Chương 115: Uống rượu

Nhận ra em trai thật sự đã khôi phục trí nhớ, trong lòng Chung Gia Bân bỗng nhiên căng thẳng. Một năm qua, tình cảm của hai anh em trở nên đặc biệt tốt, đây là tình trạng đã nhiều năm không hề xuất hiện, khiến anh hai Chung cảm thấy cực kỳ hạnh phúc. Hiện tại em trai đã khôi phục trí nhớ, quan hệ của hai người có thể lại lần nữa trở về trạng thái giương cung bạt kiếm như lúc đầu không?

Sự phản nghịch của em trai anh đều hiểu rõ, anh cũng biết phương thức giáo dục của cha bọn họ có chút vấn đề, thế nhưng những phiến diện cố hữu đã hình thành, anh cũng không phải loại người giỏi biểu đạt cảm xúc. Dần dà, quan hệ của hai anh em liền càng lúc càng kém.

Chung Gia Bân đặt xâu thịt nướng xuống nghiêm túc nhìn em tra, muốn từ trong ánh mắt của đối phương phân tích ra chút manh mối.

Chung Nghi Bân cúi đầu, rót rượu vào ly của anh trai, lại rót đầy vào ly của mình: “Suốt một năm này, có cảm giác suy nghĩ thanh tỉnh không ít. Trước đó là em sai. Anh hai!” Giơ tay lên, cụng ly cùng anh hai.

Anh hai Chung nhìn em trai, cướp lấy ly rượu trên tay đối phương: “Em lái xe, không được uống rượu.” Sau đó, tự mình đem cả hai đều uống cạn.

Chung Nghi Bân: “…” bầu không khí cảm động đến thế thoát cái liền không có, hai tô mì gọi thêm đã được đưa lên, anh bất đắc dĩ cầm lấy đũa ăn ngấu nghiến, giống như là đang xả giận.

Chung Gia Bân nhìn em trai, mím môi khẽ cười, chậm rãi giơ tay lên xoa xoa đầu đối phương. Động tác này là sau khi anh tham gia ‘Bánh bao chạy mau’ mới có thói quen, hiện tại đã cực kỳ thuần thục.

“Không được xoa đầu em!”

“Cứ xoa.”

“Anh, hiện tại anh càng lúc càng không lịch thiệp rồi!”

“Có sao?”

Ăn mì xong, Chung Nghi Bân trước hết chở anh hai về nhà lớn, sau đó mới về nhà của Sở Khâm.

“Chuyện của hai đứa định làm như thế nào?” Lúc đi trên đường, anh hai Chung hỏi đứa em đang lái xe của mình. Gần đây chuyện của Trâu Tam đã rất ầm ỹ, anh tự nhiên biết là do em trai mình đốc thúc, một bên mừng rỡ vì thủ đoạn của đối phương đã tiến bộ, một bên cũng hơi bận tâm ảnh hưởng dư luận.

“Sở Khâm nói thuận theo tự nhiên, em nghe em ấy.” Chung Nghi Bân đắc lay lay đầu.

Trước đây anh vì sự nghiệp của Sở Khâm suy nghĩ, mỗi lúc hai người cùng đi trên đường lớn đều sẽ bảo trì cự ly nửa bước, cái gì cũng không dám làm, mất đi rất nhiều lạc thú. Một năm mất trí nhớ này, anh lại cái gì cũng không lo lắng, tình cảm của hai người ngược lại còn tốt hơn trước kia, hiện tại bọn họ đã quen với lối sống như thế, muốn quay trở về thái độ câu nệ ngày xưa, thật sự vô cùng không muốn.

Chung Gia Bân mím môi, đối với loại thái độ ‘vạn sự nghe lời vợ’ này của em trai có chút vô lực, giơ tay lên xoa xoa thái dương, không nói thêm gì.

Sau khi đưa anh trai về nhà, Chung Nghi Bân lại gọi cho Sở Khâm: “Bảo bối, đang ở đâu?”

Bên kia có chút ầm ỹ, tựa hồ là ở KTV, giọng nói của Sở Khâm cũng đã hơi đổ nhựa, giống như có men rượu: “À, em đang ở Thịnh Thế Hoan Ca, ông xã, anh đến đây giúp em tính tiền.”

Chung Nghi Bân vốn có chút tức giận, buổi trưa anh đã căn dặn Sở Khâm không được uống rượu, nếu có uống phải nhắn tin trước cho anh, để anh đúng lúc đi đón. Kết quả Sở Khâm đại khái là chơi đến cao hứng, quên mất. Thế nhưng, cơn giận vừa nổi lên đã bị một tiếng ‘ông xã’ nhừa nhựa nọ lập tức dập tắt.

Chung Nghi Bân thở dài: “Được rồi, anh đến ngay.” Quay đầu xe, thẳng đến Thịnh Thế Hoan Ca.

Hiện tại chính là thời điểm đặc biệt, Sở Khâm làm chuyện gì cũng rất dễ bị paparazi chụp lại, cũng may người này vẫn là thông minh, mang bạn bè đến công ty con của Thịnh Thế, Thịnh Thế Hoan Ca. Từ lần trước Chung Nghi Bân và Sở Khâm bị paparazi chụp được hình ở Hoan ca, anh hai Chung liền rat ay chỉnh sửa thái độ quản lý ở club, hiện tại bất luận paparazi nào cũng không thể tiếp cận nơi này.

Vừa vào cửa, tiếp tân dưới sảnh liền cung cấp số phòng của Sở Khâm, Chung Nghi Bân nhanh chóng đi vào. Trong phòng thật ra không có hình ảnh lộn xộn gì, người hiện diện có nam có nữ, có người đang ca hát cũng có người đang đánh bài, Sở Khâm nhìn qua còn rất tỉnh táo, đang ngồi trên salon nói chuyện vui vẻ với bạn.

“Giám đốc Chung.” Thấy Chung Nghi Bân tiến đến mọi người đều đứng dậy chào hỏi.

“Mọi người cứ tiếp tục chơi đi, sổ sách ghi tên tôi, tôi trước hết mang Sở Khâm đi đã.” Chung Nghi Bân gật đầu đáp lại, đi thẳng đến bên cạnh Sở Khâm, lập tức ôm ngang người vào lòng.

“Oa ——” Có kẻ không nhịn được kinh hô ra tiếng, show tình cảm trước mặt mọi người như vậy thật sự được chứ?

“A, em có thể tự đi.” Sở Khâm lập tức đỏ mặt, kỳ thực anh cũng không uống bao nhiêu, chỉ là có chút choáng, thế nhưng Chung Nghi Bân không chịu nghe lời anh cứ dứt khoát ôm anh vào lòng, còn thuận tiện vỗ mông anh một cái. Sở Khâm vốn muốn phản kháng nhưng lại không có chút hơi sức nào.

Bị dùng tư thế công chúa ôm ra khỏi phòng thực sự xấu hổ chết người, Sở Khâm đành phải đem mặt chôn vào vai Chung Nghi Bân giả chết.

Về đến nhà, Chung Nghi Bân lại ôm người lên lầu, sau khi uống rượu xong không thể lập tức tắm rửa. Chung Nghi Bân chỉ có thể đặt người lên giường, cầm khăn lông nóng giúp Sở Khâm lau mặt và tay.

“Nhị Bính…” Sở Khâm dùng cái tay đã được lau sạch vuốt ve gương mặt của Chung Nghi Bân.

“Ừ?” Chung Nghi Bân nghiêng đầu, hôn nhẹ bàn gay của người yêu một cái, giúp Sở Khâm cởi quần áo, đắp chăn.

“Em muốn công khai với mọi người.” Sở Khâm cầm lấy bàn tay đang được hôn của mình, cười đến ngây ngô.

Động tác đứng dậy của Chung Nghi Bân lập tức khựng lại, đặt tay lên đầu gối cúi người nhìn Sở Khâm: “Vì sao đột nhiên muốn nói chuyện này?”

“Chỉ muốn hỏi xem anh có đồng ý hay không?” Sở Khâm giơ tay lên, ôm lấy cổ người yêu.

“Anh đương nhiên không có ý kiến, chỉ là sự nghiệp của em…” Chung Nghi Bân hơi nhíu mày, hiện tại trong nước cũng không cởi mở như phương Tây, nếu Sở Khâm công khai tình cảm sẽ tạo thành ảnh hưởng nhất định với sự nghiệp, sau này đại khái cũng sẽ không được xuất hiện trên các chương trình của đài quốc gia nữa, ngay cả việc nhận công việc bên ngoài hoặc đại diện nhãn hàng cũng sẽ bị hạn chế, đối với trạng thái đang ở đỉnh cao sự nghiệp của Sở Khâm cũng không phải một lựa chọn tốt đẹp gì.

“Tự em có chừng mực, bất quá…” Sở Khâm lộ ra nụ cười giảo hoạt như hồ ly, “Sau khi công khai, nếu anh đối xử với em không tốt sẽ bị khán giả cả nước công kích.”

Chung Nghi Bân nhìn gương mặt đỏ bừng vì cồn của người yêu, nhịn không được cúi người hôn lên: “Ây da, nghe hình như có chút đáng sợ.”

“Biết sợ rồi sao?” Sở Khâm cười hắc hắc.

“Chúng ta trước hết diễn tập một chút đi.” Chung Nghi Bân cởi quần áo, nhanh chóng chui vào chăn leo lên người Sở Khâm.

“Diễn cái gì?” Bởi vì đã uống rượu, phản ứng của Sở Khâm có chút chậm chạp, tay chân uể oải gần như mặc kệ Chung Nghi Bân không ngừng áp vào ngực  mình.

“Diễn đại ma vương Nhị Bính hung hăng khi dễ Sở Tiểu Khâm, Sở Tiểu Khâm khóc không thành tiếng trước mặt khán giả cả nước.” Chung Nghi Bân vừa nói xong liền hôn lên đôi môi mang theo hơi rượu của Sở Khâm.

“A…”

Ngày thứ hai, có không ít ngôi sao danh tiếng đứng ra tố cáo Trâu Tam xâm phạm đời tư, tống tiền.

Người đứng ra đầu tiên chính là một nữ diễn viên đang rất nổi tiếng, nữ diễn viên này xuất thân chính quy, bình thường cũng không có scandal gì, cô trực tiếp đem tấm ảnh mà nhóm người Trâu Tam dùng để uy hiếp mình công bố lên mạng. Mọi người đều hiếu kỳ click vào xem, phát hiện là ảnh chụp cô và bạn trai đang hôn môi.

‘Bởi vì lúc đó tôi chưa dự định công bố tình cảm, hơn nữa cấp dưới của Trâu Tam còn nói với người đại diện của tôi rằng đã chụp được ảnh lộ liễu, bắt người đại diện dùng tiền mua lại. Giá hai trăm nghìn.’ Cư dân mạng đều biểu thị, số tiền này thực sự kiếm quá dễ rồi, thế nhưng bọn họ cũng hiểu rõ, những diễn viên trẻ đang trong thời kỳ thăng tiến, nếu đột nhiên công bố chuyện tình cảm sẽ có ảnh hưởng nhất định đến tên tuổi, chỉ có thể cắn nát răng đem máu nuốt vào. Nếu không phải hai người bọn họ hiện tại đã công bố, phỏng chừng cũng không dám nói ra việc này.

Ngay sau đó, lại có những ngôi sao khác lục tục đứng ra, trong đó có một diễn viên gạo cội rất được kính trọng cũng ra mặt, công khai hai bức ảnh nhi đồng.

‘Đây là ảnh của cháu tôi lúc đi nhà trẻ năm năm trước, do nhân viên của Trâu Tam gởi đến, thậm chí còn gởi cả địa chỉ nhà trẻ, nói rằng nếu tôi không mua lại sẽ công khai những thông tin này lên mạng. Tôi chỉ có thể bỏ tiền ra mua, dùng năm trăm nghìn.’ Lời lên án này tràn ngập máu lệ, đem nhân dạng của con cháu của ngôi sao công khai ra ngoài sẽ có độ nguy hiểm nhất định, nếu trực tiếp đem địa chỉ nhà trẻ lộ ra quả thực chính là trở thành một mục tiêu sống, có thể dẫn tới đám fan cuồng loạn hoặc tội phạm bắt cóc.

Quần chúng nhân dân vốn chỉ ôm tâm tình xem náo nhiệt lúc này cũng bị kích phát rồi. Đây quả thực là khối u ác tính trong giới giải trí, đầu tiên là theo dõi người khác, chụp ảnh riêng tư, sau đó còn uy hiếp đương sự giao tiền chuộc, quả thực là quá điên cuồng.

Cảnh sát đối với những vụ án như vậy phi thường coi trọng, lập tức ra tay điều tra.

Mà lúc Trâu Tam ở trong trại tạm giam nghe được tin tức này, nhất thời hỏng mất: “Những người này làm sao dám? Bọn họ không muốn danh tiếng nữa?”

“Phía sau nhất định có người sai khiến, những chứng cứ được công khai đêu rất xảo diệu, tuy rằng không phải con số lớn nhất hoặc người có thân phận nhất, thế nhưng mỗi khoản đều không nhỏ, hơn nữa sự việc đều là anh đuối lý…” Luật sư lấy khăn tay ra, xoa xoa mồ hôi trán.

Uy hiếp tống tiền vượt trên hạn ngạch ba mươi nghìn đã có thể chịu án từ 3-10 năm, hơn nữa cộng thêm tội cất giấu chất cấm trước đó, số năm cộng lại có thể gần như chung thân!

Trong lòng luật sư bộn chồn, dựa vào mưu kế từng bước của người sau màn kia, xem ra đối phương không chỉnh chết Trâu Tam tuyệt đối không bỏ qua, bản thân có phải nên đúng lúc chạy trốn không? Miễn cho cũng bị kéo vào.

—————-

Tiểu kịch trường

Khâm Khâm: Hạng mức không lớn, thế nhưng cộng lại cũng thành lừa đảo vài triệu, đã đủ cho hắn ngồi thù

Nhị Bính: Lại nói tiếp, ngươi cũng gạt ta vài chục triệu

Khâm Khâm: Nào có?

Nhị Bính: Ngươi xem, ngươi dùng lý do không thể kết hôn, lừa gạt ta mua cho ngươi một căn nhà

Khâm Khâm: Vậy ngươi muốn thế nào?

Nhị Bính: Không cần ngồi tù, chỉ cần đến ngồi trong lòng ta là được

Khâm Khâm: →_→

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *