Chương 97: Cha mẹ

Chung Nghi Bân còn đang duy trì động tác tay chống nạnh, tay phất nhẹ cực buồn cười, thấy Sở Khâm tiến vào nhất thời cứng lên.

Sở Khâm lại yên lặng che mặt, nhanh tay đóng cửa.

Chung Nghi Bân chỉ cứng người trong chớp mắt liền khôi phục lại,  còn mặt dày cọ qua nỗ lực liếm đôi môi trơn bóng của người nào đó: “Bảo bối, em đã đến rồi.”

“Đừng làm rộn,” Sở Khâm đẩy cái đầu lớn của đối phương ra, thuận lợi nắm lấy gương mặt của Chung Nghi Bân, “Vừa rồi anh đang nói gì, hử? Một đêm có thể tới bảy lần, tư thế mỗi lần còn không lặp lại?”

“Hắc hắc…” Chung Nghi Bân cười gượng hai tiếng, chụp cái túi văn kiện từ sau lưng đến nhét vào lòng Sở Khâm.

“Đây là cái gì?” Sở Khâm buông tay ra, tò mò nhìn văn kiện, sau đó chậm rãi mở to mắt, “Nhà ở trong khu Đại Đường Thịnh Thế?”

Nhà ở trong tiểu khu này cũng coi như đắt đỏ số một số hai thủ đô, huống chi còn là loại diện tích lớn đến 350m2. Dùng tiền để dành của Chung Nghi Bân, muốn mua được gian nhà này cũng là dốc cạn túi.

“Ừ, đây là phần thưởng của vụ làm ăn lần trước,” Chung Nghi Bân từ phía sau ôm lấy Sở Khâm, “Anh đã nói với anh hai viết tên em vào giấy sở hữu bất động sản, chờ chúng ta kết hôn rồi liền dọn đến đây ở.”

Sở Khâm nhíu mày, người chưa kết hôn mua nhà, trên bất động sản chỉ có thể viết tên một người, đây rốt cục cũng là tài sản riêng nhà họ Chung chuẩn bị cho Chung Nghi Bân, làm sao có thể viết tên anh chứ? “Hồ đồ, nhà của anh thì viết tên của anh, căn hộ của em hiện giờ không phải cũng do em đứng tên sao?”

“Thế nhưng văn phòng bất động sản không cho viết tên của cả hai người.” Chung Nghi Bân có chút khổ não, anh cũng muốn đưa tên của mình vào, như vậy căn nhà này liền thuộc sở hữu chung của hai người bọn họ, thế nhưng là không làm được.

Thái dương Sở Khâm giật thình thịch, trọng điểm không phải ở đó có được không?

Hiên nhiên, tâm tư của Chung Nghi Bân hoàn toàn không ở trên mặt này, liền ôm lấy Sở Khâm bắt đầu quy hoạch: “Căn nhà này rất lớn, chúng ta có thể nuôi một con chó, lại nuôi thêm mèo, như vậy liền náo nhiệt rồi. Để riêng một gian phòng ngủ chho cha mẹ em, sau này nếu hai bác nhớ em liền đến ở. Cũng lưu cho cha mẹ anh một gian, bất quá bọn họ không nhất định sẽ đến…”

Nghe thanh âm mong mỏi của Chung Nghi Bân, sắc mặt của Sở Khâm cũng không nhịn được mà nhu hòa xuống. Nếu như có thể được cha mẹ đồng ý, sau đó người một nhà vui vẻ hòa thuận cùng nhau, cuộc sống như thế nhất định rất tốt đẹp, mỗi sáng anh đều có thể cười tỉnh.

“Việc tết này anh theo em về nhà đã nói cho cha mẹ biết chưa?” Sở Khâm lôi kéo Chung Nghi Bân đi ăn cơm, trong khoảng thời gian này cả hai đều bận như chó, đã lâu không ngồi ăn cơm trưa cùng nhau. Ngày hôm qua vất vả lắm mới kết thúc được lần diễn tập cuối cùng cho tết âm lịch, khó được hôm nay rảnh rỗi một chút.

“A, còn chưa nói,” Chung Nghi Bân nhìn thực đơn, gọi mấy món Sở Khâm thích ăn, “Cuối tuần về nhà một chuyến sẵn tiện nói cùng bọn họ đi.”

Hiện tại quan hệ của Chung Nghi Bân và cha mẹ cũng đã hòa hoãn hơn không ít, đối với việc về nhà cũng không còn chống cự nữa, chỉ là vẫn luôn không mang Sở Khâm về, sợ cha mẹ lại nói lời không thích hợp gì đó khiến người yêu khổ sở.

“Nếu không, để em đi chung với anh.” Sở Khâm suy nghĩ một chút rồi nói.

“Không cần, tự anh có thể làm được.” Chung Nghi Bân cười cười, giơ tay lên vuốt ve gương mặt của Sở Khâm.

Đến cuối tuần, Chung Nghi Bân quần áo nón nảy chỉnh tề, leo lên giường hôn gương mặt còn đang ngủ mê của Sở Khâm, chuẩn bị ra ngoài.

Sở Khâm mơ mơ màng màng vươn tay ôm lấy cổ Chung Nghi Bân, còn cọ mặt lên bộ ngực đối phương, nhiều ít cũng thanh tỉnh hơn một chút. Hôm qua bọn họ lăn qua lăn lại đến nửa đêm, lúc này xương sống thắt lưng của anh vẫn còn đau, đầu cũng mờ mịt nặng trĩu, cố xốc tinh thần lên mở mắt ra nói hai câu: “Cố gắng hòa nhã với hai bác, kỳ thực cha mẹ rất dễ dỗ, nếu như mẹ anh nói không thông anh liền hôn một cái, làm nũng một cái là được rồi.”

Chung Nghi Bân ậm ừ đáp ứng, cũng không biết đã nghe lọt hay không, anh lại hôn người trong lòng lần nữa rồi thả lên giường, đáp kín mền: “Không muốn ăn điểm tâm thì cứ ngủ thêm một chút, đến trưa anh gọi thức ăn cho em.”

“Ừ.” Buổi sáng cuối tuần có thể ngủ nướng là một việc phi thường hạnh phúc, Sở Khâm cười hai tiếng thì đôi mắt liền nhắm tịt lại.

Khung cảnh nhà họ Chung so với lần trước khi anh tới thì không có gì khác nhau, chỉ là hôm nay anh trai không ở nhà. Đã cuối năm, tình hình tập đoàn vô cùng bận rộn, Chung Gia Bân căn bản không có thời gian nghỉ cuối tuần.

Bà Chung thấy con trai nhỏ trở về rất vui vẻ, còn bảo quản giả chuẩn bị thêm nhiều thức ăn ngon, lôi kéo anh ngồi xuống ghế salon nhìn trái nhìn phải: “Ai, con trai đáng thương của mẹ, đã lâu rồi không về nhà, đều… mập rồi…” Nhìn gương mặt hơi phúng phính của Chung Nghi Bân, sắc mặt hồng hào phấn chấn mười phần, bà Chung thật sự không có cách nào dối lòng nói con mình gầy.

Ông Chung đặt báo xuống nhìn con trai nhỏ của mình một chút, hài lòng gật đầu: “Tinh thần không sai, xem ra Sở Khâm đã chiếu cố con rất tốt.”

Chung Nghi Bân cười cười gãi đầu một cái, nét hạnh phúc trên mặt làm thế nào cũng không che giấu được. Sau đó lại cùng cha mẹ ăn điểm tâm, trò chuyện vấn đề công ty một chút rồi mới đề cập đến việc muốn về nhà Sở Khâm dịp tết này.

Nghe được con trai không muốn về nhà ăn tết bà Chung có chút mất hứng: “Con đi nhà cậu ta làm gì?” Hiện tại bà có thể để mặc con trai ở bên cạnh Sở Khâm đã rất khó khăn rồi, hai thằng nhóc này còn muốn đi gặp phụ huynh bên kia sao? Cái nhận thức này khiến bà Chung có chút không dễ chịu, giống như bản thân lạc hậu hơn bà Sở phía kia, lại cảm thấy nếu tiếp tục làm khó hai người liền rất mất mặt.

Ông Chung cũng đã nhìn thoáng, khoát tay một cái, nói: “Cứ đi đi.” Lúc đứa con này mất trí nhớ vẫn ở bên cạnh Sở Khâm, cũng chỉ nghe một mình Sở Khâm nói, nếu Sở Khâm không những không lợi dụng cơ hội này khiến con trai mâu thuẫn với người nhà mà còn giúp chữa trị quan hệ giữa hai đứa con ông, vả lạiđứa con nhỏ của ông cũng càng lúc càng hăng hái hơn, có khả năng hơn rất nhiều. Đổi thành một người phụ nữ khác, chỉ sợ cũng rất khó làm đến trình độ như Sở Khâm.

Con cháu tự có phúc của con cháu, dù sao việc nói dõi tông đường của nhà họ Chung còn có thằng lớn đâu, con trai nhỏ gặp chuyện như vậy không thành kẻ ngốc đã là vạn hạnh, những chuyện khác cứ để nó vui vẻ đi.

Bà Chung thấy bộ dạng thỏa hiệp của chồng mình thì càng thêm tức giận: “Ông không quản? Nếu ông còn không quản con trai ông liền bị con hồ ly tinh đực kia câu về ổ hồ ly rồi.”

Hồ ly tinh đực còn đang cuộn mình trong chăn hắt hơi một cái , xoa xoa con mắt, nghe được tiếng chuông cửa liền nhập nhèm ngồi dậy, đi mở cửa.

“Thức ăn của anh.” Cậu trai giao hàng đưa mấy cái hộp cho Sở Khâm, mỉm cười xoay người rời đi.

Sở Khâm đem thức ăn đặt lên bàn, sau khi rửa mặt rồi mới quay ra xem, hóa ra là một đĩa tôm cháy cay, cùng với cơm trắng và nước có ga mát lạnh sướng miệng, vừa liếc mắt đã cảm thấy khẩu vị đại khai.

Cầm điện thoại chụp hình gởi cho Chung Nghi Bân, chứng minh bản thân đã ngoan ngoãn ăn cơm.

Chung Nghi Bân đang nghe mẹ mình quở trách, cúi đầu xem điện thoại thì thấy Sở Khâm gởi qua hình ảnh nụ hôn, khóe miệng bất giác mỉm cười.

“Mẹ đang nói gì với con đấy!” Bà Chung thấy con trai phân thần thì rất mất hứng, liếc mắt nhìn điện thoại của đối phương, “Là ai gởi tới?”

Chung Nghi Bân cười cười: “Hồ ly tinh đực.”

Bà Chung bị nghẹn lời một chút, tức giận không nói thêm gì. Chung Nghi Bân nhớ đến những lời Sở Khâm đã nói trước khi ra cửa liền tiến đến ôm lấy bà Chung, hôn chụt lên mặt bà một cái: “Được rồi mẹ, đừng giận nữa, Sở Khâm hôm nay vốn định đi cùng con lại sợ mẹ mắng nên không dám đến. Bây giờ còn phải ăn cơm bên ngoài đưa đến đấy.”

Nụ hôn đột ngột này khiến bà Chung cứng người một chút, gương mặt cũng không nhịn được lộ ra nụ cười. Kỳ thực lần trước việc của nhà họ Tô đã khiến bà nhìn thấu, mặc dù là phụ nữ thì thế nào, nếu không phải thật lòng yêu Chung Nghi Bân nói không chừng sẽ có ngày đâm ngược lại con bà. Mà Sở Khâm, tuy rằng chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hòa lại không làm ra chuyện mảy may nào hại Chung Nghi Bân, còn có thể khuyên con bàn trở nên ngoan ngoãn như vậy…

“Đến nhà của người ta cũng không thể không có quy củ như vậy, phải biết lễ phép, tay chân cũng phải nhanh nhẹn một chút, giúp mẹ người ta làm việc, lưu lại cái ấn tượng tốt.” Bà Chung mặt tối sầm nói.

“Nhớ phải mang quà ra mắt đến.” Ông Chung cũng không nhịn được nhắc nhở một câu. Những lời này là mỗi khi con trai đi gặp ông bà nhạc đều được cha mẹ giao phó, chỉ là không ngờ con dâu của bọn họ là một người đàn ông, nói không chừng cha mẹ đối phương cũng dùng quy củ tiếp đãi con dâu đến tiếp đãi Chung Nghi Bân, vì vậy liền đem cả quy củ đi gặp gia đình chồng cũng nói ra một lượt.

Chung Nghi Bân không ngừng gật đầu, cười đến thấy răng không thấy mắt. Thái độ của cha mẹ nhà mình đã mềm hơn, xem ra chỉ cần hết tết là có thể đưa Sở Khâm về ăn tết nguyên tiêu rồi.

Ở nhà lăn lộn ăn lăn lộn uống cả ngày, đến chạng vạng khi thấy anh trai trở về liền chào hỏi mấy câu rồi lập tức chạy đi như có lửa thiêu mông. Sở Khâm nếu không có anh trông coi sẽ không chịu ăn cơm tối cho tốt, vì vậy anh phải nhanh chóng trở về.

“Này, Nghi Bân, chờ một chút!” Bà Chung vội vàng chạy xuống lầu, trên tay cầm một cái hộp nhung nhét vào lòng Chung Nghi Bân, “Cầm cái hộp này đi, tặng cho mẹ Sở Khâm.”

Con rể tới cửa, tặng trang sức châu báu là dễ lấy lòng cha mẹ vợ nhất, chỉ là hai người đều là nam giới, đối với trang sức đều không biết chọn lựa, bà Chung suy nghĩ một lát vẫn là đưa một bộ trang sức mình vừa mua ra.

“Cảm ơn mẹ.” Chung Nghi Bân nhìn món đá quý trong suốt sáng ngời trong hộp mà không khỏi có chút cảm động.

“Hừ, nhà họ Chung chúng ta có tiền, không thể để nhà bên kia coi thường.” Bà Chung hừ một tiếng bĩu môi, nghĩ đến vẻ mặt kinh ngạc của người nhà họ Sở lúc con trai lấy hộp trang sức ra liền cảm thấy vui vẻ, hoàn thành quét sạch cảm giác uất ức lần trước khi bị Sở Khâm từ chối nhận tiền.

Thoáng cái đã đến cuối năm, những tiết mục và bảng trách nhiệm trong dạ tiệc tất niên đều được an bày thỏa đáng, Sở Khâm mua một đống lớn đồ vật, một tay nâng lễ một tay kéo Chung Tiểu Kê bước lên hành trình về nhà.

Quê quán của Sở Khâm là ở một thành phố thiên về phía nam, người nơi này thích ăn cay, cực kỳ nhiệt tình với món lẩu, hai người vừa xuống máy bay, suốt dọc đường đã thấy không ít tiệm lẩu đang mở cửa, cho dù trong tết cũng tiếp tục kinh doanh, hơn nữa còn rất đông khách.

Nhà của cha mẹ Sở Khâm ở hiện tại là sau khi anh đi làm rồi gởi tiền về mua, giá nhà nơi này cũng không cao, vốn định mua một căn thật lớn, thế nhưng hai ông bà lại nói nhà lớn quá dọn dẹp rất vất vả, hai người ở cũng trống trải, vì vậy liền mua một căn hộ ba phòng trong khu dân cư cao cấp.

Đứng cở cửa, Sở Khâm hít một hơi thật sâu, quay đầu nhìn về phía Chung Nghi Bân: “Chuẩn bị xong chưa?”

Chung Nghi Bân nháy mắt mấy cái, nhoài người lên hôn đối phương một ngụm: “Một nụ hôn nồng thắm có thể ban tặng lực lượng cho chúng ta.”

“Phụt ——” Sở Khâm bị chọc đến phì cười, trong lòng cũng buông lỏng không ít, giơ tay lên kéo kéo đầu ngón tay người yêu, cũng từ đó mượn được một chút dũng khí, dứt khoát ấn chuông cửa.

——————-

Tiểu kịch trường:

Mẹ Sở: Con dâu đâu?

Nhị Bính: Chính là ta nha!

Mẹ sở: Tại sao không có ngực

Nhị Bính: Mọc ở phía dưới (⊙v⊙)

Mẹ Sở: …

Khâm Khâm: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *