Manh Sủng Nhật Thường – Chương 19

Chương 19: Phải bảo trì khiêm tốn

Lần chỉnh đốn này bận rộn thẳng đến hơn nửa đêm, mấy người trong bệnh viện đều là mệt muốn nằm úp sấp, đặc biệt là Trầm Lạc, lúc chạy đi cứu người cũng đã chịu không ít vết thương nhỏ, bởi vì muốn sớm trị liệu cho đám chó mèo kia mà hoàn toàn không lo lắng đến cơ thể của mình, đợi đến khi anh đặt mông ngồi xuống salon, cả người đều đau nhức không chịu được, căn bản là không cử động nổi.

Uông Bác và Trịnh Gia Mỹ cũng mệt đến phờ người, sau khi chào hỏi Trầm Lạc một tiếng đều tự động trở về.

Vương Vỹ là phải nhập viện để kiểm tra vết thương, cậu ta mệt đến không nhấc người lên nổi, vì vậy trước hết không trở về.

“Tối hôm nay tôi ở lại đây, nếu không anh lái xe của tôi về đi?” Trầm Lạc hỏi Tiểu Xuyên.

Tiểu Xuyên xoa xoa cần cổ hỏi: “Trong nhà có chuyện gì phải làm sao?”

Nghe Tiểu Xuyên cực kỳ tự nhiên nói ra chữ ‘nhà’ này, trong lòng Trầm Lạc cảm thấy có chút kỳ dị, anh dời mắt đi nơi khác không dám nhìn đối phương, suy nghĩ một chút mới nói: “Hẳn là không có chuyện gì đi, có đám Hắc ca ở đó, gà cũng không đi lạc được.”

“Như vậy tôi cũng không trở về, cùng anh ở lại bệnh viện, vạn nhất có chuyện gì cũng miễn cho anh không phân thân được.”

Trầm Lạc nghe đối phương nói vậy cũng gật đầu đáp ứng.

Hai người im lặng ngồi đối diện một lát, Tiểu Xuyên đột nhiên nói: “Ngày hôm nay quả thực quá kích động!”

Trầm Lạc cười cười không nói, anh đã mệt đến không muốn cất lời.

Tuy rằng trong lúc hành động cực kỳ mạo hiểm, nhưng sau khi trở về ngẫm lại, quả đúng là cực kỳ kích động, rất phù hợp với nhiệt huyết của đàn ông.

“Nhưng mà, ông chủ, thể lực của anh tựa hồ không quá tốt nha. Bắt đầu từ ngày mai, anh cùng tôi đi chạy bộ thôi!”

Tuy rằng thân phận của Tiểu Xuyên chưa được xác định, thế nhưng vẫn là có chút tật xấu, ví dụ như đặc biệt rất sạch sẽ, còn đặc biệt thích tập thể hình, ăn cái gì cũng chú ý dinh dưỡng này nọ… Trầm Lạc thật sự cảm thấy người này nói không chừng còn xuất thân gia giáo, chắc là loại danh môn vọng tộc gì đó.

“Sau này rồi nói!” Trầm Lạc hiện tại cũng không có loại tâm tình nào cả.

Tiểu Xuyên hiển nhiên nhìn không nhận ra loại thái độ lười biếng này của anh: “Đi thôi, anh như vậy thật đúng là quá dễ bị người ta đánh gục rồi, tôi thấy Vương Vỹ khỏe hơn anh không ít a.”

Trên phương diện đánh nhau này, Vương Vỹ quả thật đúng là mạnh hơn Trầm Lạc một chút, cũng là do hoàn cảnh trưởng thành của cậu ta, mỗi ngày dùng đánh nhau để chứng minh sự tồn tại. Sau này lại đến bệnh viện làm việc, do quý trọng cơ hội này nên mới bỏ ra không ít công sức làm việc, dưới hai tiền đề như vậy tác động, mặc dù bình thường Vương Vỹ không chủ động rèn luyện, nhưng tố chất cơ thể đúng là gia tăng không ít.

Trong đầu Trầm Lạc một mảnh hỗn độn, cũng không biết thế nào lại theo bản năng đáp: “Được rồi.”

Tiểu Xuyên nghiêm túc nói: “Tôi sẽ để ý thúc giục anh.”

“Được rồi mà.” Trầm Lạc lại thuận miệng đáp ứng.

Hai người dọn dẹp một chút cũng liền đi ngủ, chỉ là giường ở bệnh viện không lớn, vì vậy Tiểu Xuyên phải ngủ trên salon, Trầm Lạc ngủ trên giường của Vương Vỹ. Lúc ngã lưng lên giường, Trầm Lạc lại cảm thấy tỉnh táo ra, chỉ là trong đầu vẫn suy nghĩ miên man cũng không biết đang nghĩ chuyện gì, sau đó chìm vào giấc ngủ hỗn loạn.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Trầm Lạc vẫn cảm thấy cả người bủn rủn, may mà không đau, vẫn có thể làm việc như bình thường.

Vương Vỹ tuy rằng đã tốt hơn hôm qua một chút, thế nhưng tình trạng vẫn chưa thể quay về làm việc, vì vậy Trầm Lạc và Tiểu Xuyên còn phải kiêm nhiệm thêm nhiều chuyện vụn vặt khác. Bình thường không làm thì không thấy, hiện tại Vương Vỹ vừa buông xuống, Trầm Lạc mới phát giác được vai trò của cậu ta đối với bệnh viện quan trọng biết bao nhiêu.

Lại qua một đêm, sáng sớm vừa hơn sáu giờ Trầm Lạc đã bị Tiểu Xuyên đánh thức dậy chạy bộ nửa giờ, chạy xong mới thả cho anh trở về làm việc. Lúc quay về bệnh viện, Trầm Lạc không nhịn được, cảm thấy mình thế nào lại giống như người làm công, mà Tiểu Xuyên mới thật là ông chủ phải không? Đúng là kỳ quái mà.

Đến buổi trưa, trong lúc Trầm Lạc đang bận rộn, đột nhiên có một người mặc cảnh phục bước vào bệnh viện, anh tập trung suy nghĩ một chút, đây không phải vị cảnh sát hôm trước ghi chép khẩu cung sao?

“Xin hỏi, đồng chí có chuyện gì không?”

Trên tay vị cảnh sát kia còn mang theo túi công văn, khi vào cửa còn nhìn quanh vài vòng, tựa hồ rất hứng thú với bệnh viện. Lúc nhìn thấy Trầm Lạc đối phương liền mỉm cười thân thiện: “Anh Trầm, xin chào, tôi chỉ là muốn đến xem một chút.”

“Ấy…” Kỳ thực Trầm Lạc vốn đang hy vọng đối phương lần này tới là đưa tiền thưởng, hiện tại xem ra là hơi khó khăn nha! Quên đi, dù sao lúc anh làm việc kia, cũng không nghĩ tới sẽ được khen thưởng cái gì, không có thì không có thôi, dù sao cũng không quá cần thiết.

“Bệnh viện này của anh kinh doanh không tệ!” Hôm nay bệnh viện cũng không giống như thường ngày ầm ĩ náo nhiệt, bởi vì có nhiều động vật hôm trước đều đã chiến đấu mệt nhọc, đều cần phải nghỉ ngơi, không rảnh để quậy phá.

Trầm Lạc vẫn niềm nở chiêu đãi vị cảnh sát như chiêu đãi khách hàng: “Tạm được thôi, cũng lăn lộn kiếm miếng ăn…”

Sau khi nhìn mấy vòng, vị cảnh sát nọ liền biểu thị có chuyện muốn nói với Trầm Lạc.

Sau khi vào trong phòng ngồi xuống, anh ta lộ ra một chút biểu tình do dự, sau đó lựa lời nói: “Hôm nay tôi tới chính là muốn trình bày một chút về tình hình vụ án, dù sao anh cũng là người trực tiếp tham dự. Là thế này, mấy đứa trẻ kia có bốn đứa đã tìm được gia đình, ba bé khác vẫn còn đang liên hệ. Bọn trẻ đều mạnh khỏe, tuy rằng đã bị bỏ không ít thuốc mê nhưng cũng may không gây hại gì với cơ thể, chỉ cần bồi bổ một thời gian là có thể khôi phục.”

Trầm Lạc gật đầu: “Đó cũng là chuyện tốt, coi như trong cái rủi có cái may.”

“Đúng vậy. Ôi! Chuyện này cũng không dễ dàng gì. Còn có, anh cũng biết loại án này có chút đặc thù, nếu như phía chúng tôi đem quá trình phá án viết vào hồ sơ, cấp trên có tin hay không cũng không nói, chỉ là… có hơi quá gây chú ý rồi!”

Lần này có thể nói là Trầm Lạc và Vương Vỹ một đường mang theo chó mèo truy đuổi bọn bắt cóc, sau đó cảnh sát đến liền phá án, đại bộ phận công lao đều ở trên người đám động vật và Trầm Lạc. Thế nhưng, chuyện này không thể nói theo thực tế.

Trầm Lạc cũng hiểu rõ ý tứ của đối phương, nếu như thật sự khiến người khác biết, không chừng người ngoài lại cho rằng chó mèo nhà anh có bao nhiêu thần kỳ lợi hại… khiến mọi người chú ý thì không nói, sợ rằng sẽ sinh chuyện không may.

Nói như vậy cũng không phải khoa trương, dù sao bọn bắt cóc buôn người cũng là có đường dây, có quy luật riêng, vạn nhất chuyện này tiết lộ ra ngoài lại có người muốn đến đây báo thù, đó mới là khó phòng bị nhất!

Trầm Lạc rất nhanh hiểu rõ khúc chiết trong chuyện này, hơn nữa cái công lao đó đối với anh cũng không mấy quan trọng, cảnh sát người ta còn có thể nhờ vào đó thăng chức tăng lương, mà bệnh viện của anh thì không được như thế.

“Được rồi, tôi cũng hiểu rõ, chuyện này các anh cũng không cần lo lắng, tôi thật không muốn cái danh tiếng kia, vốn chỉ là muốn cứu mấy đứa bé, chuyện khác cũng không coi nặng như vậy.” Trầm Lạc liền lộ ra nụ cười xã giao nghề nghiệp.

Vị cảnh sát kia vừa nghe liền thở dài một hơi: “Tôi biết anh đây cũng là một người hiểu chuyện, nếu anh đã nói vậy tôi cũng yên tâm. Bất quá anh đừng lo, trong cục còn đang thảo luận nên khen thưởng cho các anh thế nào mà! Các anh làm chuyện tốt không thể lưu tên, nhưng dù sao một chút chỗ tốt gì đó cũng không thể không có, phải không?”

Trầm Lạc nghe xong trong ngực cũng thoải mái một chút, anh nói: “Vậy là tốt rồi, đám chó mèo nhà tôi cũng chờ để thêm thức ăn nha!”

Vị cảnh sát kia hiển nhiên cũng không ngờ Trầm Lạc lại đáp ứng nhanh như vậy, người bình thường không phải nên khách sáo vài câu sao…

“A… Như vậy, ha ha… tôi sẽ báo cáo lại suy nghĩ của anh với cấp trên, anh yên tâm.”

“Ừ, cảm tạ đồng chí, còn khiến đồng chí phải khổ cực đến đây một chuyến.”

Sau khi bàn bạc thống nhất, những chuyện khác chính là dễ nói, hai người lại hàn huyên một lúc lâu, Trầm Lạc mới đứng dậy tiễn đối phương ra cửa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *