Manh Sủng Nhật Thường – Chương 68

Chương 68: Giá trị bản thân của Tiểu Xuyên

Sau khi tổ chó chuyên nghiệp thi đấu xong chính là thời gian trao giải, Trầm Lạc ôm Ethan lên đài, lần này phần thưởng biểu trưng không phải là một cái vương miện mà đổi thành huy chương đeo cổ, còn phát giấy chứng nhận và cúp.

Lúc tiến vào khu triển lãm, Trầm Lạc cùng ban tổ chức nói rõ tình huống, lại cho bọn họ nhìn qua thương thế của Ethan, ban tổ chức cũng rất thông cảm mà cho phép Ethan về sớm.

Lúc Trầm Lạc ôm Ethan rời khỏi khu vực thi đấu, Tiểu Xuyên đã dẫn theo thư ký chờ ở cửa từ sớm, thấy anh bước ra liền vội vàng hỏi thăm: “Làm sao vậy?”

Bởi vì trong khu vực thi đấu, mỗi con chó chỉ cho phép một chủ nhân đi theo chăm nom, những người khác đều phải chờ đợi bên ngoài, vì vậy Tiểu Xuyên từ đầu đến giờ đều phải ngồi trên khán đài xem bọn họ.

Trầm Lạc cầm chân trước của Ethan lên lắc lắc: “Lúc chạy đua bị thương.”

Tiểu Xuyên nói: “Khó trách lúc nãy tôi nhìn thấy anh gọi bác sỹ, không có việc gì chứ?”

Trầm Lạc lắc đầu nói: “Chắc là không có chuyện gì, tôi dự định bây giờ chở nó về cho Uông Bác xem qua.”

Tiểu Xuyên gật đầu nói: “Đi, tôi gọi tài xế chở Ethan về.”

Trầm Lạc nói: “Không cần, tôi trực tiếp chở nó về.”

Tiểu Xuyên kéo anh một chút, nói: “Tôi biết tâm tình của anh hiện tại không tốt, thế nhưng nếu anh lái xe đi rồi lát nữa Vương Vỹ và Trịnh Gia Mỹ muốn dọn hàng thì làm sao bây giờ? Cũng không thể đem đồ đạc đều bỏ lại ở đây chứ?”

Trầm Lạc vẫn không thể xốc được tinh thần lên, nói: “Như vậy anh cứ an bày đi!”

Thư ký nghĩ thầm, ông chủ bệnh viện này thật đúng là tùy hứng, đối với giám đốc nhà mình cũng dám xụ mặt như vậy, có thể đây là người đầu tiên dám không nhìn mặt mũi của giám đốc đi?

Thư ký lập tức gọi điện thoại, chỉ là tài xế phải một chốc nữa mới có thể đến được.

Tiểu Xuyên nhìn tháy Trầm Lạc tựa hồ hơi mệt mỏi liền nói: “Để tôi ôm Ethan đi, anh ôm lâu như vậy cũng mệt rồi.”

Trầm Lạc nghĩ một chút liền giao Ethan cho Tiểu Xuyên, Tiểu Xuyên vội vàng cởi áo vest ra ném cho thư ký, sau đó nhận lấy Ethan.

Thư ký chụp lấy áo vest bay tới, trong lòng cảm thấy hết sức kỳ quái, tổng giám đốc hơi có bệnh sạch sẽ là chuyện mọi người đều biết, trước đây đối với loại động vật có lông này một chút cũng không muốn tiếp cận, không ngờ đến hiện tại còn chủ động tiến lên ôm lấy. Trong mấy tháng mất tích này, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Hơn nữa tổng giám đốc đối với ông chủ trẻ kia cũng quá chăm sóc rồi đi?

Trong sự thầm oán của thư ký, tài xế rốt cuộc đã lái đến trước cổng hội chợ, Trầm Lạc lại báo cho Vương Vỹ và Trịnh Gia Mỹ trước một tiếng, bản thân lên xe đi trước.

Trịnh Gia Mỹ thấy xe của Tiểu Xuyên khuất khỏi tầm mắt mới chọt chọt Vương Vỹ: “Tiểu Xuyên hiện tại đã khác trước nhiều quá, ôi chao!”

“Đúng là đã khác, người ta dù sao đã tìm được gia đình rồi!”

“Phản ứng của anh đúng là không nhạy bén mà! Anh cũng là đàn ông, lại không chú ý đến chiếc xe kia sao!”

“Xe gì?” Vương Vỹ còn có chút mơ hồ mở to mắt.

Trịnh Gia Mỹ thực sự là hận sắt không thành thép, Vương Vỹ cư nhiên đối với xe hơi còn không mẫn cảm bằng một người phụ nữ như cô.

“Đây chính là Bentley phiên bản giới hạn nha! Người ta nếu sở hữu được đều đặt trong garage cất kỹ, anh ấy lại đem ra chạy ngời ngời trên đường! Ngẫm lại đều thấy đáng tiếc, vỏ xe bị mài mòn, động cơ cần duy tu… Ai nha, càng nghĩ càng cảm thấy muốn giậm chân giận dữ.”

Gia cảnh của Trịnh Gia Mỹ không đến mức không mua nổi một chiếc Bentley, thế nhưng đời xe này thì thật sự luyến tiếc mang ra chạy. Bất quá chiếc xe kia kiểu dáng đúng là đủ khiêm tốn, nếu không phải là người có hứng thú với xe hơi thật đúng là không nhìn ra giá trị. Chỉ là Trịnh Gia Mỹ vừa vặn có một người cha vô cùng yêu thích siêu xe, dưới sự mưa dầm thấm đất của ông, cô vẫn có thể nhìn ra manh mối.

Trầm Lạc lúc này đang ngồi trên chiếc xe đắt tiền nhất mà cả đời này anh từng biết, chỉ là lại không có bất cứ tâm tình gì. Tuy rằng vết thương của Ethan không phải rất nặng, thế nhưng Trầm Lạc cũng cảm thấy vô cùng khó chịu, càng khiến cho Trầm Lạc xót xa hơn chính là, Ethan cứ mang theo vết thương như vậy hoàn thành toàn bộ chặng đua, còn lấy được quán quân.

Dù vậy, Ethan thật giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cái đầu không ngừng ngẩng lên nhìn bên này một chút, bên kia một chút, tựa hồ đối với chiếc xe này vô cùng tò mò.

Chờ xe đến trước cửa bệnh viện, Tiểu Xuyên lại ôm đại thần xuống xe, nói: “Hai người cứ quay về khách sạn trước đi.”

Thư ký hỏi: “Giám đốc, anh không về khách sạn sao?”

Tiểu Xuyên đầu cũng không thèm nhìn lại, nói: “Có chuyện gì tôi sẽ gọi cho anh.”

Thư ký bất đắc dĩ, chỉ đành cùng tài xế về khách sạn trước.

Vào đến bệnh viện, Uông Bác đang giúp Ethan kiểm tra vết thương lại lần nữa, bác sỹ trong chỗ thi đấu đã xử lý rất sạch sẽ, sau đó Trầm Lạc và Tiểu Xuyên lại thay phiên ôm nó, vì vậy cũng không bị dính bụi gì, vết thương hoàn toàn sạch sẽ.

“Ông chủ, nếu như anh còn lo lắng tôi liền quấn cho Ethan thêm một lớp băng gạc? ” Uông Bác vẫn còn tâm tình đùa giỡn.

Trầm Lạc trừng mắt liếc đối phương một chút, nói: “Anh còn dám không biết xấu hổ nói kiểu đó? Quấn băng gạc không tốt đối với vết thương, hơn nữa lúc đi vẫn sẽ bị đau, cứ để Ethan nằm yên là tốt nhất!”

Trầm Lạc đi vào nhà bếp làm một nồi đồ ăn ngon, ngoại trừ để lại cho Chấn Thiên một phần, còn lại đều cho Ethan. Bất quá Trầm Lạc cũng không quên làm thêm vài món cho hai vợ chồng Cầu Cầu, A Sửu hôm nay phải tham gia triển lãm.

Đợi đến khi mọi chuyện đã xử lý xong, Trầm Lạc nhìn một chút đám chó mèo trong bệnh viện, đều không phát hiện vấn đề gì, lúc này mới yên tâm hơn một chút.

Đợi đến hơn sáu giờ, Vương Vỹ và Trịnh Gia Mỹ cũng dọn hàng trở về, hôm nay bánh khô đã bán được hết sạch, khiến cho tâm tình của mọi người cũng buông lỏng hơn một chút.

Lúc Trịnh Gia Mỹ nhìn thấy Tiểu Xuyên ánh mắt có chút quỷ dị, kỳ thực trong lòng cô vẫn cảm thấy có chút phức tạp. Tuy rằng trước đó Trầm Lạc đã từng nói với bọn họ, gia đình của Tiểu Xuyên rất có tiền, thế nhưng cô vẫn không ngờ rằng lại có tiền đến mức đó có được không!

Tuy rằng tầm mắt của cô cũng khá hẹp hòi nhưng không phải không hiểu gì cả, hôm nay nhìn thấy Tiểu Xuyên ra vào đều mang theo thư ký cùng tài xế, lại đi trên chiếc xe xa hoa như vậy, gia đình phú hào bình thường cũng không phô trương đến mức đó đi! Trịnh Gia Mỹ cũng coi như là được nuông chiều đến lớn, bởi vì điều kiện gia đình nên coi như có chút ít kiến thức, vì vậy cô rất nhanh liền cảm giác được, Tiểu Xuyên khẳng định không phải xuất thân từ gia đình tầm thường.

Chỉ là Trầm Lạc cũng không cảm thấy có gì khác biệt, sau khi thấy đám động vật trở về liền lần lượt xoa nắn kiểm tra từng đứa, đến khi xác nhận không có vấn đề gì mới mang thức ăn ngon ra cho Cầu Cầu và A Sửu.

“Ông chủ, cú mèo đã khôi phục khá tốt rồi, có cần chuẩn bị tìm thời gian thả nó cất cánh không?”

Cú mèo đã ở trong bệnh viện suốt mấy tháng, bởi vì là gãy xương hơn nữa còn là thương tổn phần cánh, Trầm Lạc thật sự lo lắng sau này nó không thể bay được, vì vậy vẫn luôn hầu hạ chu đáo, dinh dưỡng bảo đảm sung túc. Hiện tại xương của nó đã khỏe lại, thế nhưng cân nặng lại tăng thêm một vòng, Trầm Lạc lại bắt đầu lo lắng nó bệnh viện quá mập mà không cất cánh được.

Con cú mèo đầu ưng này đã thành niên, cũng không sợ sau khi thả ra sẽ không có kinh nghiệm sinh tồn, phỏng chừng nó đối với cuộc sống dã ngoại còn thích nghi hơn so với cuộc sống hiện tại ở bệnh viện đi? Theo như Vương Vỹ nói, có đôi khi buổi tối cậu thức dậy đi vệ sinh, nhìn thấy cú mèo mở to mắt tròn vo nhìn về phía lồng của đám chuột thì cũng cảm thấy sợ hãi, lỡ như nó phá lồng đem đám chuột ăn hết thì biết làm sao nha?

Trầm Lạc nói: “Mấy hôm nay tôi không có thời gian, anh ở trong bệnh viện nếu có rảnh liền thử thả nó ra một chút xem có bay được không, chờ mấy hôm nữa lại đem vào trong công viên thả ra.”

Dù sao cũng phải xác định đối phương đã không còn vấn đề gì mới có thể chính thức phóng sinh.

Uông Bác gật đầu, chuẩn bị lên kế hoạch huấn luyện phục hồi hằng ngày cho cú mèo.

Trời bắt đầu tối Trịnh Gia Mỹ và Uông Bác đều tan ca về nhà, Trầm Lạc hỏi Tiểu Xuyên: “Anh dự định đi đâu ăn?”

Tiểu Xuyên trưng ra vẻ đương nhiên nói: “Theo mọi người ăn cơm thôi.”

Trầm Lạc nhớ đến bữa cơm lúc trưa, còn có chút lo lắng Tiểu Xuyên đã ăn không nổi đồ ăn do Vương Vỹ nấu nha!

Vương Vỹ vào nhà bếp làm cơm, Trầm Lạc lại cùng Tiểu Xuyên nói chuyện phiếm, anh dùng giọng điệu trêu chọc nói: “Anh cũng thật là, có sơn hào hải vị không ăn, ở chỗ này ăn đồ ăn Vương Vỹ nấu.”

Người khác đều là càng thường xuyên nấu ăn lại càng ngon, Vương Vỹ lại nấu nhiều năm như vậy đều không có tiến bộ gì, mười năm đều là một loại hương vị. Trầm Lạc cảm thấy bản lĩnh nấu cơm của Vương Vỹ cũng giống như bản lĩnh tính toán của Trịnh Gia Mỹ vậy, hoàn toàn hết cách cứu chữa.

Tiểu Xuyên nói: “Ăn cái gì cũng không quan trọng, quan trọng là… cùng ăn với mọi người!”

Thời gian ở cùng với mọi người là thoải mái nhất.

Trái tim của Trầm Lạc đập loạn, có một loại cảm giác nóng bỏng tê dại tản ra khiến anh không khỏi run lên một chút, sau đó lắc lắc đầu nói tiếp: “Vậy đợi lát nữa anh sẽ về khách sạn ngủ sao?”

“Không về, đi cùng anh.”

“Anh đúng là ông chủ tốt, cấp dưới ở khách sạn, anh ngủ nhà dân.”

Tiểu Xuyên nói: “Dù sao đặt khách sạn cũng không cần tiền, đều là nhà mình.”

Ý tứ chính là, phòng ở khách sạn có ở hay không cũng không cần tính tiền, vì vậy không đáng để chú ý.

Trầm Lạc kinh ngạc một chút, anh biết khách sạn mà thư ký và tài xế ở tối nay chính là chỗ lần trước anh đưa Tiểu Xuyên đến gặp cha mẹ. Cái khách sạn đó là sản nghiệp của nhà Tiểu Xuyên?

Khách sạn nọ là một chuỗi khách sạn có tên tuổi, đi theo phương hướng cao cấp, trang trí tốt, phục vụ tốt, tiện nghi tốt, cái gì cũng tốt chỉ có giá cả là không dễ nhìn. Đương nhiên, những người có tiền cũng không cảm thấy cái giá kia có bao nhiêu khó nhìn là được rồi. Chỉ là không ngờ đến, khách sạn đó lại thuộc sở hữu của gia đình Tiểu Xuyên.

Đây là lần đầu tiên, Trầm Lạc đối với thực lực kinh tế của gia đình Tiểu Xuyên có ấn tượng trực quan.

“Vậy anh vì sao không ngủ khách sạn? Lại muốn chen chúc trong căn phòng rách nát nhà tôi.” Ngữ điệu có chút chua chua.

Tiểu Xuyên cười híp mắt hỏi: “Thế nào? Anh muốn ở thử một chút sao? Nếu anh muốn thử , tôi có thể dẫn anh đi.”

Trầm Lạc nhất thời trước mắt sáng ngời: “Thật chứ?”

“Thật!”

“Quên đi, tôi không có thời gian.”

Anh mỗi tối đều phải trông chừng đám động vật trong nhà mới an tâm, mà bọn chúng cũng phải thấy anh mới vững dạ.

Đợi Vương Vỹ làm cơm xong, hai người cũng không tiếp tục thảo luận về đề tài này nữa.

Trầm Lạc lại hỏi Tiểu Xuyên về chuyện của Cận Quốc Đống, Tiểu Xuyên chỉ đơn giản nói: “Còn phải tiếp xúc nhiều hơn.”

“Tính tình của ông Cận rất tốt, nếu như thực sự không được chúng ta liền nhờ Chấn Thiên mở đường, nhất định có thể thành công!”

Tiểu Xuyên nở nụ cười, tuy rằng Trầm Lạc kinh doanh cả một gian bệnh viện thú y thế nhưng suy nghĩ thương nghiệp vẫn còn rất ngây thơ. Một người như Cận Quốc Đống làm sao sẽ bởi vì sở thích cá nhân mà làm ra quyết định ảnh hưởng đến chuyện làm ăn, những người dễ bị dao động như vậy rất khó thành công trên thương trường. Bất luận giữa hai người có giao tình gì, một khi đã đặt lên bàn làm ăn đều là một phi vụ trao đổi lợi ích trần trụi, nếu không có miếng mồi đủ khiến người khác động lòng, làm sao có thể đạt thành hợp tác?

Đương nhiên, những suy nghĩ này Tiểu Xuyên chắc chắn sẽ không nói cho Trầm Lạc biết, để đối phương thấp thỏm lo lắng theo mìnhcũng không phải là chuyện thú vị gì.

Sau khi ăn cơm xong hai người lại trở về nông trường, nếu quên đi một thân âu phục của Tiểu Xuyên hiện tại, tình cảnh giữa bọn họ lúc này tựa hồ không có gì khác biệt so với trước kia!

Trầm Lạc vẫn nhớ thời gian này năm ngoái, Tiểu Xuyên vẫn luôn phải tắm ngoài sân, tuy rằng ánh đèn có chút tù mù thế nhưng khi chiếu lên người Tiểu Xuyên lại có thể thấy rõ ràng vân da khỏe mạnh, khiến trong lòng của anh đều nổi lên một trận khô nóng.

Hôm sau khi vừa rạng sáng, bọn họ đã vội vàng thức dậy chuẩn bị đến hội chợ.

Hôm nay Trầm Lạc dự định không mang theo Ethan đi, tuy rằng phía ban tổ chức yêu cầu mỗi động vật thu được thứ hạng đều phải tham gia triển lãm hai ngày, thế nhưng tình huống của Ethan có chút đặc biệt, hiển nhiên có thể dàn xếp, cùng lắm anh sẽ đi tìm Cận Quốc Đống nói một chút.

Chỉ là Ethan lại tỏ ra không vui, nhất định muốn đi theo, Trầm Lạc cũng không còn cách nào, đành phải để nó đi cùng bọn họ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *