Chương 110: Cướp màn ảnh

Lễ trao giải không chỉ có mục trao giải mà còn có không ít phân đoạn biểu diễn, hai vị MC phải một mực đứng trên sân khấu, đem tất cả xâu chuỗi cùng nhau.

Đã là thịnh hội của Châu Á, những nghệ sỹ tham gia chương trình ngoại trừ Trung Quốc, còn có Nhật Bản, Hàn Quốc… cùng những quốc gia lân cận khác. Đối tượng trao giải cũng cực kỳ phức tạp, nhạc nền hay nhất, trang phục xuất sắc nhất, biên kịch xuất sắc nhất, đạo diễn xuất sắc nhất, bối cảnh xuất sắc nhất…

Khách quý trao giải người mới xuất sắc nhất là hai người, một nam một nữ, một là nữ diễn viên kỳ cựu của Hồng Kông, Diệp Hân, một người khác là đạo diễn Hàn Quốc, tên Park Hyeon Jun.

Diệp Hân kỳ thực là một ngôi sao đã hết thời, chỉ là được tiếng kỳ cựu, cũng không biết tìm phương pháp gì để nhận được một chân khách quý trao giải. Thông thường, khách quý trao giải phải nhớ rõ tư liệu những diễn viên và bộ phim được để cử, như vậy lúc lên sân khấu mới có thể thông thuận. Diệp Hân lúc này đang ngồi trong phòng hóa trang, trợ lý đem tư liệu điện ảnh bày tra trước mặt, nói: “Chị Hân nhanh chóng xem lại, lần này người trao giải cùng chị là đạo diễn Hàn Quốc, khẳng định không nhớ được thoại.”

“Tại sao như vậy!” Diệp Hân kinh hô, có chút tức giận, “Vì sao lại an bày tôi lên sân khấu cùng người ngoại quốc, tôi chỉ nhớ được phân nửa lời giới thiệu, nếu đối phương không tiếp được phải làm sao bây giờ?”

Cùng lúc đó, bên ngoài phòng trang điểm Park Hyeon Jun cũng gấp đến xoay quanh: “Cô Diệp còn chưa ra ngoài sao? Tôi muốn cùng cô ấy trao đổi lời thoại.”

Nhưng mà, phòng trang điểm nữ ông không thể đi vào, mãi đến lúc gần lên sân khấu Diệp Hân mới khoan thai xuất hiện. hai người chỉ giao tiếp vội được hai câu liền phải lên sân khấu.

“Có thể đứng trên sân khấu trao giải cùng cô Diệp, tôi thật sự rất vinh hạnh.” Park Hyeon Jun mở đầu bằng một câu tiếng Hoa lắp ba lắp bắp.

“Tôi cũng ngưỡng mộ đạo diễn Park đã lâu.” Diệp Hân có chút khẩn trương, hời hợt đem những câu hàn huyên đã chuẩn bị trước nói ra, thế nhưng phong cách trò chuyện của cả hai lại không hòa hợp, tràng diện có chút xấu hổ.

“Tôi đã xem ra những bộ phim của cô, cô là một diễn việc cực kỳ ưu tú.” Park Hyeon Jun khô cằn nói vài câu trong vốn từ của mình.

“Ha ha,” Diệp Hân cười cười, muốn nói vài lời dí dỏm sinh động bầu không khí một chút, “Cái giải thưởng người mới xuất sắc nhất mà chúng ta đảm nhiệm, những diễn viên được đề cử đều là tiểu sinh, tiểu hoa đán, nhìn cũng rất xinh đẹp sáng màn ảnh.”

Là một người ngoại quốc, Park Hyeon Jun cũng không hiểu ‘tiểu sinh, tiểu hoa đán’ là có ý nghĩa gì, chỉ có thể đứng tại chỗ ngẩn người.

Không khí thoáng cái lâm vào bế tắc, A Nguyệt ở bên cạnh giận đến nhe răng, Diệp Hân thật sự là đủ phiền, không biết nói đùa thì đừng nói là được, nghe vào quá khó chịu.

“Chị Hân, em cũng là tiểu sinh đây, chị xem em có sáng sân khấu không?” Sở Khâm không chút hoang mang chen lời vào.

“Cậu còn là tiểu sinh gì chứ! Cậu đã lăn lộn trong giới bao nhiêu năm rồi.” Diệp Hân cười hì hì nói.

“Chị đừng nói thẳng ra như vậy mà, em còn có thể giả nai thêm vài năm.” Sở Khâm trong lòng thầm trợn trắng mắt, bên ngoài lại không thể hiện, thẳng thắng đoạt quyền nói chuyện, “Đối với giải thưởng người mới lần này em đặc biệt hiếu kỳ, chị Hân mau đọc tên những diễn viên được đề cử cho mọi người biết đi.” Sau đó trực tiếp ra hiệu cho đạo diễn bật clip giới thiệu trên màn hình lớn.

Màn hình bắt đầu xuất hiện hình ảnh của những người được đề cử, thanh âm giới thiệu đã được thu âm từ sớm đều đặn vang lên.

Mạc Thiếu Dương ngồi trên ghế, khẩn trương đến bàn tay mướt mồ hôi.

Model của chương trình mang phong thư đề tên người nhận giải bước lên sân khấu, Diệp Hân cầm  phong thư lên nhìn thoáng qua rồi nhanh chóng khép lại, đáng ra tiếp theo nên bắt đầu nói cảm thụ về những bộ phim được đề danh, thế nhưng Diệp Hân lại giả vờ thông minh hỏi.

“Đạo diễn Park thích bộ phim nào nhất?”

“Những người thanh niên này đều rất ưu tú.” Park Hyeon Jun không trả lời trực tiếp, nói đùa sao, giải thưởng đều đã được định rồi, lúc này muốn ông nói gì mới đúng? Nếu nói trúng người đoạt giải thì còn đỡ, nếu như đoán sai, chẳng phải đang tỏ ra đối nghịch cùng ban giám khảo sao?

Sở Khâm nhìn thời gian một chút, giải thưởng được phát sóng trực tiếp, không thể quá thời gian, liền lên tiếng nhắc nhở: “Chị Hân mau đọc kết quả đi, những nhân vật được đề cử đều rất khẩn trương rồi.”

Ống kính quét qua vị trí của những ứng viên, có người còn hướng về phía ống kính phất tay, có người lại miễn cưỡng cười cười. Cũng thật trùng hợp, màn ảnh vừa vặn quét ngang vị trí của Chung Nghi Bân ở hàng đầu tiên.

Chung Nghi Bân mặc một bộ âu phục cao cấp kiểu dáng tương tự Sở Khâm, tóc cũng vuốt gel gọn gang, hai mắt kiên định có thần, khí tràng vững chãi. Chỉ là, trong tay lại cầm một hộp sandwich, hoàn toàn chẳng phù hợp với không khí của cả khán phòng.

‘A a a , giám đốc Chung hôm nay cũng quá đẹp trai!’

‘Đợi một chút, giám đốc Chung đang cầm thứ gì trong tay thế kia?’

‘Một hộp… Sandwich?’

Bởi vì hộp sandwich này, khí thế của Chung Nghi Bân từ tổng tài bá đạo lập tức biến thành anh nhân viên giao hàng, sự tương phản kỳ dị đó khiến không ít khán giả ngồi trước TV bị manh đến gào khóc. Sở Khâm tự nhiên cũng nhìn thấy hình ảnh Chung Nghi Bân lướt qua màn ảnh lớn, thái dương không nhịn được giật lên thình thịch.

Cũng may Diệp Hân không lại tự tụng tự tác, trực tiếp băt đầu trao giải.

“Người nhận giải diễn viên mới xuất sắc nhất chính là…” Diệp Hân dừng lại một chút, cố ý tạo không khí.

Park Hyeon Jun cũng nghiêng đầu qua nhìn kết quả trong tay đối phương, cả khán phòng đều theo đó mà khẩn trương.

“Mạc Tiểu Dương.” Diệp Hân lớn tiếng gọi.

Mọi người trong nháy mắt yên tĩnh, Mạc Thiếu Dương lúng túng ngồi tại chỗ, người trao giải đã đọc sai tên của cậu, khiến cậu ngồi cũng không đúng đứng cũng không xong. Đứng lên liền giống như cậu đã sớm biết, đã bị đọc sai tên còn phản ứng lại kịp, nếu không đứng dậy, bốn người được đề cử còn lại cũng vừa vặn không có họ Mạc.

A Nguyệt thê thảm che mặt, Diệp Hân này quả thực là thảm họa chương trình trực tiếp, nhịn không được mở miệng: “Ây da, chị Hân, cậu ấy tên Mạc Thiếu Dương mà! “

Sở Khâm cười nói: “Chị Hân vui cho Tiểu Dương quá nên bất giác gọi cả biệt hiệu ra, có phải không Mạc Tiểu Dương?”

Mạc Thiếu Dương cười đứng lên, tiếp lời tán đồng: “Đúng nha, Sở Tiểu Khâm.”

Không khí khán phòng lập tức sinh động trở lại, mà khán giả ngồi trước truyền hình cũng theo đó cười ha ha.

Rốt cục cũng hữu kinh vô hiểm vượt qua, lúc Diệp Hân xuống sân khấu vẫn còn hưng phấn, cảm giác mình đã hoàn mỹ hoàn thành nhiệm vụ, mà phía ban tổ chức lại là tức giận rợp trời: “Sau này không được mời Diệp Hân nữa! Nếu không phải có Sở Khâm ở đây, lần trao giải này liền tan nát!”

Những nhân viên khác cũng có chút nao núng, sau này vẫn nên tìm người tương đối biết nói chuyện lên trao giải, nếu không nhỡ MC không đủ cơ trí liền hỏng việc.

Có người hiểu chuyện còn đem đoạn đối thoại ông nói gà bà nói vịt của Diệp Hân và Park Hyeon Jun cắt ra, post lên mạng cho mọi người giải trí.

‘Chủ yếu vẫn nhờ Khâm Khâm nhà ta, nếu không hai người này liền đủ mất mặt.’

‘Đạo diễn Park Hyeon Jun hoàn toàn mờ mịt, không hiểu được Diệp Hân đang nói gì, ha ha ha.’

‘Mạc Tiểu Dương và Sở Tiểu Khâm, đúng là hợp ý nha!’

‘Đúng vậy, đúng vậy, dường như có cp mới ra lò, cái này gọi như thế nào ‘Mạc Sở’(đừng sờ) à?’

Đợi đến khi giải nam diễn viên chính sản xuất nhất được trao xong, buổi lễ hạ màn mỹ mãn, ánh đèn tối dần xuống, phía ban tổ chức vô cùng cao hứng bước lên ồm Sở Khâm và A Nguyệt.

“Hôm nay thật là cũng nhờ có hai người.” Người phụ trách vui vẻ nói, cảm giác mình kiên trì mời Sở Khâm đến đây thật sự quá sáng suốt rồi.

“Anh quá khen, hẳn là nhờ tất cả nhân viên công tác mới đúng.” Sở Khâm bước đến nói lời cảm ơn với toàn bộ nhân viên âm thanh, ánh sáng, tổ đạo diễn… nếu không phải có đoàn đội phối hợp tốt như vậy, bọn họ cũng không thể làm việc suôn xẻ hiệu quả.

Chung Nghi Bân vẫn đứng bên cạnh Sở Khâm, chờ anh nói lời cảm ơn xong liền đem sandwich nhét vào tay đối phương: “Ăn trước một chút, khi về lại ăn bữa ngon.”

Sandwich còn mới, chỉ ủ trong tay vài giờ, hương vị cũng không tổn thất nhiều lắm. Sở Khâm thật sự đã rất đói bụng, vừa cầm lên liền nhai ngấu nghiến, giữa hai miếng bánh mì nướng vàng là thịt cá ngừ hơi mặn, còn có một lớp sốt hương vị nồng hậu, cắn hai ba ngụm xuống liền thành công trấn an dạ dày đói meo.

Sở Khâm bước vào hậu trường tầy trang, Chung Nghi Bân lại xoay người bước về một góc hẻo lánh, nơi đó có một nhân viên công tác thân thể nhỏ gầy đang bị hai vệ sỹ trộng giữ, ngồi xổm trong góc lạnh run.

“Cậu chủ.” Vệ sỹ thấy Chung Nghi Bân liền cúi đầu hành lễ.

“Hỏi được gì chưa?” Chung Nghi Bân liếc nhìn người nọ, bởi vì anh đứng ở một góc khuất nên đối phương sẽ không nhìn rõ mặt anh.

Vệ sỹ thấp giọng ghé vào tai Chung Nghi Bân nói vài câu, Chung Nghi Bân hơi nhíu mày, nhìn người đàn ông mặc áo thun in logo ‘Kim Lư’, trong lòng không khỏi chán ghét. Cái tên khốn kiếp này lại dám pha thuốc kích thích vào trong nước uống của Sở Khâm, đây là một loại chất cấm, sẽ khiến người dùng cực kỳ hưng phấn, sau đó sản sinh ảo giác. Nếu Sở Khâm thật sự uống phải, không chỉ bị xấu mặt trên sân khấu còn có thể bị vu oan hít ma túy, thủ đoạn này thật sự đủ bỉ ổi.

“Đem số thuốc còn lại rót cho hắn, ném thẳng ra đường.” Chung Nghi Bân lạnh giọng. Bởi vì Sở Khâm đã đổ ly nước nọ đi, hiện tại không đủ bằng chứng báo cảnh sát, liền cứ để đối phương tự chịu ác quả vậy.

Hôm sau, trên báo chí đồng loạt đưa tin, một người đàn ông mặc đồng phục lao động của ‘Kim Lư’ chạy loạn trên đường, còn mạnh mẽ ôm chặt một người đàn ông lực lưỡng, bị đối phương đánh gãy răng cửa. Sau khi cảnh sát đến phát hiện người kia đã từng sử dụng chất cấm, lập tức dùng tội danh sử dụng ma túy giam giữ.

Sáng hôm sau, lúc Sở Khâm nhìn thấy tin tức này trên TV liền không nhịn được cười: “Người kia bị ảo giác đến mức tưởng anh chàng lực lưỡng trở thành người đẹp à?”

“Đúng vậy, ” Chung Nghi Bân kéo người vừa ngồi dậy nọ trở về ổ chăn, “Cũng có thể là ảo tưởng thành chàng đẹp trai.”

Sau lễ trao giải lần này, danh tiếng của Sở Khâm càng thêm vang xa, năng lực ứng biến hiện trường siêu cường của anh lập tức bị nghìn vạn người xem truy phủng. A Nguyệt rèn sắt khi còn nóng, nhanh chóng lôi kéo Sở Khâm, Chung Nghi Bân và Mạc Thiếu Dương tham gia tiết mục của mình.

“Tiết mục của tôi trước giờ vẫn nổi danh không có chừng mực, mọi người chuẩn bị xong chưa?” A nguyệt cười xấu xa nhìn về phía ba người đàn ông ngồi trên ghế sopha.

“Không có!” Sở Khâm nhấc tay, “Tôi còn vị thành niên.”

“Ha ha ha ha…” Hiện trường không có khán giả, nhân viên công tác sẽ tự động chèn tiếng cười vào xem như bối cảnh.

“Ai nha, vậy thì tốt quá rồi, tôi cũng còn vị thành niên, chúng ta có thể diễn tình yêu học đường!” A Nguyệt tiến tới, trực tiếp ngồi trên đùi Sở Khâm.

“Á…” Sở Khâm nghẹn đỏ mặt.

“Anh còn biết xấu hổ à!” A nguyệt hưng phấn chỉ vào mặt của Sở Khâm.

“Em rất nặng đấy!” Sở Khâm trưng ra bộ dạng sống không bằng chết.

A nguyệt đứng lên, trừng mắt trợn mày nhìn sang: “Anh có ý tứ gì!”

Mạc Thiếu Dương ngồi một bên chống cằm mỉm cười, Chung Nghi Bân lại không nói gì ngồi yên tại chỗ.

“Hừ, tôi biết rồi, tình mới tình cũ của anh đều đang có mặt, vì vậy không thèm để ý đến tôi chứ gì?” A Nguyệt chống tay lên eo, gương mặt vênh váo tự đắc.

“Cái gì tình mới tình cũ, đừng nói lung tung đó.” Sở Khâm trừng cô, thế nhưng không có bất kỳ lực sát thương nào.

Cái tiết mục này kịch bản chỉ có mấy câu sơ lược, nêu ra hướng đi đại để, có thể chơi thành bộ dáng gì toàn bộ đều xem khả năng phát huy tức thời của người chơi. A Nguyệt cũng là muốn nói tới chỗ nào liền nói tới nơi đó: “Không để tôi ngồi lên chân anh cũng được, chúng ta đến chơi một trò chơi đi.”

“Nghe nói phía chúng tôi vừa mua được bản quyền phát sóng ‘Hậu cung Thục phi truyện’, đã sắp lên hình, không bằng liền diễn một đoạn tình tiết bên trong đi. Liền diễn nam chính cùng nam phụ tranh đoạt nữ chính bị thương ấy.” A Nguyệt vỗ tay, trên màn hình phát ra tình tiết được khán giả yêu thích.

Nữ chính yếu ớt ngã vào lòng nam phụ bất tỉnh, nam phụ cầm chén thuốc muốn đút cho nàng, thế nhưng làm sao cũng không đút được, liền uống một ngụm chuẩn bị miệng đối miệng. Lúc này nam chính lập tức xông đến đẩy nam phụ ra, tự mình mớm thuốc.

Mạc Thiếu Dương ôm Sở Khâm ngồi dưới đất, cảm nhận sau lưng có một ánh mắt nóng rực sắp xuyên thủng bản thân, nhịn không được nuốt nước bọt một cái, trong lòng âm thầm quỳ xuống hò hét: “Hỡi trời xanh, vì sao lại muốn tôi làm trò ôm anh Khâm trước mặt giám đốc Chung chứ, liệu có bị phong sát hay không đây! A a a a!” Thế nhưng nét mặt còn phải cố gắng duy trì cảm xúc diễn xuất.

Mạc Thiếu Dương đọc ra lời thoại: “Tĩnh Thục, nàng không thể chết như vậy, nàng còn nhớ lời thề khi còn bé của chúng ta sao? Nghe lời, uống thuốc nào…” Sau đó giả vờ cầm lấy chén thuốc, uống một ngụm, còn chưa kịp diễn động tác muốn hôn thì Chung Nghi Bân đã từ xa xông đến, một tay kéo Sở Khâm cướp đi.

“Này này! Người ta còn chưa hôn đâu!” A Nguyệt ngăn cản.

“Ồ, còn chưa bắt đầu sao?” Chung Nghi Bân nháy mắt mấy cái, vẻ mặt vô tội.

“Còn không có…” Mạc Thiếu Dương khóe miệng co quắp nói, chỉ là khi thấy ánh mắt của Chung Nghi Bân lại cảm giác được áp lực cực lớn.

Một lần nữa, Mạc Thiếu Dương chuẩn bị đọc lời thoại: “Tĩnh thục, nàng…” Vừa nói đến đây Chung Nghi Bân đã xông tới cướp người vào ngực, mạnh mẽ hôn lên.

Mạc Thiếu Dương vừa đọc được phân nửa lời thoại, chỉ ngây ngốc nhìn hai người bọn họ. Sở Khâm lại mở to mắt, chưa kịp phản ứng đã bị người hôn lên. A Nguyệt ở bên cạnh thì lại gấp đến giơ chân: “Ai nha không phải rồi! Còn chưa đọc thoại xong mà! Lần này sao còn sớm hơn lần trước nữa vậy!”

“Ha ha ha ha hắc…” Nhân viên công tác đã cười đến sắp không được.

—————————

Tiểu kịch trường: 《Là một công xứng chức, phải đem những thứ tối tăm giấu đi không cho thụ biết》

Khâm Khâm: Ngươi có phải có chuyện giấu ta hay không

Nhị Bính: Không có nha

Khâm Khâm: Nhị Bính, ta không thích ngươi cứ đem mọi chuyện giấu diếm như vậy

Nhị Bính: Được rồi, ta lén ngươi cất giấu một cái áo thun lót màu đen

Khâm Khâm: ?

Nhị Bính: Được rồi, còn giấu một cái quần lót đen

Khâm Khâm: ? ?

Nhị Bính: Được rồi được rồi, là hai cái quần lót đen

Khâm Khâm: ? ? ?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *