Manh Sủng Nhật Thường – Chương 39

Chương 39: Vạn vật vào xuân

Mùa xuân không chỉ là mùa vạn vật sinh trưởng, mà còn là mùa động dục của hầu hết các loại động vật. Trầm Lạc biết mùa này tất cả động vật đều cực kỳ không an phận vì vậy anh cũng đã làm đủ chuẩn bị tâm lý.

Trầm Lạc kiểm kê lại động vật trong bệnh viện một chút, phát hiện có không ít cặp đôi liền cảm thấy nhức đầu, vạn nhất bọn chúng đều muốn sinh con trong năm nay, như vậy áp lực của bệnh viện sẽ rất lớn nha!

May mà Bạch Vân và Hắc Thổ sẽ không lo lắng chuyện này.

Gần đây quan hệ của Loa Lớn và Đại Mỹ Nhân cũng rất ngọt ngào, Đại Mỹ Nhân đã lâu không tát Loa Lớn nữa rồi, mà Loa Lớn cũng đã thật lâu không rong chơi bên ngoài, hai con vẹt vẫn luôn ở lại trong ổ cùng nhau, mổ mổ mỏ, rỉa rỉa lông, nhìn qua cũng đã sắp thân mật như Bạch Vân và Hắc Thổ rồi.

Lúc Đại Mỹ Nhân về định cư ở bệnh viện thì chủ nhân trước cũng sẽ thường xuyên đến thăm hỏi, hy vọng hai con vẹt có thể nhanh chóng sinh trứng. Kỳ thực loài vẹt ngoại trừ mùa hè nóng bức không muốn giao phối, cả ba mùa khác đều có thể sinh sôi nảy nở, chỉ là Loa Lớn và Đại Mỹ Nhân trước giờ cũng không có ý đó.

Thế nhưng hiện giờ nhìn thấy không khí giữa hai con vẹt đều có thể bốc lên bong bóng màu hồng, Trầm Lạc liền biết, cái gì muốn đến cũng sẽ đến, xem ra hai con vẹt này cũng không chống lại được sự kêu gọi của thiên nhiên, đã muốn đẻ trứng rồi.

Đương nhiên, quá trình chuẩn bị vẫn là sớm tốt hơn trễ, từ lúc trứng chim được sinh ra cho đến khi ấp nở thành chim non cũng cần hơn một tháng, thừa dịp hiện tại khí trời còn chưa nóng lên liền đem vẹt non ấp ra nuôi lớn một chút mới là lựa chọn lý tưởng nhất.

Vì vậy Trầm Lạc liền giúp Loa Lớn và Đại Mỹ Nhân làm một cái thùng gây giống, cái thùng này cũng không đơn giản như cái dùng cho mèo mẹ sinh nở mà phức tạp hơn nhiều. Trầm Lạc căn cứ vào kinh nghiệm của mình dùng vật liệu gỗ thật tốt để đóng thùng, bởi vì trong lúc vẹt gây giống sẽ có thói quen mổ và gặm thùng, vì vậy rất dễ bị hư hao, phải dùng vật liệu tốt mới có thể sử dụng lâu một chút.

Thùng gây giống này phải làm theo đúng hình thức, bên ngoài khá rộng rãi nhưng bên trong lại phải ngăn thêm một gian nhỏ, còn phải dùng khoan chuyên dụng khoan ra mấy cái lỗ tròn dùng để thông khí.

Trầm Lạc rất nhanh chóng đem những vật liệu mua được cắt ra thành từng mảnh theo tỷ lệ nhất định, sau đó hỳ hục đóng đinh, gia cố, trang trí, chẳng mấy chốc liền trở thành một cái thùng gây giống cực đẹp đẽ.

Sau khi Tiểu Xuyên xem xong cũng là kinh thán không thôi: “Ông chủ, tay nghề của anh rất tốt nha, trước đây anh từng làm thợ mộc đúng không?”

Trầm Lạc nghe được lời khích lệ của Tiểu Xuyên trong lòng còn ngọt hơn so với ăn mật, ngay cả Tiểu Xuyên cũng khen ngợi như vậy chứng tỏ là anh đã làm rất tốt.

Trầm Lạc vỗ vỗ cái thùng gây giống cực kỳ rắn chắc bên cạnh, anh nói: “Cũng không có, trước đây đều là tôi tự mình tìm tòi, hoặc là lên mạng tìm giáo trình. Anh cũng biết đấy, tôi luôn tiết kiệm được chỗ nào hay chỗ đó! Trước đây còn từng quen biết với vài  người nuôi vẹt, thích tự mình cho vẹt giao phối và ấp trứng tại nhà, nhưng bọn họ lại không muốn mua thùng gây giống ở bên ngoài. Một phần bọn họ sợ vật liệu không an toàn, một phần lại sợ kích thước không phù hợp, chất lượng không đủ tiêu chuẩn, vì vậy bọn họ tự mình mua vật liệu rồi tìm tôi làm. Thế nên tay nghề cũng dần dần được luyện ra.”

Tiểu Xuyên ngẫm lại một chút, trong bệnh viện này từ giá leo của mèo đến hộp sinh sản của động vật, thậm chí là vài bộ quần áo của động vật đều do tự tay Trầm Lạc làm ra, Trầm Lạc đúng là lên được phòng khách xuống được nhà bếp mà!

“Anh thật lợi hại!” Tiểu Xuyên từ đáy lòng thở dài một hơi nói, “Có thể quen biết với anh là một chuyện rất may mắn.”

Trong lòng Trầm Lạc nhất thời vui vẻ, không nghĩ đến Tiểu Xuyên cư nhiên nghĩ về mình như vậy, trong lòng nhất thời vui đến nở hoa, nhưng ngoài mặt vẫn là cố gắng ra vẻ: “Vậy theo anh, có thể gặp được tôi có phải cũng là một chuyện may mắn hay không?”

Tiểu Xuyên cực kỳ thẳng thắn nói: “Dĩ nhiên, nếu không gặp anh có thể tôi đã mất mạng luôn rồi.”

“Còn gì nữa không?”

“Còn có? Còn có là, trong khoảng thời gian này ở chung với anh tôi cảm thấy rất vui vẻ, cái loại cảm giác thành công này không phải chỉ cần có tiền là có thể cảm nhận được. Vì vậy tôi cảm thấy mình phi thường may mắn.” Tiểu Xuyên rất nghiêm túc nói, Trầm Lạc nghe xong trong lòng không biết là mùi vị gì, ngay cả trong giọng nói của Tiểu Xuyên có chút cảm xúc không đúng cũng không nhận ra.

Có thể đối với Tiểu Xuyên mà nói, khoảng thời gian lưu lại trong bệnh viện cũng chỉ là một kinh nghiệm khó có được mà thôi, sau này anh có lẽ sẽ thỉnh thoảng nhớ lại đoạn hồi ức này, cảm thấy cực kỳ hoài niệm, thế nhưng cũng sẽ không nghĩ đến quay về thêm một lần nữa.

Nghĩ tới đây, Trầm Lạc liền cảm thấy trong lòng bất an không gì sánh được, cái cảm giác lo được lo mất này đã càng ngày càng rõ ràng.

Sau khi thùng gây giống cho vẹt hoàn thành, Trầm Lạc còn cố ý đem thùng đặt ở một góc tường tương đối yên tĩnh, cái góc này không chỉ cách xa khu vực giá leo của mèo mà còn thuận tiện cho người ngoài kiểm tra tình huống trong thùng, bảo đảm có thể đúng lúc phát hiện và giải quyết vấn đề.

Cái thùng được dọn ra không bao lâu, Loa Lớn và Đại Mỹ Nhân liền dời vào trong làm ổ, nhìn thấy hai con vẹt rúc vào trong thùng thật lâu cũng không thèm đi ra, Uông Bác trêu ghẹo nói: “Cũng không cần gấp gáp như vậy đi?”

Trịnh Gia Mỹ liếc anh một cái, cô nói: “Cái tên FA như anh cũng chỉ có thể nhìn tụi nó ước ao đố kỵ mà thôi!”

Chỉ chốc lát sau Loa Lớn liền đi ra, hướng về phía Trầm Lạc hô to: “Tốt lắm, tốt lắm.”

Trầm Lạc gật đầu, anh nói: “Hai đứa mày thích là tốt rồi.”

Xoay người lại nhìn Tam Hoa đang giúp A Phỉ liếm lông, nhìn xuống một chút, A Sửu và Cầu Cầu đang lăn thành một đoàn. Mùa xuân đúng là mùa ngược đãi FA mà, ngay cả mèo đều có đôi có cặp rồi, con người lại vẫn cô đơn chiếc bóng, may mà đám chó vẫn còn độc thân. Nghĩ như thế Trầm Lạc cũng có chút an ủi.

Vừa lúc này, chuông gió trên cửa lại vang lên một trận, Samoyed ngốc đang cố gắng chen lấn mở cửa, cả cái mặt chó đều bị chen đến vặn vẹo, mắt to trợn trắng, thật sự là vô cùng buồn cười.

Trầm Lạc bất đắc dĩ lắc dầu, mấy con chó khác, thậm chí ngay cả đám mèo đều đã học được kỹ xảo mở cửa, chỉ có con Samoyed này đã ở trong bệnh viện nửa năm vẫn không biết làm thế nào mới có thể mở cửa.

Trầm Lạc đi đến mở cửa ra, Samoyed lập tức ngoắc đuôi chạy vào, Trầm Lạc vốn đang cảm thấy kỳ quái, con Samoyed ham chơi này vì sao lại về sớm như vậy, hơn nữa còn là tự mình trở về. Nhưng vừa nhìn đến sau lưng nó, ây da, làm sao lại còn một con chó nữa thế này?

Con chó kia cả người đều bám bùn, chỉ có thể mơ hồ nhìn ra bộ dạng là một con chó, về phần là giống gì, bộ lông màu gì đã hoàn toàn không thể xác định.

Samoyed vốn còn đang cọ quẹt lên người Trầm Lạc, thậm chí hận không thể nhảy thẳng lên người anh, Trầm Lạc liền đẩy nó ra gọi con chó bùn kia đi vào, lại lớn tiếng gọi Vương Vỹ: “A Vỹ, đem con chó này đi tắm rửa.”

Vương Vỹ liền bước đến ôm con chó đến khu vực tắm rửa, không ngờ đến con chó này còn rất biết điều, một chút cũng không chống cự, rất ngoan ngoãn nằm yên trong bồn tắm.

Rất nhanh đám bùn khô trên người nó đã được rũ sạch, lộ ra gương mặt thật cực kỳ đáng yêu, cư nhiên cũng là một con Samoyed. Chỉ là vóc người của con Samoyed này tương đối nhỏ, nhìn qua còn chưa đến tuổi trưởng thành.

Trầm Lạc cũng không khỏi bước đến nhìn bộ dạng của con Samoyed kia, thật sự giống như một khối bạch ngọc xinh đẹp được từ từ bóc ra khỏi lớp bụi xám xịt, lộ ra ánh sáng mê người.

Trầm Lạc lại nhìn đến Samoyed ngốc dưới chân mình đang thè lưỡi ra không ngừng thở dốc hồng hộc, bộ dạng cực kỳ hưng phấn, hưng phấn đến mức mắt cũng tỏa sáng rồi.

Trầm Lạc thở dài: “Chó cùng chó làm sao lại có khác biệt lớn như vậy. Đều là Samoyed, nhìn cô bé này xem, lại nhìn tên kia, quả thực không thể tin được là cùng một giống.”

Vương Vỹ cười ha hả nói: “Anh cũng đã nói mà, động vật cũng có tính cách của mình, chó cũng là như vậy. Tuy rằng chó cùng một giống sẽ có rất nhiều điểm giống nhau, nhưng sự khác biệt giữa mỗi con cũng thật rõ ràng.”

Trầm Lạc cũng chỉ là cảm thán một chút mà thôi.

“Không biết là chó nhà ai đi lạc, đợi chút nữa phải chụp hình đăng thông báo tìm chủ thôi.”

Vương Vỹ gật đầu: “Con chó xinh đẹp như vậy ai nở lòng vứt bỏ đây, nhất định là do đi lạc.”

Trầm Lạc lại nhìn con Samoyed đang hưng phấn bên cạnh, anh nói: “Cũng không chừng là bị thằng ngốc này lừa gạt mang về.”

Samoyed rất nhanh đã được tắm xong, sau khi sấy khô bộ lông trắng mượt mà xõa tung cực kỳ xinh đẹp. Đồng dạng cũng là Samoyed, nhưng cô bé này nhìn qua chính là đáng yêu thành thật, không có một chút ngu xuẩn như cái đứa đang xum xoe bên cạnh.

Đợi tắm rửa xong, Uông Bác lại giúp cô bé kiểm tra thân thể một chút, phát hiện có chút gầy, dinh dưỡng không đầy đủ và thiếu máu, trên người cũng có ve ký sinh, thoạt nhìn không giống đi lạc.

“Chỉ sợ là đi lạc đã lâu rồi, vẫn nên phát thông báo tìm chủ thôi!”

Bị mất càng lâu khả năng tìm lại chủ cũ càng ít, thế nhưng Trầm Lạc vẫn muốn thử một chút.

Hiện tại weibo của bệnh viện cũng đã có mười vạn người theo dõi, mà fan trong tỉnh cũng có hơn hai vạn, vì vậy một khi tin tức được phát ra liền có thật nhiều người chia sẻ.

“Con chó này đẹp quá, thật sự hệt như thiên sứ vậy. Chủ nhân của nó khẳng định lo đến chết rồi.”

“Tôi nếu như có một con chó xinh đẹp như vậy, nhất định phải trông chừng cho thật kỹ.”

“Ngoại trừ Husky buông tay liền biến mất, lúc dẫn những con chó khác đi dạo cũng phải nắm chặt dây dẫn nha!”

Rất nhiều người biểu thị, nếu không có ai nhận chó, bọn họ tình nguyện nhận nuôi thiên sứ nhỏ này.

Nhưng những yêu cầu đó Trầm Lạc đương nhiên tạm thời không thể đáp ứng, hơn nữa nhìn bộ dạng xum xoe của con Samoyed ngốc nhà mình, tám phần mười là đã coi trọng đối phương rồi.

Trầm Lạc thở dài một hơi, vạn nhất chủ của cô bé thật sự tìm tới phải nói thế nào cho tốt đây? Con Samoyed này vừa nhìn đã biết còn vị thành niên mà!

Trầm Lạc đã thử cùng con Samoyed kia trò chuyện, do bởi vì tuổi tác còn nhỏ nên đối phương cũng nhớ được không nhiều, về cơ bản trong ký ức của nó không còn chút hình bóng nào của chủ nhân, phần lớn chỉ là thời gian lưu lạc bên ngoài.

Những người đến nhận bé Samoyed này rất nhiều, chỉ là tất cả đều là giả mạo, khi Trầm Lạc hỏi bọn họ con Samoyed này được bao nhiêu tuổi, đánh mất lúc nào, tên gọi là gì trên cơ bản đều không ai trả lời được.

Mà bé Samoyed thoạt nhìn cũng rất thích nghi với hoàn cảnh của bệnh viện, không những có một đồng loại khác chăm sóc mà còn bởi vì tính cách đáng yêu nên rất nhanh đã hòa nhập với các động vật khác. Có thể ngay cả chó mèo đều là nhìn bề ngoài, cô bé Samoyed này thoạt nhìn liền giống như một thiên sứ nhỏ, vì vậy càng được yêu mến nhiều hơn.

Hiện tại đã có hai con Samoyed rồi, mọi người cũng không tiện phân biệt, vì vậy Trầm Lạc liền giúp chúng nó đặc tên, chó đực lớn gọi Đa Đa, chó cái nhỏ gọi Manh Manh, hiện tại Manh Manh đang trong tuổi đang lớn, không qua bao lâu liền có thể phát triển thành một cô chó khỏe mạnh xinh đẹp.

Chủ nhân của Manh Manh thủy chung vẫn không tìm được, vì vậy nó liền ở lại trong bệnh viện, kẻ vui vẻ nhất phải kể tới Đa Đa rồi. Con chó này mỗi ngày đều vây lấy Manh Manh, so với khí thế lúc trước khi Loa Lớn theo đuổi Đại Mỹ Nhân cũng không kém chút nào.

Nếu chủ nhân của Manh Manh tạm thời không tìm được Trầm Lạc cũng không gấp gáp chuyện này, mà con chó bị thương do pháo nổ kia cũng đã khôi phục rất tốt, từ chỉ có thể ăn được thức ăn lỏng đến giờ cũng đã có thể nhai một ít thức ăn cho chó, trên mặt cũng chỉ có vài vết sẹo nhỏ, tuy rằng nhìn qua có chút quái dị nhưng mọi người và động vật trong bệnh viện đều biết nó là một con chó có tính tình rất tốt, thậm chí lúc bôi thuốc cho dù đau đến thế nào cũng chỉ cúi đầu rên rỉ, không hề giãy dụa cũng không làm ra việc cắn người.

Mà con mèo mẹ mang thai kia ăn ngon uống say ở trong bệnh viện một thời gian, cái bụng cũng bắt đầu lớn lên rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *