Manh Sủng Nhật Thường – Chương 34

Chương 34: Nỗi lo của Trầm Lạc.

Đối với lần biểu diễn này, mọi người trong bệnh viện đều tương đối coi trọng, đây chính là tiết mục của đài truyền hình, toàn quốc đều có thể nhìn thấy nha, là loại tiết mục chỉ cần làm tốt liền tạo được danh tiếng!

Trải qua thương lượng, Vương Vỹ cùng Uông Bác ở lại trấn giữ bệnh viện, dù sao bệnh viện cũng không thể đóng cửa mà, Trầm Lạc chỉ dẫn theo Trịnh Gia Mỹ và Tiểu Xuyên đi đài truyền hình quay chương trình.

May mà Uông Bác và Vương Vỹ cũng không quá để ý chuyện lên hình, nếu không lần này thế nào cũng có náo loạn rồi.

Trầm Lạc thật ra cũng muốn ăn mặc cho mình và Tiểu Xuyên một phen, kết quả nhìn tới nhìn lui, Tiểu Xuyên mặc quần áo gì cũng dễ nhìn, mà bản thân anh mặc cái gì cũng có vẻ quê mùa, nhất thời Trầm Lạc không khỏi có một loại cảm giác rất nhục chí. Trịnh Gia Mỹ thật ra cũng không cần lo lắng, dù sao cô cũng không cần xuất hiện, bất quá cô cũng ăn mặc tỉ mỉ, cho dù không xuất hiện trước máy quay nhưng muốn đến đài truyền hình cũng nên ăn mặc tốt một chút!

Trầm Lạc lái chiếc xe bánh mì củ nát của mình chở theo một xe động vật, mà Trịnh Gia Mỹ lại lái chiếc BMWs của cô chạy theo phía sau, hai chiếc xe này nhìn thế nào cũng thấy phong cách không phù hợp, nhưng hai chiếc xe lại cố tình đi chung một đường.

Mắt thấy tết đã sắp đến rồi, trên đường không ít người bận rộn hối hả, mà trong đài truyền hình lại càng là bề bộn nhiều việc, bởi vì có không ít tổ tiết mục cần tập luyện chuẩn bị trước khi lên hình.

Trầm Lạc vừa đậu xe lại, mở cửa ra, một đám chó mèo từ trên xe đi xuống khiến không ít người nhìn.

Bọn họ vừa bước vào trong đã được dẫn đến phòng hóa trang.

Kết quả quần áo đã được tỉ mỉ chuẩn bị trước đều không thể sử dụng, bởi vì đài truyền hình đã chuẩn bị phục trang sẵn cho bọn họ, lúc đối phương nhìn thấy quần áo Trầm Lạc chuẩn bị vẻ mặt liền trở nên bất mãn, nếu mặc phục trang như vậy lên đài, khán giả sợ rằng sẽ nghĩ là nhóm người nghèo khó nào đó từ nông thôn đến. Trầm Lạc nhất thời mất hứng, thói quen trông mặt mà bắt hình dong này thật sự quá xấu rồi!

Tệ hơn nữa chính là, toàn bộ phái nữ đều xoay quanh Tiểu Xuyên, để anh thử đến hơn mười bộ quần áo mới định ra phục trang chính thức. Đối phương dường như gặp một cái giá áo di động như Tiểu Xuyên liền vô cùng cao hứng, hơn nữa Tiểu Xuyên lại tốt tính có thể lăn qua lăn lại mà không phản đối tiếng nào. Đợi thử phục trang xong mặt của Trầm Lạc cũng đen rồi, lớn lên quá đẹp trai cũng là một loại sai lầm!

Thay quần áo xong còn phải trang điểm, đèn trong phòng hóa trang mở đến chói lóa khiến cả không khí đều nóng lên, Trầm Lạc cũng bị sức nóng này làm cho có chút sốt ruột, phía sau Tiểu Xuyên lại trò chuyện cực kỳ ăn ý với cô thợ trang điểm xinh đẹp, thỉnh thoảng lại có tiếng cười truyền đến khiến Trầm Lạc càng thêm đứng ngồi không yên.

Thật vất vả mới trang điểm xong, Trầm Lạc cảm thấy trên mặt giống như bị dán lên một lớp keo, chỉ cần hơi cử động cơ mặt liền bị rơi phấn lả tả, biểu tình cũng không còn giống mình nữa, cả người đều cực kỳ khó chịu. Thế nhưng bởi vì MC có chút việc trì hoãn, thời gian quay hình phải dời lại một giờ, Trầm Lạc quả là đã nóng còn bị tiếp thêm lửa.

MC của chương trình 《Hội ngộ vui vẻ》này cũng tương đối nổi danh, không ngờ tới cũng sẽ biết làm kiêu treo giá như vậy.

Mà những nhân viên trong phòng trang điểm tựa hồ cũng đã quen rồi, một mực nói nói cười cười, hoàn toàn không có chút  nào để trong lòng.

Tiểu Xuyên đưa một ly nước tới, Trầm Lạc uống xong mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.

“Thế nào, anh có phải khẩn trương rồi không?” Tiểu Xuyên thấy sắc mặt của Trầm Lạc rất không đúng, hơn nữa cũng ít nói hơn hẳn, Trầm Lạc là thuộc về loại người thích giao thiệp, ăn nói huyên thuyên.

Trầm Lạc hơi kéo kéo khóe miệng, anh nói: “Không có khẩn trương, chỉ cảm thấy nơi này có chút kín gió mà thôi.”

Hiện tại đang giữa mùa đông, tất cả cửa sổ đều đóng chặt, máy thông gió cũng là công sức không đủ, cho dù mở máy điều hòa lên vẫn là tù túng, cảm thấy khó chịu cũng không kỳ lạ.

Tiểu Xuyên ngồi xuống bên cạnh Trầm Lạc, anh ta nói: “Không có chuyện gì, chịu đựng một chút thì tốt rồi.”

Hiện tại bọn họ đều ở sau cánh gà, cũng không tiện ra ngoài hít thở khí trời.

Trầm Lạc nhìn đối phương một chút, anh nói: “Anh ngồi đi, chúng ta nói chuyện một chút!”

Tiểu Xuyên cũng không do dự nhiều, thản nhiên ngồi xuống bên cạnh Trầm Lạc.

“Ngoại trừ tên, anh còn nhớ lại chuyện gì không?”

Tiểu Xuyên lắc đầu: “Thật không có, ngay cả tên cũng là lúc nằm mơ nhớ ra.”

Trầm Lạc gật đầu, trong lòng anh vẫn nhớ mãi chuyện này, luôn cảm thấy Tiểu Xuyên đã mở ra cánh cửa này, rất nhanh những chuyện đã qua, sinh hoạt, thân phận của đối phương đều sẽ nhớ được, mà Tiểu Xuyên cũng sẽ quay về cuộc sống vốn có của mình. Đây mới vấn đề chính khiến Trầm Lạc suy nghĩ đến đứng ngồi không yên.

Không lâu sau, người trong tổ tiết mục đã đến báo với Trầm Lạc chuẩn bị diễn thử.

Ethan và đám chó mèo khi nhìn thấy Trầm Lạc ra hiệu chuẩn bị đều có chút hưng phấn.

Có người trong hậu trường mang theo một ít đồ ăn vặt của chó mèo đến, đưa cho Trầm Lạc dùng trên sân khấu, Trầm Lạc lại cự tuyệt: “Chó mèo nhà tôi không cần dùng cách này.”

Đối phương có chút ngoài ý muốn, bất quá vẫn cầm đồ vật đi.

Trầm Lạc xoa xoa đầu Ethan, dẫn theo đám chó mèo đứng trước lối ra sân khấu, anh lại căn dặn Trịnh Gia Mỹ: “Trên tay của em có tờ trình tự tiết mục rồi đúng không? Đầu tiên anh sẽ dẫn Ethan ra biểu diễn mở màn, sau đó chính là Tiểu Xuyên cùng Bạch Vân và Hắc Thổ lên sân khấu, em ở nơi này nhất định phải sắp xếp đúng thứ tự lên sân khấu và đạo cụ cho đám động vật.”

Trịnh Gia Mỹ nghiêm túc gật đầu, cô cũng biết trách nhiệm của mình rất quan trọng.

Đạo diễn dùng bộ đàm gọi Trầm Lạc ra sân khấu, Trầm Lạc liền dẫn Ethan bước ra khỏi màn che. Anh và Tiểu Xuyên sẽ thay nhau lên sân khấu, vì vậy có thể thư giãn một chút.

Sau khi diễn thử xong, tổ đạo diễn đều nhận xét rất tốt, sau đó bọn họ còn ngỏ lời: “Cuối cùng vẫn nên dẫn hết các động vật ra sân khấu chào khán giả, nữ nhân viên các anh đưa đến cũng có thể ra mặt một chút, dù sao cũng không nên thiệt thòi con gái nhà người ta, xinh đẹp như vậy cứ đứng sau cánh gà rất phí phạm.”

Trịnh Gia Mỹ vừa nghe được ánh mắt liền sáng lên, nói vậy cô cũng có thể ra lộ mặt trên sân khấu? Cũng có nghĩa là cô sẽ được xuất hiện trên truyền hình sao?

Mà Trầm Lạc và Tiểu Xuyên đều trịnh trọng gật đầu biều thị đã biết.

Trầm Lạc và Tiểu Xuyên uống một hớp nước, chợt nghe nói MC chính rốt cuộc đã đến.

Lúc mọi người dặm trang điểm lại, MC vẫn đang làm quen kịch bản, đến khi hoàn tất đối phương còn đặc biệt đến gặp riêng Trầm Lạc và Tiểu Xuyên, có vẻ cực kỳ niềm nở, Trầm Lạc cũng cảm thấy kỳ quái, lẽ nào người này còn chơi trò hai mặt.

“Lần này thật ngại quá, bởi vì trong nhà có chút chuyện bất ngờ nên không thể đến đúng giờ, khiến mọi người đợi lâu rồi.”

Trầm Lạc nghe vậy liền biết đối phương là đang khách khí, cũng là cho anh mặt mũi, liền tỏ vẻ không có chuyện gì. Sau mới biết được hóa ra trong nhà của đối phương thật sự có trưởng bối ngã bệnh, vì vậy anh ta mới xin nghỉ một giờ.

Với một tiết mục có tiếng tăm như 《Hội ngộ vui vẻ》, tự nhiên không phải chỉ có một MC, còn có người đảm nhiệm vai trò hoặc làm vai phụ đến câu giờ, vậy nên MC lần này tổng cộng có năm, đều là nam giới, chỉ có tuổi tác là chênh lệch.

Sau khi các tiết mục ca múa đều đã biểu diễn xong, rốt cuộc cũng đến phiên đám người Trầm Lạc lên sân khấu.

Lúc Trầm Lạc nhận được chỉ thị liền hít sâu một hơi, mang theo Ethan bước ra sân khấu, trên tay cũng không dẫn theo dây dắt. Trên người Ethan còn mặc một cái váy hoa màu xanh biếc có vẻ cực kỳ gợi sức tưởng tượng, hơn nữa nó còn chỉ dùng hai chân sau bước đi, vừa xuất hiện liền khiến khán giả vỗ tay không dứt.

Ethan có chút khẩn trương, Trầm Lạc lại nháy mắt với nó một cái, chỉ là đôi mắt của Ethan vẫn mở to nhìn Trầm Lạc, bám sát vào anh, hiển nhiên nó chưa từng thấy qua nhiều người như vậy, không khỏi sợ sệt.

Trầm Lạc xoa đầu Ethan, lúc này âm nhạc cũng vừa vặn vang lên, là một vũ điệu cực kỳ vui vể, Trầm Lạc bắt đầu cất bước, Ethan quả nhiên thuận theo bước chân của anh mà nhảy nhót, lúc này cả khán đài đều vang lên tiếng vỗ tay.

Trầm Lạc nhìn Ethan, trên mặt mang theo dáng tươi cười, Ethan cũng nhìn Trầm Lạc, đôi mắt híp lại, miệng toe toét, tựa hồ cũng không còn khẩn trương như vậy. Trầm Lạc hơi xoay người, Ethan cũng vội vàng xoay theo, nụ cười trên môi Trầm Lạc càng sâu, Ethan quả thật quá thông minh rồi, biểu hiện lần này của nó so với bất cứ lần diễn tập nào cũng tuyệt đối tốt hơn!

Trầm Lạc đưa một tay ra đỡ lấy chân trước của Ethan, tay kia chống nạnh bày ra vài cái tạo hình, sau đó lại đổi hướng để Ethan đối diện với khán giả, Ethan cũng cực kỳ thông minh, mấy động tác kế tiếp làm ra so với Trầm Lạc còn phải tự nhiên hơn.

Sau khi màn vũ đạo dài một phút này kết thúc, Trầm Lạc liền dẫn theo Ethan xuống sân khấu, Tiểu Xuyên từ phía cánh gà bên kia cùng Bạch Vân và Hắc Thổ lên sân. Tiểu Xuyên mặc một cái áo khoác ngắn mang phong cách quân phục, tạo hình đẹp trai không gì sánh được, anh vừa xuất hiện tiếng vỗ tay của khán giả lại càng thêm nhiệt liệt, thậm chí còn có người bắt đầu huýt sáo! Quả nhiên thế giới này là xem bề ngoài thôi mà.

Lúc Tiểu Xuyên lên sân khấu, Bạch Vân và Hắc Thổ mỗi đứa ngồi yên trên một bên vai của anh, Tiểu Xuyên lại cầm trong tay một cái vòng lắc không ngừng xoay động. Anh vừa bước đến giữa sân khấu liền bắt đầu giang tay ra, Bạch Vân và Hắc Thổ ngay lập tức không ngừng chạy nhảy qua lại trên người của anh, chỉ là vô luận Tiểu Xuyên có làm ra động tác gì, hai con mèo đều là một chút cũng không bị ảnh hưởng, ngay cả lúc Tiểu Xuyên ưu nhã ngồi xuống như một quý tộc, động tác của hai con mèo cũng cực kỳ lưu loát.

Ngay thời điểm này, từ trong cánh gà có người ném lên một quả bóng to, hai con mèo liền bị quả bóng hấp dẫn nhảy lên trên nó, bắt đầu đạp bóng vòng quanh chơi đùa, hơn nữa còn là dạo một vòng lớn quanh sân khấu. Động tác của hai con mèo hoàn toàn nhất trí, một đen một trắng tương phản nhưng lại có vẻ cực kỳ hài hòa ăn ý, khiến cho người xem không khỏi vì chúng mà hưng phấn. Trầm Lạc nghĩ, nếu không phải hai con mèo này mỗi ngày đều ở cùng một chỗ nhất định sẽ không thể đồng điệu được như vậy. Cuối cùng Tiểu Xuyên còn đem cái vòng lắc kia đặt trước quả bóng lớn, hai con mèo tách ra hai hướng, đồng loạt đối mặt nhảy qua chiếc vòng, sau đó đạp lên bóng lớn, hơn nữa quả bóng còn đang không ngừng lăn về phía trước!

Hơn một phút đồng hồ trôi qua, Tiểu Xuyên lại đem theo Bạch Vân và Hắc Thổ lui xuống, tiếng vỗ tay của khán giả càng lúc càng nhiệt liệt.

———

Tác giả có lời: Sau khi nhớ được tên cũng chính là quá trình khôi phục ký ức rồi…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *