Manh Sủng Nhật Thường – Chương 43

Chương 43: Ý nghĩa của sự kiên trì

Trầm Lạc vừa nhìn thấy đứa bé kia ôm chặt lấy Đa Đa đã cảm thấy không tốt, Đa Đa tuy rằng hơi ngốc nhưng sức chiến đấu cũng không phải kém cỏi, nếu như thật sự bị nhổ lông cũng sẽ nổi lửa. Vì tránh cho chuyện tồi tệ phát sinh, anh liền nhanh chóng tiến lên, hướng dẫn đứa trẻ chơi đùa cùng Đa Đa và Manh Manh.

Đa Đa tuy rằng có hơi ngốc nhưng nó cũng có một ít sở trường đặc biệt, ví dụ như nháy mắt, Samoyed bởi vì bề ngoài bẩm sinh rất có tính lừa dối, nháy một bên mắt liền giống như liếc mắt đưa tình, nhắm cả hai còn đồng thời nghiêng đầu nhìn về phía máy ảnh, lại nháy mắt một chút nghiêng đầu về bên kia, người không biết nhất định sẽ bị bộ dạng đó của nó lừa gạt tình cảm.

Quả nhiên, Trầm Lạc vừa để Đa Đa làm như vậy đứa trẻ kia đã bị mê hoặc. Trầm Lạc lại dạy đứa bé vài kiểu pose bảo bé làm theo, Đa Đa lại phối hợp thể diện bộ dạng vô cùng đáng yêu, đứa trẻ kia rốt cục cũng không sống chết ôm chặt cổ Đa Đa nữa, tất cả mọi người thấy vậy đều thở dài một hơi.

Lúc Tôn Lập Tân cầm máy chụp ảnh lên chụp, Trầm Lạc liền ra hiệu cho đứa bé kia tạo dáng, mệt đến cả người anh ướt đẫm mồ hôi.

Nửa ngày sau rốt cuộc cũng chụp xong bộ ảnh, Trầm Lạc cũng thở dài một hơi nói với Tôn Lập Tân: “Anh nhìn xem, tôi cũng bị biến thành nhân viên trong tiệm của anh rồi.”

Tôn Lập Tân cũng biết vừa rồi may có Trầm Lạc ở đây mới có thể thuận lợi như vậy, liền nói: “Thực sự là rất cám ơn anh, lần này có thể mở hàng thuận lợi đều là nhờ công của anh, vậy nên tiền thù lao lần này lại tăng thêm hai trăm đồng tiền trà nước.” Những lời cuối cùng kia là lặng lẽ nói.

Trầm Lạc khẽ hừ một tiếng, anh nói: “Vậy còn coi được.”

Đợi đến khi rửa ảnh ra, quả nhiên vô cùng đẹp đẽ, Trầm Lạc lại cảm thấy, nếu như trong ảnh không có đứa trẻ ngang ngược kia lại càng tốt hơn nữa.

Bộ ảnh này sau khi nhận được sự đồng ý của cha mẹ đứa trẻ, Tôn Lập Tân cố ý phóng đại lên đặt trước cửa hàng làm ảnh mẫu.

Cũng bởi vì lý do này, cặp tình nhân Samoyed cũng bận rộn hơn không ít, không cách bao lâu đã bị dắt đi phối hợp chụp ảnh. Mà hai con chó cũng càng lúc càng quen thuộc, chậm rãi thích ứng cuộc sống như vậy, quen với việc bị xoay qua xoay lại, cũng quen cả chuyện nhịn đám trẻ con ngang ngược chộp tới chộp lui.

Trịnh Gia Mỹ lại cảm thấy hai con Samoyed kia quá sức đáng thương, lại bị Trầm Lạc bóc lột như vậy.

Rất nhanh Samoyed đã trở thành người mẫu được hoan nghênh nhất trong tiệm ảnh, đương nhiên, Ethan và những con vật khác cũng có cộng tác, chỉ là Samoyed là được hoan nghênh nhất mà thôi.

—-

Hôm nay, Vương Vỹ dựa theo ngày thường bắt đầu dọn dẹp, rác thải của bệnh viện mỗi ngày đều rất nhiều, Vương Vỹ hôm nào cũng phải chạy mấy lượt đi đổ rác.

Vương Vỹ từ bên ngoài bước vào, lên tiêng gọi Trầm Lạc: “Anh Lạc, em thấy có một con chó nằm dưới gầm xe, nhưng em gọi mấy tiếng cũng không thấy con chó kia bước ra, nếu không anh đi nhìn thử một chút?”

Trầm Lạc đứng lên hỏi: “Chỗ nào?”

“Ngay cạnh thùng rác, chiếc xe kia cũng đậu ở đó lâu rồi.”

Trầm Lạc theo Vương Vỹ đi nhìn, quả nhiên dưới gầm chiếc xe Santana kia có một cái bóng đen đang nằm, nhìn kỹ hình như là một con chó bộ lông trắng đen xen kẽ.

“Hình như là một con Border Collie[1], không biết có đúng hay không.” Vương Vỹ chống đầu gối ngồi bên cạnh nhìn.

Trầm Lạc quỳ rạp trên mặt đất chậc lưỡi mấy tiếng gọi con chó đang nằm dưới xe, kết qua lại nghe một tiếng “Meo meo ~ ” yếu ớt truyền ra

Trầm Lạc và Vương Vỹ đều ngẩn người, có chút không dám tin nhìn nhau, đây rõ ràng là một con chó vì sao lại kêu meo meo rồi?

Trầm Lạc thử dùng dị năng, quả nhiên phát hiện đối phương là một con chó, nhưng mà cái tiếng meo meo kia là chuyện gì xảy ra chứ?

Trầm Lạc cong mông nằm úp sấp hết nửa ngày, rốt cục cũng có thể câu thông với con chó kia, còn vẽ ra một cái tương lai hoàn hảo cho nó, nào là ổ ấm áp, thức ăn ngon, em gái chó xinh đẹp…

Con chó kia mới chậm rãi bước ra.

Hai người vừa nhìn liền kinh hãi, con chó này tuy rằng trên mặt hoàn toàn bình thường, nhưng lớp da lông trên người lại đặc biệt đáng sợ, từng mảng từng mảng lông đều bị tróc ra, máu khô dính thành từng khối, còn có mấy dòng máu tươi chậm rãi rỉ ra ngoài, thoạt nhìn cực kỳ đáng sợ.

Con chó nọ run rẩy sủa nhẹ hai tiếng, ánh mắt rụt rè sợ hãi, tựa hồ đã bị không ít kinh hoảng.

Trầm Lạc hô to: “Đi, tao cho mày đồ ăn ngon.”

Quả nhiên con chó liền rảo bước chạy theo.

Vương Vỹ vội vàng đi cùng, kỳ thực trong lòng cậu còn đang hiếu kỳ một tiếng meo meo lúc nãy là chuyện gì xảy ra.

Sau khi con chó được dẫn về bệnh viện, Uông Bác rất nhanh chóng giúp đỡ xử lý, cậu ta nói: “Con chó này hẳn là có bệnh ngoài da.”

“Cái này tôi cũng nhìn ra, Có nghiêm trọng không? Đám máu khô cũng vón lại thành cục rồi, hơn nữa còn có vết thương đang rỉ máu!”

Uông Bác lắc đầu: “Kỳ thực cũng không phải rất nghiêm trọng, trên người của nó có rất nhiều vết thương đều do có người tạo ra. Anh nhìn ở đây, mấy vết thương này có phải là màu đen còn rất tròn không? Hẳn là bị phỏng tàn thuốc, hơn nữa còn là có người cố ý chọc đầu thuốc thẳng vào.”

Trái tim Trầm Lạc nhói lên, không ngờ đến con chó này cư nhiên lại bị người ngược đãi, thực sự là quá đáng thương rồi.

Nhìn ánh mắt tội nghiệp của con chó nọ, Trầm Lạc bảo Vương Vỹ mang đến một đĩa thức ăn, nó lập tức rên lên ư ử táp từng ngụm lớn, tốc độ vô cùng nhanh chóng, tựa như sợ bị cướp vậy.

“Con chó này còn có chút dinh dưỡng không đầy đủ, phải từ từ dưỡng lại, tôi xem nó tám chín phần là trốn ra, chủ nhân trước của nó chỉ sợ là kẻ thích ngược đãi động vật.”

Uông Bác cũng cảm thấy được không còn gì để nói, tình trạng của con chó này không phải thê thảm nhất, nhưng người tổn thương nó cũng không có nghĩa là không xấu xa.

Trầm Lạc cũng cảm thấy yết hầu có chút căng lên, anh nuốt một ngụm nước bọt nói: “Vậy chúng ta cũng phải tận lực chữa trị, thoạt nhìn rất giống Border Collie, không ngờ rằng có người sẽ ngược đãi những giống chó như vậy.”

Giống chó Border Collie này bề ngoài cũng không phải đặc biệt nổi bật, nhưng chỉ số thông minh rất cao, tuyệt đối sẽ không có tính cách ngu ngốc như Husky hay Samoyed. Cái người đã ngược đãi con chó này cũng thực sự đủ lạnh lùng, con chó thông minh như vậy cũng có thể hạ thủ cho được.

Uông Bác nói: “Đó là đương nhiên, chỉ cần dưỡng cho thật tốt con chó này vẫn có thể khôi phục khỏe mạnh.”

Trầm Lạc thử sờ sờ Collie, rõ ràng nó có chút sợ hãi rụt lại một chút, thấy Trầm Lạc thật sự không có ác ý mới để cho bàn tay của anh đặt lên đầu mình.

Trầm Lạc nhịn không được thở dài, con chó này bởi vì trước đây bị ngược đãi nên đối với con người cực kỳ cảnh giác, nếu như không phải anh nỗ lực thả ra thiện ý cũng sẽ không dễ chạm vào nó như vậy!

Bọn họ kiểm tra cho chó Collie lại cho nó ăn uống no đủ, sau đó nó liền thận trọng tìm một góc cuộn người lại, đoán chừng vì quá mệt mỏi nên rất nhanh đã ngủ mất, chỉ là nếu có bất cứ tiếng động gì liền rất nhanh giật mình tỉnh lại.

Trầm Lạc an bày cho nó một cái ổ mềm trong gian phòng riêng biệt, sau đó đóng cửa lại không cho động vật khác tùy tiện tiến vào, con chó Collie này khẳng định vô cùng không có cảm giác an toàn, chỉ sau khi cách ly như vậy mới có thể ngủ được một giấc ngon.

Rạng sáng ngày hôm sau, lúc Trầm Lạc vừa đến bệnh viện liền đi xem con chó hôm qua, tinh thần của nó thoạt nhìn đã khá hơn rất nhiều, còn không ngừng liếm liếm tay Trầm Lạc. Chỉ là lúc ăn sáng vẫn cứ liều mạng nhai nuốt như vậy, tựa hồ rất sợ sẽ có người đem thức ăn của mình đoạt đi.

“Thực sự là đáng thương.” Trịnh Gia Mỹ nhẹ dạ nhất, mỗi lần nhìn thấy động vật như vậy đều nhịn không được muốn khóc.

Bởi vì con chó này, không khí của bệnh viện đều bị đè nén đến rất thấp.

Đúng lúc này, đôi mẹ con lần trước nhận nuôi Bạch Châu Châu lại đến.

Lần này khi đến là do người mẹ đẩy cửa, đứa trẻ ôm Bạch Châu Châu vào trong.

Trầm Lạc phát hiện khí sắc của người phụ nữ kia đã tốt hơn rất nhiều, trên mặt cũng có nụ cười.

“Chúng ta mang Châu Châu đến chải lông, thuận tiện mua chút thức ăn cho nó.”

Trầm Lạc nhìn sang phát hiện Bạch Châu Châu đã lên cân một ít, bộ lông càng thêm xõa tung, nhìn bộ dạng như vậy nhất định là trải qua được rất tốt.

“Châu Châu rất khỏe mạnh, nó không có gây phiền phức gì cho hai người chứ?”

Người mẹ kia mỉm cười nói: “Đương nhiên không có, cô bé là một con chó rất ngoan ngoãn, không sủa bậy cũng không thích chạy lung tung.”

Trầm Lạc nói: “Vậy là tốt rồi, cô bé ở chung với con của chị như thế nào?”

Nụ cười của người mẹ lại càng sâu hơn, cô nói: “Rất tốt, mỗi ngày đều cùng ăn cùng ngủ, có Châu Châu ở với bé tôi cũng yên tâm hơn nhiều.”

 Bởi vì con trai có bệnh, người mẹ này cũng không biết đã chịu bao nhiêu đau khổ, con trai không biết cái gì là nguy hiểm, chuyện gì là không nên làm, có mấy lần còn mở khí gas trong nhà hù cô sợ muốn chết, chỉ đành vội vàng đem bếp gas trong nhà bán đi, đổi thành lò điện.

Sau khi có Bạch Châu Châu, con trai cô thường xuyên cười hơn, hiển nhiên là tìm được niềm vui trên người con chó này, bác sỹ nói đây là một hiện tượng rất tốt, bệnh nhân tự kỷ rất cần một xúc tác như vậy…

“Lần trước bé đột nhiên tiến đến hôn chị một cái, lúc đó trái tim chị giống như vỡ ra vậy…” Nói đến nụ hôn bất ngờ của con trai mình, người mẹ trong lòng vẫn còn rất cảm khái, cô chưa bao giờ nghĩ rằng con mình có một ngày có thể chủ động hôn cô như vậy.

Trầm Lạc nghe xong trong lòng cũng rất cảm động, chuyện của hai mẹ con này thật sự khiến người thương cảm, nếu như bệnh tình của đứa trẻ kia có thể trở nên tốt đẹp, đối với bọn họ mà nói đều là chuyện tốt.

Thú cưng sẽ không ghét bỏ chủ nhân của mình bộ dạng có đẹp hay không, có toàn vẹn hay không, thậm chí là có tự kỷ hay không. Bọn chút chỉ quan tâm chủ nhân có thích bọn chúng không, có để bọn chúng trong lòng hay không.

Đây chính là điểm khác biệt giữa thú cưng và con người.

Lúc Bạch Châu Châu được tắm và chải lông cậu bé vẫn đứng sát bên cạnh, Vương Vỹ còn lo lắng bé đột nhiên sẽ làm ra hành động kỳ quái gì cản trở, nào ngờ cậu bé lại rất ngoan ngoãn nhìn Bạch Châu Châu tắm xong, sấy và chải lông hoàn hảo, sau đó liền đưa tay ôm Châu Châu vào trong lòng. Bạch Châu Châu còn vui sướng liếm liếm mặt của cậu bé, khiến cậu vui vẻ cười lên từng tiếng giòn tan.

“Cậu xem, hai đứa nó thân thiết ghê chưa!” Mẹ của cậu bé nói.

Trịnh Gia Mỹ từ sớm đã lấy máy ảnh ra len lén chụp lại một màn này, khuôn mặt cậu bé vốn luôn đờ đẫn, khó được một lần lộ ra được nụ cười hồn nhiên mà cái tuổi này nên có.

Trầm Lạc đột nhiên cảm thấy, tất cả những gì anh làm chính là vì để những chuyện như thế có thể phát sinh, động vật không biết nói lời nói dễ nghe, cũng không biết bày tỏ sự quan tâm của mình, nhưng bọn chúng sẽ dùng phương thức của mình để bày tỏ sự yêu mến đối với chủ nhân.

Trầm Lạc tiễn hai mẹ con đi, anh vẫn còn chìm đắm trong cảm giác mình đã làm được một chuyện tốt, lúc nhìn thấy chó Collie cũng không chỉ cảm thấy thương tiếc và phẫn nộ, càng nhiều hơn chính là quyết tâm nhất định phải chăm sóc con chó này thật tốt, để nó khôi phục lại bề ngoài tốt đẹp, sau đó đưa nó đến bên cạnh một người chủ khác, người có thể mang đến sự vui vẻ, thậm chí là hy vọng cho nó.

Chó Collie dưới sự chăm sóc của cả bệnh viện rất nhanh đã khôi phục, vết thương thân thể có Uông Bác trông coi, trên phương diện ăn uống có Vương Vỹ và Tiểu Xuyên coi chừng, tâm sự trong lòng có Ethan, Thuận Thuận đến an ủi, vì vậy tốc độ khôi phục của Collie là vô cùng nhanh chóng.

Theo sức khỏe của chó Collie càng lúc càng tốt, sự lo lắng trong bệnh viện cũng dần dần tản đi, có một ngày Trầm Lạc đột nhiên phát hiện trong thùng gây giống của vẹt đã xuất hiện ba con chim non! Hai vợ chồng Loa Lớn rốt cục cũng có con của mình rồi!

Trầm Lạc lập tức đem tin tức này lan truyền khắp nơi, cả bệnh viện nhất thời đều náo nhiệt lên, đám động vật ngây thơ không biết gì cũng theo đó làm ầm ỹ, quả thực không khí vô cùng vui mừng.

Loa Lớn không ngừng kêu loạn, lúc này đoán chừng nó là đang cao hứng không biết làm gì mới đúng.

Loa Lớn đã được năm tuổi, nhưng đây là lần đầu tiên nó có con, vì vậy cảm xúc hiển nhiên cực kỳ kích động.

Trầm Lạc khó được một lần không dạy dỗ nó, để nó bay khắp nơi kêu loạn, thoải mái biểu đạt tâm tình vui sướng của bản thân.

Thế nhưng Đại Mỹ Nhân lại là bình tĩnh nhất, tùy ý để người khác náo loạn ồn ào, nó vẫn như trước canh giữ trong thùng gây giống, quan sát những đứa con non nớt của mình.

————–

43

1/ Chó Border Collie: Hay còn gọi là Collie biên giới là giống chó chăn gia súc và chó săn đuổi có nguồn gốc từ Anh Quốc thuộc dòng Collie, chúng được coi là đứng hạng nhất trong danh sách chó thông minh là một chú chó chăn cừu đến từ nước Anh. Tên gọi biên giới (Border) vì giống chó này có xuất xứ từ vùng biên giới giữa Anh và Scotland. Chúng có nguồn gốc từ vùng Northumberland, thuộc khu vực biên giới giữa Scotland và Anh và được lai tạo từ một số giống chó tai cụp của Anh. Giống chó chăn cừu dũng cảm và không biết mệt mỏi này có khả năng điều khiển bất cứ đàn gia súc nào. Chúng được xem là giống chó thông minh và biết vâng lời nhất trên thế giới. Sự thông minh và tính nhanh nhẹn của chúng đã được chứng minh qua nhiều thế kỷ.

Tầm vóc con đực đến 54 cm, con cái nhỏ hơn một ít. Trọng lượng con đực khoảng 24 kg, con cái nhẹ hơn Màu chúng gồm đen-trắng, ba màu, trắng-xanh, trắng-đỏ… Bộ lông chó này có khả năng tự làm sạch đáng ngạc nhiên. Vận động hàng ngày là chưa đủ mà phải cho chúng làm việc. Tuổi thọ chúng là 14 năm.

Năng động, thông minh, chăm chỉ Chúng được dùng làm chó chăn gia súc. Chúng có thể làm việc theo hướng dẫn hay chủ động. Là một giống chó thông minh và có bản năng tự tin. Tính ham việc của chúng phải được định hướng, nếu không chúng tự tìm việc làm ngoài ý muốn của chủ. Do bản chất cực kỳ thông minh và nhanh nhẹn, ngày nay chúng được dùng nhiều vào tất cả các môn thể thao chó khác nhau và hầu như luôn chiếm giải cao. Tại Xứ Wales có đến 11 triệu con cừu được nuôi trên những đồng cỏ bao la, gấp 4 lần so với số người sống ở đây. Với số lượng cừu được nuôi đông đúc như thế, người dân ở đây đã phải nhờ đến một giống chó chăn cừu tinh khôn Border Collies. Theo bản năng, chó chăn cừu luôn làm việc theo lệnh của chủ. Khi nghe chủ thổi còi, hay huýt sáo thì lập tức nó phải lùa bầy cừu di chuyển. Trong suốt thời gian huấn luyện chó chăn cừu, tốc độ không phải là yếu tố chính mà sự phối hợp nhịp nhàng của các hành động mới là quan trọng.

Boder Collie thông minh và là giống chó đầy trách nhiệm, khi phục tùng mệnh lệnh, nhanh nhẹn, và chúng thường được dùng trong các cuộc thi bắt đĩa trên không. Chúng sẽ làm việc càng tốt hơn nếu được khen ngợi, cực kì nhạy cảm và dễ dạy. Chúng là giống chó nhanh nhẹn, biết nghe lời và thường được dùng trong nhiều cuộc thi về khả năng nhạy bén này. Boder Collie chung sống hòa bình và hạnh phúc với những con chó khác cũng như với trẻ em tuy nhiên chúng có thể dữ dằn với những con chó cùng giới tính. Chúng không đáng tin cậy nếu để một mình với những vật nuôi nhỏ khác. Giống chó này cần được hòa đồng từ bé bởi chúng khá nhát.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *