Chương 92: Để lộ bí mật

Không ai hiểu rõ Chung Nghi Bân hơn Sở Khâm, anh mặc dù có chút tính công tử, thế nhưng bản chất không xấu, từ nhỏ tiếp thu nền giáo dục nghiêm khắc, ngoại trừ suy nghĩ có chút nhảy nhót không ổn định thì bản chất cốt lõi vẫn không khác gì anh hai Chung, tuyệt đối là một người ôn hòa lịch thiệp biết tự hạn chế bản thân.

“Ý của em là, chuyện này do người ta muốn hại anh?” Chung Nghi Bân đặt cằm lên đầu Sở Khâm cọ cọ, tâm tình vốn còn rất nặng nề nhưng sau khi nghe lời tín nhiệm từ người yêu thì mọi buồn phiền liền tan thành mây khói, chỉ còn sự vui mừng khấp khởi. Trong thế giới tinh thần của anh hiện giờ, người quan trọng nhất chính là Sở Khâm, chỉ cần Sở Khâm không tức giận, những thứ khác đều không trọng yếu.

“Ừ.” Sở Khâm rũ mắt, đem những đối tượng cần hoài nghi dạo qua một vong trong đầu . Chuyện anh lo lắng nhất đã xảy ra, Chung Nghi Bân vẫn chưa khôi phục ký ức thì tin anh bị mất trí nhớ đã bị người muốn hại anh nắm được, mà Chung Nghi Bân lại không có sức phản kháng, chỉ có thể bị động chịu đòn.

Chỉ là anh tuyệt đối sẽ không để sự tình này phát sinh, Chung Tiểu Kê mất trí nhớ sẽ có gà trống lớn Sở Khâm che chở, tuyệt đối sẽ không để cho những thủ đoạn thấp kém này thực hiện thành công.

Biết Chung Nghi Bân mất trí nhớ cũng chỉ có người nhà và Sở Khâm, ba Chung đã dặn dò bệnh viện không được cho người khác biết việc Chung Nghi Bân mất trí nhớ. Cái chuyên gia nghiên cứu tâm lý tên Dave kia đã ngây người sống trong nhà họ Chung thật lâu cũng chỉ đành bó tay hết cách, còn bị ông Chung tiễn về nước Mỹ rồi. Dựa vào thủ đoạn của ông Chung, khẳng định có biện pháp khiến đối phương và vị phiên dịch nhỏ bé kia khóa miệng.

Như vậy, còn ai biết được việc này…

Sở Khâm sựng lại một chút, chợt nhớ đến ‘vị hôn thê’ kia của Chung Nghi Bân tựa hồ tên Tô Thụy Oánh. “Nhị Bính, anh còn nhớ cô hôn thê giả kia sao?”

Chung Nghi Bân sửng sốt, cúi đầu kéo ra thêm khoảng cách của hai người, hơi liếc mắt liền hiểu được ý của đối phương: “Anh sẽ gọi điện thoại cho mẹ.”

Vừa cầm điện thoại lên lại do dự, bà Chung có xuất thân rất tốt, từng là sinh viên từng du học nước ngoài, thế nhưng sau khi về sống cùng ông Chung, nhiều năm như vậy cũng chưa hề tham gia xử lý sự nghiệp, mỗi ngày đều so ăn so mặc cùng với các phu nhân giàu có trong giới, từ sớm đã mất đi sự nhạy cảm trong quan hệ giao tế. Nói chuyện với bà cũng không nhất định có thể nói rõ, hơn nữa tính tình bà Chung lại vừa mẫn cảm vừa yếu đuối, nếu bị con trai vạch trần thẳng ra sẽ khiến bà xấu hỗ quẫn bách, không chừng còn khiến tính bướng bỉnh nổi lên, cự tuyệt không phối hợp.

“Quên đi, anh cứ gọi cho cha thôi.” Chung Nghi Bân thở dài, đối với mẹ mình đã không còn ôm hy vọng gì.

Sở Khâm ở bên cạnh nghe Chung Nghi Bân trò chuyện với cha mình thì chậm rãi nhíu mày. Trong khoảng thời gian này, qua nhiều lần tiếp xúc anh mới chân chính hiểu rõ tình huống của nhà họ Chung, ông Chung có yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc với hai đứa con của mình, lại bởi vì đứa con nhỏ không ưu tú bằng con trai trưởng nên vẫn luôn răn đe Chung Nghi Bân. Mấy năm trước, phỏng chừng do loại đối lập vĩnh viễn này mới khiến Chung Nghi Bân nổi lên tâm lý phản nghịch, buông xuôi cam chịu.

“Dạ, con hoài nghi là do người nhà bên đó tiết lộ tin tức, lại có người lợi dụng việc này, phía Giải trí Thịnh Thế hẳn là có thể nhờ người của anh hai qua quản lý một đoạn thời gian…” Tâm tình của Chung Nghi Bân đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, có thể bắt đầu tĩnh táo xử lý việc trước mắt. Anh hiện tại đã mất trí nhớ, tin tức ngày một lan rộng nhất định sẽ có vô số người muốn lợi dụng để tranh thủ chỗ tốt. Tuy rằng anh vẫn đủ tự tin bản thân có thể giải quyết xong những phiền phức này, thế nhưng nếu giao cho người của anh hai đảm nhận sẽ tránh được rất nhiều phức tạp, hơn nữa anh cũng có thể nhân tiện tìm ra những kẻ đã làm hại mình.

Ông chung đối với việc con trai có thể nhanh chóng nhận rõ tình cảnh như vậy thật sự rất ngoài ý muốn, con của ông quả thực đã trưởng thành hơn rất nhiều. Mà việc này cũng khiến ông không khỏi nghĩ lại, liệu phương thức giáo dục trước kia của ông có phải thật sự có vấn đề hay không? Ông trầm mặc một chốc rồi trả lời gọn lỏn “Được” .

Sau khi bà Chung nghe xong toàn bộ sự kiện thì mặt lúc xanh lúc đỏ: “Em lập tức đi hỏi người nhà họ Tô, nếu như thật sự là bọn họ để lộ tiếng gió, em nhất định sẽ khiến bọn họ đẹp mặt!”

Ông Chung cũng không để ý đến bà nữa, chỉ cho người đi điều tra xem nhà họ Tô gần đây đã lui tới với ai, còn những chuyện khác cũng không nhúng tay quá nhiều. Nếu như con trai ông cả đời đều không thể khôi phục ký ức, có rất nhiều chuyện chung quy cũng phải học cách tự mình xử lý.

Ngay hôm sau, tập đoàn Thịnh Thế tổ chức hội nghị lâm thời, tuyên bố để Chung Gia Bân tạm thời tiếp quản Giải trí Thịnh Thế và Thịnh Thế TV. Các quản lý cao cấp của công ty đối với quyết định này không có dị nghị gì, năng lực của Chung Gia Bân không thể nghi ngờ, giao công ty cho anh quả thực là yên tâm cả vạn lần. Một quyết định tích cực như vậy có thể đúng lúc cứu vớt giá cổ phiếu của tập đoàn Thịnh Thế, không cho hiện tượng rớt giá xuất hiện.

Chỉ là gia đình nhà người nọ vẫn cứ chờ trước cửa Giải trí Thịnh Thế, sau khi phát hiện Chung Nghi Bân không đi làm liền chạy tới cổng Thịnh Thế TV khóc nháo. Trước đài truyền hình mỗi ngày đều có người của các kiểu truyền thông lui tới, tự nhiên sẽ có thêm nhiều người nhìn thấy.

“Anh Khâm, bây giờ phải làm sao?” Bảo an của đài truyền hình cũng không dám thẳng tay xua đuổi bọn họ, dù sao cả đám so với côn đồ còn côn đồ, vừa chạm vào đã lớn tiếng la hét “Đánh người rồi “, còn có thể lăn lộn trên mặt đất ăn vạ. Cảnh sát đối với bọn người này cũng không có biện pháp, dù sao cửa chính nhà bọn họ mỗi ngày đều bị vây chặt như vậy cũng chỉ có thể dùng đàm phán để giải quyết.

Sở Khâm đang định mở miệng, Trưởng đài Trương đã từ phía bên kia đi tới, vẻ mặt ôn hòa nói chuyện với con của bà cụ: “Tôi chính là đài trưởng của nơi này, các anh em hãy vào uống ly trà, chúng ta bình tĩnh nói chuyện một chút.”

Con cái của bà cụ nhìn thấy có hy vọng liền trưng ra vẻ mặt kiêu căng chuẩn bị cùng Trưởng đài Trương vào trong, nào ngờ lại bị Sở Khâm lớn tiếng quát cản: “Không thể đi vào!”

Bởi vì Sở Khâm là MC, bình thường phải thường xuyên luyện thanh, tiếng nói đặc biệt vang vọng. Vừa gọi một tiếng liền đủ náo động, đám người gây chuyện, xem náo nhiệt, duy trì trật tự hết thảy đều nhìn sang.

“Bọn họ muốn ầm ỹ cứ để bọn họ ầm ỹ, mở cửa sau ra để đối tác ra vào,” Sở Khâm mặt không đổi sắc nói, còn với tay đoạt lấy loa cầm tay của cảnh sát, lớn tiếng nói, “Chuyện này cơ quan tư pháp cũng đã tham gia vào, tổng giám đốc của chúng ta có đụng người hay không, không phải chỉ bằng một mảnh vải trắng của các người là có thể chứng minh, cũng không phải chỉ bằng các người làm náo loạn thì chúng ta liền phải trả tiền! Nếu như các người vẫn kiên trì ở lại chỗ này, tương lai sau khi tòa án phán quyết tổng giám đốc của chúng ta là vô tội, như vậy tổn thất mấy hôm nay của Thịnh Thế các người sẽ phải bồi thường.”

Con cái của bà cụ có chút run rẩy, không dấu vết co rúm lại một chút.

“Đúng nha, đã náo loạn hai ngày rồi, ngay cả một chút chứng cứ cũng không có.” Đám người đến xem náo nhiệt cũng nghị luận ầm ỹ.

“Chuyện này nhất định là thật, nếu không bọn họ làm sao dám đến nơi này gây sự? Nhà họ Chung là đại gia mà.”

“Người nhà giàu lại có khả năng thiếu chút tiền bồi thường cho bọn họ sao? Từ trước đến này đều là dùng con số lớn liền giải quyết sạch, ai lại ngốc đến mỗi tháng đều cho tiền như vậy chứ?”

Vừa nghe Sở Khâm nói như vậy, đám người xem náo nhiệt vốn chỉ biết đồng tình bọn côn đồ ăn vạ cũng dần dần tỉnh táo lại, bắt đầu phát hiện những điểm không hợp lý.

Trưởng đài Trương có chút nóng nảy, thầm mắng Sở Khâm quả thực còn quá trẻ, không có kinh nghiệm xã hội, loại côn đồ phố chợ này làm sao biết nói đạo lý, bọn họ nhất định đã nắm được nhược điểm của tổng giám đốc, nếu không cũng không dám đường hoàng náo loạn như thế. Vừa định tiếp tục khuyên nhủ, đám con của bà cụ đột nhiên mắng ra một câu thô tục, không hề báo trước mà xông đến giơ quả đấm muốn tấn công Sở Khâm.

Sở Khâm tự nhiên sẽ không đứng yên cho hắn đánh, lập tức nhanh chóng tránh ra sau những cảnh sát giữ trật tự. Cảnh sát lập tức đứng ra ngăn cản, lớn tiếng cảnh cáo: “Nếu như anh đánh người chúng tôi sẽ lập tức câu lưu.”

Việc giơ vải trắng thị uy ai cũng không quản được, thế nhưng nếu như đánh bị thương người vô tôi, như vậy đã có lý do bắt người.

Chung Nghi Bân lập tức kiểm tra xuất nhập tài chính của mình, đồng thời cũng tra xét tài khoản của thư ký Kim, mấy năm nay bọn họ cũng không có khoản chi nào theo định kỳ. Lại tra xét ký lục sửa chữa của hai chiếc xe thuộc sở hữu của bản thân, cái thời điểm đám côn đồ kia tố cáo anh gây tai nạn cả hai chiếc xe không có ghi chép đại tu nào, như vậy việc đụng người này tuyệt đối chính là vu oan giá họa.

Như vậy thì dễ làm rồi, Chung Nghi Bân lạnh lùng cười, yên tĩnh đợi cơ quan tư pháp tra rõ, xoay người liền đi hẹn đám người Vũ Vạn, Bạch Thành và Quý Dao ra ngoài gặp mặt.

Bốn người bạn thân từ thuở nhỏ đã rất lâu không gặp lại, bọn họ ngồi an tĩnh trong phòng riêng của nhà hàng, hôm nay bầu không khí náo nhiệt trong quá khứ đều tan biến, thậm chí ít nhiều có chút xấu hổ.

“Ngày hôm nay mời các cậu đến đây là muốn hỏi rõ một việc,” Chung Nghi Bân liếc nhìn Vũ Vạn đang cúi đầu, “Hoa khôi học đường trường trung học Nam sơn, rốt cuộc là ai?”

“Vừa nghe tin vịt này tao liền muốn hỏi mày!” Bạch Thành nhớ đến sự kiện hoa khôi học đường trường Nam Sơn kia liền không nhịn được buồn cười, “Náo loạn nửa ngày, mày ngay cả người ta là ai cũng không nhớ rõ.”

Chung Nghi Bân lắc đầu, biểu thị bản thân đã quên, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Vũ Vạn.

“Phụt, chuyện kinh điển như vậy cư nhiên đã quên!” Bạch Thành nhớ đến vẫn rất buồn cười, lại liếc nhìn Quý Dao, Quý Dao cũng không nhịn được cười khì.

Năm đó, hoa hậu giảng đường của trường Nam Sơn quả thực cũng là một nữ sinh bộ dạng đẹp đẽ, khi ấy bọn họ có cuộc thi đấu bóng rổ giao hữu với trường Nam Sơn, cô bé kia liền coi trọng Chung Nghi Bân rồi, còn bày tỏ tình cảm trước mặt mọi người. Kết quả Chung Nghi Bân lại nói, bản thân còn có sứ mệnh gia tộc cần phải hoàn thành, hiện tại không thể nói yêu đương.

“Sứ mệnh gia tộc ha ha ha ha! Không phải là nhiệm vụ phải đoạt được mười hạng đầu trong kỳ thi cuối năm sao! Ha ha ha ha!” Bạch Thành cười đến chảy nước mắt, bọn họ vì chuyện này đã cười nhạo Chung Nghi Bân suốt ba năm trung học, bây giờ nhắc lại vẫn là rất buồn cười.

Quý Dao giương mắt nhìn về phía Chung Nghi Bân nét mặt còn rất bình tĩnh: “Nhị Bính, mày rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Cho dù đã quên việc này, thế nhưng chuyện rốt cục có từng khiến con gái nhà người ta lớn bụng hay không thật sự có thể quên sao? Cái tin vịt kia đến giờ vẫn chưa xử lý xong, hiển nhiên không quá phù hợp với phong cách hành sự của Chung Nghi Bân.

Chung Nghi Bân lạnh lùng nhếch môi: “Tôi mất trí nhớ.”

“A?” Bạch Thành và Quý Dao nhất tề phát sinh tiếng kinh hô ngạc nhiên.

“Vũ Vạn không phải đã đoán được sao, thế nên lần trước mới nhắc cái kem màu đỏ gì đó?” Chung Nghi Bân nhìn Vũ Vạn.

“Kem màu đỏ? Đó là thứ Vũ Vạn thích ăn nhất, cậu ta học đến năm hai vẫn thường xuyen mượn tiền cậu đi mua cái kia…” Bạch Thành nhìn hai người bọn hộ, giọng nói cũng dần dần nhỏ lại.

Bạch Thành cũng không phải kẻ ngốc, chỉ từ mấy câu nói đó liền nhanh chóng đoán được chân tướng. Tin vịt không có chút hàm lượng kiểu hoa khôi học đường Nam Sơn này, tuyệt đối chỉ có những người biết chắc Chung Nghi Bân đã mất trí nhớ mới dám làm ra.

“Đây là mày làm?” Quý Dao nắm cổ áo Vũ Vạn nhấc lên.

“Tao… tao không có…” Vũ Vạn ánh mắt đỏ bừng, y chỉ là nghe cha của Chu Tử Mông nói, sở dĩ Nhị Bính mâu thuẫn với bọn họ là vì bị mất trí nhớ, nếu y không tin thì có thể nghiệm chứng. Y không ngừng nghĩ về việc này, hôm đó ngẫu nhiên gặp Chung Nghi Bân liền không nhịn được thử một chút.

“Thế nên, cậu liền báo lại cho cha của Chu Tử Mông?” Chung Nghi Bân hơi nhíu mày, nếu như là ông Chu vậy thì loại phát triển này cũng không kỳ lạ. Anh đã tống Chu Tử Mông vào tù, người hận anh nhất tuyệt đối là chú Chu vẫn luôn tỏ ra hòa ái thân mật kia.

“Tớ không có nói.” Vũ Vạn phủ nhận như đinh đóng cột.

Quý Dao thở dài lắc đầu, với lịch duyệt của ông Chu thì đâu cần trực tiếp hỏi, chỉ cần tùy tiện dò xét hai câu đã có thể đoán được kết quả Vũ Vạn tìm hiểu.

———————

Tiểu kịch trường: 《Luôn có điêu dân muốn hãm hại trẫm》

Nhị Bính: Ngũ Vạn để lộ bí mật, hắn muốn hại ta

Khâm Khâm: Ta không chơi cùng hắn

Nhị Bính: Ông Chu thiết kế, hắn muốn hại ta

Khâm Khâm: Ta nghĩ biện pháp hãm hại trở lại

Nhị Bính: Khâm Khâm tắm, hắn muốn hại ta

Khâm Khâm: = = tắm rửa thế nào cũng là hại ngươi?

Nhị Bính: Muốn hại ta tinh tẫn nhân vong

Khâm Khâm: …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *