Manh Sủng Nhật Thường – Chương 52

Chương 52: Đi gặp gia trưởng

Trầm Lạc cũng lười cởi quần áo rồi, anh trực tiếp nằm xuống sau đó say sưa ngắm gương mặt của Tiểu Xuyên, vừa nhìn vừa nghĩ lúc nãy vốn có chút choáng váng, hiện giờ lại khá rồi một chút cũng không buồn ngủ, một chút cũng không mơ hồ.

Không biết qua bao lâu, Trầm Lạc rốt cục cũng không chống đỡ nổi nữa mà nhắm mắt ngủ mất.

Sáng hôm sau khi vừa tỉnh lại liền phát hiện hai người vẫn nằm trên một cái giường, cũng may quần áo đều còn chỉnh tề, nếu không liền bị hù chết rồi.

Sau khi Tiểu Xuyên tỉnh lại liền đi tắm, Trầm Lạc lại cứ ngồi trên giường ngơ ngẩn đờ ra, ‘Tối hôm qua thật sự không phát sinh gì cả, ôi chao!’ Cái loại tiếc nuối, phiền muộn này là chuyện gì xảy ra đây!

Hai người vẫn như thường ngày, sau khi thu thập xong liền xuất phát đi đến bệnh viện, lúc này người trong bệnh viện vẫn còn chưa biết chuyện của Tiểu Xuyên.

Khoảng hơn mười giờ, Tiểu Xuyên nhận được một cú điện thoại, sau đó xoay người nói với Trầm Lạc: “Tôi phải đi gặp bọn họ.”

Trầm Lạc nhất thời cảm thấy trong lòng hoảng hốt, nói: “Tôi đi cùng với anh?”

Tiểu Xuyên nghĩ, tuy rằng đã có thể xác nhận đối phương là người thân của mình không sai biệt lắm, thế nhưng trí nhớ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, đối với bản thân mà nói người làm ông chủ này vẫn có vẻ thân thiết hơn một ít, hơn nữa nếu có ông chủ đi theo có nhiều việc cũng an tâm hơn. Vì vậy Tiểu Xuyên bất giác đáp ứng rồi.

“Tôi còn có mấy việc phải làm cho xong, anh đi nói chuyện với ba người kia một chút đi!”

Tuy rằng rất không muốn từ biệt, thế nhưng cũng không thể không nói một tiếng liền bỏ đi, chào hỏi một chút vẫn nên làm.

Đám người trong bệnh viện đều hết sức kinh ngạc, không nghĩ đến Tiểu Xuyên đột nhiên nói đi liền đi như vậy.

Trịnh Gia Mỹ lôi kéo Tiểu Xuyên hỏi thăm một lúc lâu, chỉ là Tiểu Xuyên lại không có nhiều thời gian để giải thích, Trầm Lạc chỉ rửa tay xong liền bước ra, nói: “Tiểu Xuyên, chúng ta đi thôi, nếu không sợ rằng bọn họ sẽ chờ đến nóng nảy.”

Hai người ra cửa, để lại ba kẻ trong bệnh viện hai mặt nhìn nhau.

Không biết có phải tâm tình bi thương của hai người bọn họ đã ảnh hưởng đến đám động vật trong bệnh viện hay không, bọn chúng cũng nhẹ nhàng nức nở vây quanh hai người giống như đang bày tỏ sự lưu luyến không rời đối với Tiểu Xuyên vậy. Trầm Lạc ở bên cạnh nhìn mà cảm thấy nước mắt của mình cũng sắp trào ra.

Hai người lên xe, cả đám chó mèo cũng muốn đuổi lên theo, Trầm Lạc vội vàng ngăn cản: “Mấy đứa ngoan ngoãn ở lại trong bệnh viện, tao đi một chút sẽ về.”

“Ngao ô ngao ô…”

“Meo meo meo meo meo meo…”

“Uông uông uông…”

Tiếng kêu của đám động vật hòa trộn thành một chuỗi thanh âm lộn xộn, Trầm Lạc cắn răng hạ quyết tâm khởi động xe, nhanh chóng nổ máy chạy đi. Bọn động vật thấy xe nổ máy quả nhiên liền bất động, bởi vì bọn chúng đều biết ở gần xe đang chạy rất nguy hiểm, vì vậy đều không dám tới gần.

Xe chạy lên đường lớn, phía sau cũng không còn động vật đuổi theo, Trầm Lạc thở dài ra một hơi nghiêng đầu nhìn Tiểu Xuyên, quả nhiên thần sắc của đối phương cũng cực kỳ không tốt, phỏng chừng anh cũng không bỏ được những người trong bệnh viện, cũng luyến tiếc đám động vật lông xù kia?

“Sau này nếu có thời gian nhớ về thăm bọn tôi.” Trầm Lạc lên tiếng đánh vỡ trầm mặc.

Tiểu Xuyên nỗ lực xốc lên tinh thần, nói: “Đó là đương nhiên, tôi sẽ rất nhớ mọi người.”

“Như vậy là tốt nhất.” Trầm Lạc nói.

Hai người anh một câu tôi một câu trò chuyện, xe rất nhanh đã lái đến trước một khách sạn, Trầm Lạc vừa nhìn qua liền biết tiền phòng một đêm ở nơi này nhất định đủ cho đám động vật trong bệnh viện ăn no rất nhiều ngày.

Hai người ăn mặc có chút quê mùa thậm chí phải nói là keo kiệt, cũng may là không bị bảo vệ cản lại không cho vào.

Bọn họ vừa bước đến đại sảnh đã có một người mặc tây trang đen ra đón, cực kỳ cung kính nói: “Cậu cả, ông chủ và phu nhân đều đang ở trong phòng chờ cậu!”

Tiểu Xuyên gật đầu bước thẳng về phía thang máy.

Người mặc tây trang đen vội vàng đi theo thấp giọng hỏi: “Xin hỏi vị này là?”

Sắc mặt của Tiểu Xuyên nhàn nhạt, lúc này Trầm Lạc mới phát hiện người này đã bắt đầu bưng lên mặt mũi rồi, từ lúc người mặc tây trang đen kia xuất hiện Tiểu Xuyên đã bắt đầu bày ra dáng vẻ, khí thế cũng không kém một chút nào, một Tiểu Xuyên như vậy anh cũng chưa từng thấy qua.

Trong lòng Trầm Lạc không khỏi có chút chùng xuống, không ngờ đến người kia còn có lúc sẽ bày ra kiểu cách như vậy, mình chưa từng nhìn tháy một mặt này không biết là nên cảm thấy may mắn hay khổ sở.

“Anh ấy là bạn của tôi.” Tiểu Xuyên tiếc chữ như vàng.

Ba người trầm mặc bước vào thang máy, người mặc tây trang vô cùng quen thuộc quẹt thẻ ấn số tầng, Trầm Lạc vừa nhìn, là tầng cao nhất của khách sạn. Có người nói tầng càng cao phòng càng tốt, xem ra người nhà của Tiểu Xuyên quả thực rất có tiền.

Lên đến nơi, người mặc tây trang trước hết chờ hai người bước ra ngoài rồi mới rảo bước vượt lên dẫn đường.

Đợi khi nhìn thấy cửa phòng Trầm Lạc mới phát hiện mình có chút khẩn trương thấp thỏm, anh vô thức liếc nhìn Tiểu Xuyên, chỉ thấy sắc mặt đối phương nhàn nhạt không có một chút biểu hiện kích động nào. Chuyện này nhìn đi nhìn lại đều thấy giống như Trầm Lạc mới là người phải đi nhận thân nhân vậy.

Trầm Lạc không muốn bại bởi Tiểu Xuyên quá nhiều, vì vậy liền nỗ lực khiến mình trấn định lại.

Sau khi gõ cửa ba tiếng, cánh cửa liền được mở ra, Trầm Lạc chỉ thấy trước mắt sáng ngời, nơi này làm sao lại là khách sạn, rõ ràng là phòng khách của đại gia mà!

Vừa bước vào đã thấy một bộ salon kiểu âu hoa văn đỏ vàng đan xen có vẻ cực kỳ lộng lẫy huy hoàng, trên mặt đất còn trải thảm lông cùng phong cách, các loại vật phẩm trang sức bày trí trong phòng đều toát lên vẻ xa hoa.

Trên salon đã có vài người ngồi chờ, lúc Tiểu Xuyên vào cửa một người phụ nữ mặc sang trọng liền đỏ mắt nhào đến: “Tân Xuyên!”

Tiểu Xuyên đỡ lấy người phụ nữ kia nhẹ nhàng vỗ lưng bà, động tác vô cùng mềm mại nhằm giúp bà trấn an tâm tình, động tác này của Tiểu Xuyên khiến sắc mặt của hai người đàn ông còn lại đều hòa hoãn hơn rất nhiều. Bề ngoài của Tiểu Xuyên quả thực rất có sức thuyết phục, thế nhưng gương mặt không phải là tất cả, vì vậy có đôi khi một vài thói quen nhỏ như thế càng khiến người ta dễ nhận ra nhau hơn.

Một lát sau, mọi người đều ngồi xuống ghế salon, hai người mặc tây trang đen đoán chừng có trách nhiệm như trợ lý, người vừa rồi dẫn đường cho bọn họ vẫn đứng, người còn lại thì đã ngồi xuống.

Trầm Lạc cũng theo Tiểu Xuyên ngồi xuống, anh nhìn quanh một vòng thấy không chỉ tâm tình của bà Từ có chút bộc phát không khống chế được, ngay cả đôi mắt của ông Từ cũng có chút đỏ lên thì không khỏi âm thầm kinh ngạc. Xem ra bọn họ đã rất tin tưởng Tiểu Xuyên là con trai của họ.

Bà Từ kéo tay Tiểu Xuyên hỏi han một vài vấn đề, Tiểu Xuyên không mặn không nhạt trả lời, nếu không phải Trầm Lạc đã cùng Tiểu Xuyên sớm chiều chung sống hơn nửa năm nhất định sẽ cho rằng tính cách của đối phương chính là loại không mặn không nhạt như thế!

Đợi sau khi song phương đều đã hỏi han xong, ông Từ lại lên tiếng: “Xin hỏi vị này chính là?”

Lần này Tiểu Xuyên có vẻ nhẫn nại hơn một chút, nói: “Đây là Trầm Lạc, bằng hữu của con, chính anh ấy đã cứu con.”

Ông Từ liền nở nụ cười, nói: “Cám ơn cậu, cậu Trầm.”

Là người làm ăn, Trầm Lạc rõ ràng nhìn ra đó chính là nụ cười bảng hiệu căn bản không mang theo chút tình cảm nào, chỉ là khách sáo bên ngoài mà thôi, vì vậy anh cũng đáp lại đồng dạng: “Không cần cảm tạ.”

Bà từ chú ý đến quần áo trên người Tiểu Xuyên, nói: “Tân Xuyên, mẹ có mua một ít quần áo mang đến cho con, đều là kiểu dáng trước đây con thích mặt. Đợi lát nữa con thay đồ rồi chúng ta cùng đi ăn cơm!”

Tiểu Xuyên liếc nhìn Trầm Lạc, nói: “Cứ thong thả đã, trước hết con sẽ nói một chút về những chuyện đã trải qua trong thời gian này.”

Tiểu Xuyên đem những chuyện từ lúc mình tỉnh lại ở bệnh viện rồi đến làm việc cho Trầm Lạc đều kể lại một lần, bốn người trong phòng đều lộ ra biểu tình kỳ quái. Phải nói, Từ Tân Xuyên tuy rằng không phải cung xử nữ nhưng tính sạch sẽ còn hơn cả người thuộc cung xử nữ, có thể nói đã gần tiếp cận thói quen cưỡng chế rồi, không ngờ đến lại có thể làm việc ở bệnh viện thú y, hơn nữa còn là loại công việc thường xuyên tiếp xúc với chất bẩn này!

“Nửa năm này, con nhất định phải cảm tạ tiểu Lạc đã cho con một chỗ dung thân, nếu không con cũng không biết chính mình phải sống như thế nào. Cha, Mẹ! hai người nói có đúng không? “

Trầm Lạc bị một tiếng ‘Tiểu Lạc’ kia kích thích đến cả người đều run lên, trước đây Tiểu Xuyên vẫn chỉ gọi anh là ông chủ!

Ông Từ bà Từ đều gật đầu, nói: “Đương nhiên là phải.”

Bất quá hai người đều rất thông minh, không hề đề cập đến những vấn đề trả thù lao gì đó, việc này vẫn nên âm thầm làm thì tốt hơn.

“Cậu Trầm, tôi có thể hỏi cậu vài vấn đề không?” Ông Từ lên tiếng hỏi, Trầm Lạc đột nhiên cảm thấy có chút áp lực, không biết có phải là do thanh điệu ôn tồn của ông Từ rất có khí thế của người ngồi ở vị trí quyền lực nhiều năm, do bình thường luôn phải ra quyết sách chỉ đạo nên bất giác ẩn chứa một cỗ uy thế, khiến cho người ta vừa nghe đã cảm thấy áp bách.

Trầm Lạc nói: “Xin bác cứ nói.”

“Cậu đã gặp Tân Xuyên nhà chúng tôi dưới tình huống thế nào?”

Trầm Lạc đem việc mình phát hiện Tiểu Xuyên trong lúc đang câu cá kể lại một lần.

Ông bà Từ trao đổi một ánh mắt với nhau, việc này đương nhiên bọn họ đã điều tra xong từ sớm, lúc này nghe lại một lần nữa hiển nhiên không có gì khác biệt.

Mà chuyện hai vợ chồng tạm thời vẫn chưa làm rõ được chính là, Từ Tân Xuyên vì sao phải chạy từ thành phố cần bàn công việc bên kia mà đến tỉnh B, còn gặp tai nạn trên đường. Là loại tai nạn gì mới khiến anh xuất hiện ở bãi sông trong tình trạng như vậy, bên cạnh không có giấy tờ gì, ngay cả xe cũng không thấy.

Tiểu Xuyên tắm rửa một lần, thay quần áo bà Từ mang đến, chờ đến lúc anh bước ra lần nữa Trầm Lạc cảm giác mắt mình cũng sắp mù rồi.

Mợ nó! Vốn đã đủ đẹp trai rồi có được không! Còn ăn mặc thành như vậy! Đơn giản là muốn mạng người mà! Trầm Lạc cảm giác như máu mũi của mình cũng sắp phun ra rồi.

Lúc này trên người Tiểu Xuyên mặc áo sơ mi trắng, bên ngoài là tây trang định chế, toàn thân giống như đang lóe sáng bốn chữ: Ta rất tuấn tú.

Trầm Lạc không khỏi nhớ đến lần đầu tiên lúc anh nhặt được Tiểu Xuyên, trên người đối phương cũng mặc một bộ tây trang cao cấp như vậy, tuy rằng quần áo lúc đó đã có chút biến hình thế nhưng cũng không làm tổn hại vẻ đẹp của nó. Khi ấy chính anh còn cảm thấy đáng tiếc một phen, bởi vì tây trang một khi đã ngâm nước như vậy liền trực tiếp bị hủy rồi.

Tiếp theo đoàn người di chuyển đến phòng ăn, Trầm Lạc làm một kẻ quê mùa duy nhất giữa đám người ăn mặc hoa lệ thì không khỏi có chút đứng ngồi không yên, giống như ánh mắt của mọi người đều đang dán lên người anh vậy.

Tiểu Xuyên lại không có chút kiêng kỵ nào tiêu sái ngồi xuống cạnh anh, Trầm Lạc cảm giác bản thân cũng sắp bị so với bụi bặm rồi.

Theo cách thông tục mà nói cũng chính là, trong chốc lát liền bị nghiền thành mảnh nhỏ.

Lúc ăn cơm bà Từ hỏi Trầm Lạc không ít vấn đề, trọng tâm câu chuyện được dời lên bệnh viện của anh, không khí cũng buông lỏng hơn rất nhiều.

“Bệnh viện của cậu còn thu nhận động vật lang thang? Thật rất có lòng bác ái.”

“Cảm ơn bác gái khích lệ.”

Bữa cơm này có thể nói khách và chủ đều vui mừng, chỉ là Trầm Lạc lại cảm thấy không quá có mùi vị, một bữa cơm phải trả mấy nghìn đồng tiền, thật quá xa xỉ rồi! Chỉ là nghĩ nghĩ một chốc Trầm Lạc lại khinh bỉ chính mình, những lúc như thế này không nên vì một vấn đề nho nhỏ khiến mất vui.

Cơm nước xong, Trầm Lạc chuẩn bị trở về, anh nhìn Tiểu Xuyên hôm nay được tạo hình rực rỡ hẳn lên trong lòng tràn đầy phức tạp, không biết nên nghĩ thế nào. Có thể sau này hai người sẽ thực sự trở nên xa lạ, bọn họ vốn là người của hai thế giới, chỉ là vì Tiểu Xuyên gặp chuyện ngoài ý muốn nên mới có thể quen nhau, mà Tiểu Xuyên vốn là vương tử gặp truân chuyên, đến cuối cùng vẫn phải trở về lâu đài to lớn.

Lúc Tiểu Xuyên đi ra tiễn Trầm Lạc, cái người mặc tây trang đen kia vẫn theo sát phía sau, tựa như sợ Tiểu Xuyên sẽ chạy mất vậy.

Trầm Lạc suy nghĩ một chút, anh cảm thấy mình vẫn nên mỉm cười cáo biệt thì dễ nhìn hơn một chút, là đàn ông khóc lóc cái gì, quá ẻo lả rồi. Vì vậy anh gắng gượng lộ ra một nụ cười, nói: “Sau khi trở về thì sống cho thật tốt, cũng làm việc thật chăm chỉ, phải nhớ đến chúng tôi đó.”

Lông mi của Tiểu Xuyên run lên: “Còn cần anh nhắc? Có thời gian tôi sẽ liên lạc với anh.”

Trái tim của Trầm Lạc hơi hẫng, nhịn không được, hỏi: “Có thể khiến anh phiền phức không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *