Chương 99: Giao thừa

Khóe miệng Sở Khâm co rút: “Anh còn biết thật nhiều.”

Chung Nghi Bân đắc ý lắc lắc đầu: “Chính xác, nếu không phải anh bác học đa tài ba chúng ta làm sao lại thích anh như vậy?”

“Anh gọi cũng thật xuôn miệng.” Sở Khâm liếc mắt không nói gì, ngay cả ba cũng gọi rồi. Liền lắc đầu tắt đèn ngủ.

Hai người đều còn trẻ, thói quen nghỉ ngơi bình thường đều là sau mười giờ mới ngủ, hiện giờ mới hơn chín giờ, thật sự có chút ngủ không được.

Phần giường được thảm điện ủ đến thì ấm, thế nhưng phần bên ngoài vẫn là lạnh như trước, Chung Nghi Bân nằm trên giường duỗi dài người ra, vì người quá cao, cẳng chân có chút lộ ra ngoài, cảm xúc lạnh lẽo khiến anh không nhịn được có chút run lên, ủy khất mở miệng: “Cái giường này vì sao lại lạnh như vậy chứ.”

“Trong nhà không lắp đặt sưởi hơi, chỉ có thể như vậy,” Sở Khâm an ủi, “Anh cố một chút, sẽ ấm ngay thôi.”

Lời còn chưa nói hết Sở Khâm đã cảm giác được cái chăn trên chân mình lay động, có một bàn chân khác rất nhanh đã phá tan sự cản trở của hai cái chăn, chui vào trong chăn của anh. Chân của Chung Nghi Bân có chút lạnh lẽo, hẳn là lúc này đi chân trần trên sàn nhà lấy album nên bị đông lạnh.

Sở Khâm liền dùng hai chân của mình kẹp lấy bàn chân lạnh cóng kia đây ra ngoài, cái chân nọ giống như động vật nhỏ bị đuổi ra khỏi nhà, cứ thế bị hất đi, đợi đến khi tiến vào chăn của Chung Nghi Bân liền đảo khách thành chủ, hai chân kẹp lấy chân của Sở Khâm, sau đó lần chữa chen vào ổ chăn của đối phương.

Hai người cứ thế triển khai một màn bàn chân tranh đoạt chiến trong chăn, trong chốc lát liền khiến nhiệt khí trong chăn đều bị thoát ra hết, không khí lạnh buốt tràn vào khiến Sở Khâm rùng mình đánh thót.

“Đừng phá, một lát lại lạnh đến.” Sở Khâm đạp nhẹ Chung Nghi Bân, dùng chân kéo chăn kín lại cho đối phương.

“Anh vốn đã bị lạnh rồi.” Chung Nghi Bân phụng phịu nói, xốc cái chăn của Sở Khâm lên, lắc người một cái liền tiến vào. Phần chăn của anh đã sớm vì một hồi đùa giỡn ban nãy mà thoát hết độ ấm, thế nhưng Sở Khâm chính là kinh nghiệm phong phú, suốt quá trình vấn đè kín một góc chăn, thế nên trong chăn vẫn cứ ấm cúng như trước.

Chung Nghi Bân vươn tay chân ra, tựa như một con bạch tuộc ôm chầm lấy Sở Khâm ấm áp, thỏa mái cọ cọ mặt.

Sở Khâm đã hết cách với người này, chỉ có thể tự mình kéo kín chăn lại, đem người quấn luôn vào cùng mình: “Muốn ngủ cùng chăn với em thì không được lộn xộn.”

Mùa đông phương nam cũng không khó qua như phương bắc, buổi tối chỉ cần kéo chăn thật kín không để lộ gió là được. Chung Nghi Bân cũng ngoan ngoãn gật đầu, chỉ cần có thể ôm bà xã ngủ, muốn thế nào cũng được.

Hai người đàn ông hỏa khí rất vượng, ôm cùng nhau không bao lâu đã khiến cả cái giường đều ấm hẳn lên, rất thoải mái. Sở Khâm hít sâu một hơi không khí lạnh lẽo như băng, híp mắt quay đầu hôn lên ót Chung Nghi Bân một cái. Đây là ở trong nhà anh, cách vách là phòng của cha mẹ, lại có thể cùng người yêu đắp một cái chăn, loại cảm giác này phảng phất giống như trẻ con giấu đồ chơi trên giường ngủ, khiến anh có chút hưng phấn không rõ.

Chung Nghi Bân mở mắt ra nhìn người yêu, đuổi theo đôi môi của đối phương chuẩn xác dán tới. Ở nhà cha mẹ vợ cũng không tiện làm gì, thế nhưng hôn nhẹ một chút vẫn là được.

Kem đánh răng buổi tối bọn họ dùng không phải loại trước kia mà là một loại hương bạc hà đã có từ lâu đời, khiến cho nụ hôn này sinh ra một chút cảm giác mới mẻ kỳ dị. Hôn hôn một lát, bàn tay của Chung Nghi Bân liền không nhịn được đi xuống sờ soạng, cũng không biết đã chạm đến nơi nào lại chọc cho Sở Khâm rên nhẹ một tiếng, vội vàng đẩy đối phương ra ngoài.

“Đừng làm rộn, ngủ đi.” Sở Khâm thở dốc một chút, nhéo nhẹ lên bàn tay ngoan cố không tránh ra của Chung Nghi Bân một cái, xoay thân đưa lưng về phía người yêu.

Chung Nghi Bân bĩu bĩu môi, không tình nguyện rút tay về gác qua hông của Sở Khâm, lại dùng bộ phận đã bắt đầu phản ứng lưu manh cọ cọ vào đùi của người nọ, vừa ôm người vào trong lòng vừa đem mũi phà hơi lên cổ đối phương, lẩm bẩm: “Bảo bối, nếu như em lo lắng cha mẹ, chúng ta lần này không nói cũng được, đợi bọn họ chậm rãi tiếp thu.”

Sở Khâm sửng sốt một chút, anh quả thực có chút lo lắng khi nói ra sẽ khiến cha mẹ tức giận. Bất quá chuyện này sớm muộn gì cũng phải đối mắt, từ lúc quyết định ở cùng với Chung Nghi Bân anh đã suy nghĩ đối sách rồi, cũng đã đánh thuốc dự phòng cho cha mẹ. Sở Khâm vỗ nhẹ lên cái tay đang khoát trên hông mình kia, nhẹ nhàng xoa xoa: “Không có việc gì, sớm muộn cũng phải nói, cùng lắm là bị đánh một trận.”

“Nếu bọn họ đánh em, em nhớ phải trốn trong lòng anh. Anh tốt xấu cũng là ông chủ của em, cô chú không tiện thật sự dùng sức đánh.” Chung Nghi Bân đắc ý nói, phảng phất có thể thay Sở Khâm chịu đòn là một chuyện vô cùng hạnh phúc vậy.

Sở Khâm bật cười, nghiêng đầu qua hôn người yêu một cái.

Sáng hôm sau bà Sở đã dậy từ sớm, sau khi làm tốt điểm tâm liền gõ cửa phòng của Sở Khâm.

“Con trai, Nghi Bân, dậy ăn cơm.” Giọng nói vút cao của bà Sở trong nháy mắt kéo hai người trừ trong giấc mơ tỉnh lại.

“A… thức dậy…” Sở Khâm mơ mơ màng màng lên tiếng, xoa xoa con mắt muốn ngồi dậy lại bị người phía sau ôm chặt, một cái đầu lông xù mềm mại củng củng vào hõm cổ của anh.

Buổi sáng mùa đông, lại không có hệ thống sưởi, cái chăn ấm áp sẽ đặc biệt có sức dụ dỗ, phảng phất tự mình mang theo hiệu quả kết dính, người ngủ bên trong liền không thể dậy nổi.

Sở Khâm cũng không quá muốn thức dậy, liền nhắm mắt lại ngủ tiếp.

Ông Sở cũng đã dậy rồi, đem thức ăn dọn lên bàn xong vẫn chưa thấy hai cậu trai bước ra, thấy vợ mình có chút mất hứng liền cười nói: “Hiếm có dịp được nghỉ ngơi, cứ để bọn chúng ngủ nhiều một chút.”

“Đợi  một lát thức ăn đều lạnh.” Bà Sở không đồng ý, xoa tay vào tạp dề một chút rồi trực tiếp mở cửa phòng Sở Khâm, vừa nhìn thấy tình hình bên trong nhất thời mở to mắt.

Chăn của Chung Nghi Bân đã sớm bị đá xuống dưới sàng, cả người quấn lấy Sở Khâm, cùng đối phương chen ở nửa bên giường. Hai người ngủ chung một cái chăn, hình ảnh thoạt nhìn hài hòa đến dị thường.

Ông Sở vội lập tức kéo vợ mình lại, nếu trong phòng chỉ có con trai mình thì cũng thôi, hiện tại còn có khách, tùy tiện xông vào không lịch sự, nào ngờ lại ngăn không kịp, vừa quay đầu thấy tư thế của hai người trên giường liền phì cười: “Ha ha ha, tình cảm của hai đứa thật tốt, còn giống như trẻ con chen vào một cái chăn nữa.”

Bà Sở liếc nhìn ông chồng không có chút cảm giác nguy cơ nào của mình, đầu ẩn ẩn đau.

Chung Nghi Bân đã tỉnh lại, nhìn thấy hai người lớn đứng bên giường liền giật mình ngồi dậy, để lộ nửa người trên: “Cô chú, buổi sáng tốt lành.”

Bà Sở vội ho một tiếng: “Mau gọi Sở Khâm dậy, ăn sáng.”

Hôm nay đã là hai chín tháng chạp, ăn sáng xong liền phải bắt đầu chuẩn bị đồ dùng tất niên. Chung Nghi Bân hăng hái bừng bừng gia nhập đội ngũ làm việc, cho tới bây giờ anh vẫn chưa từng trải qua cái tết nào nhộn nhịp như vậy, dù sao năm mới ở nhà họ Chung cũng không khác gì so với ngày thường, người trong nhà đều là loại chủ nhân không động tay làm việc, chỉ chờ quản gia lo liệu tốt cơm nước, đến giao thừa lại cùng nhau ăn bữa cơm, sau đó chính là danh sách xã giao dài dằng dặc.

Bà Sở cũng không để hai người bọn họ đến gần phòng bếp, chỉ mang ra hai thau nhân thịt và bột da, để hai người gói sủi cảo.

Sở Khâm liền dẫn Chung Nghi Bân ngồi xuống phòng khách gói sủi cảo. Chung Nghi Bân chưa từng làm thứ này, bóp nát vài cái mới miễn cưỡng gói ra hình dạng, chỉ là Sở Khâm cũng không ghét bỏ, “A, cái này và cái vừa nãy đều rất tốt, có tiến bộ.”

“Hắc hắc.” Chung Nghi Bân cao hứng vuốt vuốt chóp mũi, đem cả bột mì phết lên lỗ mũi của mình.

Sở Khâm mím môi nhẫn cười cũng không nhắc nhở, đứng dậy chạy vào phòng bếp, trộm một chén cá viên thịt viên cha mình vừa luộc xong, mang ra khao Chung Tiểu Kê đang nỗ lực làm việc.

Bận rộn cả một ngày đêm, đến lúc giao thừa cũng không còn chuyện gì, người một nhà liền vây quanh đánh mạt chược.

“Mấy năm trước trong nhà chỉ có ba người, chơi không được thứ này, hiện tại liền vừa vặn,” Bà Sở rất thích đánh bài, năm nay có đủ người để mở sòng khiến bà cảm thấy vô cùng vui vẻ, lập tức bày bàn xoa bài, ánh mắt nhìn về phía Chung Nghi Bân ở đối diện, nhãn thần lóe lóe, “Con trai, lúc nào mới chịu lấy một cô vợ về cho mẹ, nếu vậy mỗi lần năm mới chúng ta đều có thể đánh mạt chược.”

Bàn tay đổ xí ngầu của Sở Khâm hơi ngừng một chút: “Con không có vợ mẹ sẽ không đánh mạt chược?”

Bà Sở bĩu môi: “Xì, không có con dâu mẹ phải đi nhà hàng xóm đánh, bỏ hai cha con ở nhà buồn chán.”

Chung Nghi Bân liền lộ ra nụ cười ôn hòa: “Nếu cô thích, sau này mỗi năm con đều đến chơi với cô.”

“Rất tốt nha.” Ông Sở rất cao hứng, thuận miệng đáp ứng luôn. Ông thực sự rất thích chàng trai này, tuổi trẻ tài cao, học tập tốt, còn không có sự cao ngạo của đám công tử nhà giàu, con trai có một ông chủ kiêm bạn bè như vậy khiến ông phi thường yên tâm.

Bà Sở trừng mắt nhìn ông chồng mù quáng hứa hẹn của mình, thế nhưng người nào đó hoàn toàn không tiếp thu được tín hiệu, hăng hái bừng bừng mở miệng kêu: “Bạch bản!”

Bà Sở quanh năm lăn lộn trên bàn mạt chược, rốt cục cũng là cao thủ, Sở Khâm và ông Sở trình độ thường thường, mà Chung Nghi Bân không biết có phải vì mất trí nhớ hay không mà lập tức biến thành gà mờ, chỉ một buổi chiều liền thua không ít tiền.

Ông Sở từ trước đến nay rất ít thắng, hôm nay lại thắng được một khoảng lớn, cao hứng cười toe toét.

“Nhị bính!” Chung Nghi Bân do dự nửa ngày, rụt rè đánh ra một con bài.

“Lấy! Ù rồi!” Bà Sở lập tưc đoạt lất con nhị bính kia, lật bày trong tay ra.

Chung Nghi Bân méo mặt đếm tiền, cả xấp một đồng để trước mặt đến giờ chỉ còn lại lẻ tẻ một hai tờ, hết thảy đều nộp ra mất.

“Ha ha ha, không chơi nữa.” Bà Sở đứng dậy, kéo ông Sở đi làm cơm tất tiên.

Sở Khâm giơ tay lên chọt chọt ămtj Chung Nghi Bân, tiến tới nhìn bài đối phương, hơi nhíu mày: “Anh có hai con nhị bính, vì sao lại tách ra?” Đánh bài như vậy, có thể thắng mới là lạ.

“Anh thấy cô đang cần con này.” Chung Nghi Bân vô tội nháy mắt mấy cái.

Sở Khâm chợt hiểu, người này là cố ý thua, thuần túy muốn cha mẹ mình hài lòng, không khỏi bật cười: “Nhị Bính nha, anh được lắm.”

“Hừ hừ.” Chung Nghi Bân đắc ý hất cằm.

Buổi tối đón giao thừa, người một nhà ngồi trong phòng khách xem đại nhạc hội. Không có hệ thống sưởi, mọi người liền nép gần nhau hơn cùng đắp thảm ủ ấm.

“Nhạc hội năm nay thật chán, không hay như của Thịnh Thế.” Bà Sở xem tiểu phẩm hài căn bản thấy không buồn cười, mất hứng nhíu mày.

“Vậy cứ xem của Thịnh Thế là tốt rồi.” Ông Sở nói.

TV trong nhà là loại thông minh, có thể thu phát tiết mục trước đó, bà Sở liền nhanh chóng quyết định đổi thành kênh của Thịnh Thế xem dạ tiệc cuối năm. Cái dạ tiệc này đã phát sóng trước đó vài ngày, bà Sở đã xem qua thế nhưng ông Sở lại chưa xem, vẫn cảm thấy rất hứng thú.

Đêm nay người dẫn chương trình chính vẫn là Sở Khâm, người một nhà xem đến hăng say khiến anh có chút ngượng ngùng. Ngồi cùng cha mẹ xem tiết mục của mình, lúc nào cũng có chút hỗ thẹn không rõ.

“Này, người kia có phải Nghi Bân không?” Ba Sở tinh mắt phát hiện vị khách ngồi hàng đầu tiên là Chung Nghi Bân đang vận tây trang.

“Dạ, lúc kết thúc dạ tiệc anh ấy phải lên phát lì xì cho nhân viên Thịnh Thế.” Sở Khâm lên tiếng.

Quả nhiên, đến lúc chương trình kết thúc Chung Nghi Bân liền lên đài phát lì xì cho những nhân viên có mặt tham gia dạ tiệc. Đến lượt Sở Khâm anh đột nhiên bỏ qua, cuối cùng mới quay trở về cho một phong bao đỏ đặc biệt lớn.

“Oa ——” khán giả đều rất kinh ngạc, bởi vì bao lì xì thông thường đều lớn khoảng bằng phong thư, cái phong bì này của Sở Khâm lại tương đương khổ giấy A4, mọi người đều hiếu kỳ bên trong có những gì.

Sở Khâm rõ ràng cũng không biết trong đó là gì, nháy mắt một cái: “Giám đốc Chung, vì sao lại cho tôi thứ đặc biệt như vậy.”

Mọi người yêu cầu Sở Khâm mở ra xem, anh liền thật sự mở ra rồi, bên trong tựa hồ là hợp đồng gì đó, chỉ là vừa mở ra liền lập tức khép lại, khiến khán giả hiếu kỳ không ngớt.

Theo truyền thông đồn đãi, bên trong có thể là cổ phần Thịnh Thế cho Sở Khâm, cũng có nói là hợp đồng nâng cấp của Sở Khâm với công ty, đủ loại giả thuyết xôn xao, thế nhưng Sở Khâm trước sau vẫn chưa từng đáp lại.

“Đó là cái gì thế?” Bà Sở cũng không nhịn được mà tò mò hỏi.

“Một căn nhà.” Chung Nghi Bân cười híp mắt nói, trong đó chính là giấy tờ nhà anh hai Chung đã làm tốt, cũng không biết anh hai nhà mình đã dùng thủ đoạn gì, trên tờ giấy chủ quyền đó có viết đủ tên của anh và Sở Khâm..

“Nhà ở?” Bà Sở có chút ngoài ý muốn, nào có ông chủ nào phát lì xì năm mới trực tiếp cho luôn nhà!

“Dạ, Sở Khâm cũng sắp kết hôn rồi, cũng không thể cứ ở mãi trong chung cư như vậy.” Chung Nghi Bân nhỏ giọng nói, lại nhịn không được nhìn về phía Sở Khâm đã mệt đến ngủ thiếp đi.

Hai người ngồi chung một cái ghế salon, trong lúc Sở Khâm ngủ liền theo bản năng dựa vào người Chung Nghi Bân, Chung Nghi Bân thần sắc bình tĩnh cái gì cũng không làm, chỉ là thoáng nghiêng thân một chút để người đang ngủ quên kia trượt vào trong lòng mình.

Mẹ Sở nhìn một màn trước mắt, gương mặt nỗ lực bảo trì biểu tình cũng không nhịn được run lên một chút.

—————-

Tiểu kịch trường:

Mẹ Sở: Mau lấy tay cậu ra, không được ôm con tôi

Ba Sở: Hai thằng con trai, sợ cái gì

Mẹ Sở: Chính là vì hai đứa đều là con trai mới có chuyện được không?

Ba Sở: Chậc chậc, tư tưởng của bà thật xấu xa mà, đến đây, để tôi giảng cho bà nghe chủ nghĩa Mác-Lênin

Mẹ Sở: (╰_╯)#

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *