Chương 119: Kết cục

Chung Nghi Bân hơi nhướn mày, men theo ánh mắt của nhà thiết kế nhìn xuống, đôi mắt chậm rãi mở to. Anh quên mất hôm nay lại mặc loại quần lót này! Hình như có chút quá mất mặt rồi…

Song phương trầm mặc trong chốc lát, Chung Nghi Bân trước hết ngẩng đầu, thần sắc bình tĩnh nói: “Vào đi.” Ngữ điệu không hề gợn sóng, thần tình nhất quán phảng phất như không có việc gì quan trọng, ai ngạc nhiên là do người đó không kiến thức.

Nhà thiết kế cũng phục hổi tinh thần lại, vội ho một tiếng xoa xoa ánh mắt có chút đau đớn của mình, dẫn theo hai trợ lý đang nghẹn cười đi vào trong: “Lễ phục anh Sở đặt đã hoàn thành, mời hai anh thử một chút.”

“Chờ một lát.” Chung Nghi Bân ném bọn họ lại trong phong phòng khách, xoay người bước vào khu vực giường ngủ, vừa đóng cửa lại liền chui vào giường phủ chăn qua đầu bất động.

Sở Khâm còn đang dựa vào giường xoa xoa thắt lưng, thấy Chung Tiểu Kê giống như đà điểu giấu đầu vểnh mông cự tuyệt gặp người như vậy thì có chút ngứa tay, vỗ nhẹ lên phần thịt co dãn cực độ kia, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Bọn họ thấy được quần lót hình gà của anh.” Chung Nghi Bân cất giọng hờn dỗi từ trong chăn.

“Phụt…” Sở Khâm lập tức bật cười, xốc chăn lên kéo đai quần lót của Chung Nghi Bân rồi buông ra cho bắn lại nghe ‘tách’ một tiếng, “Sợ cái gì, quần lót gà con của anh có bao nhiêu thời thượng nha, đối phương nhất định đã bị sự modern đó chấn nhiếp.”

Chung Nghi Bân nhủi nhủi trong chăn, trực tiếp nhủi đến trên đùi Chung Nghi Bân, cách một tầng quần lót cắn nhẹ.

“A…” Sở Khâm hô lên một tiếng, vội vã vén chăn lên bắt lấy cái đầu lớn đang cắn loạn kia, “Đừng làm rộn, đi đánh răng rửa mặt nào.”

Sau khi hai người rửa mặt xong liền vận đồ ngủ ra ngoài mặc thử lễ phục.

Lễ phục bao gồm sơmi, áo vest, quần, giầy, phụ kiện trang sức, vì vậy hai người liền cởi áo ngủ ra, chỉ mặc quần lót để thử đồ.

Chung Nghi Bân vẫn mặc nguyên cái quần lót gà vàng hoàng kim thánh kiếm nọ, dù sao lúc này đổi lại một cái khác liền có vẻ bản thân chột dạ. Mà phụ tá đang giúp Chung Nghi Bân mặc quần áo lại cật lực nhịn cười, gương mặt nghẹn đến đỏ bừng.

Cũng may quần dài rất nhanh đã được mặc vào, kịp thời che đậy đồ hình 3D chọt mù mắt người đó.

Kiểu dáng của hai bộ lễ phục này hoàn toàn tương đồng, bất quá lại là một đen một trắng. Bộ của Sở Khâm màu trắng, dùng trang sức trên cổ áo và đính nút màu vàng, lại phối hợp một cái nơ cổ vàng kim, nhìn qua tựa như vương tử trong truyện cổ tích. Chung Nghi Bân lại mặc màu đen, trang sức và nút áo bằng ngọc bích, nơ cổ đen nhung, bộ dạng hệt như quốc vương nước láng giềng ẩn nấp bên cạnh vương tử, giả vờ thành quản gia nhưng lại không giấu nổi một thân quý khí.

Mặc dù chỉ là âu phục kiểu dáng giản lược, thế nhưng lại đủ khiến người ta vừa nhìn liền nhận được câu chuyện ẩn sâu bên dưới, đây cũng là chỗ lợi hại của nhà thiết kế trước mặt.

“Thế nào?” Sở Khâm xoay người cho Chung Nghi Bân nhìn.

Chung Nghi Bân nhìn chằm chằm vào anh một lát, chỉ phun ra hai chữ: “… Rất đẹp.”

Sở Khâm cũng không trông cậy đối phương sẽ đưa ra nhận xét gì đó, mỉm cười chỉ vài chỗ không quá vừa người cho nhà thiết kế xem. Nhà thiết kế đã mang sẵn kim chỉ dùng để tu sửa cho vừa ý khách hàng, lập tức ra tay giải quyết vấn đề của Sở Khâm.

Chung Nghi Bân nhìn lễ phục trên người Sở Khâm lại nhìn nhìn bản thân trong gương như có gì đó cần suy nghĩ, đợi nhà thiết kế cắt đường chỉ xong liền tiến đến ôm người yêu từ phía sau: “Bảo bối, hôm nay em ăn mặc phô trương như vậy, là định làm gì sao?”

“Đi lĩnh thưởng nha, đương nhiên phải mặc thật nổi bật.” Sở Khâm cười thần bí.

Chung Nghi Bân cũng không hỏi thêm nữa, chỉ vươn người hôn nhẹ lên má người yêu.

Đã sắp đến giờ đi thảm đỏ, Sở Khâm tự nhiên bị xếp lên hàng đầu.

“Anh có cần bạn gái đi cùng không?” Trước lúc khai mạc buổi lễ, phía ban tổ chức lại gọi điện thoại đến xác nhận thêm lần nữa. Bởi vì buổi lễ của bọn họ cũng không phải loại liên hoan điện ảnh thụ họp đủ tuấn nam mỹ nữ, thế nên cũng không quá chú ý việc nam nữ phối hợp, khách mời có thể tự mình đi thảm đỏ, cũng có thể nhờ ban tổ chức sắp xếp bạn đi cùng.

“Không cần, tôi sẽ đi cùng với Chung Nghi Bân.” Sở Khâm đáp lời.

“Rất tốt.” Đối phương cũng không nhiều lời, dù sao đi cùng ông chủ cũng không phải việc lạ lùng gì.

Thế nên, lúc thảm đỏ mở màn, đợi những khách quý đặc biệt cùng nhà chế tác truyền hình trứ danh ra mắt xong, Sở Khâm liền kéo tay Chung Nghi Bân cùng nhau bước tới.

“A —— Sở Khâm!”

“Trời ạ, anh ấy đi thảm đỏ cùng Chung Nghi Bân kìa!”

Hai người vừa xuất hiện đã mưu sát không ít cuộn phim, đèn của phía truyên thông không ngừng phát sáng loang loáng chớp lên. Nếu như bọn họ vẫn giống như trước đây tách ra mà đi, ngồi ở xa nhau, mọi người cũng sẽ không quá chú ý, thế nhưng vừa đi cùng một chỗ, sự tương đồng trong kiểu dáng của hai bộ y phục liền quá rõ ràng.

Trắng đen đối lập, giống như ban ngày rực rỡ và đêm đen tĩnh mịch giao hòa, một kiểu thiết kế phảng phất như đang tuyên bố quyển sở hữu lẫn nhau của cả hai người. Cách xuất hiện kinh động như vậy, bọn họ muốn không làm người khác chú ý cũng có chút khó khăn.

Ở hiện trường còn có không ít đài truyền thông internet, bọn họ đã dẫn đầu công bố ảnh chụp lên mạng.

‘A a a, trời ạ, hai người này chính là một chút cũng không muốn che giấu sao?’

‘Thật quá xứng đôi mà…’

‘Quả nhiên, chỉ có vương tử mới xứng đôi được với vương tử, công chúa chỉ có thể canh giữ ác long mà thôi! Hức hức hức hức!’

Thảm đỏ kết thúc, Chung Nghi Bân là ông chủ, phải ngồi cùng ông chủ của những đài truyền hình khác ở hàng đầu, Sở Khâm lại an vị tại hàng thứ hai —— ngay sau lưng Chung Nghi Bân. Mà bên cạnh Sở Khâm lại là MC chính của Tam Biện.

“Hai ngươi vậy mà cùng nhau đi thảm đỏ?” MC chính của Tam Biện không nhịn được nói một câu với Sở Khâm.

“Ừ, ” Sở Khâm quay đầu nhìn người nọ một chút, “Nghe nói cơ hội đoạt giải của anh lần này rất lớn, tôi phải chúc mừng anh trước.”

MC đài tam biện trong lòng có chút giật thót, luôn cảm thấy lời này của Sở Khâm có chút ẩn ý, vốn muốn xác nhận tỉ mỉ nhưng đối phương lại quay đầu đi không để ý đến hắn nữa.

“Bảo bối, uống nước không?” Chung Nghi Bân chỉ chỉ nước trà trước mặt mình, bởi vì chỉ có hàng thứ nhất có bàn, vậy nên chỉ có ông chủ mới có quyền lợi ăn điểm tâm uống nước.

“Uống một ngụm vậy.” Sở Khâm dựa vào lưng ghế vươn người tới.

Chung Nghi Bân giơ ly lên, không biết lấy từ đâu ra một cái ống hút đưa đến bên miệng Sở Khâm. Bởi vì Sở Khâm phải lên sân khấu nên cũng có trang điểm một chút, uống như vậy sẽ không ảnh hưởng đến son môi.

Các MC khác hâm mộ nhìn qua, xem ông chủ của Sở Khâm rồi lại xem ông chủ nhà mình, quả nhiên hàng so hàng càng tốt, người so người phải chết, ông chủ so ông chủ… trong thoáng chốc liền muốn đi ăn máng khác!

MC đài Tam Biện quay đầu đi tìm Trần Phong nhưng lại không phát hiện bóng dáng đối phương. Người kia nói muốn đi xác nhận kết quả cuối cùng, vì sao đến bây giờ vẫn chưa trở về?

Lễ trao giải hiển nhiên sẽ không chờ đợi một nhân vật không hề quan trọng như Trần Phong, sau một đoạn âm nhạc mở màn vui vẻ, A Nguyệt và anh Tường bắt đầu lên tiếng chào hỏi mọi người: “Chỉ chớp mắt lại đến thời điểm trao giải Kim La, tôi nhớ lần trước vẫn đã là chuyện của ba năm rồi.”

“Không sai, giải Kim La của chúng ta vì muốn bảo đảm chất lượng, cũng là vì tạo cơ hội cơ hội một ít tiết mục truyền hình có thời gian phát sóng kéo dài, thế nên vẫn giữ niên độ ba năm một lần trao giải.” Anh Tường cười híp mắt nói.

“Anh Tường, nói thật, em hoàn toàn không muốn đứng ở nơi này,” A Nguyệt cau mũi nói, “Em cũng muốn xuống hàng ghế thứ hai chờ lĩnh thưởng.!”

Ống kính đảo qua hàng ghế thứ hai, những người ngồi ở đây đều là MC được đề cử giải người dẫn chương trình xuất sắc nhất, có chia thành hai loại giải trí và chương trình thiếu nhi. MC của đài Tam Biện lập tức ngồi thẳng thân thể phất tay với ống kính, những MC khác cũng có người phất tay, có người nháy mắt, mà Sở Khâm chỉ hơi mỉm cười, cũng không làm ra bất cứ động tác hấp dẫn ánh mắt nào, ngược lại có vẻ trầm ổn lại đường bệ.

“Ba năm trước em không phải đã nhận được giải người dẫn chương trình xuất sắc nhất rồi sao?” Anh tường không nhịn được liếc mắt, “Lẽ nào em muốn đi tranh ở hạng mục thiếu nhi ư?”

“Em cảm thấy cũng có thể mà.” A Nguyệt vẻ mặt thành thật nói.

“Tiết mục nào do em phụ trách có thể phân vào loại chương trình thiếu nhi?” Anh Tường ôm tay nhìn cô.

“Thì… A Nguyệt kỳ đàm đấy.” A Nguyệt suy tư một chút, quả quyết nói.

“Ha ha ha ha…” Dưới khán đài cất tiếng cười giòn giã, ‘A Nguyệt kỳ đàm’ là chương trình lần trước nhóm Sở Khâm tham gia, một tiết mục có chừng mực lớn như vậy A Nguyệt còn dám không biết xấu hổ nói rằng là tiết mục thiếu nhi.

Anh Tường cắn răng: “Tiết mục này làm sao lại là tiết mục thiếu nhi được.”

A Nguyệt nhúm vai: “Bởi vì có ghi rõ ‘không thích hợp cho thiếu nhi’ đấy.”

“Ha ha ha ha…” Mọi người lại cười càng thêm lớn tiếng, anh Tường đã không muốn nói thêm gì với cô nữa.

Sau khi bầu không khí đã ấm lên, hai người bắt đầu đi thẳng vào vấn đề, chương trình phát thưởng bắt đầu từ giải ‘Tiết mục giải trí xuất sắc nhất’. Thịnh Thế TV thu được hai giải thưởng, một là ‘Gameshow xuất sắc nhất’, một là ‘Nhạc nền xuất sắc nhất’.

‘Bánh bao chạy mau’ không chỉ được hoan nghênh tại thị trường Đại Lục, hiện tại bản quyền phát sóng cũng đã bán được cho không ít các quốc gia châu Á. Trong chương trình không chỉ có các đội anh chị em sở hữu giá trị nhan sắc nghịch thiện, lại có nhóm bạn nhỏ nũng nịu bán manh không ngừng, cực kỳ được hoan nghênh, ngay cả phía Hàn Quốc cũng đang thương lượng mua lại bản quyền phát sóng từ đài bọn họ.

Chung Nghi Bân làm CEO của Thịnh Thế TV, danh chính ngôn thuận đi theo đạo diễn tổ gameshow lên sân khấu nhận giải.

“Được rồi, sau đây là thời khắc kích động lòng người nhất,” A Nguyệt hít sâu một hơi, “Giải thưởng tiếp theo chính là, ‘người dẫn chương trình xuất sắc nhất’.”

“Các tiết mục giải trí thông thường đều phải duy trì tính liên tục, muốn xem một người dẫn chương trình có làm được tốt hay không phải dựa vào rating trung bình trong một thời gian rất dài. Giải Kim La ba năm mới tổ chức một lần, số liệu trung bình của chúng tôi vẫn xem như tương đối có thể tin tưởng,” Anh Tường mỉm cười giới thiệu máy đánh giá và khách quý trao giải, “Xin mọi người dành một tràng pháo tay cho khách quý trao giải —— Anh Tường!”

Mọi người yên lặng một chút, bắt đầu vỗ tay nhiệt liệt, một bên vỗ tay một bên cười đùa. Vị khách quý trao giải cuối cùng chính là bản thân anh Tường, mà A Nguyệt lại ghét bỏ đẩy người bên cạnh một chút, bản thân trước hết xuống khỏi sân khấu, chỉ để lại một mình anh Tường ở lại tiếp tục cười đùa.

Trên màn ảnh lớn hiện ra hình ảnh ứng viên và logo của các tiết mục bọn họ phụ trách, mọi người đều có ít nhất hai tiết mục trong tay, đều là người dẫn chương trình vô cùng ưu tú.

“Lúc này, tôi xin phép giảng giải quy cách xét điểm của máy đánh giá chúng ta đang nhìn thấy,” Anh Tường đặt tay lên headphone của mình nghe nghe một chút, đây là đạo diễn của chương trình đang lâm thời liên lạc với anh, sau đó ngữ điệu của anh Tường có thoáng dừng lại rồi mới tiếp tục, “Đoàn giám khảo của chúng ta gồm mười ba vị, đều là người có lý lịch thâm sâu trong giới làm truyền hình, chúng ta cũng vô cùng tin tưởng phán đoán của bọn họ.”

Sở Khâm mím môi, nhìn thoáng qua MC của đài Tam Biện.

“Lần này rất trùng hợp, chúng ta có hai ứng cử viên chiếm được số phiếu giống nhau, đều là bốn phiếu.” Thanh âm của anh Tường quanh quẩn giữa khán phòng.

MC đài Tam Biệt lập tức siết chặt ống quần, anh ta là dựa vào hối lộ mới chiếm được số phiếu cao như vậy, mà người còn lại hiển nhiên là dùng bản lĩnh thực sự chiếm được số phiếu cân bằng, mà người nọ rất có khả năng chính là Sở Khâm. Một cảm giác bất lực nồng đập ập vào đầu của hắn, hắn thật sự kém Sở Khâm xa như vậy sao?

“Oa ——” Khán giả phát sinh kinh hô. Loại tình huống này ở những lễ trao giải khác cũng từng xuất hiện qua, kết quả cuối cùng thông thường là để hai người cùng chia một giải thưởng.

“Dựa theo lệ cũ, chúng ta vốn sẽ nhìn thấy hai vị ứng viên cùng lên sân khấu nhận giải,” Anh Tường không nhanh không chậm nói, thanh âm trầm bổng đều đều, “Thế nhưng, sau khi tổ ủy viên kiểm chứng, trong đoàn giám khảo có ba vị từng có hành vi thu hối lộ, mà ba vị này đều bỏ phiếu cho cùng một ứng viên! Vì vậy, ba phiếu của ứng viên này liền bị hủy bỏ giá trị, chỉ còn một phiếu hữu hiệu!”

Cả khán phòng ồ lên, lại còn có việc hối lộ! Hơn nữa con do ban tổ chức của giải Kim La chủ động để lộ ra!

“Thế nên, người nhận giải của chúng ta chỉ có một vị, đó chính là ——” Anh Tường không chừa thời gian cho mọi người phản ứng, trực tiếp đọc ra trên người đọat giải, “Sở Khâm! Chúc mừng cậu!”

“Oa ——” Từ phía khán giả vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, có thể đặt được số phiếu ngang hàng đối tượng hối lộ, đủ để chứng minh năng lượng của anh có bao nhiêu nổi bật, ánh đèn cấp tốc hướng về vị trí của Sở Khâm, mà dư quang còn soi sáng cả sắc mặt trắng bệch của người đang ngồi bên cạnh.

Sở Khâm có chút sửng sốt, đứng dậy mỉm cười lên sân khấu, phảng phất thông tin bùng nổ ‘hối lộ ban giám khảo’ vừa rồi không có bất kỳ ảnh hưởng nào đến anh.

Tiếp nhận pho tượng nhỏ mạ vàng, Sở Khâm đứng ở giữa sân khấu cúi đầu thật sâu với mọi người: “Cảm ơn mọi người, cám ơn ban giám khảo, cám ơn sự chính công vô tư của giải Kim La!”

Tất cả ám đèn đều tập trung lên người Sở Khâm, hàng nghìn hàng vạn quang mang hướng về một người, đây là sự khẳng định cao nhất đối với sự nghiệp dẫn chương trình mà anh đã theo đuổi suốt tám năm nay, cũng là sự kiện quan trọng nhất trong sự nghiệp của anh. Cảm giác của anh hiện giờ so với những diễn viên đạt được giải Ảnh đế hoàn toàn không có khác biệt gì, từ nay anh ở trong giới giải trí đã không còn bất cứ việc gì phải e ngại.

“Đương nhiên, ở chỗ này, người tôi cần cảm tạ nhiều nhất là người yêu của tôi.” Sở Khâm vừa cười vừa nói, ngữ điệu nhẹ nhàng, phảng phất không biết mình vừa ném ra một quả lựu đạn hạng nặng.

Cả khán phòng nhất thời yên lặng, có không ít nghệ sỹ sau khi thu được giải thưởng lớn sẽ công khai tình cảm, thế nhưng mọi người đều biết Sở Khâm từ trước đến nay đều không vướng scandal tình ái nào, ứng viên duy nhất cho vị trí tình nhân của anh chỉ có Chung Nghi Bân!

“Chúng tôi quen nhau tám năm, từ đối tác đến tri kỷ, rồi đến người yêu, nâng đỡ lẫn nhau đi đến tận hôm nay,” Giọng nói của Sở Khâm du dương réo rắt, mang theo nhịp điệu độc hữu, phảng phất là một lời bộc bạch tự nhiên đối với những cảm xúc và trải nghiệm của bản thân, khiến những người nghe không tự chủ được nín thở tập trung, muốn nghe thật rõ, “Mùa hè năm ngoái, tôi xảy ra một sự cố ngoài ý muốn suýt nữa đã mất mạng, là người đó không màng bản thân xông đến bảo vệ tôi, kết quả bị thương nặng dẫn đến mất trí nhớ. Thế nhưng ông trời ban phước, người đó mất trí nhớ, quên hết cả thế giới nhưng lại chỉ nhớ được tôi…”

Nói đến đây, ánh mắt của Sở Khâm có chút ướt át, nhân ánh đèn rực rỡ hiện ra từng điểm trong suốt lấp lánh.

Dưới khán phòng có người nhỏ giọng than thở, cũng có người bị đồng cảm đến rơi nước mắt.

“Cám ơn anh đã dùng sinh mạng của mình để bảo vệ em, cám ơn anh cho dù mất trí nhớ cũng không quên mất em, cám ơn anh đã xuất hiện trước mặt em vào năm em mười tám tuổi ấy, cám ơn anh nguyện ý yêu em…” Sở Khâm nói đến đây thì nhịn không được rơi xuống một giọt nước mắt, mím môi khẽ cười nhìn về phía người đang ngồi tại hàng ghế đầu tiên, tuy rằng ngược sáng không thấy được dưới sân khấu, thế nhưng anh vẫn có thể định vị chuẩn xác chỗ ngồi của Chung Nghi Bân, “Chung Nghi Bân, my darling, cám ơn anh, còn nữa, em yêu anh.”

“A ——” Những người trong khán phòng kiẹp phản ứng lập tức sôi trào, mà khán giả cả nước đang xem trực tiếp cũng tập thể kích động. Đây là thừa dịp bước lên đỉnh cao nhân sinh, làm trò công khai trước mặt khán giả cả nước mà!

Chung Nghi Bân dùng tay che mặt, cố sức vỗ một cái, nhanh chóng xông lên sân khấu ôm lấy Sở Khâm.

“Trời ạ, thực sự quá cảm động rồi!” A Nguyệt đứng trong cánh gà dùng khăn tay lau nước mắt.

“Hôm nay là một ngày lành, đừng khóc,” Chung Nghi Bân tiến tới, hôn lên giọt nước mắt trên má Sở Khâm, bởi vì Sở Khâm đang đứng cạnh micro chính, thanh âm của hai người liền thuận thế truyền khắp khán phòng, “Ngày hôm nay, anh cũng có một món quà muốn tặng em.”

Sở Khâm sửng sốt, anh cũng không biết Chung Nghi Bân đã chuẩn bị quà gì cho anh, biểu tình có chút ngơ ngác: “Là thứ gì?”

Chung Nghi Bân cười cười ngẩng đầu nhìn về phía phòng đạo diễn: “Làm phiền mở giúp tôi một đoạn nhạc lãng mạn.” Khán giả ha ha cười, đạo diễn quả thực phối hợp đổi thành một bản tình ca lãng mạn, mà trong giai điệu ngọt ngào đó, người đàn ông vóc người cao lớn mặc lễ phục màu đen chậm rãi quỳ một gối xuống, lấy chiếc hộp nhung trong túi ra.

“Ôi ——” Khán giả lần thứ hai thét to, ngay cả những người chế tác truyền hình vốn đã quen nhìn sóng to gió lớn cũng không nhịn được hô lên kinh ngạc.

“Em yêu, chúng ta kết hôn đi.” Chung Nghi Bân ngẩng đầu nhìn Sở Khâm, mở hộp nhẫn ra.

Sở Khâm cong cong môi, lại rơi hai giọt nước mắt, chậm rãi lấy từ trong túi quần ra một cái hộp nhỏ, thấp giọng lẩm bẩm: “Tên khốn, bị anh giành trước rồi.”

“Ha ha ha ha hắc…” Vừa vừa cảm động đến rơi nước mắt lại cười to không ngừng.

Chung Nghi Bân dở khóc dở cười, lấy nhẫn ra giúp Sở Khâm đeo lên, lại đưa tay của mình ra để Sở Khâm đeo nhẫn cho mình. Hai người đối mặt nhìn nhau, không nhịn được bật cười, trao đổi một nụ hôn ôn nhu triền miên.

Trên đỉnh sân khấu thắp lên pháo hoa sắc màu rực rỡ, âm nhạc cũng biến thành sôi sục hữu lực, vô số ống kính đang ghi chép lại thời khắc rạng ngời này.

Con đường ái tình của bọn họ đi được gian nan như vậy, ngập tràn phỉ báng, chỉ trích cùng nghi vấn của mọi người. Thế nhưng chỉ cần nghĩ đến, đây là một phần ái tình cho dù đối mặt với sự cố mất trí nhớ cũng không bị lãng quên, chỉ vậy đã đủ chống đỡ cho bọn họ bước qua bụi gai, phá tan bóng tối!

Cám ơn người đã xuất hiện trong sinh mệnh của ta, cám ơn tình yêu không chút nào giữ lại của người!

——————- hoàn ———————-

Tiểu kịch trường

Nhị Bính: Cầu hôn rồi, ta đã là một cái bánh viên mãn (tròn trịa)!

Khâm Khâm: Bánh cầu hôn tên gì?

Nhị Bính: Hỉ bính! (Bánh cưới – một loại bánh nhân ngọt thường dùng trong đám cưới truyền thống TQ, vai trò hơi giống trầu cau bên mình, hình dáng và hương vị có chút giống bánh bao chỉ)

Khâm Khâm: Vậy sau khi két hôn?

Nhị Bính: Bánh bà xã! (Một loại bánh nổi tiếng của Trung Quốc, đã nghe nhiều nhưng không rõ hương vị và nguyên liệu thế nào, nhưng chỉ cần nghe cái tên cũng hiểu rõ hàm ý rồi ha!)

8 comments

  1. Hay quá, chủ nhà vất vả rồi, cảm ơn nhiều nhé, đọc rất dễ hiểu vì những đoạn khó đều được giải thích rất kỹ càng. Yêu chủ nhà ❤❤❤❤❤❤

  2. chủ nhà ơi, còn 5 phiên ngoại nữa đó các bạn, bạn làm xong luôn nhé, truyện hay quá

  3. Hoàn rồi (≧▽≦) Bé Nhị Bính thiệt là manh quá mà 😄
    Cảm ơn chủ nhà đã edit ♡

    1. Thanks bạn đã theo chúng tôi đến chương cuối cùng. Mong bạn vẫn tiếp tục ủng hộ chúng tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *