Manh Sủng Nhật Thường – Chương 10

Chương 10: Tiểu Xuyên biết tính sổ sách

Trầm Lạc rất nhanh thì hiểu được, án chừng bạn gái của cậu trai này không thích chó, vì vậy cậu ta liền chọn bỏ qua cún cưng, cùng bạn gái yêu đương nồng nhiệt đi?

Tiếp nhận dây xích từ tay cậu trai, Trầm Lạc nói: “Cậu qua bên kia đăng ký một chút, nếu như sau này muốn nhận nó trở lại cũng vẫn được..”

Cậu trai ngơ ngẩn gật đầu.

Trầm Lạc nhìn ra được đối phương hiển nhiên cũng luyến tiếc con chó này, thế nhưng bởi vì bạn gái, chỉ có thể lựa chọn đem chó đưa đến đây.

Trịnh Gia Mỹ chụp hình cho con chó, lại chụp một tấm chủ nhân và chó lưu vào máy tính, còn ghi lại tên, tuổi cùng giới tính của chó. Sau khi hoàn thành cả quá trình mới xem như kết thúc thủ tục.

“Nếu như cậu tới nhận trở lại, chúng tôi sẽ xem như một lần gởi nuôi, lúc đó cậu phải thanh toán chi phí gởi nuôi theo đơn giá!” Trầm Lạc nhắc nhở cậu trai kia.

Cậu trai ỉu xìu gật đầu, biểu thị mình đã biết.

Trịnh Gia Mỹ nhìn bóng lưng của cậu trai khuất khỏi cửa tiệm mới lên tiếng hỏi Trầm Lạc: “Anh vì sao lại xát muối lên vết thương của người ta vậy? Không thấy cậu ta cũng rất không đành lòng sao?”

Trầm Lạc nhốt con chó trên tay vào lồng, anh nói: “Anh chỉ đang nhắc nhở cậu ta, nói yêu đương là một chuyện rất tốt tiền, cho dù có chia tay vẫn phải tốn tiền chuộc. Em có tin là chỉ một thời gian ngắn sau cậu ta sẽ chia tay bạn gái, sau đó trở về tìm con chó này.”

Trịnh Gia Mỹ liếc nhìn anh: “Ý của anh là, cậu ta sẽ buông tha bạn gái mà lựa chọn chó?”

Trầm Lạc gật đầu: “Chuyện này không phải quá rõ ràng sao? Nuôi chó dùng ít tiền hơn so với quen bạn gái, lại nghe lời hơn bạn gái, không có cố tình gây sự, cũng sẽ không lúc nào cũng ỷ lại vào cậu ta, còn toàn tâm toàn ý trung thành với chủ nhân. Ngoại trừ những việc chó không thể làm kia, nó có chỗ nào kém bạn gái?”

Trịnh Gia Mỹ như có điều suy nghĩ, cũng gật đầu: “Anh nói như vậy cũng rất có đạo lý.”

Trầm Lạc cười hắc hắc.

Trịnh Gia Mỹ lại hỏi: “Vậy chẳng phải là, tìm người yêu còn không bằng nuôi một con chó?”

“Không đúng không đúng, nếu như em thích chó thì cũng nên tìm một người yêu chó như em, cùng nhau nuôi nó. Nghìn vạn lần không nên tìm một người không thích chó.”

Trịnh Gia Mỹ bán tín bán nghi, thế nhưng Trầm Lạc lại rất chắc chắn.

Tiểu Xuyên từ trong phòng đi ra, nghe được hai người đối thoại không khỏi cười cười.

Trịnh Gia Mỹ lại lôi kéo Tiểu Xuyên tiếp tục thảo luận, Tiểu Xuyên lại biểu thị bản thân không có ý kiến.

Trầm Lạc cầm lấy sổ sách lật vài tờ xem xét, anh hỏi: “Những khoản này là ai ghi?”

Tiểu Xuyên đang nói chuyện cùng Trịnh Gia Mỹ quay đầu lại đáp: “Là tôi, làm sao vậy?”

Trầm Lạc tấm tắc tán thưởng: “Làm thật tốt, anh trước đây không chừng đã từng có học qua kế toán đúng không?”

Tiểu Xuyên có chút ngại ngùng nói: “Tôi cũng không biết, dù sao cứ tự nhiên có thể viết được như vậy. Anh thấy thực sự rất tốt sao?”

Trầm Lạc gật đầu: “Ngày nhập hàng và xuất hàng vừa xem liền hiểu, thời gian tồn kho và lợi nhuận, thiệt hại cũng rất rõ ràng. Anh nhất định là người trong nghề rồi.”

Tiểu Xuyên cười cười.

Bởi vì khí trời chuyển lạnh, một ít thú nuôi bị cảm vặt cũng càng ngày càng nhiều, bệnh viện của Trầm Lạc thoáng cái bận đến túi bụi.

Trầm Lạc liền thẳng thắn giao chuyện thu tiền lại cho Tiểu Xuyên, anh ta nhanh tay lẹ mắt, người nào phải thu tiền nhiều ít, thối lại bao nhiêu anh ta đều không nhớ sai, quả thực so với Trịnh Gia Mỹ chính là hai thái cực trái ngược, mỗi lần Trầm Lạc nói như vậy đều chọc cho Trịnh Gia Mỹ giận đến xung thiên. Nghiêm trọng hơn là, Loa Lớn cũng sẽ nói theo như vậy, cho dù Trầm Lạc không nhắc đến nó cũng phải một ngày nhắc lại ba lần, Trịnh Gia Mỹ liền cứ thế sinh hoạt trong dầu sôi lửa bỏng.

Vào mỗi cuối tháng, Trầm Lạc sẽ đi nhập hàng, bổ sung tiêu hao trong bệnh viện và hàng hóa trong shop online. Lợi nhuận của shop online cơ bản không bằng bệnh viện, dù sao người đến bệnh viện mua đồ cơ bản đều biết Trầm Lạc duy trì nơi này không dễ dàng, vì vậy giá tiền có hơi cao một chút cũng không phàn nàn gì, thế nhưng trên mạng khắp nơi đều có hàng hóa giá rẻ, vì vậy shop của Trầm Lạc cũng làm ăn không được tốt lắm.

Lúc Trầm Lạc đi nhập hàng cũng có mang Tiểu Xuyên theo, người này tính toán rất nhanh, anh nghĩ có một cái máy tính hình người như vậy đi theo, bản thân cũng không cần lo lắng mấy gian thương bên kia chơi trò vặt gì đó.

Trầm Lạc nhập hàng cũng có thói quen, ví dụ như thức ăn cho mèo có giá cả khác nhau, mùi vị khác nhau phải nhập thế nào, đồ dùng cho chó phải nhập bao nhiêu loại đều có chỉ tiêu nhất định, mỗi lần đều dựa theo chỉ tiêu mà lấy, tần xuất tiêu hao trong bệnh viện cũng là không sai biệt lắm.

Tiểu Xuyên đi theo nhìn một hồi, lúc Trầm Lạc điền phiếu mua hàng xong, anh ta đột nhiên lôi Trầm Lạc qua một bên, anh ta nói: “Ông chủ, anh qua đây, tôi có chuyện này muốn nói.”

Trầm Lạc không hiểu ra sao: “Có chuyện gì không thể chờ tôi điền phiếu mua hàng xong sao?”

Tiểu Xuyên kéo anh qua, anh ta nói: “Ông chủ, đơn hàng này của anh có chút vấn đề!”

“Vấn đề gì?”

“Tôi có để ý, bệnh viện chúng ta bán nhanh nhất chính là thức ăn cho mèo thương hiệu của Sủng Nhạc, còn có cát cho mèo là của Lục Diệp, cùng với thức ăn cho chó là của Ban Gia Toàn. Tôi cũng có phân tích thị trường qua, loại thức ăn mấy trăm đồng một cân không phải người nuôi thú cưng ngào cũng có thể mua nổi, thế nhưng loại vài đồng tiền một cân bọn họ lại không tin được, cái loại mười mấy đồng một cân này, mọi người thấy thú cưng nhà mình ăn ngon miệng đều nguyện ý mua nhiều, với lại loại hai cân một gói là vừa vặn nhất. Tôi nghĩ anh hẳn là nên cắt giảm lượng nhập hàng của mấy loại khác, gia tăng số lượng của mấy nhãn hiệu này.”

Trầm Lạc nghe xong thì có chút sửng sốt: “Anh đây đúng là xuất thân chuyên nghiệp mà?”

Tiểu Xuyên cười cười, anh ta nói: “Tôi cũng không biết, chẳng qua cảm thấy mọi chuyện hẳn là nên như vậy…”

Trầm Lạc lần này rốt cuộc triệt để tin tưởng, có vài người chính là trời sinh đã biết làm ăn, nhìn xem cái bàn tính của Tiểu Xuyên đi, đánh đến thật vang nha, bản thân anh mở bệnh viện đã ba năm lại cũng không nhìn ra chuyện này.

Trầm Lạc vỗ vỗ vai Tiểu Xuyên, anh gật đầu nói: “Được rồi, cứ dựa theo cách nói của anh làm thử xem.”

Trầm Lạc sửa lại phiếu mua hàng, ông chủ đại lý kia thật ra cũng quen biết Trầm Lạc, có nghe qua về bệnh viện của anh, vì vậy lần nào cũng dùng giá thấp nhất tính tiền cho anh.

Sau khi nghe Tiểu Xuyên phân tích xong, Trầm Lạc cũng đặc biệt để ý quan sát, phát hiện chuyện đúng là như vậy. Cứ năm túi thức ăn cho mèo được bán đi trung bình sẽ có ba túi là của Sủng Nhạc, trong đó loại túi hai cân đúng là được hoan nghênh nhất, bởi vì loại này vừa vặn không nhiều không ít, một con mèo bao tử có lớn cũng phải ăn khoảng chừng nửa tháng, trọng lượng lại vừa vặn, không sợ không mang đi nỗi. Còn mấy loại thức ăn chất lượng kém, có vài người là vì tiết kiệm tiền, có vài người là giống như Trầm Lạc, cưu mang không ít chó mèo lang thang, vì vậy phải chọn loại rẻ tiền một chút.

Làm người trong nghề Trầm Lạc cũng biết, kỳ thực mấy thứ thức ăn động vật loại đắc tiền kia cũng chưa chắc đã tốt, có rất nhiều xưởng chế biến viết lên bao bì các loại vi chất, bột gà bột cá gì đó, thực tế đều là những phần đầu thừa đuôi thẹo, giống như phao câu gà hoặc vây cá, nội tạng cá được xay thành bột. Có vài nơi thậm chí còn thêm thuốc kích thích khẩu vị, khiến chó mèo ăn được đặc biệt ngon miệng, làm cho chủ nuôi có ảo giác loại thức ăn này rất tốt, thú cưng rất thích.

Vì vậy, Trầm Lạc mua cho đám giặc trong tiệm cũng tận lực lựa chọn loại thức ăn có tính an toàn cao một chút, nếu để bọn nó ăn đến ngã bệnh, tiền thuốc men cũng là không ít đâu!

Trầm Lạc còn càm ràm một ít tin tức trong nghề cho Tiểu Xuyên, Tiểu Xuyên lại hỏi: “Anh đã lo lắng như vậy vì sao không tự mình làm đi? Tôi thấy tay nghề của anh cũng rất tốt.”

Nghề bếp của Trầm Lạc rất tốt, mỗi lần thêm thức ăn cho chó mèo, không chỉ động vật đều thích, ngay cả người cũng cảm thấy rất tốt.

Trầm Lạc xoa xoa tay: “Làm thức ăn động vật cũng không dễ dàng như vậy, nếu như tự làm cần tốn không ít công sức, thời gian của tôi đặt ở bệnh viện nhiều như vậy, không có tinh lực quản thêm những chuyện khác. Nếu như mở xưởng, không những phải lo mặt bằng, lo công nhân, lo nguyên liệu, còn phải lo đầu mối nhập hàng và đầu ra cho sản phẩm, trăm nghìn chuyện không hết việc, tôi cũng không thể phân thân!”

Tiểu Xuyên gật đầu, đúng là không dễ dàng.

Hai người ngồi trên nóc nhà, Tiểu Xuyên nhìn một mảnh lớn đất nông nghiệp bên cạnh, toàn bộ nơi này đều là do Trầm Lạc thuê người khai khẩn, thật sự rất không dễ dàng. Bất quá đám động vật kia lại có thể ăn được thức ăn hoàn toàn thuần thiên nhiên, đúng là muốn bao nhiêu yên tâm thì có bấy nhiêu.

Buổi tối khi nằm trên giường, Trầm Lạc càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái, anh chưa bao giờ nói những chuyện này với người khác, cho dù bình thường đã đối với bọn người Trịnh Gia Mỹ, Uông Bác quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, thế nhưng cũng chưa từng thổ lộ tâm sự với bọn họ. Tại sao đến trước mặt Tiểu Xuyên, chính là lòng nghĩ cái gì liền nói cái đó, chẳng lẽ chính là bị sắc đẹp làm mờ mắt sao?

Từ sau khi Trầm Lạc phát hiện thiên phú làm ăn của Tiểu Xuyên, chuyện phía bên cửa hàng trên cơ bản đều giao cho hắn xử lý. Khách đến mua hàng, để Tiểu Xuyên ra hướng dẫn, đến cuối tháng lại để Tiểu Xuyên đi làm thống kê, đề ra kế hoạch nhập hàng vân vân gì đó. Từ lúc giao công việc kinh doanh cho Tiểu Xuyên, Trầm Lạc cảm thấy cuộc sống của mình đúng là thoải mái hơn nhiều lắm, quan trọng hơn chính là, doanh thu của cửa hàng và lợi nhuận trong bệnh viện rõ ràng mỗi lúc một tăng.

Còn về phương diện shop online, Tiểu Xuyên còn tổ chức không ít hoạt động, ví dụ như mua nhiều sẽ miễn phí giao hàng, quà tặng lớn cho thú cưng, còn đặt ra chương trình tích lũy điểm đổi quà tặng… Vì vậy chuyện làm ăn của shop cũng nhiều hơn không ít.

Trầm Lạc cảm thấy bản thân đúng là nhặt được một thiên tài, năm trăm đồng tiền bao ăn bao ở lại để người ta giúp cửa hàng của mình buôn bán đến xuôi gió xuôi nước, thật sự đúng là kiếm được món lời lớn rồi.

Trầm Lạc đoán rằng, Tiểu Xuyên trước đây nếu không phải làm thương nhân cũng là đã từng học qua kiến thức trên phương diện này, nếu không vì sao người ta lại làm được tốt như vậy.

Sau khi mèo mẹ đến bệnh viện hơn một tháng, rốt cục cũng có dấu hiệu sinh sản.

Uông Bác mạo hiểm nguy cơ bị cào cấu, đi tới kiểm tra cho nó.

“Thế nào? Tình Trạng của nó ra sao?”

Uông Bác cởi cái áo blouse đã bị cào rách mấy đường, cậu ta nói: “Tạm ổn, còn phải chú ý vài chuyện mới có thể an toàn sinh mèo con.”

Trầm Lạc nói: “Vậy là tốt rồi, Vương Vỹ, Tiểu Xuyên, ba người chúng ta thay phiên theo dõi, chờ bà mẹ này sinh con.”

Động vật được sinh ra trong bệnh viện của Trầm Lạc không nhiều lắm, phần lớn đều đã làm thủ thuật triệt sản, nếu chưa có Trầm Lạc cũng không ủng hộ sinh. Sau khi bọn chúng sinh cái thai thứ ba, cho dù thế nào Trầm Lạc cũng nhất định phải làm thủ thuật triệt sản, vì vậy cả đám động vật muốn chọn lựa bầu bạn và thời cơ sinh con cũng rất cẩn thận. Cơ hội cũng không có nhiều để lãng phí nha.

Lúc mèo mẹ sinh nở, bình thường cũng không thích có người ở bên cạnh nhìn, nếu như nó nguyện ý cho bạn nhình, như vậy nói rõ nó đã cực kỳ tin tưởng bạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *