Chương 109: Thủ hộ

Trâu Tam thấy Chung Nghi Bân thì sắc mặt lập tức biến đổi, hắn còn chưa kịp nói gì Chung Nghi Bân đã xông lại, vung quyền đánh vào con mắt bên kia của hắn.

Làm một ông chú trung niên hơn bốn mươi tuổi, lại quanh năm khuyết thiếu vận động, Trâu Tam căn bản không phải đối thủ của Chung Nghi Bân tuổi trẻ lực tráng, bị anh đánh một quyền ngã vật xuống đất. Hai gã vệ sỹ của Trâu Tam bị vệ sỹ của Chung Nghi Bân cuốn lấy, không có cách bảo vệ ông chủ, chỉ chốc lát sau Trâu Tam đã bị đánh đến mặt mũi bầm dập.

Mạc Thiếu Dương chỉ có thể ngây ngốc đứng bên cạnh Sở Khâm, tất cả biến hóa quá nhanh, cậu hoàn toàn không kịp phản ứng.

Nắm tay như chùy sắt giáng từng quyền từng quyền lên da thịt, phát sinh thanh âm trầm nặng, Trâu Tam bị đánh đến trực tiếp gào khóc. Sở Khâm không muốn làm lớn chuyện, liền tiến đến kéo tay Chung Nghi Bân: “Quên đi, quên đi, vỡ lở ra lại thêm nhục.”

Nghe được vợ yêu lên tiếng, Chung Nghi Bân dừng tay, đứng dậy, thế nhưng ngẫm lại vẫn cảm thấy có chút tức giận liền đá mạnh một cước: “Sau này nếu lại để tôi phát hiện ông dám đụng tới Sở Khâm dù chỉ một ngón tay, tôi liền chặt móng vuốt của ông!”

Trâu Tam chống tay đứng lên, giận đến đỏ mắt: “Chung Nghi Bân, mày dám động tay đánh tao!”

“Tôi còn động cả chân đấy!” Chung Nghi Bân nhấc chân ra vẻ đá tới.

Trâu Tam thấy vậy cũng không dám đùa giỡn ngang ngược, nhanh chóng chạy trốn, lui về sau lưng hai vệ sỹ, vừa đi vừa nói vọng lại: “Tụi bây cứ chờ đó cho tao.”

Xung quanh khôi phục bình tĩnh, Mạc Thiếu Dương hơi đau đầu cầm lấy túi nhựa, nhặt lại đám đồ uống đã rơi đày đất, có hai chai đã bị vỡ ra, còn lại đều hoàn hảo. Ngẫm lại hành động vĩ đại dùng túi nước đập vệ sỹ của mình lúc nãy, cũng không biết là lấy dũng khí từ đâu ra, hiện tại lại có chút nghĩ đến mà sợ: “Giám đốc Chung, chúng ta đắc tội Trâu Tam như vậy, ông ta có thể trả thù không?”

Hỏi một lát cũng không nghe trả lời, Mạc Thiếu Dương quay đầu nhìn, nhất thời cảm thấy mắt có chút đau.

Chung Nghi Bân đang ôm Sở Khâm vào ngực kiểm tra một vòng từ trên xuống dưới: “Có bị thương không?”

“Em không sao, chỉ là anh đó, vì sao lại nóng nảy như vậy!” Sở Khâm lôi kéo tay Chung Nghi Bân nhìn, vừa rồi bệnh viện dùng sức đánh người, đốt ngón tay đều đỏ.

“Anh không phế ông ta đi đã là rất khắc chế.” Chung Nghi Bân mặt lạnh nói, bàn tay đặt lên cái mông đầy đặn được quần jean bọc lấy của Sở Khâm vuốt vuốt. Loại khốn kiếp này trong giới giải trí còn rất nhiều, chỉ là Trâu Tam là kẻ có quyền thế nhất, trước đây tên dê xồm kia còn có chút đúng mực, biết người nào không thể chạm. Có lẽ gần đây quá đắc ý, có chút sắc tâm che trời, vọng tưởng muốn nhúng chàm Sở Khâm.

Sở Khâm không được tự nhiên giật giật, trong lòng hiểu rõ, người này nhất định đã thấy Trâu Tam sờ mó mình. Mà anh bị cái móng heo kia sờ một chút cũng cảm thấy ghê tởm, liền tùy theo loại hành vi ‘tiêu độc’ ấu trĩ kia của Chung Nghi Bân..

Mạc Thiếu Dương bị ta của hai người chọt đến mắt đau, yên lặng xoay người qua hướng khác, đem đồ uống trong túi đổ ra lần nữa, lại chầm chậm nhặt trở về, mãi đến khi Sở Khâm lên tiếng gọi mới nhanh chóng kết thúc việc trong tay, đứng dậy bước qua.

“Giám đốc Chung, về phía Trâu Tam…” Đợi Chung Nghi Bân có chút nguôi giận, Mạc Thiếu Dương mới nhắc lại lời vừa rồi.

“Cậu không cần lo lắng,” Nghe được cách nói về giải Kim Lư, Chung Nghi Bân cười xòa một tiếng, “Nếu hắn có năng lực lớn như vậy, đã sớm ngủ cùng Mộ Thần rồi.”

Loại giải thưởng lớn tầm cỡ quốc tế này, quá trình bình chọn phi thường phức tạp cũng rất công chính, Trâu Tam cho dù thật sự có chút thế lực nhưng cũng không vươn tay được dài như vậy, nhiều lắm là nghe được chút tin tức nội bộ mà thôi. Có khả năng Mạc Thiếu Dương đã được định ra nhận giải người mới, Trâu Tam muốn tay không bắt hổ, nếu như thành công kéo được cậu lên giường liền nói đó là công lao của hắn.

Mạc Thiếu Dương nghe xong trong lòng cũng có nắm chắc, nói lời cảm ơn với Sở Khâm và Chung Nghi Bân, lại đem đồ uống phân cho nhân viên công tác ở hiện trường, xong rồi liền vội vàng đi tìm người đại diện thương lượng.

Sở Khâm nghe Chung Nghi Bân nói xong, im lặng một hồi không lên tiếng, dùng một loại ánh mắt kỳ quái nhìn Chung Nghi Bân.

“Làm sao vậy?” Chung Nghi Bân phát hiện người yêu đang nhìn mình liền cười híp mắt tiến tới, “Có phải đột nhiên phát hiện ông xã của em quả thực đặc biệt đẹp trai?” Hồi tưởng một chút tư thế oai hùng vừa rồi khi giúp Sở Khâm đánh nhau, Chung Nghi Bân cũng cảm giác mình đẹp trai ngây người, quả thực chỉ dùng một phút liền có thể mê đảo vợ yêu.

“Anh đã nhớ ra chuyện trước kia?” Sở Khâm nhẹ giọng hỏi.

Về chi tiết của giải Kim Lư và thế lực của Trâu Tam, chỉ có Chung Nghi Bân trước khi mất trí nhớ mới có thể biết cặn kẽ như vậy.

Chung Nghi Bân sựng lại một chút, hơi nhíu mày tỉ mỉ suy nghĩ: “Thật đúng nha! Ôi chao!” Những tin tức vừa rồi giống như tự động nảy ra trong đầu, anh còn chưa ý thức được bản thân hẳn là không nên nhớ.

Sở Khâm có chút cạn lời: “Bản thân anh khôi phục trí nhớ mà cũng không biết sao?”

“Cũng không hẳn, những việc trước kia còn có rất nhiều chỗ trống, bất quá những tin tức trong đầu quả thực nhiều hơn so với trước kia.” Chung Nghi Bân cẩn thận so sánh một chút rồi cười nói. Chủ yếu là anh đối với việc khôi phục ký ức cũng không có bao nhiêu để tâm, vẫn ôm suy nghĩ có cũng được không có cũng chẳng sao, cho nên đối với việc biến hóa này cũng không có quá nhiều quan tâm.

Sở Khâm thở dài, vươn tay xoa cái đầu mềm mại của Chung Nghi Bân. Bởi vì phát hiện tóc ngắn trông có vẻ năng động hơn một ít, Chung Nghi Bân vẫn không quay về kiểu tóc Hàn Quốc như trước kia, bất quá cũng không phải là loại đầu đinh mà vẫn luôn bảo trì loại độ dài khi sờ vào sẽ có cảm xúc rất tốt, có thể tạo hình cũng có vẻ đủ hoạt bát.

Vấn đề ký ức tạm thời bị bỏ qua một bên, Sở Khâm lại bắt đầu bận rộn việc lễ trao giải, trong lúc đó, Chung Nghi Bân đã đem bản quyền phát sóng của ‘Bánh bao chạy mau’ và ‘Hậu cung Thục phi truyện’ bán ra, vấn đề giá cả trên cơ bản đã bàn xong, anh chỉ phụ trách đề ra một ít yêu cầu, còn những chi tiết chưa thống nhất thì những nhân viên công tác khác của Thịnh Thế sẽ xử lý tốt.

Việc công xong xuôi, Chung Nghi Bân toàn bộ hành trình liền dính vào bên cạnh Sở Khâm, làm một gã chạy vặt vui vẻ. Trâu Tam sau sự kiện hôm đó đã lập tức xám xịt trở về Đại Lục, không tiếp tục ra mặt quấy rầy Mạc Thiếu Dương. Mà Mạc Thiếu Dương cũng vì thế trở nên rất sống động, thường xuyên chạy đến hiện trường lăn lộn, thật ra còn làm quen không ít người hữu dụng.

Đến hôm cử hành lễ trao giải, Sở Khâm mặc một bộ âu phục cao cấp, cùng với A Nguyệt mặt lễ phục ngắn trên đầu gối đứng sóng vai gần tường ký tên, mỉm cười nghênh tiếp các ngôi sao đi thảm đỏ.

Thứ tự đi thảm đỏ được sắp xếp theo độ nổi tiếng, vị trí càng ở phía trước địa vị càng cao.

Mộ Thần cũng đến, bài danh của anh tự nhiên ở phía trước, lần này anh có một bộ phim thương mại được đề danh, bất quá cơ hội lấy thưởng không lớn, đến đây chỉ để tham gia náo nhiệt. Mộ Sa là khách quý trao giải, cũng sẽ đi thảm đỏ, bạn trai tự nhiên vẫn chọn cậu em nhà mình.

Mộ Sa mặc một bộ lễ phục váy dài cut out, bên ngoài còn có một lớp vạt rộng tạo hình chim công đồ sộ, cô vừa đứng trên thảm đỏ liền giống như một chú khổng tước rực rỡ, đẹp đến khiến người nhìn không chớp mắt. Mộ Thần đỡ tay chị gái, trên mặt thủy chung vẫn duy trị nụ cười vừa đúng, hoàn mỹ đến không chê vào đâu được.

Lúc đi lên bậc thang, độ cao vừa đúng không khiến Mộ Sa mang đôi giày cao 13cm gặp trở ngại gì, rất thuận lợi bước đến ký tên, sau đó đi sang bên cạnh tiếp thu phỏng vấn của Sở Khâm và A Nguyệt.

“Nữ thần Mộ Sa hôm nay vẫn tươi đẹp động lòng người như vậy, đứng ổ chỗ này thật sự khiến tôi cảm thấy tự ti mà!” Lời của A Nguyệt đồng thời chuyển cho hai người, nửa thật nửa giả oán giận.

“Cô vốn cũng rất đẹp, nếu như hôm nay lại mặc váy dài, mọi người tuyệt đối sẽ không đồng ý những lời vừa nãy.” Mộ Sa không nhanh không chậm trả lời, thái độ vừa vặn.

“Hai vị lại tiếp tục đi thảm đỏ cùng nhau như vậy, khiến cho những đối tượng muốn tiếp cận nam thần, nữ thần có bao nhiêu tiếc nuối chứ.” Sở Khâm vẫn cứ mở lời trêu chọc.

“Không có biện pháp, gia phong nghiêm ngặt.” Mộ Thần trưng ra vẻ bất đắc dĩ nói, ký giả phía dưới cũng cười hùa theo. Anh nói câu ‘gia phong nghiêm ngặt’ này thực sự là nghĩa trên mặt chữ, dù sao Mộ Sa cũng là chị ruột của anh.

Lại nói vài câu về phim điện ảnh, Sở Khâm liền thả hai người rời đi, thời gian đi thảm đỏ nói ngắn cũng không ngắn lắm, thế nhưng thời gian dành cho mỗi ngôi sao đều có hạn. Đi ở phía sau Mộ Thần là Giang Hoài, người có cơ hội đoạt giải Ảnh đế cao nhất năm nay, Sở Khâm nắm chặt thời gian Giang Hoài lên đài, nhắc nhở A Nguyệt đình chỉ tò chuyện.

“Lần này 《Người chăn cừu》 được đề danh ở mấy hạng mục, anh cũng có đề cử vai nam chính xuất sắc nhất, không biết tâm trạng anh Giang hôm nay thế nào?” Sở Khâm cũng không hỏi những câu như ‘cảm giác bản thân có thể đoạt giải hay không’, mà chỉ hỏi tâm tình của Giang Hoài.

Vấn đề như vậy khiến người trả lời cũng rất thoải mái, nụ cười trên mặt Giang Hoài không khỏi chân thành hơn vài phần: “Thật lòng mà nói hôm nay tôi rất cao hứng, có thể nhận được đề cử chính là sự khẳng định với đoàn làm phim của chúng tôi. Mọi người vì quay bộ phim này đã nỗ lực rất nhiều.”

“Chúng tôi đều có thể nhìn ra, anh đã bị nắng ăn đen hết cả người rồi đây.” A Nguyệt nhìn làn da đen bóng của Giang Hoài mỉm cười.

“Trác Lâm là cô gái trẻ như vậy, phải theo mọi người ăn dầm nằm dề vất vả trên thảo nguyên, hẳn là đã chịu không ít cực khổ rồi?” Sở Khâm nhìn về bạn đi thảm đỏ của Giang Hoài, cũng là nữ chính của bộ phim ‘Người chăn cừu’, Trác Lâm.

Trác lâm vẫn là người mới, lại vì hình tượng giản dị đặc biệt phù hợp với nhân vật chính trong phim nên được đạo diễn chọn lựa, đây là lần đầu tiên cô đi thảm đỏ trong một sự kiện quan trọng như vậy, không khỏi có chút khẩn trương. Vốn tưởng MC sẽ không để ý tới mình, không ngờ Sở Khâm lại chiếu cố như vậy, Trác Lâm có chút vui đến phát sợ.

“Dạ, vẫn rất tốt, người trong đoàn làm phim rất chiếu cố em, vẫn luôn tận lực không để em quá vất vả.” Trác Lâm do khẩn trương nên nhịp nói có hơi nhanh, chỉ là khi nhìn đến ánh mắt ôn hòa của Sở Khâm thì bất chợt bình tĩnh trở lại, ngượng ngùng cúi thấp đầu.

Thời gian dành cho bọn họ kết thúc, Trác Lâm liền theo Giang Hoài vào trong.

“Vừa rồi em thật khẩn trương quá.” Bởi vì đã cùng nhau quay phim suốt mấy tháng, Trác Lâm đối với Giang Hoài cũng có chút thân thiết, nhỏ giọng nói một câu.

Giang Hoài không đặc biệt đẹp trai, thế nhưng diễn xuất thuộc lớp trên trong giới, địa vị cũng không thấp, thế nhưng làm người cũng không kiêu ngạo, nghe được Trác Lâm nói vậy liền cười cười đáp: “Có Sở Khâm ở đó, căn bản không cần khẩn trương.” Người kia từ trước đến giờ vẫn luôn có chừng mực, mặc kệ đối diện là người thế nào, chỉ cần không đắc tội Sở Khâm, người kia chắc chắc sẽ không đưa ra câu hỏi quá khó, cho dù nhất thời khẩn trương không trả lời được, Sở Khâm cũng có thể giúp đỡ cứu vãn tình thế.

“Dạ, anh Khâm thật sự rất tốt.” Trác Lâm gật đầu, cô vốn tưởng MC sẽ khinh thường để ý một người mới như cô, không ngờ Sở Khâm còn nói rất tự nhiên trò chuyện cùng cô, còn cố ý gợi tên cô ra khiến truyền thông nhớ rõ.

Đương nhiên, cũng không phải tâm tình của mọi người đều sung sướng, tỷ như Hách Thiến đi ở phía sau.

Hách Thiến lần này được đề cử giải nữ chính xuất sắc nhất, cô vốn muốn đi thảm đỏ cùng Giang Hoài, thế nhưng Giang Hoài lại nói muốn nâng đỡ đàn em, cùng nhân vật chính trong đoàn phim đi thảm đỏ, khiến cô có chút mất hứng. Lúc bước lên bậc thang có chút ngoài ý muốn trượt chân, lảo đảo thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống.

Sở Khâm lập tức bước nhanh sang đỡ Hách Thiến: “Ôi chao! Thiến Thiến, tết nhất cũng qua rồi, không cần khách khí như vậy..”

Hách Thiến vốn đang sợ đến sắc mặt có chút không tốt, nghe một câu như vậy liền không nhịn được mỉm cười, đẩy Sở Khâm một chút: “Xuống địa ngục đi, có hành lễ cũng là cậu hành lễ với chị.”

Sự bất mãn vốn có bị hòa tan không ít, Sở Khâm lại xoay quanh cô trò chuyện, cuối cùng cũng không để Hách Thiến mất mặt.

Mà nhân viên công tác bên dưới lại không khỏi đổ mồ hôi, may là lúc đó Sở Khâm đã bảo bọn họ sửa bậc thang lại. Đã sửa qua còn có người trượt chân, nếu như chưa làm… hôm nay liền đủ náo nhiệt.

Thời gian đi thảm đỏ kết thúc, Sở Khâm lại ngựa không dừng vó chạy vào sân khấu bên trong, đợi mở màn chương trình.

Bởi vì đã bận rộn suốt một buổi chiều, không có thời gian ăn uống, nhưng nếu không ăn cơm mà chống đỡ cả đem tuyệt đối sẽ không đủ sức lực. Vì vậy Sở Khâm ở sau cánh gà một bên vội vàng thay quần áo, một bên nhai cơm nắm lót dạ.

Lúc này không thể uống nước đường, sẽ làm giọng nói khàn đi, chỉ có thể uống chút nước trắng. Hầu Xuyên lại rót một ly nước đặt ở bên ngoài, lại vội vàng giúp Sở Khâm đổi giày. Ly nước kia để trên bàn, người đến người đi, có một bàn tay khẽ phất qua, bột phấn lả tả rơi xuống cấp tốc hòa tan trong ly nước, biến mất không thấy.

Sở Khâm thay đồ xong bước ra, nhìn ly nước trên bàn hơi nhíu mày. Nhiều năm nay anh đã có thói quen, trong lúc làm việc tuyệt đối không ăn uống những thứ đã rời khỏi tầm mắt của mình, lập tức cầm lấy ly nước kia tiện tay đổ đi, lại rót một ly khác.

“Anh mang theo ít đồ ăn, em tranh thủ ăn một chút.” Chung Nghi Bân không biết làm sao lẻn vào hậu trường, cầm một ly thức uống nóng và một phần sandwich đưa qua.

Sở Khâm cầm lấy đồ uống trong tay Chung Nghi Bân, thấy là trà xanh không thêm đường liền uống vài hớp, nhưng cũng không ăn sandwich: “Em phải lên sân khấu rồi, không ăn nữa. Anh cũng nên về chỗ ngồi đi, một hồi ống kính sẽ quay về phía anh.”

Chung Nghi Bân gật đầu, cất sandwich lại, đợi đến khi kết thúc chương trình rồi lại đưa cho vợ yêu.

Ánh đèn bật lên, lễ trao giải chính thức bắt đầu, thanh âm trong trẻo dễ nghe của Sở Khâm vang khắp cả khán phòng. Đây là thịnh hội diện ảnh của cả Châu Á, có thể đứng ở đây dẫn chương trình là vinh dự tối cao đối với những người theo nghề MC, là dấu ấn khẳng định địa vị trong sự nghiệp của Sở Khâm, cũng là thời điểm xác định chỗ đứng không thể lay chuyển của anh trong giới giải trí quốc nội.

Trong hậu trường, hai vệ sỹ vạm vỡ đang ấn người vừa rồi thả bột phấn vào nước uống của Sở Khâm xuống đất, tranh thủ nhắn tin cho ông chủ nhà mình.

Chung Nghi Bân rũ mắt liếc qua màn hình di động, sắc mặt không hề thay đổi, tiếp tục cầm miếng sandwich trong tay, nhìn Sở Khâm tỏa sáng lấp lánh trên sân khấu, hơi mỉm cười. Thời khắc tốt đẹp như vậy, anh tuyệt đối không cho phép có người phá hỏng.

———————–

Tiểu kịch trường:

Khâm Khâm: Nhị Bính tựa hồ trở nên mạnh mẻ ni

Nhị Bính: Đúng vậy ╭(╯^╰)╮

Khâm Khâm: Là bởi vì khôi phục trí nhớ sao?

Nhị Bính: Bởi vì ăn uống thuốc tăng lực Hoàng Điểu

Khâm Khâm: Đó là cái gì?

Nhị Bính: Thuốc tăng lực Hoàng Điểu, gia tăng lực kéo dài, khiến nam nhân càng trở nên cường hãn, bảo vệ tôn nghiêm trước mặt lão bà

Khâm Khâm: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *