Manh Sủng Nhật Thường – Chương 32

Chương 32: Trị liệu truyền máu

Người phụ nữ kia lau nước mắt, thanh âm cũng đã kích động đến khàn đi: “Đứa trẻ này đã lâu rồi vẫn chưa cười vui vẻ như vậy.”

Trầm Lạc nhìn một chút Bạch Châu Châu đang được đứa trẻ ôm vào lòng, con chó này được ôm như vậy cũng rất ngoan ngoãn không hề giãy dụa, nó còn ngửi đi ngửi lại trên người cậu bé tựa như có chút hưng phấn.

Trầm Lạc ôm tay trước ngực hỏi: “Chị xác định muốn nuôi con chó này đúng không?”

Người phụ nữ gật đầu: “Chỉ cần Tráng Tráng thích thì có gì là không thể?”

“Chó không giống với người, nếu con trai chị nắm đuôi nó hoặc đánh nó, nó sẽ phản kích. Đến lúc đó có thể làm đứa trẻ bị thương.”

Nếu như Bạch Châu Châu thật sự có thể giúp đỡ cho bệnh tình của Tráng Tráng, Trầm Lạc cũng sẽ không để ý đưa nó đi, dù sao thú cưng cũng chỉ quan tâm chủ nhân có đối xử tốt với mình không, có thể vứt bỏ chúng hay không mà thôi. Về phần chủ nhân có giàu có không, bộ dạng có đẹp không, có chỗ nào thiếu hụt không bọn chúng đều không quan tâm lắm.

Người phụ nữ vội vàng nói: “Cậu yên tâm, Tráng Tráng rất ngoan ngoãn, sẽ không tùy tiện đánh người, đương nhiên cũng sẽ không tùy tiện đánh chó.”

Trầm Lạc búng ngón tay, anh nói” “Nếu như vậy chị và cháu có thể nhận nuôi, trong khoảng thời gian này bệnh viện sẽ quan tâm tình huống ở chung của Tráng Tráng và Bạch Châu Châu, nếu như phát hiện có vấn đề gì, chúng tôi có quyền thu hồi chó về.”

Người phụ nữ hiển nhiên không có ý kiến gì, chỉ cần có thể nhận nuôi được Bạch Châu Châu, điều kiện gì chị cũng có thể tiếp thu. Nghe được ngữ điệu của Trầm Lạc có vẻ đã tán thành, mẹ của Tráng Tráng, cũng chính là Bạch Khiết liền thở dài một hơi, cả người đều buông lỏng ra bắt đầu kể về con trai mình.

“Đứa trẻ này tuy rằng không nói chuyện với người khác, thế nhưng lại rất hiểu chuyện và nghe lời, bé có thể học hỏi nhiều thứ và cũng rất hiền lành. Người trong nhà ai ngã bệnh, ai bị thương bé đều sẽ ở bên cạnh an ủi, thực sự là rất biết điều, rất ngoan ngoãn. Bé không nói chuyện nhưng trong lòng cái gì cũng đều hiểu.” Lúc Bạch Khiết nhắc đến con trai của mình trên mặt cũng lộ ra nét tươi cười. Trầm Lạc thấy cô tuy rằng quần áo quê mùa, nhưng mặt mũi kỳ thực rất có nét, là một người phụ nữ lao động điển hình ở nông thôn, phỏng chừng tư tưởng cả đời này đều đặt hết lên người con trai.

Trong lòng Trầm Lạc không khỏi có chút mềm mại, người người đều có khó khăn của riêng mình, có vài người ôm chặt một niềm tin mà kiên trì, người ngoài không thể nào lý giải được, chỉ là đương sự dù thế nào cũng chưa từng nghĩ đến buông tha.

Trầm Lạc ban đầu không phải cũng là như vậy sao, chỉ là hiện tại anh càng ngày càng dung nhập, càng cảm thấy cam tâm tình nguyện, cái cảm giác cho dù người ngoài có bao nhiêu kỳ lạ, soi mói, trong lòng mình đều tự thỏa mãn kia thật rất kỳ diệu. Quyết tâm cưu mang những động vật lưu lạc kia của anh, có thể cũng giống như sự kiên quyết thủ hộ con trai mình của người phụ nữ này, không chỉ đơn giản là nương tựa vào nhau, mà còn giống như một cái phao cứu mạng, nếu như anh bỏ qua, như vậy những động vật cần được cứu giúp kia cũng không còn hy vọng rồi.

Trầm Lạc im lặng nhìn Bạch Khiết ký vào hợp đồng nhận nuôi, lại mua thêm vài thứ rồi mới nắm tay Tráng Tráng vẫn đang ôm chặt Bạch Châu Châu, hai người cười híp mắt rời đi.

Thẳng đến khi hai mẹ con kia đã rời đi nửa ngày Trầm Lạc vẫn còn chìm trong dòng suy nghĩ của mình.

“Ông chủ, điện thoại!” Trịnh Gia Mỹ hô to.

Trầm Lạc lấy lại tinh thần bước đến nhận điện thoại, đối phương là người của bệnh viện Huynh Đệ, bên kia có việc cần hỗ trợ.

“Bên này có một con chó bị tai nạn giao thông, chủ của nó muốn chúng tôi cố hết sức cứu chữa, chuyện tiền bạc không cần lo lắng. Chỉ là con chó này mất máu quá nhiều cần phải truyền máu gấp, máu của bên này không đủ, anh có thể mang đám chó nhà anh đến hiến máu không?”

Động vật bị ngoại thương, dưới tình huống mất máu quá nhiều cũng có thể tiến hành truyền máu, chỉ là bình thường không có ai sẽ đưa chó nhà mình đi hiến máu, hơn nữa động vật hiến máu cũng không có chế độ nghiêm khắc như ở người, vì vậy có vài bệnh viện sẽ nuôi mấy con chó mèo chuyên môn làm nguồn máu dự trữ. Đương nhiên, chi phí cho việc truyền máu này cũng không thấp, có vài con vật chỉ đơn thuần thiếu máu nhẹ cũng sẽ bị đề nghị truyền máu, đối với một vài bác sỹ lòng dạ đen tối mà nói, đây là chuyện một vốn bốn lời.

Bệnh viện của Trầm Lạc không có thiết bị tương ứng, vì vậy không thể làm dịch vụ này, nhưng bệnh viện Huynh Đệ có thiết bị tiên tiến, cho nên chó mèo trong bệnh viện của Trầm Lạc đôi khi sẽ bị mời đi hiến máu.

Đối với những chuyện này Trầm Lạc thường cũng không từ chối, bởi vì chó mèo chỗ của anh cũng tương đối nhiều, mỗi đứa hiến một chút máu cũng không quá ảnh hưởng đến thân thể, huống chi đối tượng cần hiến máu cũng là bị đe dọa tính mệnh.

“Chuyện này đương nhiên là được, chúng tôi lập tức đi qua, vẫn quy tắc cũ chứ!”

“Đó là đương nhiên!” Người bên kia đáp ứng rất sảng khoái.

Sau khi hiến máu đương nhiên là cần bồi bổ thân thể, quỷ keo kiệt như Trầm Lạc hiển nhiên sẽ bám chặt đối phương giành chỗ tốt cho chó mèo nhà mình rồi, dù sao bệnh viện Huynh Đệ cũng giàu nứt vách mà.

Sau khi cúp điện thoại, Trầm Lạc gọi mấy con chó lớn trong bệnh viện qua, lại gọi Tiểu Xuyên cùng đi.

Tiểu Xuyên cũng là lần đầu tiên nghe được chó mèo cũng có thể hiến máu, vì vậy liền vui vẻ đi theo.

Trầm Lạc nhìn Tiểu Xuyên hăng hái đi phía trước, nhìn thế nào cũng cảm thấy không thoải mái, giống như phải đem bảo bối mình phát hiện được trưng bày trước mặt người khác, lúc nào cũng có thể bị người ta mơ ước vậy. Cho dù là vây, anh vẫn rất vui vẻ mang theo người kia bên cạnh.

Đợi đến khi tới nơi, Tiểu Xuyên để ý thấy bệnh viện này cũng không nhỏ, chỉ là mặt tiền đã có diện tích bằng ba gian nhà bình thường, hơn nữa còn là kiến trúc hai tầng.

Vừa bước vào cửa, bố trí thật giống bệnh viện của con người, có y tá tiếp tân, chuyên môn tiến hành hướng dẫn đăng ký.

“Anh Trầm đến rồi, xin mời đi bên này.” Y tá trực bệnh viện hiển nhiên đã quen mặt Trầm Lạc.

Trầm Lạc gật đầu, dẫn đám chó nhà mình đi theo đối phương.

Chó cũng giống như người, sẽ có nhóm máu bất đồng, thậm chí bởi vì chủng loại tương đối nhiều, độ đa dạng của nhóm máu đến hiện nay đã ghi lại được đến hơn hai mươi loại, hơn nữa trong quá trình truyền máu còn phải chú ý động vật hiến máu có bị những loại bệnh truyền nhiễm qua đường máu hay không, yêu cầu cũng cực kỳ nghiêm ngặt. Trầm Lạc là mở bệnh viện thú y, động vật anh nuôi tự nhiên là được chăm sóc chuyên nghiệp, hầu hết đều cực kỳ khỏe mạnh, hơn nữa nhóm máu của những động vật thường trú trong bệnh viện của Trầm Lạc đều được ghi chú nhóm máu rõ ràng.

Ở bệnh viện thú y vẫn thường xảy ra những chuyện như thế này, chó thường là chó hoang vô chủ, sẽ vì hiến máu cho một con chó có chủ thuộc giống chó có giá trị cao hơn mà mất mạng, bởi vì lượng máu bọn chúng bị rút ra cao hơn mức độ bọn chúng có thể chịu đựng. Đến chỗ của Trầm Lạc, chuyện này đương nhiên sẽ không được phép xảy ra, anh có thể để cho đám chó nhà mình luân phiên ra trận, bảo chứng lượng máu sung túc, chỉ là thao tác sẽ phiền phức hơn rất nhiều.

Thế nhưng cho dù có phiền toái hơn nữa, Trầm Lạc cũng tuyệt đối không để cho động vật nhà mình có nguy hiểm đến tính mạng.

Đến trước cửa phòng giải phẫu đã có bác sỹ chờ đợi, sau khi đối chiếu nhóm máu liền có mấy con chó bị chọn ra đưa vào phòng giải phẫu, Trầm Lạc cũng đi theo, Tiểu Xuyên thì ở lại bên ngoài trông giữ những đứa còn dư lại.

Một con chó bị gây tê đưa lên bàn mổ, sau đó bị rút máu, đợi đến khi đạt lượng nhất định liền đổi thành một con khác. Con chó bị tai nạn đe dọa sinh mệnh kia là một con chó lớn, vì vậy nhu cầu máu cũng không nhỏ, may mà số lượng chó Trầm Lạc đưa đến đủ để thỏa mãn.

Trầm Lạc vẫn cứ một mực ở bên cạnh canh giữ, đợi thời gian không sai biệt lắm liền nhắc nhở y tá đổi chó, miễn cho bọn họ coi thường khiến chó nhà mình mất mạng.

Theo lượng máu được đưa vào, tình huống của con chó Becgie kia cũng chậm rãi ổn định lại, bác sỹ cũng có thể thở dài một hơi.

Lấy máu xong mấy con chó đều ngủ mê man, Trầm Lạc cũng không vội vàng rời đi mà thoải mái chạy tới văn phòng viện trưởng nói chuyện.

“Lần này cám ơn cậu.”

Trầm Lạc cười cười đấm đối phương một quyền nhẹ, anh nói: “Cũng không phải lần đầu tiên, càng không phải lần cuối cùng, khách sao như vậy làm cái gì?”

Viện trưởng bệnh viện này Trầm Lạc quen được từ lúc vừa mở bệnh viện thú y. Uông Bác cũng là do đối phương giới thiệu cho anh, mà có thể tìm được một người chuyên môn vững chắc lại không ngại hoàn cảnh của Sủng Ái như Uông Bác thực sự cũng không dễ dàng gì.

Viện trưởng của bệnh viện này với Trầm Lạc có tình hữu nghị vượt qua giai cấp, nguyên nhân lại cũng chỉ có hai người rõ ràng, bọn họ đều là gay, bất quá cả hai đều không có hứng thú với đối phương là được, hơn nữa vị viện trưởng này so với Trầm Lạc thì phóng khoáng hơn rất nhiều, bên cạnh cũng có không ít đối tượng.

“Đây là… nhân viên trong bệnh viện của cậu?” Vừa thấy Tiểu Xuyên, ánh mắt của Niếp viện trưởng liền lóe sáng.

Trầm Lạc đã biết con sói họ Niếp này nhất định sẽ phát hiện Tiểu Xuyên là hàng tốt, liền mang theo phòng bị nói: “Người của tôi, anh đừng có trêu chọc! Cẩn thận sau này ông đây không thèm giúp đỡ anh nữa!”

Người khác không biết, thế nhưng Niếp viện trưởng nháy mắt liền hiểu: “Ái —— chà, tôi hiểu rồi, vợ bạn không thể chọc, điểm phẩm chất ấy tôi vẫn phải có.”

Trầm Lạc có chút khẩn trương liếc nhìn Tiểu Xuyên, phát hiện anh ta dường như còn mê man không quá hiểu rõ, chỉ cảm thấy trong lời của Niếp viện trưởng có gì đó không ổn, nhưng lại cho rằng hai người chỉ là bạn cũ đùa giỡn cũng không để ở trong lòng. Trầm Lạc không khỏi thở phào một hơi, anh cũng không muốn hù Tiểu Xuyên chạy mất.

Niếp viện trưởng nhìn hai người một chút rồi cười cười, anh quen biết Trầm Lạc đã ba năm, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy đối phương khẩn trương như vậy, hiển nhiên là thật lòng rồi, nên liền lập tức thu hồi ý tứ đùa giỡn, miễn cho bất cẩn chạm vào điểm giận của Trầm Lạc.

“Lần này cậu yên tâm, tiền thu được tôi chia cho cậu bốn phần, còn có thể tặng thêm một chút thuốc bổ máu.” Niếp viện trưởng liền cam đoan thù lao cho Trầm Lạc.

Trầm Lạc gật đầu, một chút cũng không khách khí: “Được rồi, anh vẫn nên tính toán sớm một chút, dù sao tết cũng đến rồi, tôi còn chưa đặt mua đồ tết đâu!”

“Cậu đó! Đừng lúc nào cũng chỉ than thở với tôi. Năm nay cậu cũng chỉ làm như năm ngoái sao?”

“Đúng vậy!”

“Thế cũng không tệ, bất quá tôi nghe nói gà cậu nuôi ăn rất ngon?”

“Ai nói cho anh biết!” Trầm Lạc nhất thời nhảy dựng lên, anh thật vất vả mới nuôi được mấy con gà, vì sao ai cũng muốn ăn chực thế này?

Đừng nhìn bề ngoài của Niếp viện trưởng như người văn minh lịch sự, kỳ thực chính là kiểu ăn tươi nuốt sống người khác. Trầm Lạc hiểu rõ, nếu đã bị người này theo dõi, anh không rớt mấy miếng thịt là không được…

“Dù sao thì tôi cũng đã biết rồi, cứ đưa vài con làm quà mừng năm mới đi, cũng để tôi lấy lòng mấy ông bà cụ trong nhà nữa!”

Niếp Trường Phong coi như đã ở vào trạng thái bán công khai giới tính, người trong nhà trên cơ bản đều đã hiểu rõ trong lòng, nhưng lại không ai nói rõ, vì vậy Niếp Trường Phong vừa giả vờ câm điếc cũng vừa nghĩ biện pháp lấy lòng người lớn trong nhà, miễn cho đến khi công khai bị đánh đến người đầy vết thương.

Trầm Lạc nghe xong liền ngồi xuống salon, hai chân bắt chéo, hiện tại là đối phương cầu anh chứ không phải anh nhờ vả đối phương, thế nên tâm trạng cũng cực kỳ bình tĩnh.

“Được thôi, quà cáp cho bệnh viện so với năm trước tăng gấp đôi, tôi cho anh hai con.”

“Tăng gấp ba, cho tôi năm con!”

Người làm ăn chính là thích mặc cả! Trầm Lạc khẽ cắn môi: “Xong!” Sang năm anh phải nuôi nhiều gà hơn rồi!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *