Manh Sủng Nhật Thường – Chương 8

Chương 8: Vẹt thoát cảnh độc thân

 Sáng sớm hôm nay, Trầm Lạc đã chuẩn bị xong chi phiếu, dự định đi đón người trong bệnh viện. Hiện tại người kia ở trong bệnh viện, mỗi ngày mỗi bữa đều là tiền, quả là một khoảng không nhỏ nha.

Không nghĩ đến vừa sáng sớm, Loa Lớn liền cùng một con vẹt khác đứng trên giá treo của chim chóc ria lông cho nhau, bất quá nhìn kỹ một chút mới thấy được, thật ra là Loa Lớn đang đơn phương rỉa lông cho con vẹt kia.

“Loa Lớn, mày về rồi à?”

Đã mấy ngày hôm nay nó hoàn toàn giống như thần long thấy đầu không thấy đuôi rồi.

Lần này Loa Lớn ra vẻ cực kỳ đắc chí mỹ mãn: “Vợ ta! Vợ ta!”

Trầm Lạc dựng thẳng ngón tay cái: “Làm tốt lắm.”

Nhưng nếu như hai con vẹt này ở cùng một chỗ với nhau, sau này sẽ có một đống trứng, lại ấp ra không thiếu chim non, vừa nghĩ anh đã có chút đau đầu. Không biết bọn chúng có chịu triệt sản hay không.

Trầm Lạc cũng không ngờ Loa Lớn lại lợi hại như vậy, có thể đem người vợ này thu vào trong cánh.

Vì vậy, khi Trầm Lạc chuẩn bị ra cửa, lại vừa vặn gặp gỡ đôi vợ chồng trẻ chủ của con vẹt mái đến tìm.

“Hai người tới rồi, vẹt của anh chị đang ở bên trong.”

Người đàn ông vẫn nhớ Trầm Lạc là ông chủ của nơi này, mở miệng nói trước, “Ngày hôm nay đến đúng là vì chuyện của bọn chúng, con vẹt nhà chúng ta không phải cứ theo chân con vẹt nơi này mà chạy sao? Vì vậy vợ chồng tôi muốn hỏi, liệu có thể trực tiếp gởi nuôi nó ở đây không?”

Trầm Lạc quả thật có chút bất ngờ, anh vốn cho rằng hai người bọn họ đến đây là muốn đem con vẹt nhà mình đưa về .

“Hai người xác định không muốn mang về sao?”

Cô vợ nói: “Hai chúng tôi kỳ thực cũng rất không nỡ, dù sao cũng đã nuôi hết mấy năm, chỉ là con nhóc kia cứ thích theo vẹt khác chạy đi, nếu đã chạy được hai lần thì sẽ có lần ba lần bốn. Chúng tôi nghĩ, con bé phỏng chừng cũng coi trọng con vẹt kia, cứ thẳng thắn để bọn chúng thành đôi là được rồi.”

Chỉ là Trầm Lạc vẫn nghe được một chút ý tứ không tình nguyện.

“Đi vào trước rồi nói.”

Vừa vào cửa đã thấy hai con vẹt cọ cọ mổ mổ đứng cùng nhau trên giá, một bộ dáng dấp ngọt ngào hồng phấn, đúng là tức chết người ngoài mà.

“Nếu như hai người muốn gởi nuôi, bệnh viện cũng có quy củ gởi nuôi.” Cũng không nuôi trắng vẹt thay người ta.

Người đàn ông hoàn toàn là bộ dạng đã lường trước, “Mỗi tháng chúng tôi đều sẽ trả tiền thức ăn cho anh.”

Nói chuyện với người hiểu quy củ chính là dễ dàng như vậy, Trầm Lạc gật đầu, bất quá vẫn trưng ra một bộ giải quyết việc chung, nói: “Gởi nuôi ở chỗ này, bọn tôi đương nhiên không có ý kiến, hơn nữa trong lúc thời gian thuận lợi, tỷ như hai người đều có mặt ở nhà, thì cũng có thể đón nó về nhà ở.”

“Thật vậy chăng?”

“Đương nhiên là được, con gái gả ra ngoài muốn về nhà mẹ đẻ có gì không được? “

Hai người hiển nhiên không nghĩ đến chuyện này còn có thể giải quyết như vậy, thế nên rất cao hứng, nói: “Như vậy thì tốt rồi, thỉnh thoảng về nhà chúng ta cũng thanh tịnh hơn không ít? Anh chắc là không biết, con vẹt kia của các anh mỗi ngày đều đậu ngoài cửa sổ nhà chúng tôi ca hát. Lúc bắt đầu hàng xóm còn tưởng là vẹt nhà tôi, thậm chí có người tìm tới nhà nói chuyện, sau mới phát hiện căn bản không phải nhà tôi.”

Không nghĩ tới Loa Lớn thật đúng là đi hát tình ca để cua gái, cố gắng tưởng tượng tình cảnh lúc đó, Trầm Lạc thật sự có chút xấu xa nghĩ, giọng hát của Loa Lớn không phải là ai cũng có thể chịu đựng được.

Lúc hai bên đã thương lượng điều kiện gởi nuôi xong, người phụ nữ lại hỏi: “Nếu như bọn chúng đẻ trứng, vợ chồng tôi có thể nhận nuôi không?”

Trầm Lạc gật đầu nói: “Đương nhiên là có thể, hai người rốt cuộc vẫn là nhà mẹ đẻ, muốn nhận nuôi là đương nhiên.”

Chỉ nghe thấy cô vợ nói với chồng mình: “Lần này nuôi chúng ta phải nhìn kỹ một chút, không thể lại để cho con vẹt khác lừa đi.” Trầm Lạc cười cười, chuyện này cũng không phải hai người có thể quyết định đâu.

Trầm Lạc hỏi con vẹt mái kia tên gì, bọn họ nói là Trân Châu, thế nhưng Loa Lớn đang đứng gần đó vội quát lên “Đại Mỹ Nhân! Đại Mỹ Nhân!”

“Nó nói vợ nó tên Đại Mỹ Nhân.”

Vợ chồng hai người bất đắc dĩ liếc nhìn nhau, nói: “Vẹt cũng đã đưa các anh rồi, sửa lại tên cũng không có gì.”

Vì vậy, vợ của Loa Lớn liền gọi là Đại Mỹ Nhân rồi.

Động vật trong bệnh viện đều là có đôi có cặp, chỉ còn ông chủ là độc thân? Có cái gì còn khiến người ta khổ sở hơn sao?

Xử lý xong chuyện của đám vẹt, Trầm Lạc liền chạy đi bệnh viện, đem cái người mình nhặt được đón trở về.

Thủ tục xuất viện đều đã làm xong, hơn nữa còn làm một lần kiểm tra tổng quát rồi mới đưa người xuất viện. Bởi vì người này không rõ nhân thân, không có bảo hiểm, vậy nên tất cả chi phí đều phải thanh toán, Trầm Lạc nhìn y tá thu ngân thoáng cái cầm đi mấy nghìn đồng, trong lòng không khỏi rỉ máu, đều là tiền nha, có thể mua được bao nhiêu thức ăn cho chó mèo chứ!

Hôm nay, cái người được Trầm Lạc nhặt về kia đã chỉnh lý gọn gàng, trên người còn mặc quần áo cũ của anh, có vẻ không quá vừa vặn, thế nhưng cũng không thể che giấu được vẻ đẹp trai của hắn. Cho dù quần áo có ngắn hơn mấy phân, cũng đủ khiến một đám em trai em gái quay đầu lại nhìn

Quả nhiên là một tên đẹp trai mà, Trầm Lạc nghĩ.

“Được rồi, theo tôi về thôi.”

Người nọ không lên tiếng, trực tiếp đuổi theo Trầm Lạc.

Trầm Lạc hỏi: “Anh tên gì? À, quên mất, anh bị mất trí nhớ, được rồi, để tôi chọn cho anh một cái tên vậy. Nếu là tìm được ở bờ sông liền gọi anh là Tiểu Xuyên đi, có được không? Tôi lại không biết họ của anh, cũng không tiện lấy đại cho anh một cái.”

Người đàn ông không hiểu vì sao lại cảm thấy cái tên này thật không tệ, ngược lại mà nói, hắn vốn cũng không biết tên mình là gì, gọi thế nào cũng không sai.

ở trên xe, Trầm Lạc còn nói với hắn: “Bệnh viện của tôi kiếm không được nhiều tiền, lại phải cứu trợ động vật, vì vậy tiền lương phát cho anh cũng không cao. Năm trăm đồng một tháng, có được không?”

Tiểu Xuyên gật đầu, Trầm Lạc liền hài lòng.

“Bất quá anh cũng đừng lo lắng, hiện tại thức ăn nhanh cũng chỉ có mười đồng một phần thôi, nếu anh ăn chung với bệnh viện mỗi ngày là hai mươi đồng, còn có thịt ăn.”

Tiểu Xuyên lại nói: “Ông chủ nói cái gì chính là cái đó.”

“Ừ, về chỗ ở. Trong bệnh viện không còn chỗ, như vậy đi, anh theo tôi về cùng ở nông trường, thế nào?”

“Rất tốt.” Tiểu Xuyên gật đầu, không có chút biểu tình ghét bỏ nào.

Lúc trở về bệnh viện, Tiểu Xuyên liền đưa đến một đám người vây xem.

“Đây chính là người mới của bệnh viện chúng ta sao?”

“Đúng vậy!”

“Bộ dạng thật là đẹp trai nha! Anh ấy biết làm gì?”

“Không biết liền có thể học, Vương Vỹ hiện tại không phải đã làm được rất tốt sao?”

Ngoại trừ người vây xem, còn có một đàn động vật vây xem, bọn chúng nhìn thấy người này là đi cùng Trầm Lạc trở về liền cũng không coi hắn là người xấu, chỉ vây bên cạnh hắn ngửi đến ngửi đi.

“Được rồi, tản ra thôi. Cứ đứng ở chỗ này còn làm ăn thế nào nữa?”

Vừa nói xong, đám động vật quả nhiên liền tản đi.

“Uông Bác, con mèo kia khôi phục thế nào?” Trầm Lạc hỏi.

Uông Bác nói: “Tạm được, xem ra tinh thần cũng không tệ lắm, có thể ăn liền lăn, lúc đổi thuốc cũng rất ngoan.”

“Vậy là tốt rồi.” Trầm Lạc cũng thở dài một hơi, cùng những động vật này sống chung đã lâu, tự nhiên cũng xem mạng của bọn chúng quan trọng hệt như mạng người. Chỉ cần có thể sống, cho dù có bao nhiêu vết thương cũng không quan trọng.

Uông Bác lại nói: “Cậu cũng đặt cho nó một cái tên đi, cũng không thể vẫn gọi là con mèo kia mãi.”

Trầm Lạc suy nghĩ một chút, nói: “Vậy gọi là Thuận Thuận đi, sau này cả đời của nó hy vọng đều có thể thuận thuận lợi lợi.”

Uông Bác ừ một tiếng, Trịnh Gia Mỹ liếc nhìn hai người một chút, liền đem tên của mèo con ghi lại.

Chuyện ban ngày trong bệnh viện cũng không nhiều, chủ yếu là một ít bác trai bác gái mang thú cưng nhà mình đến kiểm tra thân thể, cũng có người mua vài thứ lặt vặt. Thời điểm bận rộn chính là khi chập tối, có rất nhiều nhiệm vụ dọn dẹp phải hoàn thành.

Trầm Lạc vẫn chú ý quan sát Tiểu Xuyên, phát hiện người này thật sự rất chịu làm việc, giúp Vương Vỹ đổi mới cát mèo, lại đem khay dưới lồng sắt đi rửa sạch ngâm thuốc sát trùng, còn có thể cho đám chó mèo ăn… đúng là bận đến không ngơi tay. Trầm Lạc ngược lại vẫn thanh nhàn ngồi ở chỗ kia, bàn tay không ngừng vuốt vuốt lông Ethan.

Tối hôm đó, sau khi ăn tối xong, Vương Vỹ còn hỏi: “Ông chủ, Tiểu Xuyên sẽ ngủ ở đâu?”

Làm việc chung nửa ngày, Vương Vỹ đối với anh chàng đẹp trai này cũng có ấn tượng không tệ lắm, vừa bắt đầu còn sợ người ta không chịu làm việc, không ngờ rằng đối phương lại không ngại bẩn, không sợ mệt chút nào.

“Về chỗ của anh mà ngủ thôi. Chỗ của anh cũng không có gì tốt, chỉ được cái rộng rãi.”

Vương Vĩ nói: “Rất tốt, anh cũng không cần ngủ một mình nữa.”

Trầm Lạc là gay, lời này nghe vào tai thế nào cũng có chút quai quái, vội vàng thanh minh: “Đương nhiên là tìm một phòng riêng cho người ta ngủ, làm sao có thể ngủ chung được? “

Vương Vỹ lúc này ngẫm lại mới thấy không ổn, vội nói: “Em cũng không phải có ý đó…”

“Được rồi, anh biết, chú nhanh đi làm việc đi.”

Lúc này Tiểu Xuyên đang ở trong nhà vệ sinh, khi đi ra biểu tình không có gì kỳ lạ, hình như không nghe được hai người nói chuyện. Trầm Lạc cũng thở dài một hơi, vạn nhất nghe được, như vậy cũng thật lúng túng mà.

Hai người lên xe, lại lôi kéo một đội chó mèo về nhà, Tiểu Xuyên hình như có chút kinh ngạc, thế nhưng cũng không nói gì.

Vị trí của Ethan đã bị Tiểu Xuyên chiếm mất, nó liền chạy xuống phía dưới, mèo lông dài Cầu Cầu ngồi ở trên đùi Trầm Lạc khiến anh có chút khó cử động, vì vậy liền đem nó đặt lên đùi Tiểu Xuyên. Không ngờ đến, Cầu Cầu cũng không chạy đi, xem ra anh chàng Tiểu Xuyên này còn có tiềm chất hấp dẫn động vật, như vậy sau này cũng dễ dàng hơn rồi.

Phần lớn tin tức động vật thu được là thông qua mùi, mùi đối với bọn họ là cách nhận diện rất quan trọng, ngoại trừ dùng để đánh dấu địa bàn hoặc phân biệt bạn bè, đối với con người, bọn họ gần như có thể thông qua mùi mà phân biệt người tốt người xấu, có vài người thường phạm sát nghiệp, động vật đều không muốn đến gần. Người như Tiểu Xuyên vậy, hẳn là cực kỳ tốt bụng đi? Trầm Lạc nghĩ.

Lúc đến nơi, Trầm Lạc nói: “Chỗ này có chút nát, thế nhưng có thể cản gió che mưa, anh cũng đừng ghét bỏ.”

Tiểu Xuyên gật đầu.

Trầm Lạc để đối phương tự mình chọn một gian phòng, sau khi thu dọn tạp vật xong liền dọn một cái giường cũ tới, trải một tấm đệm bông lên trên, còn đưa thêm một cái mền mỏng: “Buổi tối vẫn có chút lạnh, anh chú ý một chút, bị cảm lại phải tốn tiền mua thuốc.”

“Ông chủ, đi đâu tắm đây?”

“Phòng tắm còn chưa sửa xong, anh cứ nấu chút nước nóng ra sân sau tắm tạm đi, dù sao bây giờ cũng là buổi tối, chẳng có ai nhìn thấy.”

Tuy rằng vẫn cảm thấy có chút không được tự nhiên, thế nhưng Tiểu Xuyên vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Trầm Lạc ở trong phòng thu dọn đồ đạc, lúc đi ngang qua cửa vừa vặn thấy được, ở dưới ánh đèn, Tiểu Xuyên đưa lưng về phía anh dội nước tắm rửa, bắp thịt trên lưng cực kỳ rắn chắc, cũng không có vết sẹo nào, cái mông được quần lót bao quanh cũng rất cong mẩy, phía dưới lại là đôi chân thẳng tắp.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *