Chương 116: Trực tiếp

Về sau chứng cứ phạm tội của Trâu Tam bị lật ra càng lúc càng nhiều, luật sư của Trâu Tam cũng theo đó ngày càng hoảng loạn. Trước đây bọn họ cũng không phải chưa từng chọc việc, chỉ là những minh tinh kia cũng không từng đủ can đảm đứng ra nói chuyện, lần này rốt cuộc lại vì sao?

“Bởi vì đắc tội Sở Khâm.” Trưởng đài Tam Biện nhàn nhã đi ngang qua, mấy nhân viên công tác đang thảo luận đến khí thế ngất trời lập tức an tĩnh.

“Trưởng đài, anh nói người đứng phía sau việc này là Sở Khâm sao?” Có người tò mò hỏi một câu.

Trưởng đài cười mà không nói, lắc lắc đầu rời đi.

“Nghe cũng có vẻ rất hợp lý nha, cái chuyện xấu kia của Sở Khâm không phải bị người của Trâu Tam tiết lộ sao?”

“Trâu Tam cũng là đủ ngông cuồng, đắc tội ai không tốt lại muốn đi đắc tội Sở Khâm.”

Mọi người lại bắt đầu xôn xao thảo luận, có vài người mới không hiểu tình hình mở miệng hỏi: “Sức ảnh hưởng của Sở Khâm thật sự lớn như vậy sao? Anh ta không phải chỉ là một MC ư?”

Trần Kỷ Minh vừa vặn đi ngang qua, nghe được câu chuyện của mọi người liền dừng bước tỉ mỉ nghe ngóng.

“Cái này cậu không biết đâu?” Một nhân viên kỳ cựu vẻ mặt kiêu ngạo phân tích, “Vòng quan hệ của Sở Khâm trong giới không phải ai cũng có thể so sánh, trong tay anh ta không những có đủ tài nguyên khiến mọi người cam tâm đi ôm đùi mà còn rất biết cách cư xử. Hiện tại Trâu Tam là chó rơi xuống nước, Sở Khâm lại mở miệng muốn mọi người đối phó hắn. Cậu nói xem, mọi người sẽ chọn đánh rắn dập đầu hay đắc tội Sở Khâm?”

Kỳ thực, trước khi việc này nổ ra, sự nhận thức của mọi người với quyền lực mềm của Sở Khâm vẫn chưa rõ ràng như vậy, mà chuyện lần này cũng đã trực tiếp báo cho mọi người biết địa vị trong giới của Sở Khâm rốt cục đã cao đến mức nào, mạng giao thiệp có bao nhiêu rộng rãi. Ngay cả một con cá sấu lớn đã hoành hành nhiều năm trong giới giải trí cũng sẽ vì đắc tội Sở Khâm mà thân bại danh liệt, táng gia bại sản, chuẩn bị ngồi tù.

Vừa nghĩ đến đó, những người trong giới đối với Sở Khâm ngoại trừ bội phục thì chính là bội phục, phía sau còn thêm vài phần kiêng kỵ.

Trần Kỷ Minh nghe xong những ngôn luận này thi sắc mặt trắng bệch, chuyện lần này cha của y cũng có tham dự, không biết liệu bọn họ có bị liên lụy vào hay không. Vừa nghĩ đến đó, y vội vàng chạy vào phòng làm việc của Trần Phong.

Vụ án của Trâu Tam lập tức sẽ được đưa ra tòa thẩm lý, hắn trong trại tạm giam gấp đến như kiến bò trên chảo nóng, thế nhưng luật sư lại chậm chạp không chịu xuất hiện.

“Đã sắp đến ngày mở phiên tòa rồi, tôi phải gặp luật sư của tôi, các người có nghe không?” Trâu Tam rung mạnh khung sắt tù điên cuồng la hét, hắn đã mấy ngày không gặp luật sư, tâm trạng càng lúc càng tệ hại, những việc xấu trước đây đã làm không ngừng tái hiện ám ảnh trong đầu hắn, sau đó lại nhịn không được tính toán xem bản thân sẽ bị xử bao nhiêu năm.

Đêm qua, hắn mơ thấy một thiếu niên trẻ tuổi trước đây đã chơi đùa, dưới thân đối phương ướt đẫm những máu, thân thể lạnh băng không có nhiệt độ, cảnh sát xông vào bắt hắn lại, muốn xử hắn tử hình. Bác sỹ chuẩn bị thi hành hình phạt tiêm thuốc độc, tay chân hắn bị trói trên giường không thể nhúc nhích, chỉ trơ mắt nhìn mũi kim lạnh như băng ghim vào cơ thể mình. Sự sợ hãi tột độ lập tức dọa cho hắn tỉnh lại.

“Chúng tôi cũng đang tìm luật sư của anh,” Những cảnh sát điều tra vụ án chỉ cười nhạt, “Tất cả chuyện anh làm luật sư đều có tham dự, chúng tôi chỉ cần tìm được hắn liền lập tức đem cả hai người ra đồng loạt khởi tố.”

Chỉ là, vị luật sư kia đã phát hiện tình hình không ổn, mấy ngày trước đã ôm hết tiền bạc Trâu Tam giao cho chạy ra nước ngoài. Lúc Trâu Tam nghe được tin tức này liền tan vỡ tại chỗ, gào thét nói muốn tìm một luật sư khác. Rốt cục, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của đương sự, cảnh sát phải thông báo cho vợ của Trâu Tam đến gặp chồng.

“Cô đi tìm một đoàn luật sư cho tôi, cần bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề, yêu cầu phải là đoàn luật sư hạng nhất, tuyệt đối phải bảo đảm có thể mang tôi ra ngoài.” Trâu Tam đem toàn bộ hy vọng đều ký thác trên người vợ mình. Vợ của hắn trước đây cũng là một diễn viên, sau đó lại theo hắn, tuy rằng hắn thích đàn ông nhưng cũng tự nhận không bạc đãi vợ nhà, vì vậy hắn cho rằng người vợ này sẽ dốc toàn lực cứu hắn.

Người phụ nữ ngồi trước mặt Trâu Tam trên mặt đã hiện nếp nhăn, thế nhưng cũng không khó nhìn ra khi trẻ cô cũng là một mỹ nữ. sau khi nghe Trâu Tam nói xong, cô ta chỉ cười nhạt một tiếng: “Trâu Tam, tôi vì sao phải cứu ông?”

“Cô có ý gì?” Trâu Tam mở to hai mắt nhìn.

“Ông giấu diếm giới tính kết hôn với tôi chỉ vì muốn tôi sinh con cho ông, mà ông lại tự mình ra ngoài ăn chơi đàng điếm tìm đàn ông vui vẻ. Tôi đã sớm chịu đủ rồi,” Người phụ nữ lạnh lùng nhìn sang, trong mắt tràn đầy sự khoái trá khi được trả thù, “Đoàn luật sư hạng nhất? Ha hả, được thôi, ông chứ đợi đi.”

Đợi đến ngày mở tòa, vợ của Trâu Tam cũng không giúp hắn mời luật sư, phía công tố chỉ có thể giúp hắn chỉ định một vị. Mà luật sư được phía công tố chỉ định tự nhiên sẽ không tận tâm giúp hắn biện hộ, mà vợ của Trâu Tam trong thời gian đó cũng đề ra yêu cầu ly hôn.

Cuối cùng, công tố viên dùng tàng trữ hơn 2kg chất cấm, chứa chấp người khác sử dụng ma túy, uy hiếp tống tiền, giam câm phi pháp, có tình nghi cưỡng gian… hàng loạt tội danh với chứng cứ vô cùng xác thực định tội Trâu Tam, xử hình phạt tù chung thân.

Đồng thời tuyên bố vợ của Trâu Tam có thể ly hôn với hắn, tài sản của Trâu Tam sau khi bồi thường người bị hại xong sẽ do vợ của hắn sở hữu.

Một con cá sấu lớn chiếm giữ giới giải trí nhiều năm bị lật đổ, trong một thời gian ngắn có rất nhiều thế lực đổ sụp, những kẻ phạm tội đều bị bỏ tù khiến mọi người thổn thức không ngớt. Rất nhiều ngôi sao nhỏ bị Trâu Tam uy hiếp rốt cuộc cũng có thể thoải mái sinh hoạt, mà một số người vốn đeo theo Trâu Tam tìm địa vị rất nhanh liền hết thời.

Giới giải trí thay đổi trong nháy mắt, tựa như một hồ nước rực rỡ muôn màu không ngừng lưu chuyển, một sinh vật chết đi sẽ khiến một bộ khận sống được càng tốt, cũng sẽ khiến một bộ phận khác vô pháp sinh tồn.

Chuyện của Trâu Tam đã trần ai lạc định, sự chú ý của mọi người liền đổ dồn lên người Sở Khâm.

Bởi vì có rất nhiều ngôi sao đưa ra bằng chứng đối kháng, mọi người đều tin rằng những ảnh chụp ám muội của Sở Khâm và các đương sự khác đều là do Trâu Tam cố ý mang ra bôi bác, thế nhưng bức ảnh của anh và Chung Nghi Bân thật sự quá rõ ràng, nếu nói Trâu Tam đặt điều thì có chút không hợp lý.

Mà nhóm fan ‘Chung Khâm’ vừa kịp tỉnh táo lại đều hưng phấn dị thường, đồng loạt biểu thị cuộc sống thật vô cùng tốt đẹp.

‘Mị cảm thấy đây tuyệt đối là thật, mọi người xem, tay của Nhị Bính đang mò eo của Khâm Khâm kìa.’

‘Hôn đến say mê như vậy, chỉ có những người chân chính yêu nhau mới có thể cảm nhận đi?’

‘Biết đâu lại là bạn bè đùa giỡn? A a a, chỉ mong là thật thôi!’

Trước đây có người từng đề ra bọn họ có thể là thật sự, khi đó lại bị mang ra trào phúng, hiện tại bài post nọ lại bị đào ra, đọc kỹ một chút cũng cảm thấy rất có đạo lý.

Trong bài post đã liệt kê không ít chứng cứ, từ lần đầu tiên Chung Nghi Bân xuất hiện trên trường quay của Đại tạp quái liền bắt đầu khảo sát, tất cả những tiết mục giải trí Chung Nghi Bân tham gia đều có liên quan đến Sở Khâm, ở trong chương trình ‘Bánh bao chạy mau’, mỗi lúc rảnh rỗi anh đều chạy đến bên cạnh Sở Khâm nói hai câu.

Đem trang phục hai người mặc trong vài dịp quan trọng ra so sánh, mọi người ngạc nhiên phát hiện, âu phục của bọn họ cư nhiên là thiết kế phụ thuộc, chính là có cùng ý tưởng cắt may, chỉ khác nhau ở màu sắc và những chi tiết trang trí nhỏ. Tách ra nhìn riêng cũng không cảm thấy gì, thế nhưng đặt cùng một chỗ sẽ phát hiện sự ảo diệu bên trong.

Càng nhìn càng cảm thấy chính là việc như vậy, mọi người xem bài post nọ xong liền tự mình chạy đi tìm chứng cứ.

Dựa vào các đoạn clip trên mạng là có thể nhận ra, Chung Nghi Bân bình thường rất hay liếc trộm Sở Khâm, mặt khác, khi xuất hiện trong tiết mục của A Nguyệt, hai người thực hiện cử chỉ ôm hôn cũng không có trở ngại gì, thế nhưng lại không có hành động thân mật quá đáng nào với Mạc Thiếu Dương cũng xuất hiện cùng lúc.

‘Nếu như đây cũng không tính là tình yêu, mị liền trực tiếp không tin tình yêu!’

‘Cho đến bây giờ Sở Khâm cũng chưa đứng ra giải thích, có phải là có ý tứ cam chịu hay không?’

Các fan hiếu kỳ đến khó chịu, đều chạy đến dưới weibo của Sở Khâm yêu cầu chân tướng, Sở Khâm lại cứ ậm ừ không đáp, chỉ trưng ra một cái weibo, nói rõ trong tuần này sẽ tham gia một tiết mục phỏng vấn trực tiếp.

Cái tiết mục này là chương trình mới do Thịnh Thế TV mới cho phát sóng, người chủ trì tên Âu Hạo, một MC vừa được bọn họ săn về từ đài truyền hình khác. Mà Sở Khâm xuất hiện trên tiết mục này cũng chỉ vì muốn thu hút sự chú ý của tác giả.

Âu Hạo vốn là một MC khá danh tiếng của đài Tam Biện, tiết mục phỏng vấn anh đảm nhiệm khi còn ở đài truyền hình cũ cũng rất được hoan nghênh, thế nhưng sau khi hai cha con nhà họ Trần chuyển đến anh lại bị không ít chèn ép. Vừa lúc này, người của Sở Khâm lại tới đưa ra lời mời, điều kiện của Thịnh Thế đứa ra cực kỳ hấp dẫn, nên liền lập tức quyết định rồi.

Thông thường, các tiết mục giải trí đều là quay sẵn, để dùng thời gian cắt nối biên tập, tránh bạo lộ những scandal không đáng, cho dù ngôi sao có biểu hiện không đủ tốt cũng có thể quay lại vài lần. Thế nhưng tiết mục này bất đồng, cả quá trình đều là trực tiếp, nói cách khác, đã xuất hiện trên tiết mục liền không thể đổi ý làm lại, không khí vô cùng kích thích mạo hiểm, rất khảo nghiệm năng lực ứng biến của ngôi sao.

Âu Hạo cũng phối hợp tuyên truyền, lập tức post lên một đoạn nhử khán giả.

‘Vừa nhìn thấy kịch bản tôi liền chấn kinh rồi, phải hỏi Sở tổng giám những vấn đề như vậy, liệu có lập tức mất chén cơm hay không nha?’ Thành công đem sự hiếu kỳ của khán giả tăng lên tột đỉnh.

Tối thứ sáu, tiết mục đúng giờ ra mắt, mà thời gian trên đồng hồ treo tường của trường quay cũng biểu thị thời gian hoàn toàn nhất trí với hiện thực.

Sau vài câu hàn huyên đơn giản mở màn, hai người bắt đầu nói chuyện phiếm.

“Xuất hiện trong một tiết mục trực tiếp như thế này, anh có khẩn trương không?” Âu Hạo ngồi trên ghế chân cao, hỏi Sở Khâm đang đảm nhận vị trí khách quý.

“Vẫn khá tốt, chỉ cần xem như đang tham gia họp báo là được rồi,” Sở Khâm hướng về phía ống kính chớp mắt, “Dù sao khi xuất hiện ở đây tôi có chuyện gì cũng có thể nói thẳng, tỷ như nếu tôi có bất mãn với MC thì cứ trực tiếp nói ra, không cần nể mặt đồng nghiệp như ngày thường.”

Âu Hạo lập tức tỏ vẻ kinh hoảng: “Vậy sếp nhất định phải hạ miệng lưu tình nhà, em út còn muốn giữ mặt mũi đấy.”

“Vậy phải xem biểu hiện của anh.” Sở Khâm nhíu mày, cực kỳ khí phách.

Khán giả ha ha cười to, cái tiết mục trực tiếp này có tiếp nhận khán giả trường quay, hơn nữa còn phải thu vé vào cửa. Mà những chương trình như Đại tạp quái mỗi lần thu hình là đủ phát sóng một tháng, thời gian phim trường kéo dài, khán giả cũng tương đối vất vả, vì vậy vé vào trường quay tường đều là mang tặng miễn phí. Còn những tiết mục trực tiếp như thế này, thời gian cũng không dài hơn vào rạp xem một bộ phim điện ảnh bao nhiêu, khán giả không cảm thấy mệt mỏi, vì vậy mới có thể bán ra kiếm thêm chút ít kinh phí.

Âu Hạo nuốt một ngụm nước bọt nhìn vào tờ chương trình: “Tôi cảm thấy hôm nay sau khi ghi hình xong, tôi liền có thể cuốn gói về nhà ngay.”

Khán giả ngồi trước truyền hình hiếu kỳ không ngớt, đây mới là kỳ đầu tiên của chương trình, mọi người cũng không biết kế tiếp sẽ phát sinh những gì, chẳng lẽ thật sự sẽ hỏi một ít vấn đề chừng mực lớn?

“Anh nếu còn kéo dài thời gian nữa, ba phút sau liền trực tiếp cuốn gói được rồi.” Sở Khâm nhìn vào đồng hồ đeo tay, phát huy bộ dạng lãnh đạo.

Khán giả lại lần nữa bị chọc cười, bầu không khí cũng theo đó nhẹ nhàng hơn.

“Khoảng thời gian gần đây, anh liên tục được nhắc tên trên đầu đề của các tờ báo. Về những tấm hình được công khai trước đó, anh có thể giải thích một chút không?” Âu Hạo mỉm cười tiến vào chủ đề, câu hỏi đầu tiên đã vô cùng sắc bén.

Trên màn hình lớn liền hiện ra mấy tấm hình gây scandal trước đó, có bức ảnh Sở Khâm ăn cơm, hôn môi cùng phó trưởng đài tiền nhiệm, có tấm tỏ vẻ ám muội với Diêu Nhạc Sơn, còn có bức ảnh hôn môi với Chung Nghi Bân dưới cây khô.

Sở Khâm cười cười: “Tôi giải thích từng tấm một vậy.”

Đầu tiên, là tấm ảnh dùng cơm cùng phó trưởng đài tiền nhiệm.

“Người trong ảnh là Phó trưởng đài trước đây của Thịnh Thế TV, tấm hình này được chụp vào dịp cả dài tổ chức liên hoan, hôm đó không phải chỉ có hai chúng tôi mà còn rất nhiều người khác.” Sở Khâm không nhanh không chậm nói, lại đứng lên chỉ vào non nửa khuôn mặt người ở một góc ảnh, “Người này hẳn là Lâm Tiếu Tiếu, còn cái điểm đen mơ hồ bên này chính là Chung Nghi Bân.”

Sau đó, màn ảnh lớn cũng cho hiện ra một tấm ảnh chụp chung vào dịp đó, dựa vào quần áo của hai người có thể xác định hai bức chụp vào cùng một ngày. Bức ảnh chụp chung này là do nhiếp ảnh gia được Thịnh Thế TV mướn về chụp lại, mọi người có thể thấy rõ ràng, Chung Nghi Bân và phó trưởng đài cùng nhau đứng ở chính giữa, mà nhóm MC có tên tuổi như Lâm Tiếu Tiếu, Tiễn Lương, Chu Sướng đều có mặt. Nếu như Sở Khâm thật sự muốn dựa vào phó trưởng đài trèo lên, bọn họ hôn nhau tại trường hợp này hiển nhiên không hợp lẽ thường.

“Oa ——” Khán giả dưới đài phát ra một trận thanh âm bừng tỉnh đại ngộ. Quả nhiên, scandal do paparazi tung ra đều không thể tin.

“Về tấm ảnh cùng Diêu Nhạc Sơn kia lại càng không thể tin,” Sở Khâm nhún nhún vai, “Hiện tại mọi người đều biết anh ta là trai thẳng.” Trên màn ảnh cũng hiện ra một bức ảnh chụp weibo của Diêu Nhạc Sơn.

Về sự kiện năm đó, dù sao cũng có những chi tiết không thích hợp thiếu nhi, không thể nói thẳng trong tiết mục trực tiếp, thế nhưng cũng cần nhắc lại một chút.

“Năm đó, Diêu Nhạc Sơn là vì trốn tránh việc này nên mới rời khỏi showbiz, chạy đi mở tiệm lẩu, ” Sở Khâm cười nói, “Những khán giả không biết sự tình có thể lên mạng tra một chút, đề tài này có chút không thích hợp thiếu nhi, tiết mục trực tiếp không tiện đề cập đến, miễn cho Âu Hạo vừa ra mắt mọi người liền phải bị đình chỉ.”

“Ha ha ha ha…” Khán giả ha ha cười, hiện tại rõ ràng là tiết mục của Âu Hạo, thế nhưng quyền chủ đạo hoàn toàn nằm trong tay Sở Khâm, anh lấy địa vị khách mời không ngừng đùa giỡn người chủ trì, thật sự thú vị.

“Đình chỉ phát hình cũng không tệ, tiết mục này thật sự quá áp lực rồi!” Âu Hạo làm một động tác lau mồ hôi, “Trên sân khấu này, thật sự cái gì tôi cũng có thể hỏi ư?”

“Đúng nha, đại cương tiết mục tôi đưa xuống cậu không đọc kỹ sau?” Sở Khâm dựng thẳng lông mi.

“Đọc, đã đọc!” Âu Hạo nhanh chóng lên giơ hai tay lên, “Vậy tôi đây liền hỏi.”

Trên màn hình lớn, tấm ảnh Sở Khâm và Chung Nghi Bân hôn môi liền được phóng đại lên.

“Bức ảnh này được chụp trên đường phố Đài Loan phải không?” Vì muốn kéo lòng hiếu kỳ của khán giả, Âu Hạo cố ý không hỏi trọng điểm, khiến mọi người gấp đến gào khóc.

“Ừ, là nơi tổ chức giải Kim Lư năm nay, con đường này vừa vặn ven biển, phong cảnh rất tốt.” Sở Khâm bình tĩnh nói.

“Cái cây kia là ngô đồng Pháp phải không?” Âu Hạo tiếp tục hỏi mò.

“Hu ——” Khán giả bắt đầu biểu thị bất mãn, bạn xem đài trước TV chỉ hận không thể vọt vào bóp cổ Âu Hạo.

“Anh nhìn thân cây liền có thể biết rồi, còn cần phải hỏi sao.” Sở Khâm bĩu môi.

“Vậy hai người rốt cuộc đang làm gì?” Âu Hạo bất ngờ hỏi đến, “Thật là đang hôn sao?”

Cả khán phòng trong nháy mắt lặng im, có thể nghe được tiếng kim rơi. Sở Khâm chỉ nhàn nhạt mỉm cười: “Không sai, là đang hôn.”

————————-

Tiểu kịch trường:

Nhị Bính: Từ nay về sau ta chính là một cái bánh đã xuất quỹ (mở niêm phong, công khai)

Khâm Khâm: Xuất quỹ rồi thì gọi là gì?

Nhị Bính: Bánh mới ra lò

Khâm Khâm: Vậy chưa xuất quỹ gọi là gì?

Nhị Bính: Bánh bảo quản chân không

Khâm Khâm: Chuẩn bị kết hôn lại gọi thế nào?

Nhị Bính: Bánh thịt (⊙v⊙)

Khâm Khâm: …

One comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *