Manh Sủng Nhật Thường – Chương 48

Chương 48: Chó Pitbull xem mắt

Sau khi vào cửa, Trầm Lạc đứng ra giới thiệu một chút, hai bên chào hỏi xong dì Trần và Lý Kim Châu cũng ngồi xuống.

Hai con chó không nhận được mệnh lệnh của chủ nhân cũng không làm ra hành động gì, hơn nữa bọn chúng bởi vì không ý thức được bề ngoài của mình cho nên đối với con còn lại cũng không có bao nhiêu phản ứng.

Hướng Úy Nhiên là tương đối chủ động vậy nên trước hết giới thiệu một chút về mình, sau đó lại nói về trạng thái của Bảo Bối. Dì Trần nghe được rất nghiêm túc, Lý Kim Châu tuy rằng vẫn đang vuốt ve Kim Cang, thế nhưng hiển nhiên cũng đã dựng thẳng lỗ tai nghe ngóng.

Hai bên trò chuyện một lát, dưới tình huống được Hướng Úy Nhiên đồng ý, dì Trần liền để Kim Cang tiếp xúc gần hơn với Bảo Bối.

Kim Cang liếc nhìn dì Trần tựa hồ có chút không rõ, bất quá vẫn là bước đến ngửi ngửi Bảo Bối.

Đối với chó mèo mà nói, mùi có thể truyền đạt rất nhiều tin tức, lúc bọn chúng gặp nhau thường thích ngửi mông đối phương cũng là một loại thể hiện, bởi vì bọn chúng có thể từ mùi vị thu được rất nhiều tin tức của đối phương.

Kim Cang vây quanh Bảo Bối vài vòng, hiển nhiên đã có chút hứng thú nên vẫn cứ bám sát bên cạnh. Bảo Bối có chút khẩn trương mở to hai mắt, cái cổ vươn ra vẫn không nhúc nhích.

Trầm Lạc thấy Bảo Bối khẩn trương như vậy vừa buồn cười lại vừa hết cách. Lá gan của Bảo Bối vốn không nhỏ, thế nhưng có thể do mùi của Kim Cang khiến nó cảm thấy đối phương rất mạnh, lúc này Kim Cang lại hướng về phía nó ngửi đến ngửi đi, nó không biết Kim Cang muốn gì cho nên lại rất khẩn trương.

Hai con chó cứ như vậy một lúc lâu, sau đó Bảo Bối mới khá hơn một chút.

Trầm Lạc nghĩ nghĩ nói: “Nếu không, Úy Nhiên và cô Lý liền dẫn bọn chúng ra công viên dạo? Có thể sẽ có hỗ trợ.”

Trầm Lạc chưa bây giờ làm mai cho động vật, lần này cũng là nhắm mắt làm liều. Anh nghĩ để hai con chó ở trong nhà nhìn nhau chằm chằm cũng không có ích gì, khả năng làm thân không lớn, còn không bằng dẫn ra công viên thư giãn một chút, biết đâu còn có thể thả lỏng, tiến triển thần tốc.

Dì Trần gật đầu: “Giống như người đi xem mắt cần không gian riêng vậy, hai đứa cứ dẫn bọn nó tản bộ vài vòng, để bọn chúng tiếp xúc với nhau thử xem.”

Lý Kim Châu vừa Hướng Úy Nhiên đều gật đầu đồng ý.

Sau đó hai con chó đều được gắn dây dắt, đưa nhau ra ngoài.

Trầm Lạc cũng không bận bịu gì liền nói chuyện phiếm với dì Trần, anh vốn là loại người mồm miệng lưu loát biết cách ăn nói, lại mở bệnh viện hơn ba năm, môi lưỡi càng lúc càng trơn tru, muốn chọc cho phụ nữ trung niên như dì Trần tươi cười vui vẻ cũng không phải chuyện khó gì.

Hướng Úy Nhiên và Lý Kim Châu tản bộ khoảng hơn 30f liền quay về, biểu tình trên mặt cũng không có gì đặc biệt.

Hướng Úy Nhiên chủ động nhắc đến tình huống ở chung của hai con chó: “Tuy rằng bọn chúng không có thân cận hơn, thế nhưng tôi cũng không cảm thấy bọn chúng bài xích nhau. Cô Lý thấy thế nào?”

Lý Kim Châu suy nghĩ một chút cũng đồng ý với những lời này, còn bổ sung: “Loại chuyện vừa gặp đã yêu ngay cả với loài người cũng là hiếm thấy, huống chi là động vật.”

Trầm Lạc không khỏi nhớ đến Loa Lớn, hình như nó đối với Đại Mỹ Nhân là vừa gặp đã yêu nha!

Chó không phải người, không thể nói ra cảm thụ và suy nghĩ của mình, vì vậy chủ nhân chỉ có thể dựa theo biểu hiện của bọn chúng mà phỏng đoán.

Trầm Lạc thấy hai bên đối với thái độ của chó cưng tựa hồ rất không xác định, cân nhắc một chút rồi nói: “Nếu không để tôi hỏi xem bọn chúng có vừa ý không?”

Ba người Hướng Úy Nhiên đều nhìn về phía anh, Trầm Lạc cười cười nói: “Dù sao cũng đã tiếp xúc với động vật nhiều như vậy, bằng kinh nghiệm cũng có thể đoán được một chút.”

Hai bên nghe vậy đều đồng ý, cảm thấy Trầm Lạc còn có thể giúp động vật tìm đối tượng, như vậy hẳn có thể hiểu được cảm tình của bọn chúng như thế nào.

Trầm Lạc trước hết dẫn Kim Cang vào phòng, bắt đầu dùng năng lực đối thoại với nói. Kim Cang là một con chó rất thôgn mình, hơn nữa Trầm Lạc luôn cảm thấy nó có phong phạm của đại tướng, rất trầm ổn, rất độ lượng.

Trầm Lạc giải thích với Kim Cang một chút cái gì là xem mắt, cái gì là bạn gái và vợ, Kim Cang nghe qua liền hiểu, chỉ là trong lòng còn có chút kỳ quái.

“Bảo Bối và mày là cùng một giống chó, nếu lấy nhau sẽ sinh ra chó con giống mày. Nếu như mày thích nó có thể nói, nếu không thích cũng nên nói ra.”

Kim Cương nghiêng đầu nhìn Trầm Lạc ư ử hai tiếng, nó quả thực cảm thấy khí tức của Bảo Bối có chút quen thuộc, lúc này mới nghĩ đến hóa ra là có chút giống mình. Nó cảm thấy mình cũng không chán ghét Bảo Bối, thậm chí có chút yêu thích, thế nhưng chưa nghĩ đến chuyện cùng đối phương sinh chó con.

Trầm Lạc thoải mái nói: “Không có chuyện gì, cảm tình là có thể bồi dưỡng! Sau này mày lại tiếp xúc với vài con chó khác, lại nhớ đến Bảo Bối, lúc đó hẳn quyết định xem Bảo Bối có thích hợp với mày hay không.”

Chó có thể lai tạp, nếu như không phải chủ nhân muốn có đời sau thuần chủng, như vậy tùy tiện tìm môt giống khác giao phối cũng không phải chuyện khó.

Kim Cang suy nghĩ một chút, hiển nhiên nhớ đến đám Poodle chân ngắn ồn ào và Husky điên loạn ngốc nghếch đã từng gặp, nhất thời nó liền cảm thấy Bảo Bối đúng là một con chó cực kỳ yên tĩnh.

Sau khi nói chuyện với Kim Cang xong, Trầm Lạc lại tìm Bảo Bối dò hỏi.

Bảo Bối là một cô gái, hơn nữa tính các còn thông minh dịu dạng, tuy rằng ban đầu còn có chút mờ mịt, thế nhưng vừa nghe Trầm Lạc nói liền biết chuyện gì xảy ra, không ngờ nó còn có thể xấu hổ.

Bảo Bối đối với Kim Cang vóc người cường tráng lại rất trầm ổn có ấn tượng rất tốt, chỉ là tuy rằng nó là chó thế nhưng cũng biết nên rụt rè một chút, vì vậy cũng không có biểu hiện ra ngoài.

Trầm Lạc nghe vậy thì hơi giật mình, nếu như anh không phải có năng lực đặc biệt có thể cả đời đều không biết chó còn có thể xấu hổ, còn biết rụt rè e thẹn, thực sự quá thần kỳ rồi.

Đồng thời Trầm Lạc cũng rất cao hứng, bởi vì.. theo tình huống này thì hai con chó vẫn rất có hy vọng.

Bảo Bối sau khi đi ra vẫn có vẻ hơi xấu hổ, người khác không cảm giác được thế nhưng Trầm Lạc lại cảm thấy, anh nhìn về phía Kim Cang, hiển nhiên là đồng loại, Kim Cang cũng có thể cảm thấy.

Bảo Bối đi có chút chậm rãi, thong thả đến bên cạnh Hướng Úy Nhiên.

Trầm Lạc liều mạng truyền tin tức cho Kim Cang, muốn nó chủ động một chút.

Kim Cang chần chờ mấy phút, đến khi Trầm Lạc sắp mất đi kiên nhẫn nó mới chịu đứng dậy, chủ động bước đến bên cạnh Bảo Bối, cái đuôi nhẹ nhàng phe phẩy lấy lòng đối phương.

Trầm Lạc liền mỉm cười, nếu Kim Cang đã chủ động liền biểu hiện trong lòng nó cũng rất tình nguyện tiến tới.

“Tôi cảm thấy tuy rằng bọn chúng không có vừa gặp đã yêu, thế nhưng ấn tượng với đối phương cũng rất không tệ. Nếu như có thể gặp gỡ nhiều vài lần, bồi dưỡng một chút tình cảm vẫn là rất có hy vọng.” Lúc Trầm Lạc lời nói này là tràn đầy tự tin.

Hai bên nghe xong cũng rất cao hứng, hôm nay bọn họ đến xem mắt tự nhiên là mang theo thành ý tràn đầy, nếu như có thể chọn trúng chính là tốt nhất.

Trầm Lạc nói: “Bất quá bởi vì nhà của hai bên có chút xa, vì vậy nếu mọi người đều muốn tạo điều kiện cho bọn chúng sợ rằng phải thêm nhiều kiên nhẫn.”

Mọi người đương nhiên đều biểu thị không có vấn đề gì.

Lúc hai bên chuẩn bị rời đi, Bảo Bối dưới thế tiến công của Kim Cang rốt cục cũng bỏ qua rụt rè xấu hổ, bắt đầu ngửi ngửi lẫn nhau. Hành động này của loài chó hiển nhiên là bắt đầu biểu thị thân mật, cho dù là đám người Hướng Úy Nhiên không thể giao tiếp với bọn chúng đều có thể nhìn ra hai con chó có ý tứ với nhau.

Tình huống phát triển như vậy, so với những lời Trầm Lạc nói vừa rồi còn khiến bọn họ yên tâm hơn. Chủ nhân hai bên thấy vậy cũng vô cùng mừng rỡ.

Vốn mọi người đã dự định trở về, thấy được cơ hội tiến triển tự nhiên nguyện ý ngồi lâu một chút.

Nhìn hai con chó thân thiết với nhau, Trầm Lạc có chút phá vỡ không khí nói: “Thế này xem ra bọn họ rất có hy vọng tiến tới. Bất quá tôi cũng có nghĩa vụ nhắc nhở mọi người những chuyện cần tính toán sau này. Tiếp theo nếu như bọn chúng thật sự thành đôi mọi người sẽ hẹn gặp nhau như thế nào, bao lâu một lần, cũng không thể chỉ để một bên nhân nhượng một bên. Nếu như có chó con lại phải chia ra thế nào?”

Thú cưng lập gia đình không giống nhân loại, nhân loại có thể tự kiếm tiền nuôi sống bản thân, chăm nom con cái, hơn nữa muốn đi ra ngoài hẹn họ cũng là rất tự do. Thế nhưng chó thì không được, bọn chúng cần chủ nhân hai bên phối hợp và nuôi dưỡng.

Hai bên đều bị câu hỏi của Trầm Lạc làm cho ngẩn người, hiển nhiên trước đó bọn họ cũng chưa từng cân nhắc tỉ mỉ về vấn đề này.

Trầm Lạc nói: “Các vị cũng đừng chê tôi ăn nói khó nghe. Ngay cả con người kết làm thông gia cũng có thể từ thân hóa thù, huống chi là thú cưng? Nếu như hai bên không có cách đạt thành nhất trí trong chuyện này, tôi thấy nhân lúc hai con chó chưa hãm sâu vào thì nên dừng lại vẫn tốt hơn.”

Hướng Úy Nhiên có chút gấp gáp, đang chuẩn bị mở miệng đột nhiên nhìn thấy ánh mắt của Trầm Lạc, vì vậy lời vừa ra đến khóe miệng cũng vội nuốt xuống.

Trầm Lạc nói như vậy là vì mấy hôm nay anh cũng đang suy nghĩ về vấn đề này, miễn cho những phiền phức về sau khiến hai con chó khốn khổ, sở dĩ đành thẳn thắn đem lời nói ra.

Hai bên đều trầm mặc một chút, dì Trần là người lớn, cách làm việc cũng cẩn thận hơn: “Chuyện này chúng ta đều về nhà suy nghĩ thật kỹ, nếu có ý kiến gì thì gọi điện thoại hoặc dùng vi tính nhắn tin trao đổi. Không biết cô Hướng cảm thấy thế nào?” Đây là hỏi Hướng Úy Nhiên.

Hướng Úy Nhiên cảm thấy cũng rất tốt: “Dạ, biện pháp của dì thật sự rất thích hợp.”

Trầm Lạc nói: “Hy vọng hai bên có thể nhanh chóng nhất trí. Để miễn cho sau này có tình huống phát sinh lien dây dưa không rõ, đợi khi mọi người thống nhất rồi liền đến chỗ của tôi làm một bản hiệp nghị, tôi sẽ làm người làm chứng. Có được không?”

Dì Trân nghe vậy cũng rất hài lòng, lập tức quyết định: “Được! Cậu trai trẻ này thật sự rất đáng tin!”

Trầm Lạc lộ ra nụ cười: “Nếu cháu đã nhận làm việc này đương nhiên phải lo lắng tốt mọi mặt.”

Hướng Úy Nhiên hiển nhiên cũng không có ý kiến, hai bên cứ như vậy liền định xuống.

Dì Trần và Lý Kim Châu sau đó liền ra về, Trầm Lạc lại giữ Hướng Úy Nhiên lại nói chuyện một hồi.

“Tôi biết tính tình của cô rất phóng khoáng, vì vậy có một số việc cũng không quá để tâm. Thế nhưng lần này có liên lụy đến Bảo Bối, tôi hy vọng cô có thể chú ý hơn một chút. Chó là rất tốt, bất quá chủ nhân cũng thật quan trọng, cô phải quan sát tỉ mỉ, chuyện này tôi cũng không thể giúp đỡ nhiều hơn.”

Hướng Úy Nhiên dù sao cũng là khách quen, phẩm tính của cô Trầm Lạc có thể tin được, thế nhưng phía bên kia anh khó lòng đảm bảo.

Hướng Úy Nhiên không nghĩ đến Trầm Lạc còn có thể nhắc nhở mình như vậy, trong lòng tự nhiên cực kỳ cảm kích: “Cám ơn anh, tôi sẽ xem kỹ.”

Thông gia của thú cưng cùng thông gia của con gái đều phải nhìn cho cẩn thận, nếu không rất có thể sẽ kết thù. Dù sao chó con cũng có thể bán lấy tiền.

Lúc Bảo Bối rời đi tâm tình rất tốt, phỏng chừng chỉ cần hẹn hò thêm một hai lần chuyện của bọn chúng liền có thể quyết định rồi. Trầm Lạc nghĩ đến chốc buồn chốc vui, thật lòng mong rằng chuyện này có thể tiến hành thuận lợi.

Tiểu Xuyên thấy Trầm Lạc than dài thở ngắn liền lên tiếng an ủi: “Anh đừng lo nhiều như vậy, hai bên đều là người trưởng thành rồi, vận khí của anh cũng không đến nổi quá kém mà.”

Trầm Lạc cũng chi mong như vậy.

Lúc này, dì Trần và Lý Kim Châu đang ngồi trên xe, dì Trần ngồi ở băng sau ôm Kim Cang, Lý Kim Châu cầm lái. Dì Trần trầm mặc một lúc lâu đột nhiên lên tiếng: “Kỳ thực ông chủ bệnh viện cũng không tệ, chỉ là hơi nghèo một chút.”

Lý Kim Châu đối với Trầm Lạc không có cảm giác gì, thế nhưng lại có chút ấn tượng với Tiểu Xuyên, cô lên tiếng: “Mẹ, người nghĩ đi đâu thế, bây giờ là Kim Cang xem mắt chứ không phải con.”

Dì Trần thở dài, không ngờ đến Kim Cang còn tìm được đối tượng trước con gái, đứa con gái này của bà cũng sắp trở thành hủ mắm đầu giường rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *