Chương 102: Công khai

Không chỉ có bà Sở bị dọa, ngay cả Chung Nghi Bân cũng giật mình không ngớt, có chút ngẩn ra, sau đó liền xoay người nắm lấy tay của Sở Khâm.

“Cô, người nhà con đã đồng ý rồi, hiện tại chỉ cần cô chú đồng ý nữa là được. Con và Sở Khâm liền đi Mỹ đăng ký kết hôn.” Chung Nghi Bân ngữ điệu kiên định nói, không dấu vết đem Sở Khâm che ra sau lưng.

“Không được!” Bà Sở không cần nghĩ ngợi liền phản đối, “Tôi không đồng ý!” Tuy rằng đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, thế nhưng trực tiếp nghe được vẫn có lực chấn động rất lớn, khiến bà trong nháy mắt có xúc động ngất đi.

“Mẹ, chúng ta ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện đi.” Sở Khâm tiến lên đở bà Sở đã có chút choáng váng ngồi lên salon.

“Đã trở về?” Ba Sở đang gọt trái cây ở phòng bếp không nghe được đoạn đối thoại vừa rồi, vì vậy trên mặt còn đang nở nụ cười tươi tắn.

“Chú.” Chung Nghi Bân tiến lên tiếp lấy mâm trái cây, lại mời ông Sở ngồi xuống.

“Đây là thế nào?” Thấy không khí giữa vợ mình và con trai có chút không đúng, ba Sở mở miệng hỏi.

“Cô chú, có thể nghe con nói một chút tình huống trong nhà đã…” Chung Nghi Bân lần lượt kéo Sở Khâm ngồi xuống, hắng giọng trưng ra biểu tình nghiêm túc nói, “Con là Chung Nghi Bân, chiều cao 1m86, thân thể khỏe mạnh, không có sở thích bất lương gì. Nhà con sở hữu tập đoàn thte, chủ yếu kinh doanh bất động sản, ô tô, đồ dùng gia dụng hằng ngày, công ty giải trí, còn có một đài truyền hình. Trong nhà có một anh trai, lớn hơn con năm tuổi, quan hệ hòa thuận. Con hiện tại đang quản lý Thịnh Thế TV cùng với công ty Giải trí Thịnh Thế, lương một năm có đến tám con số, đứng tên sở hữu ba căn chung cư, một ngôi nhà nhỏ trong trung tâm, một căn biệt thự ngoại ô Bắc Kinh, một căn nhà phục cổ trong khu Địa Đường Thịnh Thế. Có hai chiếc xe, một chiếc thể thao một chiếc việt dã…”

Sở Khâm quay đầu nhìn Chung Nghi Bân đang đem tài sản của mình liệt kê ra, khóe miệng có chút co rút, người này là đang đi xem mắt sao?

“Thực sự là tuổi trẻ tài cao.” Ba Sở còn có chút không rõ ràng, theo bản năng khích lệ một câu, nghĩ thâm nếu con gái nhà ai lấy được cậu trai này đúng là có thể hưởng phúc.

“Nếu như Sở Khâm kết hôn với con, con sẽ đem phân nửa cổ phần của công ty Giải trí Thịnh Thế trong tay sang tên cho em ấy.” Chung Nghi Bân vẻ mặt thành thật nói ra điều kiện mê người.

“U, vậy không tốt lắm đâu!” Ông Sở vội xua tay từ chối, sau đó lại ngẩn người, “Gì? Kết hôn?”

“Ba, mẹ, việc này không phải do con nhất thời xung động, hai đứa chúng con đã ở bên nhau năm sáu năm rồi, con thật sự muốn sống cả đời với anh ấy. Hy vọng cha mẹ đồng ý.” Lúc Sở Khâm nói những lời này viền mắt đã hơi lên men. Tuy rằng anh từ sớm liền độc lập, hoàn toàn có thể tự quyết định cuộc sống của mình, thế nhưng anh vẫn hy vọng nhận được sự chúc phúc của cha mẹ.

“Con thương ai không được, vì sao lại muốn thích đàn ông? Đây là không bình thường còn có biết không?” Bà Sở cau mày hít một hơi thật sâu, chuyện bà vẫn lo lắng đã trở thành hiện tại, vì vậy bà có chút không thở nỗi.

Ông Sở trừng to mắt một lát, cuối cùng cũng coi như hiểu rõ, không nói một lời kéo ngăn kéo dưới bàn trà, cầm ra một gói thuốc lá lặng lẽ hút.

“Con vì sao không thích phụ nữ? Mẹ nhớ hồi còn nhỏ con rất bình thường!” Bà Sở vẫn có chút không tiếp thu được.

“Mẹ, con không phải không thích phụ nữ, cũng không phải chỉ thích đàn ông. Con chỉ là thích Chung Nghi Bân.” Sở Khâm nhàn nhạt nói, anh chỉ là yêu Chung Nghi Bân, mà Chung Nghi Bân vừa vặn là đàn ông, không hơn.

Cả phòng khách lâm vào yên tĩnh, chỉ có điếu thuốc của ông Sở lúc sáng lúc mờ.

“Cho dù con cưới phụ nữ cũng không nhất định sẽ hạnh phúc. Mẹ, con không có khả năng lại tìm được một người sẽ ôm con đi bệnh viện khi con sinh bệnh, gặp lúc nguy hiểm liền đẩy con ra tự mình xông lên, khi con cần, người đó chỉ dùng một cuộc gọi liền lập tức có mặt…” Sở Khâm chậm rãi mở miệng, những lời nàyanh đã chuẩn bị từ sớm, anh ở cùng với Chung Nghi Bân vô cùng vui vẻ, mỗi ngày đều hạnh phúc, nếu như cha mẹ hiểu được cảm thụ của anh nhất định sẽ lý giải anh, “Hơn nữa, nói lời không dễ nghe, cha mẹ cảm thấy những cô gái kia có ai có điều kiện được như Chung Nghi Bân? Con kết hôn với anh ấy, cho dù sau này con không thể kiếm tiền nữa cũng có thể qua cả đời thảnh thơi nhàn rỗi.”

Lời này nói ra rất tục khí, thế nhưng bậc cha mẹ luôn lưu ý những việc này, ai cũng nói muốn con cái mình có một gia đình, có người chiếu cố, sinh hoạt có đảm bảo. Người có tiền như Chung Nghi Bân tự nhiên có thể trở thành bảo đảm sinh hoạt cho Sở Khâm.

Bà Sở rõ ràng đã có chút buông lỏng, kỳ thực người làm mẹ làm sao lại không muốn con mình hạnh phúc, bà lại nhìn Chung Nghi Bân từ trên xuống dưới một lần, không nhịn được thở dài. Nếu như bà sinh con gái, khẳng định sẽ giơ hai tay hai chân tán thành, con rể tốt như vậy đốt đèn lồng đi tìm cũng không gặp, thế nhưng bà sinh là con trai…

Sở Khâm nhìn biểu tình của mẹ, thấy bà đã không giận nữa liền dự định tiếp tục cố gắng, nào ngờ ba Sở vẫn luôn hút thuốc một bên đột nhiên lại lên tiếng.

“Con thực sự đã quyết định xong rồi sao? Con biết mình cần đối mặt những gì không?” Ông Sở ngẩn đầu khỏi làn khói, thẳng thắp nhìn con trai mình.

Trong lòng Sở Khâm lộp bộp một chút. Cha anh là phần tử trí thức thủ cựu, đọc sách dạy người nhiều năm như vậy, đứng thẳng ngồi ngay, nhất định rất khó tiếp nhận việc này. Anh đã chuẩn bị tốt tâm lý bị cha mình đánh gãy chân: “Con đã quyết định xong, cũng đã chuẩn bị kỹ lưỡng, cho dù việc này bị truyền thông cả nước phanh phui con cũng không sợ.”

Chung Nghi Bân không dấu vết kéo Sở Khâm vào sát bên cạnh mình, đề phòng ba Sở tùy thời bạo nộ đánh người.

Một hồi trầm mặc căng thẳng trôi qua, bà Sở cũng sợ chồng mình đánh con trai, mở miệng giảm bớt bầu không khí: “Việc này quá đột nhiên, mẹ với ba của con…”

“Nếu con đã quyết định thì ba sẽ ủng hộ.” Ông Sở dụi điếu thuốc, đột nhiên nói một câu như vậy.

Sở Khâm mở to mắt, không thể tin nhìn cha mình, bà Sở cũng há to miệng: “Ba thằng nhỏ, ông làm sao đột nhiên nghĩ thoáng như vậy?”

“Karl Marx đã nói, cơ sở hạ tầng quyết định kiến trúc thượng tầng. Hai người bọn nó đều rất có tiền, sinh hoạt hoàn toàn không thành vấn đề, hơn nữa sẽ sống được rất tốt,” Ông Sở nghiêm trang nói, “Lenin cũng đã nói, bất luận việc gì cũng có tính hai mặt. Con trai tìm đàn ông, bà không thể chỉ thấy chỗ hỏng, rõ ràng cũng có chỗ tốt.”

Sở Khâm chớp mắt mấy cái, chủ nghĩa Mác-Lênin còn có thể lý giải như vậy?

Bà Sở và Sở Khâm hai mặt nhìn nhau, hiển nhiên làm hai người hiểu rõ ông Sở nhất, bọn họ đối với sự cải biến bất thình lình này có chút không kịp thích ứng. Ông già hủ lậu kia đã đi nơi nào rồi? Không lẽ lại giống Chung Nghi Bân, đều mất trí nhớ đi?

Ông Sở bị vợ con nhìn đến không được tự nhiên, ho khan một tiếng. Nói thật, khi vừa biết được chuyện này ông cũng rất giật mình, cũng không hy vọng đây là sự thật, thế nhưng lúc nghe Sở Khâm từng chữ trĩu nặng miêu tả sinh hoạt bình thường của hai người, ông ngẫm lại biểu hiệu của Chung Nghi Bân từ hồi 28 tháng chạp vừa bước vào nhà đến bây giờ… Con dâu tốt nhất cũng lắm cũng chỉ làm được đến vậy…

“Nếu như là trước đây tôi khẳng định sẽ không đồng ý, thế nhưng năm nay trường học của tôi xảy ra một chuyện…” Ông Sở nhắc đến việc này lại không nhịn được đốt một điếu thuốc.

Ông Sở là giáo viên trong trường trung học chuyên tốt nhất thành phố, đồng thời còn là chủ nhiệm kỷ luật, phụ trách giáo huấn học sinh làm sai nội quy nhà trường.

Vừa ngay khi học kỳ khai giảng không lâu, trong trường xảy ra một sự kiện bạo lực không nhỏ. Một nam sinh tên Triệu Dương, vốn là một cậu học trò giỏi, đột nhiên bị cả đám nam sinh vây bắt ăn hiếp, vừa vặn bị ông Sở bắt gặp.

“Mấy trò đang làm gì!” Ông Sở gầm lên giận dữ, những nam sinh kia lập tức chạy đi tứ tán, có một đứa bị ông bắt lại, còn một đứa bị tiếng quát vừa rồi làm cho sợ đến không dám chạy, những đứa khác đều chạy mất.

Nam sinh bị dồn vào góc tường đã chịu đòn đến chảy máu mũi, ngẩng đầu rụt rè nhìn ông.

“Thầy ơi, thằng này tên Triệu Dương, là một thằng đồng tính, còn quấy rầy bạn học của bọn em. Bọn em chỉ muốn cảnh cáo nó một chút.” Nam sinh bị ông Sở bắt được còn ngang bướng nói.

Triệu Dương nghe vậy liền không nhịn được phản bác: “Tôi không có quấy rầy cậu ấy, tôi chỉ nói với cậu ấy tôi thích con trai. Chính cậu ta đi khắp nơi loan truyền tôi thích cậu ta, hiện tại cả lớp cũng không có ai chịu nói chuyện với tôi…”

Lúc cậu học sinh phát hiện mình thích con trai liền rất hoảng hốt, nhịn không được tâm sự với người bạn thân của mình, kết quả người bạn kia lại tuyên dương cho mọi người đều biết, không những nói Triệu Dương thích đồng giới, còn nói cậu ta đã thổ lộ với mình, vô cùng ghê tởm.

Lúc đó ông Sở liền rất khiếp sợ, ác ý vô tri của thiếu niên luôn là thứ khủng khiếp nhất.

“Sau đó thì sao?” Bà Sở nghe xong cũng có chút tức giận. Sở Khâm khi còn nhỏ có chút gầy yếu, vẫn luôn bị một ít bạn nam cao to khi dễ, bà bực bội nhất là loại trẻ con thích khi dễ bạn học này.

Sau đó, ông Sở liền tìm đủ đám học sinh kết bè đánh người, đem toàn bộ câu chuyện lập biên bản, còn đem người dẫn đầu, cũng chính là nam sinh tuyên truyền Triệu Dương thích đồng tính kia đuổi học.

“Nội quy trường học không có viết nam sinh không được thích nam sinh, thế nhưng có viết không được đánh nhau!” Đối mặt phụ huynh lòng đầy bất mãn, ông sở thẳng thắng hùng hồn, hiệu trưởng cũng ủng hộ cách làm của ông.

“Nếu như học sinh trường chúng ta thích cố chấp, bịa đặt, khi dễ bạn học, người làm giáo viên như tôi chính là có lỗi với xã hội, có thẹn với sự tín nhiệm của phụ huynh!” Hiệu trưởng đã nói như vậy trong cuộc họp đại hội phụ huynh học sinh, “Lựa chọn của một người, cho dù có khác biệt cũng không phải lý do để các em có thể hành hung bạn mình!”

“Con đường này không dễ đi, con trai, con nhất định sẽ đối mặt với rất nhiều áp lực. Ba không hy vọng gia đình lại trở thành lực cản lớn nhất của các con. Ba hẳn là người phải bảo vệ con chứ không phải người làm con càng thêm tổn thương.” Ông Sở thở dài.

Bà Sở đã thút thít khóc, có cha mẹ nào không hy vọng con mình được hạnh phúc? Bà phản đối con trai mình thích đàn ông cũng là vì con đường này quá khó khăn, thế nhưng nếu ông chồng vẫn luôn thủ cựu đã nghĩ như vậy, bà còn có thể nói gì.

“Ba…” Viền mắt của Sở Khâm đỏ bừng, giọng nói phảng phất bị cái gì chặng lại, nói không ra lời.

“Ba, cảm ơn người! Cả đời này con nhất định sẽ đối xử với Sở Khâm thật tốt!” Chung Nghi Bân là người đầu tiên kịp phản ứng, lập tức mở miện hứa hẹn, giống như sợ ông Sở sẽ hối hận vậy, nhanh chóng lôi kéo Sở Khâm đứng lên hành lễ với cha mẹ.

Sở Khâm lôi kéo Chung Nghi Bân quỳ xuống, cúi lạy hai người một cái.

Thẳng đến khi bị cha mẹ đuổi về phòng ngủ Sở Khâm còn đang khóc, Chung Nghi Bân đau lòng không chịu được, ôm người vào lòng, đặt từng nụ hôn dày đặc lên mặt người yêu: “Bảo bối, đừng khóc, ba mẹ đều đồng ý rồi mà.”

“Những lời em chuẩn bị đều chưa nói xong! Ô ô ô…” Sở Khâm một bên nức nở một bên kéo cái túi nhỏ từ trong vali ra, bên trong là những thứ anh chuẩn bị sẵn, nào ngờ lại không cần dùng tới.

Chung Nghi Bân mở túi ra xem, bên trong là một tờ bệnh án ‘Không có năng lực sinh dục’ do bệnh viện của Ngu Đường mở cung cấp, còn có giấy chủ quyền bất động sản và một chai dầu xoa bóp.

“Dầu xoa bóp dùng để làm gì?” Chung Nghi Bân hiếu kỳ không ngớt.

“Để sau khi bị ba đánh thì thoa lên.” Sở Khâm có chút ngượng ngùng.

Chung Nghi Bân: “…”

3 comments

  1. ‘Thủ cựu’ nghĩa là gì vậy chủ nhà? Giống bảo thủ ấy hả? Tại từ lạ quá t chưa thấy lần nào.
    Cảm ơn bạn đã edit truyện nha ( ´ ▽ ` )

    “Nhà con sở hữu tập đoàn thte, chủ yếu kinh doanh bất động sản, ô tô, đồ dùng gia dụng hằng ngày, công ty giải trí, còn có một đài truyền hình.” -> tập đoàn Thịnh Thế

    “Ông Sở ngẩn đầu khỏi làn khói, thẳng thắp nhìn con trai mình.” -> ngẩng đầu

    1. Đã Beta luôn rồi bạn ạ, hiện tại sai chỗ nào thì tụi mình sửa thôi không làm lại nữa. có gì sai chỉ dùm tụi mình nhé… Thanks ban nhiều

    2. Thủ cựu là giữ nguyên cái cũ, bài xích những thứ mới mẽ tiến bộ.

      Thanks bạn đã ủng hộ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *