Chương 112: Khôi phục

Nếu như thật sự muốn biết rõ ràng chân tướng nên kiểm tra email, tài khoản xã giao gì đó, kiểm tra thân thể lại tính là gì?

Hai tay bị caravat buộc chặt ép lên đỉnh đẩu, Sở Khâm nỗ lực né tránh lại tránh không được, trơ mắt nhìn Chung Nghi Bân lột áo sơmi của mình luồn tay vào sờ soạng.

“Thật đúng là mẫn cảm,” Chung Nghi Bân dùng một loại làn điệu kỳ quái nói, còn mang theo hừ mũi khinh thường, “Cứ như vậy liền muốn, hử?”

“Buông ra!” Sở Khâm giương mắt trừng đối phương, bây giờ đã là lúc nào, người này lại còn hăng hái chơi trò này.

“A, không muốn để anh chạm vào, vậy em muốn để ai chạm?” Chung Nghi Bân tựa hồ đã chơi đến nghiện, đem Sở Khâm cầm tù dưới thân, đầu gối thì đỉnh vào giữa hai chân đối phương, không nhẹ không nặng ma sát, “Mau để anh kiểm tra, chứng minh trong sạch của em.”

Sở Khâm cũng bị người yêu kéo đến có chút động tình, gân cổ họng kêu đau đớn, dùng ngữ điệu quật cường nói: “Được rồi, anh cứ kiểm tra đi.” Sau đó, sắc mặt khuất nhục mà nghiêng đầu qua một  bên.

Chung Nghi Bân cười hừ hừ hai tiếng, cúi người hôn dọc theo cần cổ trắng nõn nọ, từng tấc từng tấc tiến lên.

“Nơi này, có từng bị người khác chạm qua hay không?” Bàn tay to lớn thon dài hữu lực, mỗi lần chạm đến một nơi Chung Nghi Bân đều hỏi một lần, sau khi nhận được một ‘cái lắc đầu khuất nhục’ lại thỏa mãn cúi xuống gặm cắn, sau đó lại tiếp tục đi xuống.

“A…” Sở Khâm bị anh khiêu khích như vậy có chút chịu không nổi, liền lắc đầu muốn rời đi, “Em thật không có, anh bỏ qua cho em đi!”

“Hừ hừ, nghĩ đến dễ lắm,” Chung Nghi Bân kéo kéo vài cái đem mình cởi sạch, lại tách đôi chân thon dài của người yêu ra, “Còn có một chỗ vẫn chưa kiểm tra đâu!”

Kết quả là, cô vợ nhỏ bị người làm oan uổng lại phải tiếp thu sự kiểm tra đáng hổ thẹn của ông xã. Bởi vì bên trong có nhiều chỗ quá sâu, chỉ dùng tay kiểm tra không được, anh chồng hẹp hòi mạnh mẽ kiểm tra một vòng.

“Đau không? Hử?” Chung Nghi Bân hung tợn hỏi.

Một chút cũng không đau, đặc biệt thoải mái… trong lòng Sở Khâm nghĩ như vậy, ngoài miệng lại không ngừng nức nở: “Đau quá, tha cho em đi, đừng mà…”

Dò xét qua một vòng, phát hiện nơi này quả thực trừ mình ra vẫn chưa từng bị ai xâm nhập, Chung Nghi Bân liền hài lòng lưu lại hương vị đặc hữu thuộc về mình, thực hiện nghi lễ ấn ký sâu sắc.

“Ây, đồ hư hỏng, đừng ở bên trong…” Cô vợ nhỏ không còn cách để phản kháng Sở Khâm nức nở cầu xin, ông chồng tàn bạo lại thờ ơ, kiên định để lại dấu vết.

Kiểm tra khuất nhục cuối cùng cũng kết thúc, Sở Khâm đỏ mắt nằm úp trên salon thở đốc, hồi tưởng lại một hồi hoang đường vừa rồi nhịn không được cười ra tiếng. Người kia, thực sự là không buông tha một cơ hội này chơi trò sắm vai mà, đợi đến khi thở dốc bình ổn lại, Sở Khâm liền đá văng Chung Nghi Bân đang nằm bên cạnh, chân trần đi vào phòng tắm lau rửa.

Chung Nghi Bân thỏa mãn liếm liếm môi, hí hửng chạy theo vào phòng tắm, ân cần giúp Sở Khâm chà lưng.

“Em muốn mở họp báo đính chính.” Chân Sở Khâm còn hơi bủn rủn, thấy Chung Nghi Bân sáp qua liền trực tiếp tựa vào đối phương.

“Trước hết cứ đợi một chút,” Chung Nghi Bân trầm ngâm một lát, gật đầu, “Việc này anh sẽ xử lý, em mấy hôm nay không nên đi làm.”

Sở Khâm nhìn Chung Nghi Bân, tuy rằng đối phương lựa chọn tin tưởng anh vô điều kiện, thế nhưng anh vẫn nên giải thích một chút thì tốt hơn: “Em cùng những người đó không có quan hệ gì, phó trưởng đài lúc đó…”

“Anh biết, ông ta bởi vì phát sai tiết mục mới nhận lỗi từ chức,” Chung Nghi Bân cho dầu gội ra tay, tạo bọt rồi mới xoa lên tóc Sở Khâm, giúp người yêu gội đầu, “Còn người họ Diêu kia, trước giờ quan hệ của cả hai đều không tệ, cùng nhau đi ăn cơm cũng bình thường.”

Sở Khâm vuốt nhẹ bọt xà phòng chảy xuống mí mắt, cách một tầng hơi nước liếc nhìn Chung Nghi Bân: “Làm sao anh biết?”

“Anh nhớ được.” Chung Nghi Bân ngân nga một đoạn giai điệu, giúp Sở Khâm gội đầu, sau đó lại cấp tốc giúp mình tắm qua một lần, ôm lấy Sở Khâm mềm nhũn quay về phòng ngủ.

Sở Khâm nằm lỳ trên giường, nhìn Chung Nghi Bân đi lấy máy sấy trở về giúp mình sấy tóc. Những kỹ năng này trước khi mất trí nhớ Chung Nghi Bân không có, thế nhưng trong khoản thời gian gần đây đã tập thành thói quen.

Đợi sấy khô tóc, Chung Nghi Bân lại dùng bộ mỹ phẩm bảo dưỡng đặt ở đầu giường, tỉ mỉ giúp Sở Khâm thoa lên.

“Nhị Bính, anh… có phải đã nhớ đến chuyện trước đây rồi không?” Sở Khâm nhấp mím môi, thử thăm dò.

Bàn tay đang vẽ loạn của Chung Nghi Bân dừng một chút, sau đó lại tỏ ra như không có việc gì: “Ừ…”

Thời gian quay trở về sáng hôm nay trong phòng làm việc của tổng giám đốc, quản lý bộ môn quan hệ xã hội vừa nói xong những lời kia liền khẩn trương cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Chung Nghi Bân.

Chung Nghi Bân siết chặt nắm tay, cười lạnh một tiếng: “Thật sao?”

Ngữ điệu trong câu này có chút nâng lên, chỉ cần người có chút tỉ mỉ liền phân biệt ra được sự tức giận và nghi vấn ẩn bên trong..

Quản lý phòng quan hệ xã hội khẽ lộp bộp trong lòng một chút, cứng đờ ngẩng đầu nhìn về phía Chung Nghi Bân, người nọ không phẫn nộ như trong dự liệu, nhưng lại dùng một loại ánh mắt nhìn chằm chằm như dã thú nhìn con mồi, lạnh băng khóa chặt lấy hắn: “Tổng, tổng giám đốc…”

Chung Nghi Bân đứng dậy, chậm rãi bước tới trước mặt vị quản lý, giơ tay lên bóp chặt cổ họng của đối phương: “Trâu Tam cho anh bao nhiêu tiền, anh lại dám đứng trước mặt tôi giở trò ly gián, hử?”

Quản lý nọ sợ đến mức mặt cắt không còn chút máu, hai tay cầm lấy cổ tay của Chung Nghi Bân, nỗ lực đẩy ra: “Tổng giám đốc, lời của tôi đều là nói thật… khụ khụ…” Bàn tay đặt trên cổ hắn đột nhiên siết chặt, dưỡng khí được đưa vào phế quản đột ngột giảm xuống, khiến hắn thấy sinh mệnh của mình trong nháy mắt phải chịu uy hiếp, lập tức giằng co kịch liệt.

Chung Nghi Bân nhấc chân, dùng đầu gối hung hăn thụi mạnh vào bụng người nọ, đối phương lập tức xụi lơ, thân người cong lên như một con tôm. Anh biết chắc Sở Khâm sẽ không làm những chuyện như vậy, căn bản chưa từng nghi ngờ, gã này dám ở trước mặt anh bôi bác Sở Khâm, có thể  đã biết việc anh mất trí nhớ? Hoặc là khi dễ anh không có đầu óc?

Khát vọng mãnh liệt muốn vì Sở Khâm đính chính đột nhiên xông phá gông cùm trong đầu. Chung Nghi Bân chỉ cảm thấy đầu mình tê rần, hai tay trong nháy mắt buông ra, ngồi xụp xuống đất ôm lấy đầu. Các loại tin tức cuồn cuộn nãy ra trong đầu anh như trường giang dồn dập chảy ngược, vô số hình ảnh, nhân vật, tâm tình đều ùn ùn kéo đến.

Vị quản lý nọ bị anh hất ra, ngã lên bàn trà, đẩy toàn bộ ly tách phía trên đổ xuống mặt đất, thanh âm vang vọng.

“Tổng giám đốc, đã có chuyện gì sao?” Thư ký Kim ở bên ngoài cất tiếng dò hỏi, không nghe được động tĩnh gì, hai vệ sỹ lập tức tông cửa tiến vào, chỉ thấy Chung Nghi Bân ôm đầu ngồi xổm dưới đất, mà quản lý nọ thì đang vất vả bò dậy.

“Cậu chủ!” Vệ sỹ một người tiến lên đở Chung Nghi Bân, một người đè nghiến vị quản lý xuống đất.

Thư ký Kim nhìn thấy tình huống như vậy liền nhanh tay đóng cửa lại.

Chung Nghi Bân ngồi trên sopha một hồi, cái loại cảm giác đau đớn phát ngất kia cũng dần dần dịu đi, đợi đến khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt đã không còn sự mờ mịt trong suốt mà thay bằng thâm thúy lạnh lùng.

Tất cả ký ức cứ như kỳ tích quay trở lại, kỳ thực trong khoản thời gian này anh vẫn luôn chậm rãi khôi phục, chỉ là trong chớp mắt này, dường như tất cả trí nhớ đều đột ngột quay về.

“Đều nhớ ra rồi sao…” Sở Khâm tự lẩm bẩm, rũ mắt suy tư, ngay cả động tác bôi thuốc của Chung Nghi Bân cũng không chú ý.

Suốt một năm qua, Chung Nghi Bân vì mất trí nhớ đã bỏ đi rất nhiều tật xấu, cũng cùng đám bạn từ nhỏ dần dần xa lạ. Hôm nay anh đã tìm được ký ức, những thứ trước kia liệu có lần nữa ảnh hưởng đến đối phương? Kỳ thực, có đôi khi Sở Khâm cũng sẽ ích kỷ nghĩ, nếu Chung Nghi Bân vẫn không khôi phục ký ức cũng rất tốt…

Chung Nghi Bân khoái trá giúp Sở Khâm bôi tốt đồ bảo dưỡng, lại vươn người hôn lên khóe môi người yêu: “Ừ, vậy nên em cứ yên tâm ở nhà, những chuyện khác cứ giao cho anh.”

Sở Khâm chớp mắt vài cái, nhìn gương mặt mang theo nụ cười kia, trong lòng lập tức sáng rọi. Mặc kệ có ký ức hay không, Chung Nghi Bân trước sau vẫn là một người như vậy, những việc đã qua không cần thay đổi, sự cải biến trong một năm nay cũng sẽ không biến mất, anh chỉ là lo bò trắng răng mà thôi. Sở Khâm giơ tay lên ôm lấy Chung Nghi Bân, vùi mặt mình vào hõm vai đối phương, nhẹ nhàng lên tiếng: “Được.”

Những lời mắng nhiếc Sở Khâm trên mạng vẫn liên tục không dứt, nhưng nhìn kỹ một chút sẽ phát hiện, đám đông ồn ào kia đại thể đều không phải fan của Sở Khâm, chỉ là một ít nick ảo trên weibo.

Đến tối, club người hâm mộ của ‘Chung Khâm; mới bắt đầu lên tiếng.

‘Ban ngày phi đi làm không có thi gian xem weibo, tr v lin thy tin tc ln như vy. Tôi ch mun nói, chúng ta làm fan S Khâm đã lâu, đi vi thái đ và nhân phm ca Khâm Khâm đu hiu rõ trong lòng, loi thi đim này không nói lung tung là hành đng bo v Khâm Khâm tt nht, tôi tin tưởng phía Thnh Thế s nhanh chóng làm sáng t vic này. Mt  khác, tôi cũng cnh cáo nhng nick o đang nhy nhót kia, người đang làm tri đang nhìn, các người nhy nhót vui v như vy, tht s cho rng mi người đu là ngu ngc sao?’. Hình đính kèm là các bằng chứng bọn họ tìm được, mười mấy tài khoản weibo mắng người hăng hái nhất đều là nick mới, không có bạn bè hay lượt follow gì, tuyệt đối là nick lâm thời dùng để mắng người. Những ai sáng suốt vừa nhìn liền biết, có người đang cố ý bêu xấu Sở Khâm.

Người ái mộ Sở Khâm trong lòng liền kiên định, không hề giúp đám người bôi bác Sở Khâm cống hiến lượt xem.

Nhưng mà, đến hôm sau Sở Khâm cũng không ra mặt phản bác, phía web chính thức của công ty Thịnh Thế cũng không đưa ra cách nói gì. Phảng phất cái người đang nhảy ra uy hiếp Sở Khâm kia chỉ là tên hề múa may độc diễn.

Nhưng thật ra lại có một người ra mặt nói chuyện, lại là kẻ mà không ai ngờ tới, Mạc Thiếu Dương.

‘Anh Khâm là loại người gì tôi rất rõ ràng, có chút người thích bịa đặt cũng nên một vừa hai phải.’ Đến hừng đông Mạc Thiếu Dương lại phát ra một weibo như vậy, vừa đến sáng sớm đã bị đẩy lên đầu đề.

“Mc Thiếu Dương thay S Khâm bt bình” Rất nhanh đã biến thành từ khóa có lượt tìm kiếm nhiều nhất, không ít người hâm mộ như ong vỡ tổ chen đến dưới weibo của Mạc Thiếu Dương yêu cầu chân tướng.

Người đại diện của Mạc Thiếu Dương giận đến mức muốn lao lên cắn người: “Bản thân Sở Khâm cũng không đứng ra nói chuyện, cậu mù mờ chạy vào quậy náo nhiệt làm gì!”

“Đám người đó thật sự khiến người ta tức giận!” Mạc Thiếu Dương đương nhiên hùng hổ nói, nói xong lại có chút chột dạ, bởi vì cậu cũng không rõ ràng lắm phía Thịnh Thế sẽ có động tĩnh gì, cũng không biết hành động của mình có thể gây thêm phiền toái cho Sở Khâm hay không? Càng nghĩ càng thấy không ổn, lập tức cầm điện thoại lên gọi cho Sở Khâm.

“Mạc Tiểu Dương, cám ơn cậu.” Sở Khâm nhận được điện thoại, không đợi Mạc Thiếu Dương nói thêm đã trả về một câu như vậy.

“Hắc hắc, chúng ta là anh em tốt, anh em gặp nạn làm sao có thể không giúp!” Mạc Thiếu Dương vò đầu cười.

Sở Khâm cười cười, đứa nhỏ này có đôi khi đủ sáng suốt lại có đôi khi cũng rất xung động, khó được còn có mấy phần chân thật, không uổng công anh hết lần này đến lần khác giúp cậu ta.

Sau khi Mạc Thiếu Dương lên tiếng, các ngôi sao khác cũng lần lượt mở miệng, đều nói nhân phẩm Sở Khâm đoan chính, mọi người đừng loạn tin lời đồn.

Câu chuyện còn chưa hạ nhiệt, ngay sau đó có vài tờ báo chính thức của chính phủ truyền ra tin tức, tiểu sinh đang lên Lý Đình tổ chức hít ma túy tại một khu nhà cao cấp, bị quần chúng chính trực tố cáo, cảnh sát lập tức ập vào vây bắt. Mà chủ nhân khu nhà lại là cá sấu lớn trong giới giải trí..

Ánh mắt của mọi người lập tức bị tin tức này hấp dẫn, so với scandal khó phân thật giả, loại tin tức được chính phủ xác nhận này rõ ràng đáng để chú ý hơn.

Bao che người khác hít ma túy cũng là phạm pháp, phải vào tù. Vị cá sấu lớn trong giới giải trí rất nhanh cũng bị lột mặt nạ, chính là Trâu Tam đang nắm giữ rất nhiều kênh truyền thông lá cải. Dân chúng bình thường đối với Trâu Tam cũng không quen thuộc, thế nhưng sau khi hình ảnh được công khai liền có thể nhìn rõ, là một ông chú già trung niên tai to mặt lớn.

Lý Đình năm ngoái đã đóng một bộ phim cùng Mạc Thiếu Dương, từng có thời danh tiếng đủ thịnh, tuy rằng diễn xuất không đủ tốt thế nhưng tài nguyên tích cóp được lúc ấy cũng không tệ, có rất nhiều người đều cảm khái thời vận của đối phương thật tốt. Mà khi tin tức này vừa tuôn ra, mọi việc đều có lời giải thích hợp lý.

Cá sấu lớn trong giới giải trí, tiểu sinh đang lên, căn hộ cao cấp, hít ma túy, tài nguyên điện ảnh… những cái từ then chốt này xâu chuỗi lại với nhau… ngay cả kẻ ngốc cũng biết là có chuyện gì.

Mà quần chúng chính trực Chung Nghi Bân đang ngồi trong phòng làm việc của Ngu Đường, cầm trong tay tài liệu cá nhân của tên paparazi kia.

“Kế tiếp cậu định làm gì?” Ngu Đường lắc lắc ly chân dài đựng coca trong tay mình.

“Cá sấu lớn bị bắt, tạm thời không thể cắn người. Cơ hội tốt như vậy, tự nhiên muốn giúp hắn làm quen cùng công chúng.” Chung Nghi Bân hơi cười, cùng Ngu Đường chạm cốc, chậm rãi uống một hớp coca ướp lạnh.

——————–

Tiểu kịch trường:

Khâm Khâm: Nhị Bính khôi phục ký ức rồi sẽ không manh

Nhị Bính: Hừ hừ, nam nhân ngu xuẩn kia hãy run rẩy đi, ta đã nhớ lại chuyện trọng yếu

Khâm Khâm: Cái… cái gì?

Nhị Bính: Năm đó ngươi từng làm hỏng Hoàng kim thánh kiếm của ta, bây giờ là lúc trả lại!

Khâm Khâm: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *