Manh Sủng Nhật Thường – Chương 46

Chương 46: Một con Pitbull khác

Con mèo kia vẫn kêu meo meo không ngừng, nghe vào cực kỳ đáng thương, Trầm Lạc cảm thấy là do nó quá đau nên mới lên tiếng rên rỉ, cũng giống như con người vậy thôi, đây là chuyện không tự chủ được.

Bất quá đôi mắt xanh kia quả thực cực kỳ xinh đẹp, trong vắt lại sâu thẳm khiến cho người ta không nhịn được muốn chìm vào trong.

Sau khi Uông Bác xử lý xong các vết thương của con mèo này liền cho vào lồng tre, con mèo một bên vừa liếm vết thương của mình vừa meo meo kêu to, Trầm Lạc thậm chí có chút lo rằng con mèo này sẽ kêu đến câm mất.

Mà cậu học sinh tiểu học kia bắt đầu từ hôm đó mỗi ngày cũng đều xuất hiện, lần nào cũng sẽ ở lại bầu bạn cùng con mèo khoảng nửa giờ, chỉ là đứa nhóc này tính cách hướng nội, cho dù đã qua lại mấy ngày cũng không làm thân hơn với bọn Trầm Lạc được chút nào, mà Trầm Lạc thấy vậy cũng không định miễn cưỡng. Hóa ra không phải đứa trẻ nào cũng thích chơi đùa ầm ỹ nha.

Hôm nay A Hoa lại bị Viên Oánh đưa đến rồi, mà Bố Bố cũng vừa vặn đến đây tắm gội, vì vậy đám thú cưng trong bệnh viện cũng theo đó náo nhiệt hơn không ít.

Trầm Lạc tỉ mỉ giúp đỡ Bố Bố chải lông, Vưu Mẫn Nhiên không muốn tỉa lông cho Bố Bố, thế nên cũng chỉ có thể cẩn thận chải chuốt.

Loa Lớn từ bên ngoài bay vào, cư nhiên yên lặng đậu bên cạnh Trầm Lạc không rên một tiếng. Trầm Lạc có chút nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy?”

Loa Lớn lại bước vòng quanh Trầm Lạc, nói: “Chó, chó!”

Trầm Lạc có chút mờ mịt, chẳng lẽ đám chó lại có chuyện gì?

Thấy Loa Lớn không nói rõ được, Trầm Lạc liền trực tiếp tiến hành giao lưu sóng não với nó.

Qua một lúc lâu anh mới hiểu được, hóa ra là Loa Lớn phát hiện một con chó Pitbull, hơn nữa còn hoàn toàn phù hợp yêu cầu trở thành phối ngẫu của con Pitbull kia.

Trầm Lạc lập tức vui vẻ, chuyện này cũng đã có vài tháng rồi, chủ nhân của con Pitbull nọ đã điện thoại đến hỏi thăm mấy lần, chỉ là Loa Lớn vẫn chưa có tin tức, Trầm Lạc cũng không còn biện pháp nào. Chủ nhân của con Pitbull kia còn biểu thị rất thất vọng đâu.

Không ngờ đến lần này thực sự còn để Loa Lớn tìm được.

“Loa Lớn, mày cực khổ rồi, phải nghỉ ngơi tốt một chút, ngày mai lại dẫn tao đi  xem.” Căn cứ theo ký ức của Loa Lớn, gia đình kia vẫn là có chút xa nha.

Thế nhưng Loa Lớn lại kéo kéo áo của Trầm Lạc, đuổi theo làm ầm ỹ, ý tứ là không được quỵt táo vào hạt dưa của nó.

Trầm Lạc có chút bất đắc dĩ, Loa Lớn từ khi nào lại còn biết đòi nợ như vậy rồi.

“Mày tìm được chỉ là bước đầu tiên, tao còn phải qua nhìn một chút, nhìn xem đối phương có ý định đưa chó nhà mình đi xem mắt hay không? Vạn nhất bọn họ không đồng ý thì làm sao bây giờ? Mày còn phải tiếp tục tìm nha.”

Loa Lớn vốn cho rằng mình chỉ cần đi tìm một con Pitbull khác là có thể ăn được táo vào hạt dưa, không ngờ Trầm Lạc còn có thể nói như vậy, thật sự làm nó tức chết rồi!

Loa Lớn lập tức bay vọt lên, giương rộng sãi cánh như lúc bình thường Đại Mỹ Nhân tát nó, liều mạng đánh thẳng về phía Trầm Lạc, cái miệng còn hô to: “Tên lường gạt! Tên lường gạt! Tên lường gạt! Kẻ ngốc nghếch! Kẻ ngốc nghếch! Kẻ ngốc nghếch! Ta hận ngươi! Ta hận ngươi! Ta hận ngươi!”

Trầm Lạc bị tát vài cái mới bắt Loa Lớn lại được, nhìn ánh mắt tròn xoe của Loa Lớn Trầm Lạc đột nhiên phát hiện, con vẹt này dường như cũng có loại tâm tình được gọi là phẫn nộ kia.

Anh ngẫm lại cũng cảm thấy chỉ trách mình không đem chuyện nói được rõ ràng, vì vậy lại nói: “Tao trước hết mua chút hạt dưa vị bơ về, đợi chuyện này thành công mới mua táo cho hai vợ chồng mày có được không?”

Loa Lớn nghe vậy cũng lẩm bẩm: “Như vậy mới coi được chứ!”

Cái gì gọi là ‘coi được’ chứ! Trầm Lạc anh cũng không phải dễ khi dễ như thế không phải sao?!

Loa Lớn tuy rằng không quá hài lòng, bất quá nó cũng biết có thể khiến Trầm Lạc lui một bước đã rất khó rồi, vì vậy nó liền mặc kệ anh mà bay về bên cạnh Đại Mỹ Nhân, cùng vợ mình đứng chung một chỗ. Đại Mỹ Nhân tựa hồ cũng biết chuyện gì vừa xảy ra, còn dịu dàng giúp Loa Lớn rỉa lông, cọ cọ mỏ, mà Loa Lớn lại tỏ ra một bộ cực kỳ hưởng thụ.

Trầm Lạc thực sự là buồn bực muốn chết, cái con vẹt này còn dám mượn anh làm cớ đi nũng nịu với vợ.

Trầm Lạc quay đầu mang theo một tia làm nũng nói với Tiểu Xuyên đang tính sổ bên cạnh: “Anh xem, Loa Lớn thật sự rất khi dễ người!”

Tiểu Xuyên nãy giờ vẫn đứng bên cạnh tự nhiên là biết có chuyện gì xảy ra: “Loa Lớn vất vả lâu như vậy khó khăn lắm mới nhìn thấy khởi sắc, anh không thưởng cho nó đương nhiên trong lòng nó sẽ cảm thấy thiệt thòi.”

Trầm Lạc suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, Loa Lớn có thông minh hơn nữa thì cũng chỉ là một con vẹt, khó thể lý giải rõ ràng mọi chuyện. Trong suy nghĩ của nó, chỉ cần tìm được Pitbull là đã thành công, đã có thể ăn rồi.

Tối hôm đó, Trầm Lạc quả nhiên mua hạt dưa vị bơ đặt vào trong lồng của Loa Lớn, Loa Lớn liếc xéo Trầm Lạc, xum xoe dâng hạt dưa cho Đại Mỹ Nhân, bất quá rõ ràng nó đã không còn giận như lúc sáng nữa.

Đợi đến hôm sau, Trầm Lạc và Tiểu Xuyên đi theo sự dẫn đường của Loa Lớn lái xe đến chỗ có chó Pitbull. Lộ trình thực sự rất xa, chạy xe cũng mất gần một giờ, Trầm Lạc thực sự cảm thấy hôm qua Loa Lớn nổi giận cũng không phải không có lý.

Sau khi gõ cửa Trầm Lạc liền nói rõ thân phận và ý đồ của mình khi đến đây, chủ nhà còn rất kinh ngạc, làm mai cho người hiện giờ cũng không hiếm thấy, thế nhưng làm mai cho chó đây là lần đầu gặp được nha!

Da mặt của Trầm Lạc hiện tại đã là dày như tường thành, thấy đối phương tỏ ra ngạc nhiên cũng không chút ngại ngùng, rất điềm đạm cùng đối phương trò chuyện, hơn nữa với sự mồm miệng lưu loát của anh, không bao lâu sau đã có thể hỏi rõ thông tin của con Pitbull kia.

Pitbull của gia đình này tên Kim Cang, hiện tại đã bốn tuổi, là chó đực, vẫn chưa triệt sản, cũng chưa từng có bạn gái.

Chủ nhà vừa đề cập đến chó của mình cũng liền tỏ ra hết sức cao hứng.

“Con gái của tôi đã dẫn Kim Cang ra ngoài tản bộ được một lúc rồi, phỏng chừng lát sau sẽ về đến.”

Trầm Lạc gật đầu, thảo nào không nhìn thấy chó trong nhà. Chỉ là nhìn thái độ tiếp đãi thân thiện của chủ nhân, anh đối với chuyện mai mối lần này có bảy phần nắm chắc.

Trầm Lạc một bên chờ đợi một bên bắt đầu kể ra những chuyện lý thú của đám động vật trong bệnh viện, chọc cho chủ nhà cười không ngừng, ấn tượng đối với bọn họ cũng là vô cùng tốt.

Khoảng chừng qua hơn mười phút, ngoài cửa vang lên một hồi thanh âm, tiếp theo lại có một giọng nữ truyền đến: “Mẹ, con có mua một ít cá, đợi lát nữa nấu cho Kim Cang!”

Trầm Lạc vừa nhìn sang đã thấy một con Pitbull màu xám đen trong miệng ngậm túi nhựa, nhìn thấy chủ nhà liền giao túi cho bà.

Cô gái sau khi vào nhà mới thấy còn có khách lạ liền mỉm cười chào hỏi hai người, Trầm Lạc và Tiểu Xuyên cũng lễ phép gật đầu đáp lại.

Cô gái nhìn thấy bọn họ tuy rằng ăn mặc bình thường thế nhưng gương mặt đều cực kỳ nổi bật, Trầm Lạc tuy rằng không phải mẫu anh chàng đẹp trai rạng ngời thế nhưng cũng thuộc loại dễ nhìn, mà Tiểu Xuyên ở bên cạnh căn bản chính là tồn tại chói mắt, mặc dù anh đã ăn mặc cực kỳ phổ thông, thậm chí phải nói có chut keo kiệt, thế nhưng khí chất bên ngoài lại khiến người ta vừa nhìn đã thích, cảm thấy hết sức thoải mái.

Trầm Lạc chú ý đến ánh mắt của cô gái kia dừng ở Tiểu Xuyên một lúc lâu mới dời đi nơi khác, trong lòng nhất thời có chút bực mình. Diện mạo của Tiểu Xuyên có bao nhiêu nổi bật anh là người rõ ràng nhất, bị người khác dòm ngó cũng không kỳ quái, chỉ là trong lòng anh không khỏi khó chịu, cực kỳ khó chịu, hoàn toàn không thích người khác nhìn Tiểu Xuyên như vậy.

Mẹ của cô gái đem cá cho vào tủ lạnh, lại lấy ra một ít hoa quả. Cô gái theo mẹ vào trong, thấp giọng hỏi: “Mẹ, hai người kia là tới xem mắt? “

Cô gái này cũng đã đến tuổi lập gia đình, trong nhà vẫn luôn thúc giục tìm đối tượng kế hôn, thế nhưng cô vẫn luôn chưa tìm được người hợp ý, vì vậy vẫn hay bị đưa đi xem mắt, chỉ là trước giờ đều không gặp được đối tượng vừa ý, không chỉ người nhà gấp gáp mà bản thân cô cũng sốt ruột rồi. Hôm nay nhìn thấy hai thanh niên tuổi tác vừa đúng ở nhà, cô không khỏi suy nghĩ theo hướng đó.

Mẹ cô gái cũng gật đầu: “Là tới xem mắt!”

Cô gái nghe xong trong lòng cũng khấp khởi vui mừng, vội nói: “Lần này là ai giới thiệu tới? Nhìn quần áo có vẻ hơi kém, bất quá bề ngoài lại rất tốt, đặc biệt là người mặc đồ màu xám kia, con thấy cũng vừa ý.”

Mà mẹ của cô nghe vậy lại không nhịn được phì cười: “Cũng không phải đếm xem mắt con, là xem mắt Kim Cang nhà ta!”

“A?!” Cô gái cảm thấy thế giới quan của mình bị đã kích nghiêm trọng. Làm sao có thể như vậy? Người chó xem mắt? Đây là chuyện gì nha? Mẹ cô vì sao còn không nhanh chóng đem đám người tâm thần biến thái này đuôi ra khỏi nhà chứ!

Thấy con gái hiểu lầm bà chủ nhà chỉ đành lắc đầu, sức tưởng tượng quá lớn cũng là một loại bệnh.

“Là giúp một con chó khác đến xem mắt Kim Cang nhà ta, cũng là Pitbull. Không biệt bọn họ làm sao biết được nhà chúng ta cũng nuôi một con, dù sao loại này trong nước cũng hiếm thấy.”

Con chó này là mấy năm trước cha của cô gái ra nước ngoài công tác mấy tháng mang về, ban đầu nọi người cũng cảm thấy mới lạ, sau đó cũng dẫn quen thuộc, cảm thấy Kim Cang rất tốt.

Mà cô gái nghe mẹ mình nói vậy mới biết là do bản thân nghĩ nhiều rồi.

Trong phòng khách, Pitbull sau khi vào nhà liền nhảy lên một cái ghế sopha nằm úp sấp, đôi mắt màu vàng sẫm nhìn chằm chằm vào Tiểu Xuyên và Trầm Lạc tựa hồ đang nghĩ xem bọn họ là ai. Bất quá hai người quanh năm giao tiếp cùng động vật, khí chất trên người cũng rất ôn hòa thân thiện, vì vậy Kim Cương cũng không cảm thấy quá khó chịu.

Không bao lâu sau bà chủ nhà đi từ phòng bếp ra mang hoa quả đặt lên bàn, bản thân thì ngồi xuống salon, Kim Cương ở bên cạnh lập tức đứng lên chạy đến gác cằm lên đùi bà chủ, mà bà chủ cũng rất quen thuộc vuốt ve đầu của nó.

“Đây chính là Kim Cương nhà tôi, còn không có bạn gái đâu! Tình huống căn bản tôi đã nói với cậu rồi.”

Trầm Lạc gật đầu, con chó này bộ lông óng mướt, thể trạng cường tráng, tính cách cũng ngoan ngoãn, thấy người xa lạ không hoảng loạn, thật sự là một con chó tốt. Mấu chốt là giới tính và giống cũng cực kỳ thích hợp.

“Em cũng đã giới thiệu tình huống con chó kia với chị rồi, là Pitbull thuần chủng, tính cách cũng ôn hòa, chủ nhân của nó muốn tìm cho nó một người bạn trai nên nhờ chúng em giúp đỡ. Nếu như phía chị đồng ý có thể để hai bên gặp mặt một chút, để xem hai con chó có vừa mắt nhau không?”

Bà chủ nói: “Cái này còn phải hỏi qua chồng chị, Kim Cangg là ông ấy mang về. Bất quá chị thấy hẳn là không có vấn đề.” Chồng bà vẫn không triệt sản cho Kim Cang phỏng chừng cũng là muốn cho nó sinh con.

Trầm Lạc cảm giác được sau khi cô gái cùng mẹ từ bếp bước ra vẫn tỏ vẻ rất có hứng thú với Tiểu Xuyên, vì vậy cũng không có bao nhiêu tâm trạng tiếp tục ở lại, liền nói: “Nếu vậy bọn em liền chờ tin tức của chị.”

Sau đó là hai bên trao đổi biện pháp liên lạc, hai người đứng dậy tạm biệt.

Vừa ra khỏi cửa, nụ cười trên mặt Trầm Lạc đã biến mất không thấy tăm hơi, vùng quanh lông mày cũng cau lại thoạt nhìn cảm xúc rất nặng nề.

Tiểu Xuyên cũng không nghĩ nhiều liền hỏi: “Chẳng lẽ chuyện này có gì không ổn sao?”

Trầm Lạc nghiêng mặt liếc nhìn Tiểu Xuyên, người này bộ dạng xuất chúng như vậy, bị người khác để mắt cũng không kỳ lạ, chỉ là trong lòng anh thật sự khó chịu, rất bực mình, rất uất ức, rất phiền muộn.

“Không có, con chó này rất tốt, tôi thấy tám chính phần mười là có thể xong.”

“Thế nhưng anh có vẻ không vui.” Nếu như chuyện này đã xong Trầm Lạc có thể kiếm được một khoảng, như vậy hẳn là phải vui vẻ mới đúng, vì sao lại có bộ dạng không cao hứng thế này.

Chỉ là Trầm Lạc làm sao có thể nói ra lời trong lòng? Bí mật của anh chỉ hận không thể vĩnh viễn không lộ ra dưới ánh mặt trời, càng không thể nói cho Tiểu Xuyên biết. Anh sợ Tiểu Xuyên ghê tởm anh, phỉ nhổ anh, vì vậy anh chỉ đành cười trừ lắc đầu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *