Chương 111: Nguy cơ

Cái tiết mục này đương nhiên những đài truyền hình của Đại Lục sẽ không tiếp sóng, thế nhưng khán giả có thể lên mạng để xem. Lúc xem xong, fan của Chung Khâm quả thực đã muốn nhập ma rồi.

‘Hôn, thật sự đã hôn rồi…’

‘A a a a , viên kẹo này tới quá bất ngờ không kịp đề phòng, mị phải đi úp mặt vào tường yên lặng một chút.’

‘Biểu tình của Mạc Tiểu Dương thật đáng yêu quá!’

Sở Khâm đẩy Chung Nghi Bân không án theo kịch bản xông tới, Mạc Thiếu Dương cũng khép miệng lại, A Nguyệt liếc mắt, phần diễn này không có cách nào tiếp tục rồi: “Giám đốc Chung, anh cũng quá nóng nảy rồi đi! Nói xem, anh có phải là cố ý không?!”

Chung Nghi Bân vẻ mặt chính trực đứng lên: “Tôi không phải diễn viên, nắm giữ tiết tấu không tốt.”

Cái phân đoạn này đã không tiến hành nổi nữa chỉ đành đổi đề tài trò chuyện.

“Kỳ thực, hôm nay mời ba vị đến đây chủ yếu muốn tâm sự vấn đề giữa hai người đàn ông,” Hai bên lông mày của A Nguyệt nhướn nhướn, thật giống bộ dạng xấu xa của mèo Tom trong Tom&Jerry vậy, “Cũng chính là nói đến cp.”

“Cái đó tôi biết, hiện nổi tiếng nhất chính là ‘Mộc Kiều’ và ‘Chung Khâm’…” Mạc Thiếu Dương đếm đếm ngón tay nói.

“Gần đây còn có một thế lực mới tên ‘Mạc Sở’, cậu từng nghe qua chưa?” A Nguyệt lấy một tấm bảng ra, trên đó viết hai chữ ‘Mạc Sở’ thật lớn.

Mạc Thiếu Dương lập tức lắc đầu nha trống bỏi.

Chung Nghi Bân hơi nheo mắt lại: “Đây đều là dị đoan, tôi ủng hộ ‘Chung Khâm’.”

Khán giả ngồi trước máy truyền hình hét ầm lên, vốn bọn họ chỉ là tự chiếm đất tự thỏa mãn với nhau, bây giờ đối tượng bọn họ yêu thích lại nói ra từ ngữ bọn họ thường dùng, cái cảm giác thỏa mãn kỳ dị này khiến bọn họ không nhịn được muốn gào to kêu khóc.

A Nguyệt bĩu môi, người này thật đúng là không sợ bị lật tẩy, quay đầu hỏi Sở Khâm: “Vậy Sở Khâm ủng hộ cp nào?”

Sở Khâm ngượng ngùng cười cười: “Không có rồi, tôi không quan tâm cái này.”

“Thật vậy không? Thế nhưng hôm đó tôi có thấy anh dùng nick phụ lướt weibo nha,” A Nguyệt ra vẻ cái gì cũng biết, “Tôi còn thấy được cái này nữa.”

Trên màn ảnh hiện ra bóng lưng của Sở Khâm, từ góc nhìn có thể thấy được anh đang cầm điện thoại lên mạng, trên màn hình điện thoại chính là giao diện của weibo, tên tài khoản đã bị bôi đen, thế nhưng khán giả vẫn có thể nhìn rõ anh đang xem và nhấn like một cái manga chibi.

Bởi vì góc chụp nên nội dung manga không thấy rõ, tổ tiết mục liền tìm bản gốc đến phóng lên. Mặt trên là ảnh chibi của hai người, một người kéo góc áo người còn lại, vươn cái chân ngắn bước về phía trước, vẻ mặt không tình nguyện nói: “Anh, em đói bụng.” Mà người phía trước lại không hề để ý, vẫn cầm chặt bản đồ nhìn phương hướng.

Cái manga này chính là một đoạn kinh điển trong ‘Bánh bao chạy mau, Chung Nghi Bân lơ đễnh một bên chơi di động một bên nắm chéo áo anh hai nhà mình, vòng vo nửa ngày mới ngẩng đầu, phát hiện bọn họ còn đang đi đường liền nhắc nhở Chung Gia Bân muốn ăn cơm. Thế nhưng anh hai Chung đang làm nhiệm vụ cũng không để ý đến em trai, tiếp tục kéo Chung Nghi Bân đi khắp nơi.

Sở Khâm chậm rãi mở to hai mắt: “Cô… cô đã chụp lúc nào?”

“Chuyện này làm sao nói cho anh biết được, tôi là một MC chuyên nghiệp, có thể tùy thời tùy chỗ thu thập tư liệu.” A Nguyệt đứng lên, bày ra tư thế nữ chiến sỹ xinh đẹp, nhân viên hậu trường lại thả một âm hiệu nôn mửa chế giễu.

“Sao lại là cái này! Thật đáng ghét!” A Nguyệt giậm chân, cười mắng, sau đó càng dồn hỏa lực hướng về phía Sở Khâm, “Không nghĩ tới anh lại ủng hộ ‘cp huynh đệ’ khẩu vị quá nặng rồi. Chậc chậc, đúng là nhìn người không thể nhìn bề ngoài.”

“Không phải đâu…” Sở Khâm dở khóc dở cười xua tay phủ nhận, nhưng mà A Nguyệt và khán giả căn bản không cho anh cơ hội biện minh.

“Tổng giám chế Sở, đây là việc gì? Anh có phải nên giải thích với tôi một chút không?” Chung Nghi Bân giả vờ nghiêm túc nói.

“A, ông chủ, không phải như vậy, anh phải nghe tôi nói!” Sở Khâm chạy tới ôm chân Chung Nghi Bân giả vờ khóc lóc cầu khẩn.

“Hừ hừ, muốn tôi tha thứ thì anh phải trả một cái giá thật đắt.” Chung Nghi Bân hơi hơi hất cằm, đem hình ảnh tổng tài bá đạo chuẩn bị nhân cơ hội quy tắc ngầm nhân viên diễn đến vô cùng nhuần nhuyễn.

‘Yoooo ~ Khâm Khâm mau nằm xuống, để tổng tài tới trừng phạt nào!’

‘A a a, ngang nhiên bán hủ như vậy có được không? Máu mũi của tôi không ngừng được!’

‘Đại lục đến bao giờ mới có một tiết mục chừng mực lớn như vậy chứ, ngao ngao ngao!’

Sau khi xem xong tiết mục, fan của các cp đều kích động đến không kềm chế được, nhất là những fan chèo thuyền ‘Chung Khâm’ tuyệt đối hạnh phúc đến hôn mê. Mà rating của chương trình cũng đã vượt lên một độ cao mới, lượt click xem trên internet ở Đại Lục càng được đẩy đến chót vót. Đương nhiên, làm một tiết mục giải trí nổi danh có chừng mực lớn, không ai sẽ đem những việc phát sinh bên trong xem như có thật, chỉ cười ha ha một tiếng liền bỏ qua.

Quay xong tiết mục, mọi người đã làm việc bận rộn suốt mấy ngày cũng không có tâm tư lưu lại, lập tức trở về.

Mà sau khi Sở Khâm trở lại Thịnh Thế lại nghe một tin tức mới, Tổng giám Trần từ chức, đại quyền bên mảng tin tức tạm thời do Phó tổng giám tiếp nhận.

“Cũng không biết là có chuyện gì, nghe nói có hạng mục không làm tốt bị tổng giám đốc khiển trách nhiều lần, phỏng chừng không kéo được mặt mũi.” Lâm Tiếu Tiếu bĩu môi, cô cũng không thích Trần Phong, loại người có chút quyền lợi liền cho mình là lãnh đạo như vậy trước giờ vẫn không biết tôn trọng MC như bọn họ.

Sở Khâm hiểu rõ, nói thật lòng Trần Phong vẫn xem như rất có năng lực, chỉ là bụng dạ hẹp hòi, tâm tư cũng tương đối nặng. Lúc trước khi ông còn ở vị trí Tổng giám chế tiết mục giải trí đã không ít lần giúp con trai mình đi cửa sau, nếu không với lý lịch vừa tốt nghiệp đại học của Trần Kỷ Minh, làm sao có thể đơn độc đảm nhận hai tiết mục chứ?

Sau lại bị điều qua mảng tin tức, lại luôn muốn ngáng chân anh. Lần trước sau khi anh xử lý cơ sở ngầm của đối phương, Trần Phong thật ra có chút thu liễm, thế nhưng đoán chừng cũng đã chọc Chung Nghi Bân mất hứng. Sở Khâm lại cúi đầu gởi một tin nhắn cho Chung Nghi Bân: “Anh làm khó dễ Trần Phong à?”

Chung Nghi Bân lập tức trả lời: “Anh cái gì cũng không có làm, chỉ là nhìn ông ta không vừa mắt liền mắng hai lần.” Cầm tiền của anh còn dám đối nghịch với vợ yêu nhà anh, người không có ánh mắt như vậy giữ lại cũng không có ý nghĩa gì.

Sở Khâm mím môi, đang định gửi thêm một tin nhắn qua lại nghe được tiếng gõ cửa: “Mời vào.”

Người đến là Trần Kỷ Minh, dạo này cậu ta cũng khiếm tốn hơn rất nhiều, rất ít khi xuất hiện trước mặt Sở Khâm. Trần Kỷ Minh cúi đầu đi tới trước bàn, đưa đơn từ chức qua: “Tổng giám chế Sở, tôi muốn từ chức.”

Sở Khâm hơi nhíu mày, cầm đơn từ chức nhìn thoáng qua, thở đài: “Ngồi đi.”

Tình cảnh của Trần Kỷ Minh cũng không tốt, nguyên bản cậu ta cũng không có tư lịch gì, hiện tại cha cậu ta rời đi, không có người bảo bọc, cái chương trình tọa đàm không có thành tích gì nổi bật kia cũng sẽ tùy thời bị cắt bỏ, đến lúc đó cậu ta sẽ bị rơi xuống tuyến hai, chuyên làm việc vặt cho những tiết mục khác. Những việc này Trần Kỷ Minh đều rất rõ ràng, vì vậy sau khi cha cậu ta từ chức cậu ta cũng bỏ việc.

“Kỷ Minh, tiết mục cậu đang làm vẫn rất tốt, rating cũng không ngừng tăng lên, nếu bây giờ cậu rời đi, toàn bộ nỗ lực trước giờ đều xem như uổng phí, ” Sở Khâm tuy rằng không thích Trần Kỷ Minh, thế nhưng là một lãnh đạo, những lời nên nói vẫn phải nói, “Con người của tôi từ trước đến giờ vẫn rất giảng đạo lý, người làm việc dưới tay tôi chỉ cần có năng lực tốt, những chuyện khác tôi không kể tới. Tôi hy vọng cậu có thể phân biệt rõ công tác và đời tư. Cha cậu từ chức sẽ không ảnh hưởng đến việc cậu công tác trong đài, vì vậy cậu nên cân nhắc cho kỹ.”

Trần Kỷ Minh kinh ngạc nhìn Sở Khâm, cậu biết Sở Khâm cũng không thích mình, còn tưởng rằng đối phương sẽ rất vui vẻ duyệt đơn từ chức của cậu, không ngờ còn có thể được giữ lại.

Kỳ thực suy nghĩ kỹ một chút, nếu như ban đầu cậu không trêu chọc Sở Khâm, không muốn cướp tài nguyên của Sở Khâm, đối phương cũng không đến mức đối phó cậu. Nói thẳng ra, Sở Khâm cũng không trực tiếp đối xử với cậu thế nào, chỉ là không muốn chỉ dạy mà thôi, nhưng dù là như vậy ở mặt ngầm cậu cũng đã nói không ít lời không nên về Sở Khâm.

Bất quá, muốn Trần Kỷ Minh tin tưởng Sở Khâm thật sự sẽ công bình đối xử với mình là không thể nào, dù sao sau sự kiện của Mã Dược, cha con bọn họ trên cơ bản đã cùng Sở Khâm xé rách mặt.

“Tôi đã tìm được công việc khác.” Trần Kỷ Minh cứng rắn nói.

Sở Khâm nhíu mày: “Như vậy sao, thôi cũng được, nếu như sau này có gì trắc trở chúng tôi lúc nào cũng hoan nghênh cậu trở về.” Nói xong, liền cầm bút lên ký tên vào đơn từ chức.

Trần Phong là muốn nhảy việc sang đài Tam Biện, vẫn đảm nhiệm vị trí Tổng giám chế mảng giải trí, bắt đầu dùng sức lăng xê MC chính của đài Tam Biện, mà Trần Kỷ Minh cũng theo cha mình đi qua bên kia, đảm nhận một tiết mục riêng. Bản quyền của chương trình tọa đàm trước đây là thuộc về Thịnh Thế, vì vậy cậu phải chuẩn bị một tiết mục hoàn toàn mới, cần một thời gian để thích ứng.

“Cậu trai trẻ, làm rất tốt, vị trí của Sở Khâm sau này sẽ là của cậu.” Trần Phong vỗ vỗ vị MC chính kia.

“Giám chế Trần quá khen, Sở Khâm vừa chủ trì giải Kim Lư, địa vị của anh ta trong nhất thời sẽ không ai có thể vượt qua.” Người kia thật ra còn có chút tự biết lượng sức, nghe nói Thịnh Thế đã giúp Sở Khâm nộp hồ sơ dự giải Kim La.

Giải Kim La là giải thưởng quyền uy nhất về mảng tiết mục truyền hình trong khu vực Đông Nam Á, năm nay tiết mục của Thịnh Thế có thể phủ sóng đến tận Đài Loan và Nhật bản, tỷ lệ lấy giải rất lớn. nếu như Sở Khâm lại có thể giành được giải ‘MC sản xuất nhất giới giải trí’ được bầu chọn ba năm một lần, như vậy thực sự là vô địch.

“A, Giải Kim La, cậu ta cũng xứng?” Trần Phong cười lạnh một tiếng, “Cậu ta rất nhanh liền không phải anh cả nữa.”

“Vâng?” MC chính của Tam Biện nghi ngờ nhìn về phía Trần Phong, nhưng đối phương đã xoay người rời đi, anh ta nghi ngờ trố mắt một lúc, luôn cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra.

Quả nhiên, chỉ vài ngày sau, một paparazi vô cùng nổi danh đột nhiên để lộ ra bức ảnh có chút kinh người. Đó là khung cảnh ngoài trời, không xác định được ở đâu, chỉ thấy được thân ảnh hai người đàn ông đang hôn môi, mà tiêu đề cũng cực kỳ khiến người ta chú ý —— Sự thật về cp nổi tiếng của hai người nổi tiếng nào đó!

Tấm hình kia cũng không phải rất rõ ràng, gương mặt chỉ nhìn được đại khái, cư dân mạng liền giống như điên cuồng bắt đầu phỏng đoán, có người nói  là Mộ Thần và Kiều Tô, có người lại nói là Chung Nghi Bân và Sở Khâm. Tên paparazi kia lại nói có ảnh chụp càng rõ ràng, ba giờ sau sẽ post lên cho mọi người xem.

Thông thường, loại ảnh chụp không rõ này, lại do paparazi nổi danh post lên sẽ dùng khoảng cách một ngày mới post tấm tiếp theo, cung cấp thời gian phản ứng cho đương sự, hoặc là muốn dùng giá cao để bán ảnh chụp đi. Thế nhưng lần này lại nói ba giờ sau liền post tiếp, hiển nhiên không dự định bán ảnh ra.

Người đại diện cấp tốc liên hệ với Sở Khâm, bảo anh xem ảnh chụp, Sở Khâm nhìn thoáng qua liền biết ảnh này chụp lúc anh và Chung Nghi Bân đi công tác ở Đài Loan. Đêm đó hai người ra ngoài ăn khuya, khi đang nói chuyện thì có chút kích động, ở ven đường liền hôn lên.

Sau khi Sở Khâm xác nhận, người đại diện lập tức liên hệ paparazi nọ, muốn mua lại ảnh chụp, thế nhưng điện thoại của đối phương vẫn luôn trong trạng thái tắt máy, email, tin nhắn vầ này nọ hết thảy đều không hồi đáp.

“Nguy rồi, đây là có người muốn chỉnh cậu.” Người đại diện gấp đến độ xoay quanh trong phòng.

Sở Khâm mím môi, việc này do lai làm ra trong lòng anh hiểu rõ, có thể khiến vị paparazi trứ danh này ra mặt bêu xấu anh, ngoài Trâu Tam ra hẳn không còn ai đủ mặt mũi như vậy. Chỉ bất quá, dựa theo thủ đoạn quen thuộc của Trâu Tam, việc này hẳn sẽ không dừng lại ở mức độ công khai quan hệ của anh và Chung Nghi Bân.

Phía Chung Nghi Bân cũng đang quan tâm chuyện này, người phụ trách quan hệ xã hội của nghệ sỹ nhăn mặt nhíu mày đứng trong phòng làm việc của tổng giám đốc: “Hiện tại không xác định được trong tay người nọ còn những ảnh chụp gì. Nếu như chỉ có ảnh của Sở Khâm và giám đốc còn dễ làm, cứ nói hai người là bạn bè đùa giỡn là được rồi, thế nhưng nếu còn người khác…”

“Ý của anh là gì?” Ánh mắt của Chung Nghi Bân lập tức trở nên sắc lạnh, nhìn về Quản lý phòng quan hệ xã hội.

“Tôi…” Quản lý phòng quan hệ xã hội nuốt nước bọt mọt cái, “Trước đây Sở Khâm còn lăn lộn… giao thiệp với vài người khác. Tôi nghĩ là có người muốn hủy hoại cậu ta, những ảnh chụp trước kia hẳn cũng sẽ bị lôi vào.”

“Em ấy còn từng lăn lộn cùng ai?” Chung Nghi Bân bỗng nhiên siết chặc nắm tay, thanh âm mang theo sự lạnh lùng trước đây chưa từng thấy.

“Chính là phó trưởng đài trước đây của Thịnh Thế, còn có vị Diêu Nhạc Sơn đã lui về kia…” Quản lý quan hệ xã hội nuốt nước bọt một chút, thanh âm càng lúc càng nhỏ.

Ba giờ sau, quả nhiên phía paparazi không chỉ công khai ảnh chụp của Sở Khâm và Chung Nghi Bân, còn có ảnh Sở Khâm uống rượu cùng một ông chú già đầu hói, còn có ảnh hết sức gần gũi cùng vài ngôi sao nam, đương nhiên rõ ràng nhất vẫn là nụ hôn kích động cùng Chung Nghi Bân ở Đài Loan. Cả người của Sở Khâm bị đặt lên một thân cây ven đường, Chung Nghi Bân một bên hôn một bên dùng tay xoa hông của anh, thoạt nhìn cực kỳ ám muội.

Sở Khâm nhìn thấy những bức ảnh này liền có lỗi giác máu huyết cả người đều đông cứng lại, đối phương nhất định biết việc Chung Nghi Bân mất trí nhớ nên mới đem những thứ thật giả này lẫn lộn với nhau, mục đích không phải chỉ bôi xấu thanh danh của anh, quan trọng hơn là muốn Chung Nghi Bân hoài nghi anh, chán ghét anh…

Đại khái, trong mắt Trâu Tam, nếu Sở Khâm không có Chung Nghi Bân bảo vệ chẳng khác gì trứng gà không vỏ, có thể mặt hắn vo viên đè bẹp.

Cái tin tức này nhất thời khiến cả nước chấn kinh, mọi người đều chạy đến chổ Sở Khâm hỏi chân tướng, đương nhiên cũng có rất nhiều người cứ nghĩ rằng mình đã biết sự thật, lập tức ngửa cổ mắng to.

‘Tôi đã sớm biết, bình thường thích chơi ái muội như vậy, còn không phải là loại đồng tính chết tiệt sao?’

‘Nếu như chỉ có Chung Nghi Bân thì cũng thôi, dù sao yêu đương là tự do! Thế nhưng rõ ràng ai có tiền có quyền liền ngủ cùng ai, ngay cả ông già hói đầu cũng chịu, buồn nôn ——‘

‘Cơm ăn đêm qua đều bị nôn hết ra rồi, còn uổng trước kia tôi cảm thấy anh ta gần bùn mà không hôi tanh mùi bùn.’

‘Sở Khâm cút khỏi vòng giải trí đi! Đừng ở nơi này làm bẩn mắt mọi người!’

Sở Khâm không có ra mặt đáp lại, phía Thịnh Thế cũng không đứng ra đính chính, có rất nhiều ‘sự thật’ không rõ nguồn gốc tuôn ra đầy trời, hơn nữa trước mặt ảnh chụp rõ ràng làm bằng chứng, tựa hồ đã không còn gì để biện hộ.

Nhận vài cuộc điện thoại của bạn tốt trong giới, Sở Khâm ngồi thừ người trên salon trong nhà, đọc những comment trên mạng, tỉ mỉ tính toán đối sách. Đang nghĩ ngợi thì cửa nhà bất chợt mở ra, Chung Nghi Bân sắc mặt lạnh lùng bước đến.

Sở Khâm ngước mắt nhìn đối phương, cũng không đứng dậy đón tiếp, càng không nói gì.

“Em không có gì muốn nói với anh sao?” Chung Nghi Bân đi tới trước mặt Sở Khâm, từ trên cao nhìn xuống đối phương.

Trái tim Sở Khâm chợt căng lên, chậm rãi ngẩng đầu nhìn: “Anh đang hoài nghi em?” Anh vốn cho rằng cho dù Chung Nghi Bân mất trí nhớ cũng sẽ tin tưởng anh, nhưng hiện tại là có ý gì đây? Đống ảnh chụp chủ yếu dùng góc độ lừa gạt ánh mắt này, thật sự có thể khiến Chung Nghi Bân tin rằng anh từng ngủ với kẻ khác sao?

“A,” Chung Nghi Bân kéo caravat xuống, một tay đẩy Sở Khâm xuống salon, một tay dùng caravat trói người kia lại, “Anh mất trí nhớ, nếu em muốn anh tin tưởng thì em phải để anh kiểm tra một chút.” Nói xong, gương mặt vẫn duy trì biểu tình lãnh khốc, cởi áo của Sở Khâm ra.

Sở Khâm: “…”

——————————

Tiểu kịch trường: 《Nhị Bính là một cái bánh rất công chính, không làm việc thiên vị 》

Nhị Bính: Nam nhân, ngươi dám phản bội ta

Khâm Khâm: Ngươi hoài nghi ta?

Nhị Bính: Hừ hừ, muốn chứng minh thuần khiết liền mang thành ý của ngươi ra

Khâm Khâm: Cái gì mới tính là thành ý?

Nhị Bính: Đêm nay bảy lần, không được cầu xin tha thứ ta liền tin tưởng ngươi.

Khâm Khâm: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *