Manh Sủng Nhật Thường – Chương 7

Chương 7: Hai con mèo làm gay

Đôi vợ chồng trẻ kia nghĩ mà thấy xấu hổ, chỉ có ông cụ là minh mẫn nhất, nói thẳng, “Đưa ông chủ vài nghìn đồng tiền, để cậu ấy mua vài thứ ăn ngon chơi vui cho con chó này, cũng coi như biểu thị sự cảm tạ với bọn họ!”

Trầm Lạc ở trong lòng âm thầm giơ một ngón tay cái cho ông bác, người già thành tinh, hiểu cực rõ nhìn tình thế mà xoay.

Cuối cùng người đàn ông cũng lấy từ trong bóp ra hai nghìn đồng, lại mượn một chút ở chỗ mấy thân thích, tổng cộng là năm nghìn đồng, kín đáo đưa cho Trầm Lạc.

Trầm Lạc cười híp mắt tiếp nhận, nói: “Nếu mọi người đều đã nói như vậy, tôi cũng không tiện cự tuyệt nữa, ngày hôm nay liền đi mua cho Ethan khối thịt bò, để nó ăn bữa ngon. Chó nhà tôi cũng đã lâu rồi không được ăn thịt.”

Vương Vỹ xem như không nghe được, như vậy tối hôm qua Ethan là ăn gì nha? Đúng là mở to mắt nói dối mà, Vương Vỹ vốn cực kỳ bội phục ông chủ của mình, thế nhưng chỉ có chiêu này là không học được.

Chỉ chốc lát sau, người một nhà kia đều rời đi hết, Trầm Lạc cười tủm tỉm nhét tiền vào túi, lại xoa xoa cái mặt lông của Ethan, nói: “Hôm nay lại mua thịt bò cho bọn mày ăn, mỗi đứa có thể ăn được một khối lớn!”

Lúc này đám bác trai đã nói chuyện đến không biết trời đất ở đâu cũng không nhịn được hỏi: “Con chó cứu người ngày hôm qua chính là của bệnh viện các cậu?”

Ở gần đây đúng là có không ít người nuôi chó, loại lông vàng xinh đẹp ngoan ngoãn này càng không thiếu người nuôi, mà chuyện ngày hôm qua đã sớm được truyền đi khắp các nơi xung quanh.

Trầm Lạc nói: “Sao vậy? Bác còn không tin chó nhà cháu sao?”

Ông cụ này bình thường cũng rất quen thuộc với bệnh viện, thỉnh thoảng còn đem chó Vượng Vượng nhà mình đến kiểm tra tiêm phòng, mua thức ăn, sữa tắm, quan hệ cũng không tệ. Thấy Trầm Lạc cười hì hì hỏi liền biết chỉ là đùa giỡn, nói: “Đó cũng không phải, chỉ là có chút ngoài ý muốn, con chó thần kỳ như vậy cư nhiên là của cậu.”

Trầm Lạc cười cười, nói: “Ngược lại cũng không phải là thần kỳ gì, chỉ là bình thường đám giặc này đều rất thích nhảy xuống nước bơi loại, cũng chỉ có một đường bơi chó, lần này cháu cũng thật là không nghĩ tới.”

“Đúng là con chó tốt.” Mấy ông cụ đều gật gù khen ngợi, làm gì cũng so ra kém cứu người mà!

Đến trưa, Trầm Lạc quả thật mua cho mấy con chó trong nhà các loại thịt bò thịt gà, trộn với vài thứ lương thực phụ làm thành một nồi thức ăn chó mèo đều ăn được, cho bọn động vật trong bệnh viện bổ sung dinh dưỡng, chó của mấy ông bác kia cũng theo đó ăn chực một bữa ngon.

Ethan đương nhiên là được nhiều nhất, bất quá nó còn chia không ít cho đám chó con, còn từ ái nhìn bọn chúng ăn xong. Nếu như Ethan không ở đó trấn thủ, chỉ sợ Husky ngốc và Samoyed trụi lông kia sẽ chạy đến cướp ăn.

Ngoài ra còn giữ lại mấy phần không có chia, chuẩn bị mang về cho bọn Hắc ca, bọn nó phải trông coi gà con cũng không dễ dàng gì.

Bất quá, khiến Trầm Lạc không nghĩ tới chính là, chuyện này đến đây vẫn chưa kết thúc, tình huống ngày hôm đó còn có người quay lại đăng lên mạng, đưa tới không ít người tán thưởng, thậm chí ngay cả ký giả cũng tìm tới xin phỏng vấn.

Vị ký giả này vốn cũng chỉ là ký giả đài địa phương, những đơn vị truyền thông cao cấp hơn hoàn toàn không có tâm sức quan tâm những việc nhỏ như vậy.

Người đến phỏng vấn còn là một nữ ký giả xinh đẹp nha.

Sau khi ký giả hỏi thăm một chút tình huống liền bắt đầu quay hình khắp nơi trong bệnh viện, Trầm Lạc còn nói chuyện riêng, hy vọng có thể quay những phần tiêu phí lớn nhất trong bệnh viện vào chương trình.

Thừa dịp ký giả đang ở bên ngoài quay phim, Trịnh Gia Mỹ lặng lẽ hỏi Trầm Lạc: “Anh thật sự muốn lên truyền hình sao?”

Trầm Lạc nói: “Tất nhiên, đây chính là quảng cáo miễn phí mà!”

Về phần Ethan sẽ bị người ta để mắt đến và gì đó, Trầm Lạc lại cảm thấy không đến mức như vậy, trên thế giới cũng có không ít trường hợp động vật cứu người mà, cũng không thấy người ta bị để mắt đến.

Ký giả phỏng vấn đám người Trầm Lạc và Trịnh Gia Mỹ xong còn quay mấy cảnh đặc tả cho Ethan, Ethan liền toét miệng cười, đặc biệt phối hợp, chỉ có Husky ngốc và Samoyed trụi kia là không ngừng quấy rối.

Vị nữ ký giả nghe nói bệnh viện này của Trầm Lạc còn miễn phí cứu chữa và thu nhận động vật lang thang thì Cực kỳ hưng phấn, vòng vo hỏi thêm không ít vấn đề rồi mới chịu rời đi.

Đến buổi tối, bệnh viện lại nhận được điện thoại của hai cô bé nhận nuôi mèo trắng hôm trước, nói là sau khi về nhà Bạch Vân không chịu ăn uống, tâm tình thật cực kỳ không tốt.

“Động vật khi dời đến hoàn cảnh xa lạ đều cần chút thời gian thích ứng, hai người không cần quá lo lắng.”

Thế nhưng cô bé bên kia vẫn cảm thấy không an lòng: “Em cảm thấy Bạch Vân cũng gầy đi rồi.”

Trầm Lạc không nói gì, nghĩ nghĩ “Em đêm nay mở cho nó một lon đồ hộp, nếu như nó còn không ăn thì ngày mai đưa đến bệnh viện, anh sẽ xem lại một chút.”

Trước khi đi không có vấn đề gì mà, sao đến bây giờ lại sinh chuyện rồi?

Khi về đến nhà, lúc thêm thức ăn cho bọn Hắc ca, mấy anh em nhà nó đều biểu thị cực kỳ hài lòng, bảo đảm sẽ trông coi gà con thật tốt, đồng thời còn căn dặn Trầm Lạc, đừng quên cho bọn chúng thêm một cái trứng gà.

Trí nhó của chó còn tốt như vậy? Trầm Lạc thật sự có chút hoài nghi.

Mấy hôm nay vì ruộng bắp đã có thu hoạch, Trầm Lạc liền chọn một ít loại vừa non vừa lớn mang đi bệnh viện cho đám người Trịnh Gia Mỹ, lại phơi nắng một ít hạt bắp để dành làm thức ăn cho đám chuột sóc, chim chóc…

Sau khi thu bắp xong, trên ruộng còn có thể trồng một ít những thứ đậu phộng, đậu tương gì đó.

Hôm sau, Trầm Lạc vừa đến bệnh viện không bao lâu, hai cô bé hôm trước đã đưa mèo đến.

Hai người vừa vào cửa đã nói mấy hôm nay Bạch Vân không chịu ăn uống, cũng không đi vệ sinh, cát mèo đều rất sạch sẽ, liệu có phải là bị bệnh nặng gì chăng.

Trầm Lạc nhìn một chút con mèo trắng trong lồng, nói: “Hai em mở ra cho anh xem một chút.”

Cô bé mở lồng ra, chỉ thấy Bạch Vân đột nhiên vọt ra, sau đó lập tức nhảy đến gần chỗ của con mèo mun bạn nó, cả hai không ngừng cọ tới cọ lui, mèo mun còn vươn đầu liếm lông cho mèo trắng.

Hai cô bé đều trợn mắt há mồm, đây nào còn bộ dạng mèo bệnh như khi còn ở nhà đâu.

“Hóa ra là như vậy, Bạch Vân đang yêu, mấy ngày nay là bởi vì nhớ vợ nên mới bỏ ăn bỏ uống!” Một trong hai cô bé cảm thán nói.

Trong lòng Trầm Lạc có một vạn con thảo nê mã hướng trăng điên cuồng gào thét: Yêu đương em gái cô! Con kia mèo mun kia là đực, Bạch Vân cũng là mèo đực nha!

Bất quá, nhìn kiểu này, quả thật đúng là rất có cảm giác yêu đương đó! Trầm Lạc có một loại dự cảm không may.

Hai cô gái nhìn mèo thân thiết một hồi lâu lại nói: “Ông chủ, bọn em có thể nhận nuôi cả hai sao? Dù sao tách bọn chúng ra cũng quá nhẫn tâm rồi.”

Trầm Lạc đè xuống tình tự đang cuộn trào mãnh liệt trong lòng, nói: “Thật ngại quá, con mèo mun này tạm thời không thể nhận nuôi.”

Hai cô bé nhất thời sững sốt, lộ ra biểu tình thất vọng: “Thế nhưng tụi em cũng không muốn Bạch Vân phải rời xa người yêu của nó mà!”

Trầm Lạc cảm thấy tuy rằng hai cô bé này có chút trẻ con, bất quá cũng rất biết suy nghĩ cho cảm thụ của động vật.

“Như vậy đi, hai em lại chọn một con mèo khác nhận nuôi có được không? Dù sao mèo trong bệnh viện đều rất đáng yêu, anh còn có thể miễn phí làm thủ thuật triệt sản cho nó.”

Trầm Lạc thật sự muốn tìm hiểu chuyện của hai con mèo này nhiều hơn một chút.

Hai cô gái thương lượng một chút, nói: “Anh có thể để cử cho bọn em một con không?”

Trầm Lạc đem tư liệu của mèo ra, lật đến một con mèo báo hoa đen xám, nói: “Con mèo này rất an tĩnh cũng rất quấn người, cũng là mèo nhà như Bạch Vân. Loài này sức khỏe tốt, hơn nữa cũng rất dễ nuôi, độ đáng yêu theo anh thấy cũng không kém chút nào so với đám mèo thuần chủng.”

Hai cô bé đọc tư liệu của mèo báo hoa xong thì gật đầu, nói: “Được rồi, bọn em sẽ nhận con này, phiền ông chủ rồi.”

Vì vậy Trầm Lạc lấy ra bản hợp đồng nhận nuôi lần trước xé bỏ, lần nữa ký một phần nới, tư liệu nhận nuôi cũng phải sửa lại.

Hai cô bé mang theo mèo báo hoa đi, Trầm Lạc cũng thở dài một hơi, lập tức chạy đi thăm dò vấn đề của hai con mèo kia.

Đám mèo trong bệnh viện đều biết Trầm Lạc là có ý tốt, vì vậy cũng không phản kháng anh, Trầm Lạc cầm con mèo trắng lên nhìn một chút, cái đó thật sự rất rõ ràng, lại nắm mèo mun lên nhìn, cũng chính xác là mèo đực!

Trầm Lạc nhất thời cảm thấy bản thân tan vỡ trong gió.

Vương Vỹ nhìn thấy nét mặt táo bón của Trầm Lạc có chút kỳ quái hỏi: “Anh Lạc có chuyện gì sao?”

“Hai con mèo này đều là đực!”

Vương Vỹ không cảm thấy gì kỳ lạ: “Cái này chúng ta đã sớm biết mà!”

“Bọn chúng yêu nhau!” Trầm Lạc lộ ra biểu tình vô cùng đau đớn.

Vương Vỹ trái lại không có phản ứng gì, nói: “Thật kỳ quái sao? Người còn có thể thích đồng giới, vì cái gì động vật lại không được?”

Trầm Lạc nhất thời sửng sốt, cảm thấy mình vì sao ngay cả cái loại giác ngộ đơn giản này cũng không có rồi? Bản thân anh cũng là người cùng đường, trái lại cảm thấy chuyện này kinh dị? Vương Vỹ lại là trai thẳng, thế nhưng còn nhìn thoáng hơn mình.

Còn vì sao Trầm Lạc biết Vương Vỹ là trai thẳng? Bởi vì… cái tên này là dùng hình người đẹp mặt áo tắm ra làm màn hình chờ điện thoại nha.

Lúc Trầm Lạc tỉnh táo lại liền cảm thấy chuyện này cũng không phải khó lường như vậy..

Đợi Trịnh Gia Mỹ cùng Uông Bác đến cũng rất nhanh biết được chuyện này, giải thích của Uông Bác rất có học thuật: “Chuyện này trong giới động vật cũng không kỳ lạ nha, những nhà sinh vật học từ sớm đã phát hiện ở động vật cũng có hành vi giao phối đồng giới. Tại không có áp lực sinh sản đời sau, kéo dài giống nòi, loại tình huống này là rất bình thường. “

Trịnh Gia Mỹ nói: “Đây chẳng phải là vừa vặn? Mèo trắng gọi Bạch Vân, mèo đen kêu Hắc Thổ, quá xứng đôi!”

Được rồi, hai người này ngay cả tên cũng đã đặt xong.

Tư liệu nhận nuôi ồ Hắc Thổ cũng bị gỡ xuống, hai con mèo này từ đây về sau có thể định cư trong bệnh viện.

Trước đây, Trầm Lạc nhìn những người khác hoặc động vật thành đôi thành cặp cũng không có cảm giác gì, hiện tại hai con mèo đực lại ở trước mắt anh ân ân ái ái, khanh khanh ta ta, anh liền có chút đố kỵ rồi. Vì cái lông gì mèo cũng có thể có bạn trai nha!

Ngày hôm nay, Uông Bác lại kiểm tra thân thể cho con mèo bị gãy chân hôm trước, kết luận là nó đã có thể chịu đựng giải phẫu, vì vậy ngoại trừ Trịnh Gia Mỹ, ba người đàn ông đều vào phòng phẫu thuật rồi.

Con mèo nhỏ này có bộ lồng đốm đen xám, bụng và bốn chân thì màu trắng, Trầm Lạc cũng không biết nó bị thương là do ngoài ý muốn hay có người cố ý, mà mèo nhỏ đối với vấn đề này ký ức cũng cực kỳ mơ hồ, chỉ là cảm xúc thống khổ nó truyền đến quá lợi hại rồi, kích thích Trầm Lạc liên tục nhíu mày.

Sau khi đem con mèo nhỏ cố định lên bàn mổ, lại chích vào thuốc tê, Trầm Lạc cũng không bị kích thích mạnh như vậy nữa. Sau khi trói chặt chân sau và thân thể của mèo nhỏ, Vương Vỹ liền đứng phía trước nâng đầu nó, một bên nhẹ nhàng xoa nắn trấn an.

Uông Bác tháo lớp băng gạc quấn chân trước của mèo nhỏ ra, toàn bộ đã biến thành màu đen, hắn nói: “Đây là triệu chứng hoại tử rồi, hoàn toàn không có năng lực chữa lành, vì vậy chỉ có thể cắt bỏ.”

Trầm Lạc gật đầu, căn bản không dám nhìn tới vết thương.

Phần chân trước của mèo nhỏ bị Uông Bác cắt cao lên đến vai, sau này chân trước của nó chỉ còn lại hai mẫu nhỏ xíu mà thôi.

Sau khi phẫu thuật hoàn thành, Uông Bác băng bó lại thật kỹ rồi đem con mèo nhỏ đặt vào lồng vô trùng, chờ nó tan hết thuốc mê tỉnh lại.

Trầm Lạc để Vương Vỹ đưa lồng mèo vào một căn phòng riêng, còn bảo Ethan vào trong an ủi, chỉ là bản thân anh lại không dám đi, sợ bị cảm xúc của mèo nhỏ kích thích.

Bởi vì nhìn thấy mèo nhỏ bị thương, Trầm Lạc lại nhớ đến trong bệnh viện vẫn còn một người đang chờ mình đến đón, anh không khỏi thở dài một hơi.

Chương 8: Vẹt thoát cảnh độc thân

 Sáng sớm hôm nay, Trầm Lạc đã chuẩn bị xong chi phiếu, dự định đi đón người trong bệnh viện. Hiện tại người kia ở trong bệnh viện, mỗi ngày mỗi bữa đều là tiền, quả là một khoảng không nhỏ nha.

Không nghĩ đến vừa sáng sớm, Loa Lớn liền cùng một con vẹt khác đứng trên giá treo của chim chóc ria lông cho nhau, bất quá nhìn kỹ một chút mới thấy được, thật ra là Loa Lớn đang đơn phương rỉa lông cho con vẹt kia.

“Loa Lớn, mày về rồi à?”

Đã mấy ngày hôm nay nó hoàn toàn giống như thần long thấy đầu không thấy đuôi rồi.

Lần này Loa Lớn ra vẻ cực kỳ đắc chí mỹ mãn: “Vợ ta! Vợ ta!”

Trầm Lạc dựng thẳng ngón tay cái: “Làm tốt lắm.”

Nhưng nếu như hai con vẹt này ở cùng một chỗ với nhau, sau này sẽ có một đống trứng, lại ấp ra không thiếu chim non, vừa nghĩ anh đã có chút đau đầu. Không biết bọn chúng có chịu triệt sản hay không.

Trầm Lạc cũng không ngờ Loa Lớn lại lợi hại như vậy, có thể đem người vợ này thu vào trong cánh.

Vì vậy, khi Trầm Lạc chuẩn bị ra cửa, lại vừa vặn gặp gỡ đôi vợ chồng trẻ chủ của con vẹt mái đến tìm.

“Hai người tới rồi, vẹt của anh chị đang ở bên trong.”

Người đàn ông vẫn nhớ Trầm Lạc là ông chủ của nơi này, mở miệng nói trước, “Ngày hôm nay đến đúng là vì chuyện của bọn chúng, con vẹt nhà chúng ta không phải cứ theo chân con vẹt nơi này mà chạy sao? Vì vậy vợ chồng tôi muốn hỏi, liệu có thể trực tiếp gởi nuôi nó ở đây không?”

Trầm Lạc quả thật có chút bất ngờ, anh vốn cho rằng hai người bọn họ đến đây là muốn đem con vẹt nhà mình đưa về .

“Hai người xác định không muốn mang về sao?”

Cô vợ nói: “Hai chúng tôi kỳ thực cũng rất không nỡ, dù sao cũng đã nuôi hết mấy năm, chỉ là con nhóc kia cứ thích theo vẹt khác chạy đi, nếu đã chạy được hai lần thì sẽ có lần ba lần bốn. Chúng tôi nghĩ, con bé phỏng chừng cũng coi trọng con vẹt kia, cứ thẳng thắn để bọn chúng thành đôi là được rồi.”

Chỉ là Trầm Lạc vẫn nghe được một chút ý tứ không tình nguyện.

“Đi vào trước rồi nói.”

Vừa vào cửa đã thấy hai con vẹt cọ cọ mổ mổ đứng cùng nhau trên giá, một bộ dáng dấp ngọt ngào hồng phấn, đúng là tức chết người ngoài mà.

“Nếu như hai người muốn gởi nuôi, bệnh viện cũng có quy củ gởi nuôi.” Cũng không nuôi trắng vẹt thay người ta.

Người đàn ông hoàn toàn là bộ dạng đã lường trước, “Mỗi tháng chúng tôi đều sẽ trả tiền thức ăn cho anh.”

Nói chuyện với người hiểu quy củ chính là dễ dàng như vậy, Trầm Lạc gật đầu, bất quá vẫn trưng ra một bộ giải quyết việc chung, nói: “Gởi nuôi ở chỗ này, bọn tôi đương nhiên không có ý kiến, hơn nữa trong lúc thời gian thuận lợi, tỷ như hai người đều có mặt ở nhà, thì cũng có thể đón nó về nhà ở.”

“Thật vậy chăng?”

“Đương nhiên là được, con gái gả ra ngoài muốn về nhà mẹ đẻ có gì không được? “

Hai người hiển nhiên không nghĩ đến chuyện này còn có thể giải quyết như vậy, thế nên rất cao hứng, nói: “Như vậy thì tốt rồi, thỉnh thoảng về nhà chúng ta cũng thanh tịnh hơn không ít? Anh chắc là không biết, con vẹt kia của các anh mỗi ngày đều đậu ngoài cửa sổ nhà chúng tôi ca hát. Lúc bắt đầu hàng xóm còn tưởng là vẹt nhà tôi, thậm chí có người tìm tới nhà nói chuyện, sau mới phát hiện căn bản không phải nhà tôi.”

Không nghĩ tới Loa Lớn thật đúng là đi hát tình ca để cua gái, cố gắng tưởng tượng tình cảnh lúc đó, Trầm Lạc thật sự có chút xấu xa nghĩ, giọng hát của Loa Lớn không phải là ai cũng có thể chịu đựng được.

Lúc hai bên đã thương lượng điều kiện gởi nuôi xong, người phụ nữ lại hỏi: “Nếu như bọn chúng đẻ trứng, vợ chồng tôi có thể nhận nuôi không?”

Trầm Lạc gật đầu nói: “Đương nhiên là có thể, hai người rốt cuộc vẫn là nhà mẹ đẻ, muốn nhận nuôi là đương nhiên.”

Chỉ nghe thấy cô vợ nói với chồng mình: “Lần này nuôi chúng ta phải nhìn kỹ một chút, không thể lại để cho con vẹt khác lừa đi.” Trầm Lạc cười cười, chuyện này cũng không phải hai người có thể quyết định đâu.

Trầm Lạc hỏi con vẹt mái kia tên gì, bọn họ nói là Trân Châu, thế nhưng Loa Lớn đang đứng gần đó vội quát lên “Đại Mỹ Nhân! Đại Mỹ Nhân!”

“Nó nói vợ nó tên Đại Mỹ Nhân.”

Vợ chồng hai người bất đắc dĩ liếc nhìn nhau, nói: “Vẹt cũng đã đưa các anh rồi, sửa lại tên cũng không có gì.”

Vì vậy, vợ của Loa Lớn liền gọi là Đại Mỹ Nhân rồi.

Động vật trong bệnh viện đều là có đôi có cặp, chỉ còn ông chủ là độc thân? Có cái gì còn khiến người ta khổ sở hơn sao?

Xử lý xong chuyện của đám vẹt, Trầm Lạc liền chạy đi bệnh viện, đem cái người mình nhặt được đón trở về.

Thủ tục xuất viện đều đã làm xong, hơn nữa còn làm một lần kiểm tra tổng quát rồi mới đưa người xuất viện. Bởi vì người này không rõ nhân thân, không có bảo hiểm, vậy nên tất cả chi phí đều phải thanh toán, Trầm Lạc nhìn y tá thu ngân thoáng cái cầm đi mấy nghìn đồng, trong lòng không khỏi rỉ máu, đều là tiền nha, có thể mua được bao nhiêu thức ăn cho chó mèo chứ!

Hôm nay, cái người được Trầm Lạc nhặt về kia đã chỉnh lý gọn gàng, trên người còn mặc quần áo cũ của anh, có vẻ không quá vừa vặn, thế nhưng cũng không thể che giấu được vẻ đẹp trai của hắn. Cho dù quần áo có ngắn hơn mấy phân, cũng đủ khiến một đám em trai em gái quay đầu lại nhìn

Quả nhiên là một tên đẹp trai mà, Trầm Lạc nghĩ.

“Được rồi, theo tôi về thôi.”

Người nọ không lên tiếng, trực tiếp đuổi theo Trầm Lạc.

Trầm Lạc hỏi: “Anh tên gì? À, quên mất, anh bị mất trí nhớ, được rồi, để tôi chọn cho anh một cái tên vậy. Nếu là tìm được ở bờ sông liền gọi anh là Tiểu Xuyên đi, có được không? Tôi lại không biết họ của anh, cũng không tiện lấy đại cho anh một cái.”

Người đàn ông không hiểu vì sao lại cảm thấy cái tên này thật không tệ, ngược lại mà nói, hắn vốn cũng không biết tên mình là gì, gọi thế nào cũng không sai.

ở trên xe, Trầm Lạc còn nói với hắn: “Bệnh viện của tôi kiếm không được nhiều tiền, lại phải cứu trợ động vật, vì vậy tiền lương phát cho anh cũng không cao. Năm trăm đồng một tháng, có được không?”

Tiểu Xuyên gật đầu, Trầm Lạc liền hài lòng.

“Bất quá anh cũng đừng lo lắng, hiện tại thức ăn nhanh cũng chỉ có mười đồng một phần thôi, nếu anh ăn chung với bệnh viện mỗi ngày là hai mươi đồng, còn có thịt ăn.”

Tiểu Xuyên lại nói: “Ông chủ nói cái gì chính là cái đó.”

“Ừ, về chỗ ở. Trong bệnh viện không còn chỗ, như vậy đi, anh theo tôi về cùng ở nông trường, thế nào?”

“Rất tốt.” Tiểu Xuyên gật đầu, không có chút biểu tình ghét bỏ nào.

Lúc trở về bệnh viện, Tiểu Xuyên liền đưa đến một đám người vây xem.

“Đây chính là người mới của bệnh viện chúng ta sao?”

“Đúng vậy!”

“Bộ dạng thật là đẹp trai nha! Anh ấy biết làm gì?”

“Không biết liền có thể học, Vương Vỹ hiện tại không phải đã làm được rất tốt sao?”

Ngoại trừ người vây xem, còn có một đàn động vật vây xem, bọn chúng nhìn thấy người này là đi cùng Trầm Lạc trở về liền cũng không coi hắn là người xấu, chỉ vây bên cạnh hắn ngửi đến ngửi đi.

“Được rồi, tản ra thôi. Cứ đứng ở chỗ này còn làm ăn thế nào nữa?”

Vừa nói xong, đám động vật quả nhiên liền tản đi.

“Uông Bác, con mèo kia khôi phục thế nào?” Trầm Lạc hỏi.

Uông Bác nói: “Tạm được, xem ra tinh thần cũng không tệ lắm, có thể ăn liền lăn, lúc đổi thuốc cũng rất ngoan.”

“Vậy là tốt rồi.” Trầm Lạc cũng thở dài một hơi, cùng những động vật này sống chung đã lâu, tự nhiên cũng xem mạng của bọn chúng quan trọng hệt như mạng người. Chỉ cần có thể sống, cho dù có bao nhiêu vết thương cũng không quan trọng.

Uông Bác lại nói: “Cậu cũng đặt cho nó một cái tên đi, cũng không thể vẫn gọi là con mèo kia mãi.”

Trầm Lạc suy nghĩ một chút, nói: “Vậy gọi là Thuận Thuận đi, sau này cả đời của nó hy vọng đều có thể thuận thuận lợi lợi.”

Uông Bác ừ một tiếng, Trịnh Gia Mỹ liếc nhìn hai người một chút, liền đem tên của mèo con ghi lại.

Chuyện ban ngày trong bệnh viện cũng không nhiều, chủ yếu là một ít bác trai bác gái mang thú cưng nhà mình đến kiểm tra thân thể, cũng có người mua vài thứ lặt vặt. Thời điểm bận rộn chính là khi chập tối, có rất nhiều nhiệm vụ dọn dẹp phải hoàn thành.

Trầm Lạc vẫn chú ý quan sát Tiểu Xuyên, phát hiện người này thật sự rất chịu làm việc, giúp Vương Vỹ đổi mới cát mèo, lại đem khay dưới lồng sắt đi rửa sạch ngâm thuốc sát trùng, còn có thể cho đám chó mèo ăn… đúng là bận đến không ngơi tay. Trầm Lạc ngược lại vẫn thanh nhàn ngồi ở chỗ kia, bàn tay không ngừng vuốt vuốt lông Ethan.

Tối hôm đó, sau khi ăn tối xong, Vương Vỹ còn hỏi: “Ông chủ, Tiểu Xuyên sẽ ngủ ở đâu?”

Làm việc chung nửa ngày, Vương Vỹ đối với anh chàng đẹp trai này cũng có ấn tượng không tệ lắm, vừa bắt đầu còn sợ người ta không chịu làm việc, không ngờ rằng đối phương lại không ngại bẩn, không sợ mệt chút nào.

“Về chỗ của anh mà ngủ thôi. Chỗ của anh cũng không có gì tốt, chỉ được cái rộng rãi.”

Vương Vĩ nói: “Rất tốt, anh cũng không cần ngủ một mình nữa.”

Trầm Lạc là gay, lời này nghe vào tai thế nào cũng có chút quai quái, vội vàng thanh minh: “Đương nhiên là tìm một phòng riêng cho người ta ngủ, làm sao có thể ngủ chung được? “

Vương Vỹ lúc này ngẫm lại mới thấy không ổn, vội nói: “Em cũng không phải có ý đó…”

“Được rồi, anh biết, chú nhanh đi làm việc đi.”

Lúc này Tiểu Xuyên đang ở trong nhà vệ sinh, khi đi ra biểu tình không có gì kỳ lạ, hình như không nghe được hai người nói chuyện. Trầm Lạc cũng thở dài một hơi, vạn nhất nghe được, như vậy cũng thật lúng túng mà.

Hai người lên xe, lại lôi kéo một đội chó mèo về nhà, Tiểu Xuyên hình như có chút kinh ngạc, thế nhưng cũng không nói gì.

Vị trí của Ethan đã bị Tiểu Xuyên chiếm mất, nó liền chạy xuống phía dưới, mèo lông dài Cầu Cầu ngồi ở trên đùi Trầm Lạc khiến anh có chút khó cử động, vì vậy liền đem nó đặt lên đùi Tiểu Xuyên. Không ngờ đến, Cầu Cầu cũng không chạy đi, xem ra anh chàng Tiểu Xuyên này còn có tiềm chất hấp dẫn động vật, như vậy sau này cũng dễ dàng hơn rồi.

Phần lớn tin tức động vật thu được là thông qua mùi, mùi đối với bọn họ là cách nhận diện rất quan trọng, ngoại trừ dùng để đánh dấu địa bàn hoặc phân biệt bạn bè, đối với con người, bọn họ gần như có thể thông qua mùi mà phân biệt người tốt người xấu, có vài người thường phạm sát nghiệp, động vật đều không muốn đến gần. Người như Tiểu Xuyên vậy, hẳn là cực kỳ tốt bụng đi? Trầm Lạc nghĩ.

Lúc đến nơi, Trầm Lạc nói: “Chỗ này có chút nát, thế nhưng có thể cản gió che mưa, anh cũng đừng ghét bỏ.”

Tiểu Xuyên gật đầu.

Trầm Lạc để đối phương tự mình chọn một gian phòng, sau khi thu dọn tạp vật xong liền dọn một cái giường cũ tới, trải một tấm đệm bông lên trên, còn đưa thêm một cái mền mỏng: “Buổi tối vẫn có chút lạnh, anh chú ý một chút, bị cảm lại phải tốn tiền mua thuốc.”

“Ông chủ, đi đâu tắm đây?”

“Phòng tắm còn chưa sửa xong, anh cứ nấu chút nước nóng ra sân sau tắm tạm đi, dù sao bây giờ cũng là buổi tối, chẳng có ai nhìn thấy.”

Tuy rằng vẫn cảm thấy có chút không được tự nhiên, thế nhưng Tiểu Xuyên vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Trầm Lạc ở trong phòng thu dọn đồ đạc, lúc đi ngang qua cửa vừa vặn thấy được, ở dưới ánh đèn, Tiểu Xuyên đưa lưng về phía anh dội nước tắm rửa, bắp thịt trên lưng cực kỳ rắn chắc, cũng không có vết sẹo nào, cái mông được quần lót bao quanh cũng rất cong mẩy, phía dưới lại là đôi chân thẳng tắp.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *