Đại Giá Huynh Trưởng – Phiên Ngoại 1

PHIÊN NGOẠI 1: H Nơi ôn tuyền

Sản nghiệp Quý gia rất lớn, giàu nứt đố đổ vách, cho Quý Cẩn Du dưỡng bệnh trên thực tế là cho hắn cả một biệt trang ở nông thôn rất lớn, lại còn có ôn tuyền. Sau khi Cù Diệc biết nơi này có ôn tuyền thì sướng đến phát rồ, hứng thú bừng bừng thư thư phục phục đi tắm suối nước nóng, mà Quý Cẩn Du sẽ không bỏ qua cơ hội cùng mỹ nhân uyên ương dục tốt như vậy.

Hồ tắm được xây dựng lớn vô cùng, chỗ này của Quý Cẩn Du ở trước đây là biệt trang để Quý gia nghỉ dưỡng. Ôn tuyền cuồn cuộn không ngừng từ đường ống chảy vào hoàn toàn không có mùi lưu huỳnh. Cù Diệc thoát hết y phục để nước suối có nhiệt độ thích hợp lướt qua da thịt, giội rửa hết một thân dơ bẩn, mệt mỏi. Nội thất sương mù mịt mờ, độ ẩm rất cao làm người toát cả mồ hôi.

Cù Diệc dựa lưng vào vách đá, thoải mái nhắm hai mắt, bên trong ôn tuyền nha hoàn chu đáo để rượu và trái cây ở trên thành hồ.

Nơi này thư thái như vậy Quý Cẩn Du không trở về Quý gia thật ra cũng có đạo lý, nơi này cái gì cũng có thật sự là hưởng thụ lắm đây. Cù Diệc thích ý thở dài một hơi, nhưng y không biết thích thú của ngày hôm nay lập tức sẽ chấm dứt ở đây.

Quý Cẩn Du chẳng biết lúc nào đã đứng ở bên cạnh ao, cũng không biết nhìn bao lâu, bỗng nhiên lên tiếng: “Đang suy nghĩ gì đấy? Hả? Sao lại thở dài?”

Cù Diệc bị hắn làm sợ đến tim muốn nhảy ra ngoài, người này đi vào khi nào, sao mà y một chút cảm giác cũng không biết? Ánh mắt Quý Cẩn Du vẫn luôn băn khoăn ở trên người Cù Diệc, trọng điểm đảo qua lồng ngực trắng như bạch ngọc cùng hai viên thù du dụ người kia, quả thực giống như là muốn đem y lập tức nuốt sống, ánh mắt kia nóng đến nỗi Cù Diệc không nhịn được hai tay ôm vai, ý đồ che lấp một chút gì đó, dù chẳng có tác dụng gì chỉ đổi lấy Quý Cẩn Du một trận cười khẽ giống như là cười nhạo.

Quý Cẩn Du cố ý, ở ngay trước mặt y nhãn tình không chớp một cái, hai mắt vững vàng tập trung nhìn y như tập trung nhìn một con mồi, từng cái từng cái, chậm rãi đem quần áo cởi ra. Thân thể của hắn đường nét trôi chảy, rõ ràng so với Cù Diệc cường tráng hơn rất nhiều, nam tử trưởng thành cường tráng, bắp thịt cũng không quá lớn, hết thảy đều hiện ra vừa đủ. Vóc người của Quý Cẩn Du, ừ, hết sức tốt, so với y gầy gò, thực sự là không biết tốt hơn bao nhiêu lần. Cù Diệc ước ao không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, gian nan đưa ánh mắt dời đi. Quý Cẩn Du chú ý tới y đang xấu hổ lúng túng, cố ý thoải mái để thân thể trần truồng đi xuống bể, nhanh chân đi về phía Cù Diệc, trên đường gây nên một trận bọt nước. Cù Diệc chỉ cảm thấy một trận áp bức nguy hiểm hướng tới gần, y không nhịn được lui về phía sau.

Nhưng rồi Cù Diệc không thể lui được nữa, dựa lưng vào vách đá, mím mím môi, không nói lời nào.

Quý Cẩn Du rất vô tội tới gần ngồi bên cạnh y, hỏi : “Làm sao vậy, ta chỉ muốn hầu hạ ngươi gội đầu, không muốn sao?”

Đi theo nhiều ngày thế này Cù Diệc hiểu rõ Quý Cẩn Du, biết hắn lần này tuyệt đối không chỉ tắm ôn tuyền rồi thôi, chỉ là y không nghĩ tới người này lại muốn hầu hạ y gội đầu.

Quý Cẩn Du cũng không chờ y từ chối, cứng rắn đem đầu y hạ thấp xuống dưới, ngón tay thon dài linh hoạt xuyên qua tóc y cẩn thận xoa bóp da đầu, động tác không thành thục lắm. Nghĩ đến đây là lần đầu tiên hắn làm tuy thỉnh thoảng cũng làm đau y dù động tác kia lại hết sức ôn nhu, Cù Diệc cảm thấy mình có thể miễn cưỡng nhịn, không lên tiếng.

Cứ như vậy khoảng một khắc đã xong, Quý Cẩn Du cũng thả mái tóc dài của mình xuống nói: “Được rồi, đến lượt ngươi giúp ta.” Cù Diệc nghĩ thầm ta cũng không kêu ngươi giúp ta, nhưng y chỉ nghĩ như thế vẫn bắt chước những động tác Quý Cẩn Du làm với mình giúp hắn gội đầu. Bản thân cảm giác những động tác của mình cũng vụng về như Quý Cẩn Du, y cũng là lần đầu tiên những việc này, Quý Cẩn Du không có lên tiếng kêu đau, hiển nhiên cũng là đang cho y mặt mũi.

Sau khi gội đầu xong, Quý Cẩn Du đoán ra tâm tư của y, nói: “Sau này chúng ta làm thêm nhiều lần là tốt rồi.”

Ai muốn cùng ngươi làm nhiều lần chứ.

Giúp nhau gội đầu xong, bầu không khí có chút vi diệu, hai người trần truồng lỏa thể gần nhau không biết bao nhiêu lần nhưng Cù Diệc vẫn cảm thấy không thích ứng. Cảm giác nước ôn tuyền càng ngày càng nóng, làm cho cả người y toả nhiệt, đặc biệt ánh mắt của Quý Cẩn Du nhìn y như hình với bóng, y cảm thấy ánh mắt của hắn còn nóng hơn nước ôn tuyền.

Mái tóc của Cù Diệc xõa xuống, ướt nhẹp làm mái tóc càng thêm đen bóng che toàn bộ phía sau lưng. Hai má và thân thể bởi vì ngâm ôn tuyền nên hơi đỏ lên, hai đóa thù du hồng nhạt dụ người như hoa đào mới nở vào mùa xuân. Khuôn mặt nhỏ thanh tú ở trong phòng đầy sương mù hiện ra có chút mông lung, đôi mắt kia ướt át giống như hai mắt nai con lại đặc biệt hữu thần, đôi môi đỏ tươi như chu sa cũng vô cùng bắt mắt, dụ người xâm chiếm.

“Không bằng, chúng ta đi làm chút chuyện thú vị đi?” Quý Cẩn Du uống một hớp rượu, cười đến ôn nhu, nói với Cù Diệc.

Chuyện thú vị? Cù Diệc lập tức cảnh giác nhìn Quý Cẩn Du, nhưng không đợi y nói cái gì Quý Cẩn Du liền hành động y thực sự không nhịn được, vừa đi vào nhìn thấy dáng dấp kia củacCù Diệc hắn liền động tình.

Quý Cẩn Du dùng sức ôm vai Cù Diệc, kéo về phía mình hôn vào trán của y, chóp mũi, đôi môi, cằm, một đường uốn lượn xuống phía dưới, phác hoạ ra một đường hôn kiều diễm, nơi xương quai xanh thì dừng lại gặm cắn, lưu lại một hồng vết ám muội, Cù Diệc bị làm cho hít thở không thông.

Hai người nơi ôn tuyền sương mù mịt mờ cởi y phục bước đi, Quý Cẩn Du chậm rãi kích thích tình dục Cù Diệc, duỗi tay nắm chặt tính khí phấn hồng mà thanh tú của y trên dưới tuốt động, làm vô cùng mạch lạc, nhanh chậm có tiết tấu cả hai viên túi túi cũng chăm sóc đến vô cùng cẩn thận. Cù Diệc không phải là đối thủ của hắn, hô hấp cấp tốc dồn dập, khi bị hắn tận lực ở trên đỉnh ma sát mấy cái đã nhanh chóng bắn ra, bạch dịch rơi vào trong nước rất nhanh hòa tan không thấy, nhưng cảnh tượng đó cũng khiến người mặt đỏ tim đập.

Cù Diệc vì nước suối ôn tuyền mà gương mặt trở nên phấn hồng mặt, cũng bởi vì dục vọng được phóng thích lâu như vậy rồi mà vẫn là không thích ứng được nên thẹn thùng gương mặt trắng mịn cũng hiện màu đỏ tươi, khóe mắt đỏ lên, ánh mắt mơ hồ, miệng hơi mở ra, hoàn đắm chìm trong khoái cảm mới vừa phóng thích nên hơi thất thần.

Quý Cẩn Du vốn còn muốn làm một vài trò vui tiền diễn, chỉ là Cù Diệc thật sự là quá dụ người, hắn nhịn không được trực tiếp tiến nhập đề tài chính.

Bởi vì có nước nên ngón tay hắn tiến vào vô cùng thuận lợi, không cần dịch bôi trơn, rất nhanh có thể làm cho ngón tay tới tới lui lui, linh hoạt ra ra vào vào, Cù Diệc cắn răng, đầu trên bả vai của hắn, nhịn xuống cảm giác luận khó chịu khi bộ phận bí ẩn bị dị vật xâm lấn và làn nước ấm áp tràn vào mang đến cảm giác kỳ dị không lên tiếng.

Bọn họ thành hôn đến nay thời gian không ngắn, muốn nói Cù Diệc đối với Quý Cẩn Du không có cảm giác là không khả năng. Quý Cẩn Du cao to, anh tuấn, phần lớn thời gian đều ôn nhu săn sóc, tình cờ cũng bĩ bĩ xấu xa nhưng không khiến người chán ghét ngược lại là vừa đúng điều tiết bầu không khí.

Hai người ở nơi này cơ hồ hoàn toàn tách biệt với thế gian, trừ bọn họ ra chỉ có vài hạ thân lo hầu hạ sinh hoạt hàng ngày ở biệt trang. Những hạ nhân này cũng không phải đến từ Quý phủ mà được Quý Cẩn Du trực tiếp lựa chọn, thái độ của những hạ nhân này đối với họ cũng khác với những hạ nhân ở Quý phủ. Bọn họ một mực cung kính, luôn giữ phép tắc, nên nhìn không nên nhìn, nên nói không nên nói rất rõ ràng, vô cùng có chừng mực.

Nơi này tuy rằng không sánh được với Quý phủ nhưng cũng đầy đủ cho hai người bọn họ dung thân. Cù Diệc ở đây có thể nói là vô cùng thư thái, tự do cực kì, không có ai ràng buộc, không cần để ý tới những chuyện đáng ghét phức tạp, khi nào muốn làm thì làm, khi nào muốn nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, không cần tuân thủ giáo điều cứng nhắc. Ban ngày, hai người ở thư phòng tiêu tốn thời gian, Cù Diệc xem tạp ký du ký, pha một chén trà là có thể trải qua đến giữa trưa, hai người đều yên lặng ở thư phòng ai làm việc nấy, tình cờ thì hai người nhìn nhau nở nụ cười, Cù Diệc có cảm giác hai người bên nhau rất hòa hợp không ai làm phiền ai.

Không nói ra được động lòng từ lúc nào, nhưng đến bây giờ mới biết có thể là ở lúc y không ngờ đến thì trong lòng y tất cả đều là hình ảnh của Quý Cẩn Du, hoặc có thể là vào đêm tân hôn, bắt đầu từ câu « Ta thật lòng muốn ngươi hạnh phúc” thì mình đã từng bước một luân hãm động lòng mà không biết, thời gian như nước chảy cứ như vậy dần dần chìm sâu.

“Làm thế này mà có thể thất thần, có phải là ta không dùng đủ lực?” Quý Cẩn Du bất mãn cắn vào tai Cù Diệc, âm thanh khàn khàn nghịch ngợm tiến vào trong lỗ tai của y, thân thể mẫn cảm của Cù Diệc không nhịn được run lên suy nghĩ lập tức trở hiện tại.

Quý Cẩn Du cười khẽ, quả nhiên lỗ tai thực sự là tử huyệt của y! Quý Cẩn Du đem Cù Diệc đặt ở trên vách đá, ôn nhu đỉnh lộng tiến vào, sức nước cũng bị động tác của hắn hòa tan. Quý Cẩn Du như đang đùa giỡn phiền phiền nhiễu nhiễu, chậm rãi đỉnh vào, chậm rãi rút ra, không cho y sảng khoái, làm Cù Diệc càng thêm ngứa ngáy.

Làm nhiều lần như vậy, Cù Diệc cũng coi như là thực tủy biết vị, cũng cảm thấy thú vị, đùa giỡn như vậy làm hậu huyệt có cảm giác hư không không ngừng truyền đến, mà hắn còn có ý đồ xấu đùa y! Rốt cục Cù Diệc không chịu nổi, thấp giọng yêu cầu : “Ngươi nhanh lên một chút…” Thanh âm kia kiều mị, hận không thể khiến người thao chết y! Quý Cẩn Du còn đang bất mãn y mới vừa không tập trung, cho dù rất muốn mạnh mẽ thao y nghĩ tới muốn điên rồi, vẫn mạnh miệng : “Vậy ngươi cầu ta nha, cầu ta thao ngươi, được không?”

Cù Diệc bị dâm ngữ của hắn kích thích hậu huyệt từng trận co rút lại, kẹp cái kia của Quý Cẩn Du không cho hắn đi ra ngoài, Quý Cẩn Du sắp nắm giữ không được mình, lấy tay đánh ba một cái vào cánh mông tròn trịa của y, gây nên một trận nhỏ bọt nước.

“Ngươi không ngoan nha, không cầu ta, ta sẽ không thỏa mãn ngươi.” Cù Diệc bị đánh một cái vào mông tuy rằng không đau nhưng xấu hổ không chịu được, người này vẫn cứ ăn hiếp y như thế! Hậu huyệt hư không ngứa ngáy làm cho cả người y như nhũn ra, có thể cảm giác được dịch ruột non tự phân bố không ngừng từ hậu huyệt chảy ra, y sắp không nhịn được!

Cù Diệc nhẫn nhịn xấu hổ, mang theo tiếng khóc nức nở vì bị bắt nạt nhỏ giọng bên tai Quý Cẩn Du cầu xin tha thứ: “Ta van ngươi… A…” Hắn vừa dứt lời liền bị Quý Cẩn Du mạnh mẽ thao sau đó liền ngừng lại.

“Cầu ta cái gì? Ta không biết a.” Quý Cẩn Du có ý đồ xấu ở bên tai của y thổi khí, giả vờ không biết gì, còn không ngừng kích thích thần kinh của Cù Diệc.

“Ta cầu ngươi, cầu ngươi thao ta… A… Ha…” Dáng dấp như vậy có thể nhịn được thì không phải là nam nhân, Quý Cẩn Du đem Cù Diệc xoay chuyển phương hướng, đưa lưng về phía hắn, đem y đặt ở trên vách đá, bắt đầu dứt khoát mạnh mẽ thoải mái mà làm, đem nhiệt tình mới vừa tích lũy lập tức toàn bộ phóng thích, phút chốc trong nội thất ôn tuyền chỉ có thể nghe tiếng thân thể kịch liệt va chạm phát ra âm thanh « ba ba »…

Bọn họ đứng lên, cao độ của hồ vừa vặn đến khố, Cù Diệc nửa người trên nghiêng về phía trước, cái tư thế này cũng không dễ cử động, Quý Cẩn Du thẳng thắn lôi kéo Cù Diệc ra khỏi hồ nước, để lưng Cù Diệc đối diện với mình, làm cho y nằm úp sấp quỳ trên mặt đất tiếp tục thao làm. Từ góc độ Quý Cẩn Du mà nhìn thì thấy lưng Cù Diệc trắng như tuyết được mái tóc đen ướt át tóc phủ lên, nhìn chói mắt mà mê hoặc, bởi vì tư thế như vậy, phần eo lõm vào tạo thành một độ cong tuyệt. Thân thể y tuy rằng gầy gò, nhưng cái mông lại đầy đặn, cái mông trắng như tuyết như bánh màn thầu dụ người cực kỳ, Quý Cẩn Du đẩy hai cánh mông ra đỡ côn thịt cực đã sưng phồng cực nóng không thể chờ đợi được nữa đâm vào, lúc cả cây đi vào hai người đều thoải mái thở dài.

Quý Cẩn Du bắt đầu thỏa mãn Cù Diệc, mạnh mẽ cả cây đỉnh vào, rồi cấp tốc cả cây rút ra, biết được điểm mẫn cảm của y, chốc chốc, hắn lại mạnh mẽ đè vào huyệt tâm y, chỉ chốc lát Cù Diệc liền bị hắn thao đến nước tung toé, không ngừng phát ra âm thanh xì xì xì xì, mang ra chấy nhầy đều bị đánh bọt nổi màu trắng , Cù Diệc quỳ cũng sắp quỳ bất ổn, toàn bộ thân thể cũng bắt đầu sụp xuống. miệng huyệt nho nhỏ của Cù Diệc bị thao mở, từ từ bị thao thành màu đỏ sẫm, lúc nghiệt căn rời đi rồi hợp lại, tham lam giữ lại để mang cho nó cực khoái mọi người!

“Ừm… A… A… Ngươi nhẹ chút…” Bị đâm xuyên như mưa to gió lớn, Cù Diệc dần dần bị kịch liệt khoái cảm kích thích đến đầu ngón chân cuộn lên, mặt sau bắt đầu từng trận co rút lại, kẹp đến Quý Cẩn Du sắp bắn.

“Bảo bối nhi, ngươi mới vừa rồi còn cầu ta thao ngươi, hiện giờ không cần nửa sao?” Quý Cẩn Du không để ý tới y xin tha vẫn làm theo ý mình, thao y thật mạnh mẽ đem thân thể Cù Diệc va chạm không ngừng hướng về phía trước. Cù Diệc không chịu nổi, nỗ lực muốn chạy trốn sự kiềm chế của hắn nhưng bị Quý Cẩn Du kéo mắt cá chân lôi về phía sau, cái kia lập tức tiến vào sâu hơn, Cù Diệc rên lên một tiếng rốt cục quỳ không được, cả người triệt để ngã oặt.

Quý Cẩn Du ôm Cù Diệc ngồi mặt đối mặt, đem hai chân thon dài của Cù Diệc vòng qua eo mình, phân thân to dài còn ở trong cơ thể y, sau đó đứng lên, theo động tác di chuyển chậm rãi thao đến nơi sâu nhất.

“Ta không muốn… Ngươi nhẹ chút… Chậm .. A…” Cù Diệc sợ sệt kẹp chặt hai chân, chỉ lo ngã xuống, Quý Cẩn Du cứ như vậy đem phía sau lưng y ấn ở trên vách tường, đôi mắt đỏ như lửa nóng nhìn khuôn mặt thanh tú của Cù Diệc điên cuồng đỉnh lộng. Cái tư thế này đặc biệt dễ dàng thao đến nơi sâu nhất, Cù Diệc chỉ cảm thấy bụng của mình giống bị đỉnh lên một khối lớn, khi côn thịt của Quý Cẩn Du thao y, cái bụng cơ hồ đều có thể phác hoạ ra hình dáng thô to của nó.

Cuối cùng không biết bắn ra bao nhiêu lần, thay đổi bao nhiêu tư thế, Cù Diệc không tiền đồ, trước mắt chợt lóe một tia sáng trắng, bị thao hôn mê bất tỉnh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *