Manh Sủng Nhật Thường – Chương 50

Chương 50: Kỹ năng thần kỳ của Collie

Lúc người phụ nữ kia vẫn còn giật mình, Trầm Lạc đột nhiên lộ ra một nụ cười, đương nhiên nếu có người quen ở đây vừa nhìn liền hiểu, đây chỉ là nụ cười nghề nghiệp mà thôi.

“Xin chào quý khách, mời ngồi!”

Người phụ nữ kia bị con trai năm chặt không thể đi được, đành phải ngồi xuống salon, Trầm Lạc lại rót một chén nước đưa đến trước mặt cô, thái độ như vậy trái lại khiến cô cảm thấy kỳ quái.

“Đây là con trai của chị?”

Người phụ nữ không trả lời, chỉ dùng ánh mắt hồ nghi nhìn Trầm Lạc.

Trầm Lạc mới không sợ những thứ này, anh nói: “Tôi thấy đứa trẻ này rất tốt, rất có kiên nhẫn lại có nghị lực, hơn nữa tính cách tỉ mỉ cẩn thận, nếu như bồi dưỡng thật tốt sau này nhất định sẽ thành tài.”

Người phụ nữ kia nghe được Trầm Lạc khen con trai mình thì lửa giận cũng nguôi đi không ít, chỉ là sắc mặt vẫn còn chút cứng rắn, bất quá giọng điệu cũng là hạ xuống mấy phần.

“Đứa trẻ này thực sự làm tôi phiền chết, tính tình quật cường còn cố chấp, lại không thích nói chuyện. Người lớn hỏi bé muốn thế nào bé chết sống cũng không trả lời, thực sự là nặng nhẹ không chịu.”

Người phụ nữ kia cũng không tiện thuận theo Trầm Lạc tâng bốc con mình, vì vậy chỉ có thể tìm cách khách sáo chê trách.

Trầm Lạc liếc nhìn đứa trẻ kia, bé đang dùng tư thế đứng tiêu chuẩn ngoan ngoãn cúi đầu, nhìn không thấy biểu tình. Bất quá đứa trẻ nào nghe được mẹ nói về bản thân như vậy trong lòng khẳng định cũng không thoải mái.

Trầm Lạc nói: “Nghe chị nói kìa, đứa bé nào không có một chút bướng bỉnh chứ? Những đứa trẻ khác nếu không phải lên mạng chơi game thì cũng tụ tập với nhau đi làm chuyện xấu. Đứa trẻ này tuy rằng hướng nội một chút, thế nhưng so với những đứa trẻ nghịch ngợm kia không phải tốt hơn rất nhiều sao?”

“Cũng đúng.” Người phụ nữ cảm thấy chuyện này cũng không có chỗ nào để phản bác, con của cô tuy rằng cứng mềm đều không ăn thế nhưng ít nhất cũng bớt lo rất nhiều. Sát vách nhà cô cũng có một bé trai, ba ngày hai lần gây họa, mỗi ngày cô nghe tiếng khóc lóc kể lể từ nhà bên truyền đến lỗ tai cũng sắp mọc kén rồi.

“Vậy thành tích của đứa trẻ này bình thường thế nào?”

Người phụ nữ vừa nghe đến chuyện này cũng là phiền lòng, nói: “Cũng bình thường thôi, là loại không quá tệ nhưng cũng không được ưu tú, điểm số luôn ở khoảng bảy, tám. Con nhà người ta có lúc thi tốt một chút, có lúc lại thiếu một chút, còn thằng bé này cứ trên không ra trên dưới không ra dưới lay lắt khoảng giữa như vậy, thật sự khiến tôi lo đến phát hoảng.”

Trầm Lạc cũng hiểu được không có gì để nói, phụ huynh chính là như vậy, luôn cảm giác con cái nhà mình phải làm được tốt nhất, vì vậy không ngừng bức bách trẻ con. Nếu trẻ con tiến bộ thường cũng chẳng khen ngợi gì, cảm thấy đó là việc hiển nhiên, vừa thụt lùi một chút liền đối mặt với đủ loại trách phạt nghiêm khắc, cũng khó trách hiện tại có rất nhiều trẻ con tiêu cực bất cần.

Trầm Lạc nói: “Bảy, tám điểm cũng đã không sai rồi, thành tích như vậy cũng là thuộc loại khá giỏi, chỉ cần nỗ lực một chút liền xuất sắc.”

“Thế nhưng thằng bé này lại không muốn đấy!” Người phụ nữ nói đến đây hiển nhiên là cực giận, vươn tay dùng sức vỗ đầu con trai một chút, một bộ chỉ hận rèn sắt không thành thép.

Trầm Lạc cười ha hả nói: “Trẻ con bình thường trí lực cũng không sai biệt lắm, thành tích tốt hay xấu trên căn bản là do có nỗ lực hay không mà thôi. Nếu đứa trẻ này bỏ được khúc mắc nhất định sẽ cố gắng hơn nhiều.”

“Cái gì khúc mắc?” Người phụ nữ nọ cảm thấy rất kỳ quái, cô cho rằng trẻ con tâm tư đơn giản, yêu cầu cũng đơn giản, sinh hoạt hiển nhiên càng trực tiếp hơn, làm gì có loại suy nghĩ phức tạp quanh co kia chứ.

Trầm Lạc nói: “Theo tình huống này mà xem, kỳ thực tôi cảm thấy nuôi trẻ con cũng giống như nuôi thú cưng, không chỉ phải quan tâm chuyện ăn uống ngủ nghỉ mà còn phải quan tâm suy nghĩ của chúng, tâm lý của chúng.”

Người phụ nữ cũng không để ý chuyện Trầm Lạc đem trẻ con so sánh với động vật, trái lại cảm thấy rất hiếu kỳ: “Động vật cũng có tâm trạng sao?”

Trầm Lạc dùng ngữ khí hiển nhiên nói: “Thật sự là có, suy nghĩ của động vật tuy rằng hơi đơn giản thế nhưng cũng sẽ có tâm sự. Ví dụ như mỗi ngày chị đi làm về đều có thói quen ôm bọn chúng một chút, bỗng nhiên có một ngày lại không ôm nữa, bọn chúng sẽ tưởng chị không còn thích mình. Nói ví dụ như, nếu gặp phải người nào bắt nạt bọn chúng bọn chúng đều sẽ nhớ kỹ, lần sau liền trốn tránh đối phương, đừng xem thường tâm tư của động vật.”

Kỳ thực còn có nhiều chuyện hơn nữa mà Trầm Lạc không nói ra, dù sao có nói nhiều người cũng không chịu tin.

Người phụ nữ kia cảm thấy cũng rất có đạo lý, nói: “Như vậy bọn chúng cũng rất có đầu óc nha.”

Trầm Lạc liền thừa dịp tiến tới: “Cũng là vậy, trẻ con cũng cần quan tâm như thú cưng thôi, phải quan tâm nhiều một chút, có chuyện mới biết cách để giải quyết.”

Người phụ nữ lại cảm thấy thật khó khăn: “Thần Dật nhà tôi không thích nói chuyện, nghĩ gì cũng để trong lòng, tôi không biết vấn đề ở nơi nào làm sao mà giải quyết?”

Trầm Lạc nói: “Hiện tại không phải có cơ hội rồi sao, thằng bé thích con mèo này như vậy, nếu bé đã muốn nuôi chị liền nói điều kiện với bé. Trước hết mang về, nếu như kỳ thi tháng sau không đạt được thành tích chị yêu cầu,như vậy lại đem mèo trả về.”

Người phụ nữ không dứt khoát đồng ý trái lại có chút cân nhắc, một chốc nhìn con trai một chốc lại nhìn mèo mắt xanh, hiển nhiên đang do dự có nên đồng ý hay không.

Trầm Lạc lại hướng về phía đứa trẻ đang cúi đầu nháy mắt, còn tưởng đứa bé kia không thấy được, nào ngờ đối phương lại đột nhiên mở miệng: “Mẹ, chúng ta đưa Lam Tinh về nhà trước có được không, nếu như ba môn còn đều không được chín điểm chúng ta liền trả mèo lại.”

Trầm Lạc không ngờ đến đứa trẻ này ngay cả tên cho mèo cũng đã đặt sẵn rồi, mấu chốt là còn chưa thương lượng với anh nha! Quả nhiên đứa trẻ bướng bỉnh cho dù có hướng nội cũng vẫn cứ bướng bỉnh.

Người mẹ do dự một lúc lâu mới quyết định: “Được rồi, một tháng sau chúng ta liền xét lại, nếu con có môn nào dưới chín điểm mẹ liền đem nó đuổi về đây.”

Cuối cùng cũng đã đưa được người vào tròng, Trầm Lạc nhất thời cười rộ lên, thứ anh muốn chính là hiệu quả này.

Cậu bạn trẻ Thần Dật này nếu đã đặt tên cho mèo là Lam Tinh anh cũng không tiện đổi lại, cứ trực tiếp gọi Lam Tinh là xong, sau đó liền thực hiện theo trình tự nhận nuôi bình thường. Người nhận nuôi ghi tên Thần Dật, mà mẹ của bé làm người giám hộ cũng phải ký tên lên hiệp nghị, vì vậy cái thủ tục này làm ra còn có chút phiền phức.

Thừa dịp mẹ của cậu bé đang ký tên hỏi thăm những điều khoản, Trầm Lạc liền kéo cậu bé đến nói nhỏ: “Trở về nhớ phải chăm sóc con mèo này, còn phải nỗ lực học tập, đừng tiếp không thèm để ý thành tích nữa.”

Thần Dật rất kinh ngạc, bé quả thực là không thèm để ý đến thành tích, bài học trong lớp đối với bé một chút cũng không khó, thế nhưng bé không muốn thi được điểm cao, chủ yếu chỉ muốn nhìn biểu tình bất đắc dĩ của cha mẹ mà thôi.

Trầm Lạc trong lòng thầm mắng đúng là trẻ con ngỗ nghịch, vì muốn chống đối với cha mẹ ngay cả thi cử cũng không chịu làm cho tốt, thực sự là ăn gan hùm mật gấu rồi.

“Kỳ thực anh rất muốn nuôi Lam Tinh,” Trầm Lạc cố ý nói, “Bộ dạng của nó xinh đẹp như vậy, cũng rất ăn ảnh, có thể giúp bệnh viện của anh thu hút không ít khách hàng!”

Cậu bé học sinh tiểu học kia trừng lớn đôi mắt đen trắng rõ ràng của mình nhìn Trầm Lạc, vẻ mặt cực kỳ khinh thường, hiển nhiên đối với cách suy nghĩ của Trầm Lạc cảm thấy rất hèn mọn.

Bị một học sinh tiểu học xem thường như vậy Trầm Lạc chỉ có thể âm thầm giơ ngón tay giữa lên trong lòng, vì một con mèo anh làm đến như vậy cũng là hết sức rồi.

Sau khi giải quyết vấn đề của cậu bé này xong mọi người đều thở dài một hơi. Lam Tinh là một con mèo rất xinh đẹp, lại thích làm nũng, nếu như nó có thể tìm được một ngôi nhà mới cũng là chuyện rất tốt.

Vết thương trên người Border Collie cũng đã gần như khỏi hẳn rồi, nó bắt đầu theo Trầm Lạc về nhà, đem vị trí trong bệnh viện nhường ra cho những động vật khác.

Tối hhôm đó khi Trầm Lạc đang ngủ say đột nhiên bị một trận tiếng ngáy như sấm sét dánh thức, anh mở to ánh mắt còn kéo sương mù của mình ngẩng đầu nhìn quanh một chút lại không thấy ai. Tiếng ngáy lúc nãy quả thực là vang trên trời đất, Trầm Lạc rất nhanh liền tỉnh táo lại.

Nhà của Trầm Lạc ban đêm không khóa cửa, bởi vì một vài còn chó như Ethan sẽ tự mình ra vào, thế nhưng có vài con chó chỉ biết cách ra không thể vào được, thỉnh thoảng cũng sẽ tạo ra tiếng vang lớn gọi cửa. Thế nhưng thanh âm kia rõ ràng là vang lên ngay trong phòng, ở đây còn có vài con chó đang ngủ, chẳng lẽ là do đám chó phát ra?

Trầm Lạc cầm lấy điện thoại mở chức năng đèn pin, chiếu chiếu một vòng phát hiện Ethan đang nằm dưới chân giường, mấy con chó khác đều tự tìm nơi ngủ rồi. Tìm tới tìm lui, Trầm Lạc phát hiện thanh âm kia tựa hồ đến từ con chó Collie nọ, đây là lần đầu tiên con chó này về nhà ngủ, Trầm Lạc cũng không biết nó có tật ngủ ngáy hay không.

Trầm Lạc đứng lên mở đèn, một vài con chó nghe được động tĩnh đã thức dậy, có chút ngơ ngác nhìn quanh, có vài con chó vẫn chưa tỉnh hẳn nhưng rất nhanh cũng bị làm cho giật mình, chỉ có con Collie kia là ngủ đến mê man.

Trầm Lạc quả thực là chịu đủ nó rồi.

Anh bước đến đứng ở bên cạnh Collie một lúc lâu, nó vẫn không có phản ứng gì, chỉ nhìn chuyện này là biết con chó trước mặt không thích hợp nuôi giữ nhà.

Trầm Lạc thở dài một hơi chuẩn bị đánh thức Collie, kết quả đột nhiên nó ngáy ra một hơi thật dài, lần này tiếng ngáy vừa dài vừa lớn thậm chí khiến nó tự giật mình hoảng sợ, mở mắt ra gào khóc hai tiếng nhìn một vòng xung quanh, tựa như đang hỏi vừa có chuyện gì xảy ra vậy.

Trầm Lạc biết con chó này là đang tìm xem thứ gì vừa đánh thức chính mình, chỉ là trên thực tế nó đã bị tiếng ngáy của bản thân đánh thức! Thực sự quá thần kỳ rồi!

Trầm Lạc đột nhiên cảm thấy, không hiểu vì sao anh luôn gặp được một ít động vật thần kỳ như vậy.!

Collie quay về phía Trầm Lạc sủa hai tiếng, bởi vì nó nghĩ vừa rồi là Trầm Lạc đánh thức nó!

Trầm Lạc động vật con chó không có chút tự trọng này đã cạn lời, trực tiếp tắt đèn đi ngủ.

Chỉ là vừa nằm xuống anh lại nghe một trận tiếng meo meo kéo dài, chỉ là thanh âm lần này còn không quá chính tông, nghe vào có chút kỳ lạ. Trầm Lạc mạnh mẽ từ trên giường bật dậy. Mợ nó, con chó kia cư nhiên còn học tiếng mèo kêu! Mẹ kiếp, thảo nào hôm đó lúc mang nó về anh luôn cảm thấy mình đã nghe được tiếng mèo, hóa ra không phải anh nghe lầm, là thật!

Trầm Lạc mở đèn, nào ngờ lại nghe thêm một tràng chít chít chi chi, cái đệch, hóa ra còn không chỉ có một môn ngoại ngữ, quả nhiên quá thần kỳ!

Thấy Trầm Lạc tỉnh lại chó Collie liền khôi phục thành tiếng chó sủa gâu gâu, nó chỉ không ngờ rằng mình đã hoàn toàn bại lộ.

Trầm Lạc tắt đèn ngồi yên vài phút mới bình tĩnh được tâm tình, một lần nữa nằm xuống, thế nhưng lại trợn tròn mắt không ngủ được, con chó này đã cho anh một kích thích rất lớn.

Trong đầu Trầm Lạc còn đang loạn cào cào thì cửa phòng lại bị đẩy ra: “Tôi nghe trong phòng anh có tiếng động lạ, có chuyện gì sao?”

Trầm Lạc quay đầu nhìn lại, là Tiểu Xuyên.

“Không có, la tiếng ngáy của con Collie kia đánh thức tôi, anh cũng bị nó đánh thức sao?”

Lúc này Tiểu Xuyên đang mặc một cái áo ba lỗ, đầu tóc rối tung, hai mắt mơ màng, sau lưng của anh có ánh đèn từ phòng khách chiếu vào, trong phòng Trầm Lạc thì vẫn tối đen, ánh sáng xuyên qua cái quần ngủ mỏng manh làm rõ đường viền của đôi chân chắc nịch. Trầm Lạc không khỏi cảm thấy cổ họng khô khốc, anh nuốt hai ngụm nước bọt mới thả lỏng được một ít, nói: “Anh mau đi ngủ đi, hôm nay còn có chút lạnh, đừng để bị cảm.”

Tiểu Xuyên thấy thực sự không có chuyện gì mới gật đầu nói: “Được rồi, anh cũng ngủ đi thôi!”

Cửa vừa đóng lại Trầm Lạc liền thở dài một hơi, hai mắt nhắm nghiền, chỉ là trong lòng có chút tiếc nuối.

Ngày hôm sau lúc Trầm Lạc đem chuyện này lặng lẽ nói cho Tiểu Xuyên, Tiểu Xuyên còn cảm thấy cực kỳ kinh ngạc. Một con chó vừa có thể học mèo kêu lại có thể học chuột chít, quả thực quá thần kỳ rồi!

“Chuyện này chúng ta vẫn đừng nên nói ra ngoài, đối với nó cũng không phải chuyện tốt.” Tiểu Xuyên nói.

Trầm Lạc nghe vậy liền cực kỳ hài lòng, quả nhiên chỉ có Tiểu Xuyên hiểu anh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *