Chương 108: Đánh nhau

Chợ đêm bên này rất được hoan nghênh, mặt trời vừa lặn, trên con đường thật dài từng loạt từng loạt đèn bừng sáng, đủ loại sạp nhỏ, xe đẩy ồn ào mời khách, không khí cực kỳ náo nhiệt. Mạc Thiếu Dương vốn tâm tình phóng khoáng, tuy rằng có chút phiền muộn thế nhưng vừa đến chợ đêm liền vứt hết mọi chuyện ra sau đầu, cực kỳ hứng thú nhìn chỗ này một chút, xem chỗ kia một chút.

A Nguyệt làm người dẫn đường, không ngừng giới thiệu các điểm nổi tiếng ở nơi này, còn mang theo bọn họ đi ăn đặc sản ngon miệng.

“Cái người tên Trâu Tam kia, là kẻ thích làm mưa làm gió trong giới giải trí bên đại lục?” A Nguyệt còn đang nhai một miên cá viên, nhỏ giọng hỏi Sở Khâm.

Ở đây tiếng người ồn ào, không gian đặc biệt ầm ỹ, cách hai bước liền nghe không rõ người khác nói những gì, ngược lại là một nơi tốt để nói những chuyện bí mật.

Sở Khâm gật đầu, nhìn thoáng qua Mạc Thiếu Dương đang xếp hàng mua mực nướng ở phía trước: “Đoán chừng là đánh chủ ý lên người Thiếu Dương…” Nói được nửa câu, Chung Nghi Bân đi mua đồ uống đã trở về, theo thói quen trực tiếp đưa đến trước mặt Sở Khâm, Sở Khâm liền ngừng nói chuyện, ngậm ống hút uống một ngụm.

A Nguyệt bĩu môi, giới giải trí chỗ bọn họ cũng có người như thế, ỷ vào trong tay có chút tài nguyên liền chơi cái này chơi cái kia, bất quá không có lớn lối đến thế là được: “Ây da, tôi nghe nói hắn còn từng ngủ với Mộ Thần, có thật không?”

“Phụt ——” Sở Khâm phun cả ngụm đồ uống chưa kịp nuốt, nhanh chóng cầm khăn giấy lau miệng, “Chuyện này là ai nói? Không thể nào.”

Xuất thân của Mộ Thần không thấp, thành danh lại sớm, hơn nữa còn có một người chị là diễn viên quốc tế, căn bản không cần một chút tài nguyên của Trâu Tam, làm sao có thể bị đối phương lợi dụng.

“À, vậy không phải Mộ Thần, là Kiều Tô sao?” Trong mắt A Nguyệt nháy mắt thắp lên ngọn lửa bà tám hừng hực.

Sở Khâm lắc đầu: “Kiều Tô cũng không có, trước đây Trâu Tam cũng có ý đó, bất quá Kiều Tô đúng lúc đổi công ty. Cách làm việc của giám đốc Tống cũng không phải chuyện bí ẩn gì, ai cũng biết rõ.”

A Nguyệt hiểu được gật đầu, làm một người bình thường vẫn hay lăn lộn giới giải trí đại lục, những nhân vật chủ yếu bên kia cô vẫn biết không ít: “Vậy là tốt rồi, người xinh đẹp như vậy nếu bị nhúng chàm thì thật đáng tiếc.”

Mạc Thiếu Dương đã đi mua mực nướng trở về, mỗi người một xâu, bản thân thì cầm ba xâu ăn đến vui vẻ.

“Được rồi, đợi lễ trao giải kết thúc, anh cùng giám đốc Chung có thể nể mặt đi tham gia tiết mục của tôi không?” A Nguyệt chợt nhớ tới, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Sở Khâm.

Trong tay A Nguyệt đang phụ trách ba tiết mục giải trí, trong đó có một cái là mỗi ngày đều phát, rating đặc biệt cao, là chương trình đứng đầu bên này. Cái tiết mục này trên cơ bản dùng phỏng vấn là chính, thế nhưng lại cực kỳ thú vị, bởi vì A Nguyệt rất cởi mở, chừng mực cũng lớn, tiết mục cũng không lập kịch bản gì có thể tùy ý phát huy, trên cơ bản chỉ cần mời được ngôi sao là lúc nào cũng có thể quay hình.

Sở Khâm không có lập tức đáp ứng mà là quay đầu nhìn về phía Chung Nghi Bân.

“Em quyết định đi.” Chung Nghi Bân thản nhiên dùng ống hút vừa rồi Sở Khâm sử dụng hút một ngụm đồ uống, thờ ơ nói. Dù sao anh cũng đã định ở lại đây vài ngày, thuận tiện qua một tiết mục cũng không phải không được.

“Được rồi.” Sở Khâm cười cười, vui vẻ đáp ứng.

A Nguyệt hài lòng cười rộ lên, quay đầu nhìn Mạc Thiếu Dương đang chăm chú ăn mực nướng, cảm thấy cậu trai trẻ này đặc biệt đáng yêu, liền mở miệng mời mọc: “Thiếu Dương cũng cùng đi chứ.”

“Dạ?” Mạc Thiếu Dương sửng sốt một chút mới phản ứng được bọn họ đang nói cái gì, lập tức gật đầu không ngừng. “Em rất vinh hạnh ạ.” Liền biết đi theo anh Khâm có thịt ăn, vừa ra dạo một vòng chợ đem lại có thể nhận được cơ hội tốt như vậy.

Đoàn người chơi đùa đến nửa đêm mới hài lòng trở về khách sạn. Mạc Thiếu Dương đem việc nhận lời A Nguyệt nói cho người đại diện, người đại diện không những không oán giận cậu tự mình tùy tiện nhận công việc mà còn hết sức cao hứng: “Được rồi, tôi liền đem lời mời của nơi khác đẩy đi, có thể lên tiết mục của A Nguyệt, những cái đó cũng không quan trọng.”

Mạc Thiếu Dương cười híp mắt gật đầu, đem hoa quả người đại diện vừa mua về cầm lấy một phần chạy đi đưa cho Sở Khâm. Chân trước vừa đi chân sau trợ lý của Trâu Tam liền đến tìm người rồi, thấy Mạc Thiếu Dương không ở đó liền mỉm cười nói chuyện với người đại diện của cậu.

Sở Khâm không ở trong phòng của mình, Mạc Thiếu Dương gõ cửa hồi lâu không thấy trả lời, gọi điện thoại mới biết Sở Khâm đang ở cùng Chung Nghi Bân. Bởi vì quan hệ cá nhân của cả hai cũng tốt, việc này cậu cũng coi như hiểu rõ, liền thoải mái chạy lên phòng của Chung Nghi Bân.

“Người đại diện của em vừa mua ít hoa quả, em mang qua cho hai anh một ít.” Mạc Thiếu Dương cười rộ lên trong rất đáng yêu, tuy rằng bị quấy rầy có chút mất hứng, thế nhưng Chung Nghi Bân cũng không nói gì thêm, xoay người đi vào phòng tắm.

Sở Khâm mỉm cười nhận lấy, lưu cậu ngồi lại một hồi.

“Anh cũng không có tin tức nội bộ, bất quá nhìn vào tư liệu thì phần thắng của em còn rất lớn.” Nói đến giải thưởng người mới lần này, Sở Khâm cảm thấy khả năng đoạt giải của Mạc Thiếu Dương còn rất lớn.

“Hắc hắc, nếu có thể đạt được giải thưởng, thù lao của em có thể liền tăng lên vấy lần, bất quá không nhận được cũng không sao, còn có cơ hội khác.” Tâm tình của Mạc Thiếu Dương thật ra khá bình thản, cậu cũng không phải thật sự là người mới, từng ở tuyến hai tuyến ba giãy dụa thật lâu, đối với tâm tính đối nhân xử thế đều đã lịch luyện ra được, không hiếu thắng như kẻ khác.

“Em suy nghĩ như vậy rất đúng, ngày mai anh sẽ len lén hỏi thăm một chút, nếu có tin tức sẽ cho em biết.” Sở Khâm vỗ vỗ bờ vai của cậu, mỉm cười tiển người ra cửa.

“Cảm ơn anh Khâm.” Mạc Thiếu Dương nói cám ơn, vô cùng cao hứng rời đi.

Sở Khâm vừa đóng cửa lại liền bị một vòng tay hữu lực ôm lấy từ sau lưng, vành tai cũng bị đối phương ngậm vào khoang miệng ấm áp, sau đó là thanh âm ngọt ngấy của Chung Nghi Bân truyền đến: “Em đối với Mạc Thiếu Dương có phải là đã tốt hơi quá rồi không?”

“Em đối xử với người khác trước nay nhiều như vậy, anh cũng không phải không biết.” Sở Khâm bất đắc dĩ nói, kéo miếng thuốc dán ở phía sau lưng cùng đi vào phòng ngủ. Đối với những đàn em anh thấy thuận mắt, từ trước đến nay đều không ngại kéo người một chút, mặc kệ đối với mình có lời hay không, kết một mối thiện duyên đù sao cũng sẽ không sai. Cũng chính vì loại phương pháp cư xử này của anh, quan hệ bảy tám năm nay tích lũy xuống cũng góp phần không ít cho địa vị hiện nay của Sở Khâm.

Mỗi một lần hỗ trợ chính là một lần mở rộng giao thiệp, tích tiểu thành đại, dần dần biến thành mạng lưới quan hệ phức tạp. Hiện nay trong giới giải trí cơ bản không có người Sở Khâm không thích giao thiệp, bởi vì người có quan hệ không tốt cùng anh rất khó tồn tại tiếp trong giới giải trí.

“Anh mất trí nhớ, không biết.” Chung Nghi Bân làm xấu cáu kỉnh.

“Được được, anh mất trí nhớ, anh là bảo bối,” Sở Khâm mím môi nhẫn cười, xoay người đẩy Chung Nghi Bân lên giường, nhấc chân ngồi lên chặn người đối phương, “Hiện tại anh Khâm Khâm tới thương nhóc có được không?”

Nhìn đôi chân thon dài đem mình cố định lại, từ góc này nhìn lên, phần cổ của Sở Khâm càng thêm mảnh khảnh, Chung Nghi Bân bị đường cong xinh đẹp phong tình kia làm mê hoặc, chỉ có thể ngây ngốc gật đầu, chờ đợi Sở Khâm dùng tốc độ slow motion khom người hôn anh, sau đó liền trực tiếp lật người đem đè đối phương xuống dưới

Lúc Mạc Thiếu Dương về phòng người đại diện còn chưa rời đi, sắc mặt hết sức khó coi ngồi một chỗ.

“Anh Vương, sao anh còn chưa đi ngủ?” Mạc Thiếu Dương có chút ngoài ý muốn, phía ban tổ chức tiền bạc dư dả, mỗi ngôi sao đều được một phòng đơn, người đại diện và trợ lý lại là một phòng. Lúc này đã không còn sớm, từ trước đến nay người đại diện vẫn luôn giữ đúng chừng mực lại chưa trở về phòng ngủ, chuyện này có chút không tầm thường.

“Vừa rồi trợ lý của Trâu Tam đã đến.” Người đại diện vẻ mặt đau khổ nói.

Trợ lý của Trâu Tam cũng không nói cái gì quá rõ ràng, chỉ nói là Trâu Tam muốn mời Mạc Thiếu Dương ăn bữa cơm tối mai, là ngay trong khách sạn.

“Ý tứ của đối phương lộ ra ngoài chính là, Trâu Tam biết danh sách đoạt giải, chỉ cần cậu đi sẽ nói cho cậu biết.” Người đại diện có chút khó xử, bọn họ cũng không phải nhất định muốn biết danh sách nọ, thế nhưng mạng giao thiệp của Trâu Tam quả thực đủ rộng, chỉ là ăn bữa cơm mà thôi, nếu cự tuyệt quá rõ ràng có thể đắc tội đối phương.

“Từ chối, anh cư snói ngày mai em phải diễn tập.” Mạc Thiếu Dương nhíu mày, nhớ tới lời nhắc nhở của Sở Khâm, trong lòng có chút gai gai.

Thế nhưng loại người như Trâu Tam cũng không phải muốn cự tuyệt là có thể cự tuyệt.

Đến buổi chiều hôm sau, Mạc Thiếu Dương không dám ở lại trong phòng, liền chạy đi tìm Sở Khâm trò chuyện.

Sở Khâm còn đang bận rộn ở hiện trường, từ sáng anh xem tư liệu cho đến trưa, buổi chiều lại làm quen lưu trình, cũng may lưu trình không quá phức tạp, chri tốn chút thời gian là nói xong, trọng điểm ở chỗ Sở Khâm phải đem những lưu trình này khiến cho sinh động lên, đồng thời còn không cho phép có gián đoạn gì.

“Buổi lễ kéo dài đến gần hai giờ, có cung ứng nước không?” Sở Khâm đứng ở bên cạnh bức tường ký tên, kiểm tra khu vực bục cao MC đứng phỏng vấn.

“Có, là ở phía sau chỗ này. Bất quá trong lúc đó không thể dặm trang điểm, dù sau tất cả truyền thông đều có mặt, nếu anh dặm lại trang điểm sẽ bị chụp được.” Nhân viên công tác tận hết chức tận trách giảng giải.

Sở Khâm gật đầu, lại đi một vòng quanh thảm đỏ, lại dừng tại bậc thang khu vực ký tên một chút: “Chỗ này là dùng gỗ đóng phải không? Làm bậc thang thấp lại một chút, ngôi sao nữ mang giày cao gót rất dễ bị ngã ở nơi như vậy.” Một hai người vấp ngã anh còn có thể bổ cứu, nếu như là bảy tám người, như vậy liền hỏng lớn, ngày hôm sau tin tức nhất định sẽ không bỏ qua.

“Được.” Nhân viên công tác không có chút mất kiên nhẫn nào, đã sớm nghe nói qua Sở Khâm làm việc vô cùng nghiêm túc, ngay cả những chuyện ngoài chức trách cũng sẽ quan tâm một ít, tuyệt đối phải bảo đảm mọi chuyện không có sơ suất. Đến khi tận mắt nhìn thấy đúng là danh bất hư truyền, những vấn đề nêu ra đều rất chuyên nghiệp.

Mạc Thiếu Dương chạy đến giúp vui cũng không có việc gì làm, Sở Khâm liền bảo cậu đi mua đò uống mời nhân viên công tác. Mạc Thiếu Dương bị an bày công việc cũng không có chút bất mãn gì, trái lại còn rất vui vẻ, hí hứng đi làm.

“Giống như một chú cún con vậy, thật đáng yêu.” A  Nguyệt nhìn bóng lưng của Mạc Thiếu Dương, nhịn không được cười nói.

Sở Khâm cười cười không nói thêm gì, lôi kéo A Nguyệt dợt lại những đối đáp trong kịch bản. Hai người bọn họ đều là MC hàng đầu, việc nhớ lời thoại, tiếp nhận đùa giỡn của nhau đều là xe nhẹ đường nguyên, thậm chí cũng không hoàn toàn cần đem lời kịch học thuộc lòng, ngay cả lâm thời gặp chuyện cũng sẽ không bị ngẩn người.

Bất quá, đối với một người MC danh tiếng, chương trình không xảy ra sai lầm chỉ là cơ bản nhất, còn phải có những chi tiết đắt giá, hai người lại thương lượng với nhau một ít tình tiết gây cười, còn đặc biệt tập dượt riêng vài lần.

“Nếu Ảnh đế là Giang Hoài, chúng ta có thể dùng câu lời kịch kinh điển này trong bộ phim để trêu chọc đối phương,” Sở Khâm cầm tư liệu điện ảnh hôm đó đạo diễn đưa đến chỉ cho A Nguyệt xem, “Nếu như là Tần Việt, như vậy nhắc đến thương thế của anh ta, chân của anh ta là vì đóng phim nên bị chấn thương, nói một chút có thể tìm lòng đồng tình của khán giả.”

A Nguyệt lắng nghe những lời nói của Sở Khâm, lần trước khi tham gia liên hoan phim truyền hình cô cũng đã kiến thức qua trình độ hà khắc của Sở Khâm đối với công việc. Lần trước cô còn cho rằng Sở Khâm lo lắng quá nhiều, thế nhưng sau lại phát sinh mấy chuyện ngoài ý muốn nho nhỏ, lời thoại của cô đều được chuẩn bị đầy đủ, không khiến chương trình có chtú tẻ ngắt nào, đến lúc ấy cô mới hiểu được những gì Sở Khâm chuẩn bị bây giờ không phải đều là vô dụng. Vì vậy, lần này cô nghe được lại càng thêm nghiêm túc.

Lúc đang nói chuyện, Chung Nghi Bân lại gọi điện tới, nói mình đã đặt chỗ ở nhà hàng gần đó, một lát nữa sẽ đến tìm Sở Khâm, Sở Khâm cũng mỉm cười đồng ý. Nhìn thời gian, Mạc Thiếu Dương đã ra ngoài gần hai mươi phút, cư nhiên vẫn chưa về.

Bên kia, Mạc Thiếu Dương vừa mùa nước xong, lúc đi qua khu vực hơi vắng người đã bị vệ sỹ của Trâu Tam cản đường.

“Tiểu Mạc, thật là đúng dịp nha,” Trâu Tam như cười như không bước tới, “Không phải nói là cần diễn tập sao? Sao tôi không thấy những người diễn tập cùng em?”

“Còn chưa bắt đầu, tôi trước hết đi mua nước cho mọi người.” Mạc Thiếu Dương thần sắc lãnh đạm địa nói.

“A,” Trâu Tam mang theo ý tứ không rõ mỉm cười một chút, lại tiến lên vài bước áp sát cơ thể Mạc Thiếu Dương, “Tôi đang định đi tìm tổ bình ủy, giải thưởng người mới tốt nhất lần này bọn họ càng có khuynh hướng bầu cho Tôn Tư Vũ. Bất quá tôi càng xem trọng em, liền muốn cùng bọn họ tranh thủ một chút.”

Ngụ ý chính là, giải thưởng người mới lần này kỳ thực còn chưa định ra, mà Trâu Tam hắn lại có thể ảnh hưởng đến kết quả này.

Mạc Thiếu Dương cắn răng, uy hiếp rõ ràng như vậy, câu nghe không hiểu thì chính là kẻ ngốc: “Cảm ơn giám đốc Trâu, bất quá ngài không cầnn vì tôi lao lực như vậy, tôi hy vọng có thể dựa vào thực lực của chính mình.”

“Thực lực của chính mình? Em nghĩ em là ai?” Trâu Tam chụp lấy cổ tay của Mạc Thiếu Dương, hiện tại đám nghệ sỹ mới không có chỗ dựa trong giới giải trí, còn ai mà hắn không đưa lên giường được chứ, “Vừa nổi đã bắt đầu đắc ý, tôi cho em biết, sẽ có một ngày em không thể duy trì được tên tuổi nữa, hoặc giả có scandal nào đó không thể đè ép, em sẽ…”

“Thiếu Dương!” Sở Khâm sực nhớ ra Mạc Thiếu Dương là bị Trâu Tam để mắt, có chút không yên lòng liền chạy qua xem một chút, vừa vặn thấy được một màn nhưng.

“Sở Khâm, có một số việc không phải cậu muốn quản là quản.” Trâu Tam vốn không có bao nhiêu nhẫn nại, lại nhiều lần bị Sở Khâm quấy rối việc tốt, hắn cũng không định giả vờ nữa.

“Giám đốc Trâu, loại chuyện này nếu hai bên đều tình nguyện tôi cũng sẽ không nói gì, ngài làm như vậy có phải có chút không thích hợp rồi không?” Sở Khâm mặt không đổi sắc nói, lại nhìn bàn tay của Mạc Thiếu Dương đan bị Trâu Tam giữ chặt.

“Ha hả, ” Trâu Tam buông Mạc Thiếu Dương ra, bước tới trước mặt Sở Khâm, thấp giọng nói bên tai anh, “Em ngủ với tôi một đêm, em muốn tôi thả ai tôi liền thả người đó.” Vừa nói cái móng heo của hắn còn nhanh chóng sờ soạng mông của Sở Khâm.

Cơn giận của Sở Khâm thoáng cái liền bùng lên, giơ tay cho hắn một quyền.

“A!” Trâu Tam bị đánh trúng mắt, gào lên một tiếng, vệ sỹ phía sau cũng nhanh chóng xông lên vây lấy Sở Khâm. Mạc Thiếu Dương thấy tình huống không đúng lập tức dùng cả túi đồ uống nặng nề trong tay đập lên người vệ sỹ, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Sở Khâm. Cậu vì muốn quay phim thật tốt nên có học một chút công phu quyền cước, lúc này hoàn toàn không sợ.

“Sở Khâm, tao nhịn mày lâu rồi, mày đừng đắc ý, chờ Chung Nghi Bân chơi chán mày liền đến lúc phải khóc.” Trâu Tam xoa xoa con mắt bị đánh, hung tợn nói.

“Trước khi em ấy phải khóc, không bằng giám đốc trâu nếm thử mùi vị khóc ròng đi đã.” Một đạo thanh âm lạnh lùng từ phía sau truyền đến, Trâu Tam cứng đờ quay đầu lại, chỉ thấy Chung Nghi Bân lãnh đạm đứng cách đó không xa, phía sau còn có hai vệ sỹ đi cùng.

———————

Tiểu kịch trường

Khâm Khâm: Hắn nói ngươi sẽ chơi chán ta

Nhị Bính: Làm sao có thể chứ?

Khâm Khâm: Ngươi làm sao đảm bảo sẽ chơi không chán?

Nhị Bính: Ta có rất nhiều rất nhiều cách chơi nha!

Khâm Khâm: Những cách chơi gì?

Nhị Bính: Đến đây, đeo mặt nạ Spider man này vào, hôm nay chúng ta chơi Ultra Man đại chiến Spider Man

Khâm Khâm: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *