Manh Sủng Nhật Thường – Chương 61

Chương 61: Người gõ cửa lúc nửa đêm

Trầm Lạc nghe được giọng nói kia thì lập tức tỉnh táo, thế nhưng anh vẫn cho rằng mình là đang nằm mơ.

“Nhất định là ta đã tương tư đến tẩu hỏa nhập ma rồi,” Trầm Lạc lẩm bẩm.

Người bên ngoài lại lên tiếng: “Mở cửa một chút, anh có thể thu lưu tôi một đêm không?”

Hử? Vẫn còn ở đây?

Trầm Lạc phát ra một tiếng càu nhàu đứng dậy mở cửa phòng, lại mở cửa sắt và cửa lớn, qua vài lớp cửa như vậy mới nhìn rõ người đang đứng bên ngoài.

Quả nhiên là Tiểu Xuyên, Trầm Lạc trong phút chốc liền cảm giác khóe mắt mình ẩm ướt.

Đám chó mèo đã tỉnh từ sớm, nhìn thấy Tiểu Xuyên sau cánh cửa đều cực kỳ hưng phấn, bởi vì bọn chúng đều nhớ được mùi vị của người này. Dù cho hiện tại Tiểu Xuyên ăn mặc đến bảnh bao lịch sự bọn chúng vẫn có thể nhận ra ngay lập tức.

Qua một lúc lâu Trầm Lạc mới kịp phản ứng, quăng một câu qua: “Anh còn biết đường quay về!”

Tiểu Xuyên vẫn giữ nguyên nụ cười, ôn nhu cưng chìu nói: “Đúng vậy, tôi đương nhiên biết đường trở về.”

Trầm Lạc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì, chỉ cảm giác biểu tình này của Tiểu Xuyên tựa hồ có chỗ không đúng!

“Còn không cho tôi vào sao?”

Sau đó anh liền ngốc ngốc nhường đường, chờ đến khi đóng cửa lại còn đang suy nghĩ, mình vì sao phải cho đối phương tiến vào.

Trong lòng Trầm Lạc lúc này kỳ thực vừa tức giận vừa cao hứng, tâm tình phức tạp khó diễn tả được.

Nhìn Tiểu Xuyên mặc tây trang may riêng quen cửa quen nẻo rót nước uống, sau đó lại ngã thẳng lên giường của mình, trong lòng Trầm Lạc nhất thời có chút nổi giận. Đã hơn một tháng không liên hệ, vừa trở về đã tác oai tác quái, thật đúng là cho rằng nơi này không thể thiếu anh ta sao?

“Anh ngồi dậy cho tôi!” Trầm Lạc xách tay Tiểu Xuyên lên nói.

Tiểu Xuyên nhìn anh, nụ cười trên mặt vẫn chưa từng ngừng qua, nói: “Sao lại mất hứng như vậy? Gặp tôi không phải nên hài lòng sao?”

Trầm Lạc nhịn không được nói “Hài lòng mới có quỷ!”

“Không hài lòng à? Vậy tôi đi là được.” Nói xong liền đứng dậy.

Trầm Lạc quýnh lên: “Đừng, đã trễ thế này còn đi đâu?”

Tiểu Xuyên cười híp mắt nhìn Trầm Lạc, Trầm Lạc nhất thời cảm thấy xấu hổ muốn chết, đây không phải là tự mình tát mặt mình sao, vừa nói không hoan nghênh người ta, người ta muốn đi lại không cho. Tiểu Xuyên học xấu rồi! Trầm Lạc nghiến răng nghiến lợi.

Hít sâu một hơi, Trầm Lạc nỗ lực quên đi chuyện xấu hổ vừa rồi, ngồi xuống: “Anh biến mất hơn một tháng, bây giờ lại đột nhiên xuất hiện là đang chơi trò gì?”

Trầm Lạc nhìn thấy Tiểu Xuyên thì trong lòng hết sức cao hứng, thế nhưng sau khi vui vẻ qua đi chính là tức giận. Anh đã chờ điện thoại hơn một tháng, mỗi ngày đều nhấp nhổm không yên, coi như chỉ là báo bình an cũng nên gọi một chút chứ? Vậy mà người này lại không làm gì cả!

Tiểu Xuyên đột nhiên dùng sức kéo mạnh, Trầm Lạc liền trực tiếp ngã xuống giường ngay sát cạnh đối phương.

Cả người Trầm Lạc cứng ngắc không biết nên phản ứng thế nào, vừa giãy dụa vào cái Tiểu Xuyên đột nhiên ôm anh, nói: “Đừng nhúc nhích, để tôi ôm một lát.”

Nói thật lòng, Trầm Lạc lúc này có chút không ngừng nhộn nhạo, Tiểu Xuyên cư nhiên chủ động ôm anh! Trời ạ! Đây là chuyện có nằm mơ anh cũng không nghĩ đến.

Một lúc lâu sau Tiểu Xuyên mới thở dài một hơi, nói: “Cũng là ở chỗ của anh thoải mái nhất, có thể thả lỏng nhất.”

Trong nháy mắt Trầm Lạc liền mềm lòng, giọng điệu cũng buông lỏng rất nhiều: “Mệt mỏi liền ngủ một giấc?”

Tiểu Xuyên gật đầu nói, “Tôi còn chưa tắm đâu!”

“Không cần tắm, ngày mai đổi chăn đệm là được.” Kỳ thực cơ thể của Tiểu Xuyên so với cái đệm của anh phỏng chừng còn sạch sẽ thơm tho hơn kìa.

Tiểu Xuyên ừ một tiếng rồi nhắm mắt lại ngủ, Trầm Lạc nghĩ, đêm trước khi người này đi còn ôm anh cả đêm, lẽ nào hôm nay còn muốn ôm anh đi ngủ? Xem anh là gối ôm hình người sao?

Trầm Lạc nghiêng mặt sang bên nhìn Tiểu Xuyên, mùi nước hoa trên người đối phương thẳng tắp xông vào mũi anh, thật lòng mà nói còn rất dễ ngửi hẳn là do chuyên gia tỉ mỉ điều chế, so với hương xà phòng trước đây còn dễ chịu hơn, thế nhưng lại khiến anh cảm thấy có chút mờ mịt, vẫn là xà phòng khiến người ta cảm thấy chân thật một chút.

Lúc Trầm Lạc còn đang suy nghĩ miên man, bên kia có một cái cơ thể nóng rực dựa vào lưng anh nằm xuống, Trầm Lạc nhìn sang, là Ethan, mà phía Tiểu Xuyên cũng đã có mấy đứa do A Phỉ dẫn đầu nhảy lên vây quanh hai người. Hóa ra không chỉ có Trầm Lạc, ngay cả đám động vật này cũng rất nhớ nhung Tiểu Xuyên.

Buổi sáng khi thức dậy Trầm Lạc đã thấy Tiểu Xuyên mặc một cái áo thun lót sát người, bên ngoài khoác áo vest đứng ở trước giường.

“Anh làm  gì vậy? “

“Không có gì, xem anh khi nào tỉnh.”

Trầm Lạc ngồi dậy, dụi dụi mắt nói: “Anh sao lại mặc thành thế này? Hôm nay không trở về?”

Tiểu Xuyên gật đầu: “Hôm nay không trở về, theo anh đến bệnh viện..”

Trầm Lạc ồ một tiếng, trong lòng lại cảm thấy không quá chân thực.

Đến khi rời giường nhìn qua một vòng, thức ăn cho đám động vật đều đã phân phối tốt, gà cũng thả ra, chuồng đã quét dọn, mọi thứ đều được sửa sang xong.

Ra đến cửa lại phát hiện bên ngoài có đậu một chiếc Audi, Trầm Lạc liền thấy sợ hãi: “Sao anh lại đậu xe ở đây? Cũng không sợ bị người ta lấy trộm!”

Ở khu vực nông thôn không nên đậu xe tùy tiện như vậy, khắp nơi đều có kẻ trộm xe máy.

“Không phải là không bị trộm sao? Trộm rồi thì mua mới là được.” Tựa như mẫu mới nhất của Audi cũng giống như cải trắng ngoài chợ vậy, Trầm Lạc đột nhiên có chút hận nhà giàu.

Đánh răng rửa mặt xong, lại đem đám chó mèo xua lên xe, Trầm Lạc trầm giọng nói: “Anh vẫn là nên nghĩ xem phải giải thích với đám người ở bệnh viện như thế nào đi. Biến mất lâu như vậy, một cuộc điện thoại cũng không có.”

Tiểu Xuyên cũng phát hiện Trầm Lạc đối với việc mình không gọi điện thoại vẫn canh cánh trong lòng, nói: “Còn không phải vì một tháng này quá bận sao? Từ khi tôi mất tích trong công ty toàn bộ hỗn loạn, cả đám người phía dưới lợi dụng sơ hở bòn rút, phải mất không ít công sức mới xử lý đâu vào đó, còn phải điều tra xem vụ tai nạn của tôi là như thế nào. Vì vậy vẫn không tìm được thời gian liên hệ với mọi người, hơn nữa tôi cũng lo sẽ khiến mọi người bị ảnh hưởng.”

Trầm Lạc rốt cục coi như miễn cưỡng tiếp nhận cách giải thích này, từ mấy bộ phim truyền hình Trịnh Gia Mỹ hay xem cũng có thể nhìn ra sinh hoạt trong nhà mấy phú hào không đơn giản, Tiểu Xuyên còn phải quản lý công việc làm ăn trong nhà, anh mất tích lâu như thế cũng không biết bên kia đã loạn thành bộ dáng gì?

“Vậy là vụ tai nạn của anh xảy ra ven sông Úc Kim?”

“Đúng vậy, là vào giữa đêm, một chiếc xe hàng lớn đột ngột quay đầu, đuôi xe quét qua khiến xe của tôi bị hất vào trong sông. Thật vất vả mới bò được ra khỏi xe ngoi lên bờ, nhưng lại ngất đi.”

Ngay cả quá trình chi tiết đều nhớ được, như vậy mọi chuyện hẳn là đã điều tra rất tỉ mỉ. Đối với người bình thường mà nói, tai nạn giao thông là tình cờ, thế nhưng nếu xảy ra đối với những cậu ấm nhà giàu thì liền không đơn giản nữa rồi.

Trầm Lạc suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy không hỏi thêm thì tốt hơn, cứng rắn dời đi trọng tâm câu chuyện: “Anh có thể gặp tôi đúng là mạng lớn.”

Tiểu Xuyên cười nói: “Đúng vậy, mạng thật lớn.”

Trầm Lạc lại kể về những chuyện trong bệnh viện, ví dụ như Bảo Bối đã thành công mang thai, con của Loa Lớn cũng đã được đưa đi, bộ dạng đám con của Cầu Cầu rất có cá tính, không cần lo chuyện nhận nuôi, A Phỉ và Manh Manh đều đang mang thai, anh có chút lo lắng không biết Đa Đa có phải là bị cắm sừng hay không….

Tiểu Xuyên cười híp mắt nghe những lời dong dài này, ngược lại anh còn thật thích. Gió xuân mềm mại phớt qua gương mặt, radio trong xe phát ra âm nhạc dịu dàng, cuộc sống như vậy thật đơn giản mà lại vui vẻ.

Lúc đến bệnh viện, Trịnh Gia Mỹ vừa nhìn thấy Tiểu Xuyên đã kêu to một tiếng, chạy đến quan sát anh một vòng từ trên xuống dưới: “Em còn tưởng sẽ không gặp được anh nữa!”

Trầm Lạc liếc ngang: “Nói chuyện kiểu gì thế, cái gì gọi là không gặp được nữa?”

Trịnh Gia Mỹ giải thích: “Người ta dù sao cũng là đã tìm được nhà mình, đương nhiên có thể không cần quay lại. Anh cho là có ý gì chứ?”

Tiểu Xuyên nói: “Lần này trở về để thăm mọi người.”

Vương Vỹ cùng Uông Bác cũng là rất hoan nghênh Tiểu Xuyên, mặc dù bọn họ đều biết gia thế Tiểu Xuyên không tầm thường thế nhưng lúc nói chuyện cũng không có bao nhiêu biến hóa. Dù sao cái nhà phú hào kia cũng chỉ xuất hiện trong miệng của Trầm Lạc, vì vậy mọi người đều cảm thấy Tiểu Xuyên vẫn thân thiện dễ gần như trước kia.

Trầm Lạc đem sổ sách ném cho Tiểu Xuyên: “Thừa dịp anh ở đây thì nhanh chóng tính cho tôi. Vì sao sổ sách đưa anh quản lý xong tôi nhìn lại đau đầu đến vậy?”

Tiểu Xuyên cũng không vạch trần tâm tư lười biếng của Trầm Lạc, chỉ ôm sổ sách chạy qua một bên lật xem.

Bệnh viện tựa hồ đã khôi phục sự yên lặng bình thản trong dĩ vãng, Trầm Lạc cũng hy vọng cuộc sống sẽ mãi trôi qua như thế, chỉ là cuộc đời luôn có tám chín phần không như mong đợi. Đến khi đêm xuống, Tiểu Xuyên lại nói ngày mai sẽ lái xe trở về.

Lúc này Trầm Lạc cũng không cảm thấy tức giận, đối phương vốn là người bận rộn, rút ra một ngày để đến đây cũng không phải chuyện dễ dàng gì.

“Sau này tôi còn thường xuyên quay về.”

Trầm Lạc nặn ra một nụ cười, nói: “Không tiện thì thôi đi, công việc của anh quan trọng hơn.”

Công việc của Trầm Lạc liên quan đến sinh hoạt của vô số chó mèo, công việc của Tiểu Xuyên lại quan hệ đến cuộc sống của vô số con người. Anh cũng không thể quá mức ích kỷ.

Tiểu Xuyên cư nhiên vỗ vỗ đầu anh, nói: “Anh yên tâm, tôi có chừng mực, tập đoàn của chúng tôi có kế hoạch mở rộng tại thành phố này, vì vậy bình thường vẫn rất hay qua lại.”

Trầm Lạc nghe vậy cũng yên lòng hơn một chút: “Vậy là tốt rồi.”

Tiểu Xuyên cười cười, Trầm Lạc tuy rằng miệng lưỡi lợi hại thế nhưng lòng thật rất mềm, so với đám tiểu nhân khẩu phật tâm xà kia thì không biết đáng yêu hơn gấp bao nhiêu lần.

Khi về đến nhà, Trầm Lạc không nhịn được đem việc đại hội biểu diễn ra hỏi Tiểu Xuyên: “Anh nói xem tôi có nên tham gia không? Tôi luôn cảm thấy tham gia sẽ có rất nhiều chỗ tốt, thế nhưng phiền phức cũng nhiều.”

Tiểu Xuyên nói: “Cái đại hội kia tổ chức chính quy sao?”

“Rất chính quy nha? Anh biết có thể bất động sản Tiêu Tương viên không? Là do bọn họ tổ chức.”

“Ồ? Làm sao anh biết?”

Trầm Lạc đem mấy tờ tư liệu kia lấy ra, nói: “Đây là ông chủ của bọn họ đưa đến, anh còn nhớ chúng ta đã từng đi truyền máu cho một con chó hồi tết năm ngoái chứ? Chính là chó của ông chủ Tiêu Tương viên, ông ta còn đặc biệt đến cảm ơn chúng ta, rất thích Chấn Thiên.”

Tiểu Xuyên cầm tư liệu và tấm danh thiếp thếp vàng kia nhìn một chút, trong lòng không quá tư vị, nhà họ Từ muốn mở rộng nghiệp vụ xuống phía nam thì thành phố này liền trở thành một cửa ngõ cực kỳ trọng yếu, mà Tiêu Tương viên cũng được xem như đối tượng hợp tác trọng điểm cần liên hệ. Chỉ là mặc kệ bọn họ liên lạc thế nào bên kia cũng không phản ứng, không ngờ đến chỗ Trầm Lạc lại là đối phương tự đưa lên cửa.

Tiểu Xuyên hít sâu một hơi nói: “Người kia tôi cũng biết, trong việc làm ăn rất có thủ đoạn, có thể xem như ra tay tàn nhẫn. Bất quá chuyện thú vị là ông ta cũng có một mặt dịu dàng, ông ta có một đứa con trai năm nay vừa mười tám tuổi, lúc trước ông ta từng tuyên bố con trai chưa trưởng thành sẽ không suy nghĩ đến chuyện lấy thêm vợ.”

Ý tứ rất rõ ràng, ông là đang lo lắng đứa con này bị uy hiếp, vì vậy dứt khoát không tục huyền.

“Chuyện này tôi biết, chỉ nhìn thái độ của ông ta đối với chó nhà mình là có thể thấy được.” Trầm Lạc nói giọng khẳng định.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *