Chương 98: Nhà họ Sở

“Tới đây ——” Theo một tiếng trả lời to rõ, cửa bảo vệ nặng trịch ken két mở ra, bên trong là một người phụ nữ trung niên mặc bộ đồ ở nhà màu sắc sặc sỡ, người phụ nữ này thoạt nhìn đã có tuổi thế nhưng vóc người vẫn bảo trì rất khá, có thể nhận ra được khi còn trẻ hẳn là rất xinh đẹp. Ngũ quan trên gương mặt đối phương vô cùng tương tự với Sở Khâm, chỉ duy đôi môi là dày hơn Sở Khâm một chút, hiện tại còn mang theo ý cười rực rỡ.

“Con trai!” Mẹ Sở vừa mở cửa đã thấy con trai mình đang đứng bên ngoài, nụ cười lập tức càng thêm sáng lạn, quay đầu về phía ‘con dâu tương lai’ đang đứng bên cạnh, nụ cười trên mặt nhất thời cứng một chút.

Con trai trước đó từng nói qua sẽ dẫn đối tượng về nhà, vì vậy mẹ Sở gần đây đã đem toàn bộ ngôi sao nữ, nữ đạo diễn, tiểu thư nhà giàu có quan hệ thân cận với Sở Khâm trên tin tức duyệt qua một lần. Bà nghĩ, có lẽ sẽ là một người mẫu vóc dáng cao gầy nhan sắc xinh đẹp, cũng có thể là một ngôi sao ca nhạc khéo léo lả lướt, cũng có thể là một nữ doanh nhân sắc sảo có khả năng, hoặc cũng có thể là một ngôi sao hài cười đến vô cùng dễ gần…

Trăm triệu lần không nghĩ tới, người đứng bên cạnh con trai lại có vóc dáng cao gầy, gương mặt xinh đẹp, khôn khéo có khả năng, cười đến dễ gần… nhưng lại là đàn ông.

“Mẹ…” Sở Khâm đưa đồ vật trong tay cho mẹ mình, ho nhẹ một tiếng, “Đây là CEO của Thịnh Thế, Chung Nghi Bân, mẹ hẳn đã nhìn thấy anh ấy trên TV.”

“Con chào cô!” Chung Nghi Bân cất tiếng chào hỏi, vẻ mặt cười đến hồn nhiên.

Mẹ Sở lập tức phản ứng kịp: “A, hóa ra là ông chủ của Khâm Khâm nha, mau vào nhà, mau vào nhà!” Bà lập tức nghiêng người để hai người thanh niên bước vào, một bên còn lớn tiếng gọi cha của Sở Khâm, bảo ông ra chào khách.

Cha của Sở Khâm bề ngoài hiền lành trí thức, trên mặt còn đeo một bộ mắt kính kiểu cũ, chậm rãi bước tới, mang theo nụ cười thân thiện: “Là anh Chung sao? Mời ngồi, Sở Khâm thế nào không nói trước cho cha mẹ một tiếng?” Nói dứt lời còn trừng mắt nhìn Sở Khâm, bọn họ đều chuẩn bị tốt để tiếp đãi con dâu, kết quả thằng nhóc này hóa ra lại dẫn ông chủ trở về.

Việc đã đến nước này, ông bà Sở cũng không tiện trực tiếp hỏi con mình vì sao không dẫn bạn gái trở về, chỉ có thể nhiệt tình tiếp đãi Chung Nghi Bân..

“Là cháu nằng nặc muốn theo Sở Khâm về, không biết có quấy rầy cô chú hay không.” Chung Nghi Bân gãi gãi đầu, lập tức mang thuốc bổ và trà cố ý mua tặng ba Sở mang ra.

“Không quấy rầy, không quấy rầy, tết nhất phải đông người mới náo nhiêt. Sở Khâm nhà cô mấy năm nay đã mang không ít phiền phức cho cháu, cô vẫn luôn bảo nó dẫn cháu về chơi, năm nay thằng bé này rốt cục cũng chịu nghe lời một lần.” Bà Sở là làm cửa hàng bán sỉ, ăn nói đặc biệt lợi hại, trắng đều có thể nói thành đen.

“Cô, đây là quà của cô. Cháu cũng không biết cô thích những gì, đây là mẹ cháu cố ý đưa cho cháu mang đến.” Chung Nghi Bân đem cái hộp trang sức bọc nhung kia ra đưa cho bà Sở.

Bà Sở nhận lấy, cười đến đôi mắt cong cong: “Thằng bé này, đến thì đến thôi, khách khí như vậy làm gì… Ai u!” Vừa mở hộp ra, ánh sáng của ngọc thạch lập tức tràn lan thiếu chút nữa làm hoa mắt mọi người, đây là một bộ trang sức bằng ngọc bích, quý khí mười phần, vừa nhìn đã biết là đồ xa xỉ.

“Cái này quá quý trọng…” Bà Sở khép hộp lại, vội vàng trả về cho Chung Nghi Bân. Nếu chỉ là quà ra mắt của bạn con trai, cái này có chút quá quý rồi

“Nhà của con có làm ăn ở phương diện châu báu, những thứ này đều là dùng giá nhập hàng để mua, không đắt.” Chung Nghi Bân cười ôn hòa nói.

Bà Sở nghe nói như vậy cũng thoáng an tâm, cũng không khước từ nữa mà vô cùng thích ý đem hộp trang sức cất vào phòng. Phụ nữ mặc kệ ở độ tuổi nào, đối với những thứ châu báu trang sức đều là khó thể chống cự, Chung Nghi Bân cười đến vẻ mặt vô hại.

Sở Khâm tà tà liếc qua, hiện tại năng lực mở mắt nói mò của người này quả thực đã tăng cao không ít. Bộ trang sức này rõ ràng là bà Chung vừa mới mua, nói cái gì mà nhà mình mua với giá nhập hàng… dưới trướng Thịnh Thế cơ bản không có làm ăn về châu báu…

“Hai đứa cứ ngồi chơi một lát, cô đi nấu cơm.” Sở mụ mụ cười cười cột tạp dề lên.

“Cô, để con giúp cô.” Chung Nghi Bân lập tức đứng lên tỏ vẻ muốn hỗ trợ, anh nhớ rõ ba ba nhà mình từng nói qua, nếu mẹ của đối phương muốn đi nấu cơm, nhất định phải đứng dậy giúp một tay.

“Không cần, không cần, con cứ ngồi đi, Khâm Khâm mau qua giúp mẹ.” Sở mụ mụ xua tay ấn Chung Nghi Bân trở lại, còn thuận tiện kéo con trai rời đi.

Chung Nghi Bân an vị trong phòng khách, cùng với ba Sở vốn không thích nói nhiều hai mắt nhìn nhau.

Sở Khâm bị mẹ mình kéo vào phòng bếp, trong tay còn bị nhét vào một bó hành, liền lập tức xắn tay áo lên ngoan ngoãn lột hành. Mẹ Sở cách lớp kính phòng bếp nhìn ra ngoài, tỉ mỉ ngắm nhìn Chung Nghi Bân đang ngồi trên salon, mặt mày tuấn lãng, khí chất xuất chúng, vừa nhìn liền biết là con cái nhà giàu được dạy dỗ rất tốt, so với hình ảnh nhìn thấy trên TV còn muốn đẹp trai hơn mấy phần, trong lòng lại càng bất an.

“Đứa nhí nhố này, bạn gái đâu?” Mẹ Sở vò vò dầu Sở Khâm.

“Không có bạn gái.” Sở Khâm chuyên tâm lột hành.

“Vậy lần trước con là nói đùa với mẹ à?” Bà Sở điểm điểm trán con trai, “Bảo con dẫn bạn gái về, con lại dẫn ông chủ về, đây là ý tứ gì.”

Sở Khâm sờ sờ ót, nhìn thoáng qua hình dáng Chung Nghi Bân đang ngồi nghiêm chỉnh trong phòng khách, ánh mắt dâng lên ý cười không quá rõ ràng: “Hồi hè anh ấy bị thương, không nhớ rõ chuyện trước đây mà chỉ nhớ được con. Cha mẹ anh ấy lo lắng, liền bảo con dẫn anh ấy về ăn tết.”

“A?” Mẹ Sở hơi giật mình, cái lý do này quá ly kỳ rồi, bà nhất thời khó thể tiêu hóa, “Mất trí nhớ? Không nhìn ra nha!”

Tiết mục của con trai ông bà đều xem, không lỡ kỳ nào. Cái Gameshow ‘Bánh bao chạy mau’ kia bà cũng có theo dõi, còn rất thích anh em nhà họ Chung. Tuy nói rằng biểu hiện của Chung Nghi Bân trong tiết mục có chút xuẩn manh, thế nhưng thỉnh thoảng vẫn là rất thông minh, không giống bộ dạng của người mất trí nhớ… Bà nhìn con trai mình một vòng từ trên xuống dưới, lại nhìn nhìn Chung Nghi Bân ở bên ngoài, nhíu mày một chút, cũng không nói thêm gì nữa.

Chờ cơm nước được dọn lên, lúc đi gọi hai người đàn ông vào ăn cơm ba Sỡ đã rất thân mật vỗ vai Chung Nghi Bân nói đùa, điều này khiến Sở Khâm có chút kinh ngạc. Ba của anh là một giáo viên, lúc nói chuyện luôn mang theo vài phần khẩu khí dạy dỗ người khác, không phải quá dễ ở chung, lúc này mới mấy phút, vì sao lại thân mật với Chung Nghi Bân như vậy rồi?

“Hóa ra thành tích học tập của Nghi Bân lại tốt đến thế nha, khi còn bé luôn xếp trong 10 hạng đầu khối đấy!” Ba Sở là một giáo viên, đối với những đứa trẻ có thành tích tốt luôn mang theo một loại hảo cảm tự nhiên.

“Giáo viên cao trung của cháu nói, cháu muốn thi đại học nào cũng không thành vấn đề, còn khuyến khích cháu cố gắng lấy thủ khoa, thế nhưng nhà của cháu lại muốn cháu ra nước ngoài du học.” Chung Nghi Bân trưng ra vẻ bé ngoan, ngồi vào bên cạnh ba Sở.

“Có cơ hội xuất ngoại du học là rất tốt. Cái ải thi đai học hiện tại rất khó chen vào.” Ba Sở thở dài.

“Lời của giáo viên trung học con vẫn còn nhớ rõ sao?” Mẹ Sở mỉm cười nói, còn gấp cho Chung Nghi Bân một cái đùi gà.

Sở Khâm hơi nhíu mày, mẹ mình là đang nghiệm chứng lời mình nói có thật hay không, liền nháy mắt liên hồi với Chung Nghi Bân.

“Kỳ thực không nhớ rõ, ” Chung Nghi Bân hướng về phía Sở Khâm chớp mắt mấy cái, “Đoạn thời gian trước, con vì muốn khôi phục ký ức nên đã tìm gặp giáo viên chủ nhiệm năm đó ở trung học để trò chuyện. Hồi hè đầu con từng bị thương, có rất nhiều việc đều không nhớ được.”

Lúc này bà Sở mới tin tưởng, rất đồng tình nhìn Chung Nghi Bân: “Làm sao lại để đầu bị thương rồi? Ngoại trừ mất trí nhớ còn di chứng gì khác sao?”

“Anh ấy là vì cứu con…” Sở Khâm nhàn nhạt nói.

“Hử?” Ông bà Sở đồng thời xoay đầu nhìn con trai.

Sở Khâm đem chuyện mình bị bắt cóc, rồi Chung Nghi Bân thay mình chịu một gậy tránh nặng tìm nhẹ kể ra một lần. Tuy rằng anh đã tận lực lượt bỏ rất nhiều chi tiết nguy hiểm, thế nhưng vẫn khiến bà Sở không nhịn được đỏ mắt.

“Thằng bé này, chuyện lớn như vậy làm sao lại không nói cho mẹ biết một tiếng?” Bà Sở phát vào lưng Sở Khâm một cái. Con cái ở bên ngoài bươn chải, cha mẹ ở nhà làm gì có thời khắc nào không lo lắng, chỉ sợ con mình có gì đó ngoài ý muốn.

Lúc đó Sở Khâm trì hoãn không xuất hiện trên chương trình bà đã cảm thấy có chuyện, thế nhưng khi gọi điện thoại cho con trai lại không có chuyện gì nên cũng vứt việc này ra sau đầu. Hóa ra, thật sự đã xảy ra chuyện.

“Tôi nói mà, buổi chiều hôm đó đột nhiên trong lòng tôi hoảng hốt không yên, ngay cả việc buôn bán cũng không bàn nổi nữa.” Bà Sở vuốt vuốt ngực, vẫn cảm thấy việc này thật khó tin. Đó là thủ đô nha, là thành phố có trị an tốt nhất cả nước, vậy mà còn có người dám công khai bắt cóc ngôi sao, nếu như hôm đó Chung Nghi Bân không đúng lúc chạy đến, như vậy con trai bà sẽ bị đám côn đồ kia hành hạ thế nào, quả thực không dám tưởng tượng.

“Nghi Bân này, con quả thực là ân nhân của cả nhà chú rồi!” Ông Sở kéo tay Chung Nghi Bân, dùng ánh mắt cảm kích nhìn qua. Hóa ra đứa bé này là vì con trai mình mới bị như vậy, đừng nói là muốn đến đây ăn tết, muốn bọn họ nuôi đối phương cả đời cũng là nên làm. Quả nhiên đứa trẻ từ nhỏ học giỏi cũng sẽ có phẩm chất ưu tú.

“Chú quá khách sáo rồi, con quen biết Sở Khâm nhiều năm như vậy, với con mà nói, em ấy còn quan trọng hơn sinh mạng.” Lúc Chung Nghi Bân nói lời này ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Sở Khâm.

Trái tim của Sở Khâm đập lỗi, rũ mắt xuống nghiêm túc và cơm.

Bàn tay lau nước mắt của bà Sở dừng lại một chút, lời này nghe thật sự rất cảm động, bất quá hình như hơi là lạ chỗ nào…

Ăn cơm tối xong, người một nhà vây quanh phòng khách trò chuyện hồi lâu mới chuẩn bị đi ngủ. Người lớn tuổi đều thích ngủ sớm dậy sớm, đồng hồ vừa chỉ tám giờ rưỡi bà Sở đã ngáp dài ngáp vắn.

“Nhà không có phòng khách, hai đứa liền chen chúc ngủ một gian vậy. Dù sao đều là đàn ông với nhau.” Ông Sở cười cười chỉ vào phòng của Sở Khâm.

Nhà có ba phòng, hai gian phòng ngủ, một gian phòng làm việc, quả thực không có thừa phòng khách. Vốn nghĩ con dâu sẽ đến, hai ông bà đã thương lượng để con dâu ngủ cùng bà Sở, ông Sở ngủ với con trai, hiện tại lại dễ hơn nhiều rồi, trực tiếp để hai đứa ngủ với nhau là được.

Bà Sở lại nhíu mày một cái, chỉ là cũng không tiện nói gì

Chung Nghi Bân tự nhiên hồ hởi đáp ứng, còn hăng hái bừng bừng đi tham quan phòng của Sở Khâm.

Phía nam không lắp đặt hệ thống sưởi hơi, mùa đông buổi tối sẽ rất lạnh, vì vậy bà Sở còn đặc biệt dọn thêm một cái chăn cho hai người, mặt trên lại đắp một cái chăn lớn, thoạt nhìn vừa dày vừa ấm áp. Bà còn chu đáo căn dặn bọn họ trước khi ngủ phải rút phích cắm của thảm điện, sau đó mới cùng ông Sở về phòng.

Chung Nghi Bân tò mò chạy tới chạy lui trong phòng, căn nhà này là sau khi Sở Khâm ra ngoài làm việc mối mua, không có vết tích thời thơ ấu của đối phương, bất quá vẫn có không ít thứ thú vị. Tỷ như các loại huy chương, mô hình gì đó, trên tường còn dán không ít giấy khen các lại.

“Giải thưởng ngôi sao đa tài của nhà trẻ…” Chung Nghi Bân nhìn một tấm giấy khen vẽ hoa đỏ thẫm, không nhịn được đọc lên.

“Đó là giấy khen lúc làm MC liên hoan tết nguyên đán khi còn học nhà trẻ.” Sở Khâm sờ mũi một cái, hối thúc Chung Nghi Bân đi ngủ.

Chung Nghi Bân lại hưng phấn không thôi, căn bản không nghe lời, còn chạy khắp nơi nhìn nhìn: “Album! Anh muốn xem cái này.”

“Được, cho anh xem, mang vào chăn em đi.” Sở Khâm bất đắc dĩ nói, với tay cầm quyển album lôi kéo Chung Nghi Bân ngồi lên giường. Người này chỉ mặt một cái quần đơn chạy tới chạy lui, thêm chút nữa liền cảm mạo mất.

Cả cái giường đã được thảm điện ủ đến ấm áp dễ chịu, Chung Nghi Bân chưa từng ngủ qua loại giường này, tò mò đưa chân vào trong chăn cảm nhận.

Sở Khâm mở album ra xem cùng Chung Nghi Bân, bên trong đều là ảnh chụp của anh khi còn bé, có ảnh mông trần hồi trăm ngày, có ảnh ấn đường điểm son đỏ xấu hổ hồi học nhà trẻ, còn có ảnh mặc quần cộc đeo khăn quàng đỏ giả ngầu hồi tiểu học…

“Oa… Bức ảnh này thật đáng yêu.” Chung Nghi Bân xem đến không chuyển mắt, chỉ hận không thể vọt vào bức ảnh đem đứa trẻ đáng yêu kia ôm ôm hôn hôn.

Sở Khâm mím môi cười, giơ tay lên sờ sờ đầu Chung Nghi Bân: “Ba mẹ em có vẻ rất thích anh, chúng ta để qua mùng một rồi hẳn nói.”

Chung Nghi Bân quay đầu nhìn người yêu, suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc nói: “Trốn được mùng một không tránh được mười lăm[1].”

—————————-

Tiểu kịch trường:

Mẹ Sở: Ta luôn cảm thấy để hai người bọn họ ngủ cùng nhau không quá thích hợp

Ba Sở: Đều là đàn ông, có gì không thích hợp

Nhị Bính: Cô cứ yên tâm, con sẽ chiếu cố Khâm Khâm thật tốt

Khâm Khâm: Anh định chiếu cố em thế nào

Nhị Bính: Trời lạnh như vậy, chiếu cố em cùng ngủ một cái chăn

Khâm Khâm: …

———————-

1/ Tránh được mùng một không tránh được mười lắm: Chuyện gì tới cũng sẽ tới, tránh được nhất thời không tránh được cả đời.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *