trai hơn một chút, chỉ là trong mắt Trầm Lạc chỉ có mình Tiểu Xuyên, đối với những người khác cũng không lại để ý như vậy.

Ở trong khu vực đại hội rộng đến thế bọn họ lại có thể chạm mặt ba lần, có thể thấy được là rất có duyên phận, hai người nói chuyện một chút cũng cảm thấy hợp ý, vì vậy Trầm Lạc liền mới Bạc Vân Thiên đến quầy hàng của mình ngồi chơi.

“Khó trách anh nuôi nhiều chó như vậy, hóa ra là mở bệnh viện thú y.”

Trầm Lạc khiêm tốn nói: “Tạm được, quy mô bệnh viện không lớn, chỉ là lăn lôn kiếm bữa cơm.” Là lăn lộn kiếm bữa cơm cho cả đám giặc kia mà thôi.

Vừa đến quầy hàng Bạc Vân Thiên liền rất nể mặt, lập tức mua đến hai mươi gói bánh khô, vừa mở một túi ra liền thấy cả đám chó đều hướng mắt nhìn vào tay mình, Bạc Vân Thiên không nhịn được cười: “Sức quyến rũ của mấy cái bánh này đúng là rất lớn!”

Trầm Lạc đắc ý nói: “Đó là đương nhiên, anh cũng không nhìn xem là ai làm.”

Con Husky tên Thuận Phong không ngừng grừ grừ sung sướng, bộ dạng nhai nuốt cực kỳ gấp gáp, ngay cả Bạc Vân Thiên cũng không khỏi ngạc nhiên. Không ngờ được Thuận Phong đã ăn không ít loại bánh quy cho chó nổi tiếng của nước ngoài, vậy mà lại thích loại bánh khô thủ công này đến như vậy.

Thuận Phong tuy rằng hơi ngốc thế nhưng khẩu vị đủ kén chọn, chủ yếu là vì Bạc Vân Thiên cảm thấy mình thường xuyên phải đi công tác xa, rất có lỗi với nó, vì vậy lúc nào cũng mua thức ăn ngon đem về. Người khác ra nước ngoài đều là mua mỹ phẩm cho vợ sữa bột cho con, chỉ có hắn là mua thức ăn cho chó, khiến cả tổ lái đều trêu đùa hắn là coi chó thành vợ rồi.

Chính vì vậy, Thuận Phong đã ăn qua không ít nhãn hàng thức ăn nổi tiếng quốc tế, lại chưa bao giờ tỏ ra thích thú như vậy.

Bạc Vân Thiên nghe được Trầm Lạc nói xong thì còn rất kinh ngạc: “Cái này là anh làm?”

Trầm Lạc liền vô cùng đắc ý gật đầu, Bạc Vân Thiên thấy vậy liền dựng thẳng ngón cái, nói: “Thuận Phong nhà tôi không có gì giỏi, chỉ là trên phương diện ăn uống tuyệt đối có phẩm vị, xem rat ay nghề của anh quả thực rất tốt.”

“Ha ha, tạm được thôi! Cũng nhờ đám chó mèo này nể tình thưởng thức.”

Đang lúc hai người trò chuyện vui vẻ thì Tiểu Xuyên từ xa bước đến, anh chưa vào trong quầy đã nhìn thấy Trầm Lạc đang nói chuyện rôm rả cùng một người đàn ông bộ dạng cực kỳ xuất chúng, hơn nữa biểu tình còn rất hợp ý.

Tiểu Xuyên nghiêng mặt hỏi thư ký: “Người kia là ai?”

Thư ký lập tức đổ mồ hôi lạnh, người khác nghe không ra nhưng y lại có thể nghe được, lúc này giám đốc đang cực kỳ không cao hứng nha!

“Tôi cũng không biết, có lẽ là khác tham gia đại hội!”

Dựa theo quần áo của đối phương thì hẳn không phải là nhân viên công tác gì đó, bất quá bên cạnh hắn còn dẫn theo một con chó xa lạ, hẳn là khách của quầy hàng.

Tiểu Xuyên híp mắt, bước chân rảo nhanh tiến đến, chỉ mấy giây sau đã đi vào trong quầy.

“Tiểu Xuyên, anh về rồi!” Trầm Lạc vừa nhìn thấy Tiểu Xuyên liền lộ ra nụ cười rực rỡ.

Lúc này Tiểu Xuyên mới cảm giác trong lòng thư thái một ít, nói: “Đã đến giờ cơm rồi, chúng ta đi ăn cơm đi!”

Gần đây Trầm Lạc đều là đi ăn cùng Tiểu Xuyên, vì vậy Tiểu Xuyên vừa lên tiếng Trầm Lạc liền lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ. Đã hơn mười một giờ, đúng là nên ăn cơm rồi.

Lúc này Bạc Vân Thiên lại hỏi: “Tôi có thể đi cùng mọi người sao?” Anh cảm thấy nói chuyện với Trầm Lạc còn rất vui vẻ.

Trầm Lạc hỏi Tiểu Xuyên: “Có thể không?”

Trầm Lạc không phải người trả tiền, vì vậy cũng không có quyền quyết định.

Tiểu Xuyên vừa rồi được lấy lòng không ít, hơn nữa anh cũng không phải người dễ giận như vậy, khẽ vuốt cằm nói: “Cùng đi thôi!”

Vì vậy năm người cùng nhau đi ăn, thư ký nhạy cảm phát hiện bầu không khí không đúng lắm, vì vậy vẫn lui lại đi đằng sau, tài xế chính là nhìn động tác của thư ký mà làm theo, vì vậy cũng không hề hé răng nói lời nào. Trầm Lạc giới thiệu Tiểu Xuyên và Bạc Vân Thiên, kết quả hai người hình như cũng không quá thân thiện với nhau, nhất thời nghĩ có chút ngượng ngùng. Anh không cờ đến, hai người thoạt nhìn rất dễ ở chung, đến khi gặp mặt lại mang đến cảm giác bất hòa như vậy.

Đến lúc ăn cơm, Bạc Vân Thiên cùng Trầm Lạc nói rất nhiều chuyện, phần lớn đều có liên quan đến thú cưng, Bạc Vân Thiên còn nói sau này nếu mình phải đ công tác liền đem Thuận Phong gởi đến bệnh viện của Trầm Lạc. Trầm Lạc tự nhiên là vô cùng hoan nghênh.

Trong suốt bữa ăn này, Tiểu Xuyên một câu cũng không có nói, đáng thương là Trầm Lạc cũng không có để ý đến, thẳng đến khi Bạc Vân Thiên dẫn theo Thuận Phong rời đi Trầm Lạc mới cảm thấy hôm nay Tiểu Xuyên có chút yên lặng hơn bình thường.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *