Chương 91: Gà cay

Ăn điểm tâm xong lại bắt đầu bận rộn quay hình. Hôm nay bọn họ sẽ kết thúc chương trình quay phim, đến tối sẽ có buổi tiệc lửa trại phong phú để mọi người cùng nhau náo nhiệt một chút.

Đội thuyền vận chuyển thực phẩm tiếp tế đã đến, nhân viên công tác phải thừa dịp người chơi đang quay hình để bố trí xong mọi việc. Lúc này tất cả camera đều chạy theo người chơi, Sở Khâm không có màn ảnh cần quay, vì vậy liền dứt khoát đi giám sát việc dỡ hàng.

“Anh Khâm, cái này cho anh.” Tiểu Điền đang dỡ hàng nhìn thấy Sở Khâm liền vui vẻ chạy tới, cầm một bao snack khoai tây đưa qua. Tiểu Điền chính là nhân viên hậu trường thích ăn qua hỏa kia, hiện tại đã được phân phối đến ‘Bánh bao chạy mau’ làm hậu cần, có thứ gì tốt đều giấu cho Sở Khâm một phần.

“Trộm dùng của công.” Sở Khâm vươn tay vỗ đầu đối phương, tuy rằng ngoài miệng nói như vậy thế nhưng bàn tay cầm túi snack vẫn thuần thục mở ra ăn. Người chính là như thế, bình thường có thể thoải mái ăn uống cũng sẽ không thèm khát, vậy mà một khi bị vây ở nơi hoang vu vắng vẻ thế này, cái gì cũng không ăn được, lúc này sẽ đặc biệt muốn ăn mấy loại thức ăn vặt không có dinh dưỡng nọ.

Tiểu Điền cười hắc hắc, lại đưa qua thêm một túi mực khô xé sợi.

Nhà tài trợ rất hào phóng, lần này đưa thực phẩm tới cũng rất phong phú, trộm một chút thức ăn cũng không nhằm vào đâu. Nhìn thấy Sở Khâm ăn đến vui vẻ Tiểu Điền liền nhanh nhảu chạy về thuyền vật tư, mở to mắt nhìn chằm chằm nhân viên công tác dỡ hàng, không cho bọn họ ăn vụng miếng nào.

Sở Khâm hơi cười, cũng không quản nhiều mà lập tức xoay người đi tìm Chung Nghi Bân. Bởi vì nhiệm vụ hôm nay rất dài, những người chơi đều không có thời gian ăn cơm trưa, phải chịu đói hoàn thành nhiệm vụ.

Chung Nghi Bân đang tránh né mấy đợt người ‘truy sát’, trong ngực ôm một cái chìa khóa nhanh chóng giấu xuống khe hở giữa hai khối đá lớn. Thợ quay phim không thể chen vào, chỉ đành ngồi xổm trong bụi rậm hướng ống kính về phía khe đá.

“Tôi trốn ở đây, bọn họ khẳng định tìm không được, hắc hắc,” Chung Nghi Bân xoay đầu nói với màn ảnh, “Anh hai bảo tôi trốn đi, loại trò chơi này quá phức tạp rồi, chỉ cần nghe anh hai nói tuyệt đối sẽ không sai.”

Thợ quay phim bị vẻ mặt thành thật của đối phương chọc cười, thế nhưng vì giữ màn ảnh không bị run nên vẫn phải nhịn xuống không dám hé răng. Trốn thật lâu cũng không thấy ai đến tìm, Chung Nghi Bân liền ngồi xổm xuống đất: “Thật là đói…”

Vốn đêm qua đã có chút vận động nhỏ hao năng lượng, cả buổi sáng lại không ăn cái gì, cứ chạy vòng quanh khắp nơi cho tới trưa, hiện tại anh đã đói bụng đến mức da bụng dính sát vào da lưng.

“Có người đến!” Chung Nghi Bân khẩn trương vểnh tai lên, lại ra hiệu cho thợ quay phim đừng lên tiếng.

Bầu không khí chìm vào khẩn trương vạn phần, Chung Nghi Bân ló nửa cái đầu ra khỏi khe đá, nhìn thấy Sở Khâm đang cong lưng chạy đến thì ánh mắt liền sáng rực lên, lập tức nhảy ra ngoài bắt đối phương lại: “Sao em lại tới đây.”

“Suỵt ——” Sở Khâm ra hiệu cho thợ quay phim trước hết tắt máy, kín đáo đưa cho Chung Nghi Bân một túi khô mực xé sợi và hai ổ bánh mì bơ sữa.

“Oa, cái này quá đúng lúc rồi!” Trong lòng Chung Nghi Bân vui đến nở hoa, có vợ yêu thương quả nhiên liền không giống, trong lúc mọi người đã sắp đói đến chết bản thân lại có thể mở tiệc ăn riêng. Anh một tay cầm khô mực xé, một bên đem bánh mì bơ sữa ăn ngấu nghiến, Sở Khâm lại đưa cho anh một chai sữa chua do nhà tài trợ cung cấp.

Rột rột mấy hơi đem bình sữa chua uống sạch, Chung Nghi Bân vẫn chưa đã thèm liếm liếm khóe miệng, đem đám bao bì dồn lại đưa cho Sở Khâm, còn hôn nhẹ lên mặt đối phương một cái. Hai người đang định níu kéo thêm chút nữa, chợt nghe cách đó không xa có tiếng bước chân tiến đến.

“Đi mau!” Chung Nghi Bân thấp giọng nói, bản thân lại cấp tốc núp về trong khe đá.

Sở Khâm lập tức cầm túi chạy đi, Triệu Húc vừa đuổi tới còn cho rằng đã tìm được mục tiêu, hướng theo bóng người cật lực truy đuổi. Chỉ là Sở Khâm có thông đạo của nhân viên công tác, trong nháy mắt liền không thấy tăm hơi khiến cho Triệu Húc có chút như ruồi mất đầu.

Trở lại bãi biển, Sở Khâm lại thấy Tiểu Điền đang cầm một chai sữa chua uống đến vui vẻ, liền mỉm cười bước tới: “Nhiều trái cây như vậy sao lại không ăn đi?”

“Đây là để tối dùng, nhân viên công tác không thể đụng vào.” Tiểu Điền trưng ra vẻ nghiêm túc nói, phảng phất người vừa rồi trộm snack khoai, khô mực cũng không phải là y.

Sở Khâm mím môi cười.

Tiểu Điền nhìn anh một chút, có chút khó xử nhăn nhó: “Anh Khâm, em vừa dùng nhờ wifi trên tàu lướt mạng…”

“Có tin mới gì sao?” Sở Khâm uống một hớp nước, quay đầu nhìn Tiểu Điền. Người này bình thường rất ít nói, mỗi lần lên tiếng đều là có việc hữu dụng.

“Trên mạng đang truyền chút ít tin vịt,” Tiểu Điền có chút khó thể mở miệng, y biết rõ quan hệ của Sở Khâm và Chung Nghi Bân, cũng không biết phải mở miệng như thế nào. Chỉ là chuyện này quá nghiêm trọng rồi, dù sao cũng phải báo cho đối phương một tiếng, “Anh Triệu Bách đến tối cũng sẽ đến, anh vẫn nên chuẩn bị sẵn sàng trước đã.”

Triệu Bách chính là người đại diện của Sở Khâm, nhất định đã có chuyện gì rất lớn xảy ra đối phương mới có thể không kịp đợi thêm một đêm mà gấp gáp chạy thẳng đến đây.

Sở Khâm nhíu mày, ra hiệu cho Tiểu Điền mau nói.

Tiểu Điền nhìn chằm chằm vào đống cát dưới chân, thấp giọng nói: “Có một người phụ nữ, nói là học cùng trường trung học với tổng giám đốc, khi ấy đã từng vì tổng giám đốc phá thai.”

Tin tức này ban đầu chỉ được một tạp chí lá cải đăng lên, cũng không khiến ai chú ý, thế nhưng rất nhanh đã bị cư dân mạng phát hiện, bắt đầu không ngừng loan truyền. Hình tượng của Chung Nghi Bân ở trước mặt khán giả cho đến bây giờ vẫn rất tích cực, rất cầu tiến, đột nhiên xuất hiện loại tin tức như vậy cũng không có bao nhiêu người tin tưởng.

Chỉ là không lâu sau liền có người lật tẩy quá khứ ăn chơi của Chung Nghi Bân, nói anh bình thường hay ra vào đủ loại quán bar, club đêm, còn có người tìm được nữ sinh năm đó. Cái gọi là hoa khôi học đường của trường Nam Sơn năm xựa, hiện tại lại là một tiếp viên bấm nhạc trong một KTV.

Ấn tượng của khán giả đối với Chung Nghi Bân nhất thời tụt dốc không phanh, fan ‘Chung Khâm’ lại càng thêm phẫn nộ, có người nói rằng đây là bịa đặt, cũng có người biểu thị cực kỳ thất vọng với Chung Nghi Bân, yêu cầu anh phải tách xa Sở Khâm một chút.

‘Công tử nhà giàu quả nhiên không có kẻ nào tốt!’

‘Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa chính là chỉ những người như vậy.’

‘Ô ô ô, mị không tin, mị không tin, giám đốc Tiểu Chung rõ ràng đáng yêu như vậy.’

Chung Nghi Bân cũng không phải nghệ sỹ, mặc dù sinh hoạt riêng tư có chút vấn đề cũng không ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh, chỉ là đối với rating của ‘Bánh bao chạy mau’ sẽ có tương quan nhất định. Hai hôm nay Thịnh Thế TV đã nhận được rất nhiều điện thoại trách cứ, yêu cầu bọn họ không cho Chung Nghi Bân lên hình. Thế nhưng Chung Nghi Bân lại là ông chủ nhà mình, đài truyền hình cái gì cũng không dám nói, chỉ đành lặng lẽ đè xuống.

Sở Khâm nghe nói như vậy liền nhíu chặt chân mày, chợt nhớ đến câu hỏi không đầu không đuôi của Vũ Vạn lần đó, đối phương là hỏi Chung Nghi Bân có nhớ hoa khôi học đường của trung học Nam Sơn hay không?

Đến tối Triệu Bách quả nhiên vội vội vàng vàng chạy tới, tin tức hắn mang đến toàn diện hơn Tiểu Điền rất nhiều, thế nhưng cũng không có bao nhiêu chênh lệch. “Chuyện này sẽ không có ảnh hưởng quá lớn đến chương trình, chỉ cần bác bỏ tin đồn là tốt rồi, tôi chỉ sợ cậu nhất thời xung động. Khi còn trẻ ai không phạm sai lầm, chỉ là mọi chuyện đều qua rồi…”

Sở Khâm liếc mắt nhìn Triệu Bách, giơ tay ngăn lời đối phương: “Phía công ty đã tra được là ai loan tin chưa?”

“Vẫn dang điều tra, Chủ tịch rất tức giận, ngài ấy tựa hồ cũng không biết những việc này của tổng giám đốc.” Triệu Bách chậc chậc mấy tiếng.

Sở Khâm càng nghe vùng xung quanh lông mày càng nhíu chặt, đợi đến khi Triệu Bách nói ra hết tin tức bản thân biết được liền bị Sở Khâm đuổi ra khỏi đảo hoang: “Phải khống chế dư luận trên mạng, hướng về phương diện bịa đặt, mặt kệ đã xuất hiện chứng cớ gì cũng quyết không được thừa nhận.”

Triệu Bách thấy phản ứng của Sở Khâm như vậy thì có chút vô cùng kinh ngạc, thế nhưng vẫn theo bản năng gận đầu, trở về đất liền xử lý việc này. Hắn phải nhanh chóng ổn định nhóm fan ‘Chung Khâm’, đây là một trong những điểm mấu chốt để bảo trì danh tiếng của Sở Khâm, nếu vị tổ tông này tương lai còn dự định công khai, khống chế dư luận là một thủ tục rất quan trọng.

Sở Khâm lại tỏ vẻ giống như không có việc gì mà chỉ huy mọi người tổ chức tiệc lửa trại, mà người thắng sau cùng lại vừa vặn chính là anh em nhà họ Chung. Bởi vì trò chơi kỳ này chủ yếu khảo nghiệm trí lực, anh hai Chung dựa vào tư duy logic chặt chẽ mà hoàn toàn nghiền ép mọi người, lấy được kho báu chung cuộc. Mà kho báu được thiết lập ngoại trừ một đôi đũa vàng còn có một chai rượu champagne.

Chung Nghi Bân đứng trên bãi đá ngầm, cầm champagne lắc mạnh, mọi người hoan hô nhìn chai rượu sủi bọt bắn ra, lại vây quanh lửa trại ăn một bữa tiệc nướng phong phú.

Thời gian tốt đẹp trôi qua rất nhanh, mọi người liền thống nhất ngồi du thuyền đi suốt đêm trở về đất liền, ai cũng không muốn lại tiếp tục ngủ trong lều dã chiến vừa nóng bức lại vừa ẩm ướt. Chung Nghi Bân vừa lên bờ liền nhận được điện thoại, có cái là do công ty gọi tới, có cái là do đối tác gọi, còn có điện thoại của ông Chung góp vui.

“Xem chuyện tốt trước đó con làm kìa. Trong vòng 3 ngày phải xử lý sạch sẽ cho cha, nếu làm ảnh hưởng đến giá cổ phiếu, chuyện của Giải trí Thịnh Thế con cũng không cần quản nữa.” Thanh âm rõ ràng mang theo hàm ý tức giận của Ba Chung truyền từ bên kia đầu dây đến, khiến lỗ tai của Chung Nghi Bân cũng lùng bùng cả lên.

Chung Gia Bân đã nghe báo cáo hết ngọn nguồn liền trầm mặc một chút, quay đầu nói chuyện với Sở Khâm: “Tính chân thực của chuyện này còn phải chờ xét lại. Nghi Bân đã mất trí nhớ, cậu không nên trách nó.”

Sở Khâm sửng sốt một chút, gật đầu: “Em biết, anh hai cứ yên tâm.”

Ngu Đường vừa nghe nói việc này liền tỏ ý muốn hỗ trợ, dù sao cổ phần của Cựu Lãng hiện tại cũng do anh khống chế, muốn chuyển biến hướng gió trên mạng là việc dễ như trở bàn tay. Rất nhanh, đã có chuyên viên quản lý weibo đứng ra phân tích chuyện này, nói cả sự kiện khắp nơi đều lộ ra cổ quái, hết lần này đến lần khác cố ý lựa chọn thời điểm Chung Nghi Bân phải ra đảo quay tiết mục, không thể tiếp sóng điện thoại mới công khai, tuyệt đối là rắp tâm bất lương, toan tính kỹ lưỡng.

Chỉ là một sóng vừa ổn một sóng khác lại nổi lên, Chung Nghi Bân vừa trở về công ty đã nhìn thấy mấy tên du côn ăn vạ trước cửa, còn khiêng theo một cái cán, trên cán là một bà cụ bị liệt nửa người. Con cái bà cụ ngồi lê dưới đất khóc lóc, nói Chung Nghi Bân hai năm trước đua xe trên đường đụng phải mẹ của bọn họ, sau lại thuyết phục muốn giải quyết riêng, mỗi tháng sẽ gởi sinh hoạt phí đến. Thế nhưng bắt đầu từ tháng sáu lại không thấy tăm hơi, tiền bạc dùng hết, bà cụ vì không có tiền điều trị đã sắp không trụ được nữa.

Chung Nghi Bân bị mất trí nhớ vào tháng bảy, nếu như thật sự từ tháng sáu đã không gởi tiền cho đối phương cũng coi như vừa khớp.

Chung Nghi Bân đứng sững tại chỗ, hai mắt mở to, việc này anh hoàn toàn không có ấn tượng, lẽ nào trước đây anh thật sự hư hỏng như vậy? Bởi vì Chung Nghi Bân có chút thất thần, vì vậy đối với hành động xông lên ẩu đã của đám côn đồ nọ lại không kịp tránh né.

Cũng may bên cạnh anh còn có bảo an của công ty, trong nháy mắt liền tiến lên chế phục tên lưu manh nọ, đám du côn đi cùng bọn họ lập tức nháo lên ầm ỹ, còn căng băn rôn vải trắng chữ đen cực kỳ nổi bật lớn tiếng hô hào.

Một màn này rất nhanh đã bị paparazi chụp lại, lập tức bị truyền lên mạng. Nguyên bản đám người đã bắt đầu quên scandal trước đó lại bị tình cảnh này làm xúc động thần kinh, đồng loạt kêu gào yêu cầu Chung Nghi Bân lăn khỏi ‘Bánh bao chạy mau’.

‘Cũng là cùng cha cùng mẹ, vì sao nhân phẩm của Chung Nghi Bân so với anh mình lại kém nhiều như vậy?’

‘Chung Nghi Bân vốn không ưu tú bằng anh mình, đoán chừng là bất cần làm loạn rồi đấy.’

‘Loại gà cay[1] này căn bản không xứng ở cùng Khâm Khâm nhà chúng ta!’

Chung Nghi Bân nhìn bình luận trên mạng, trong lòng rất mờ mịt. Sở Khâm đưa qua một ly nước nóng, lại dời laptop đi nơi khác: “Đừng xem, nghỉ một chút đã.”

“Sở Khâm…” Chung Nghi Bân ngẩng đầu nhìn người yêu, trong mắt chôn sâu sự thống khổ, “Trước dây anh thật sự là một người rất kém cỏi sao?” Ý nghĩ của anh bây giờ là một đoàn hỗn loạn, căn bản không nhớ được bất cứ hình ảnh nào của quá khứ, điều này làm cho anh cảm thấy bất lực cũng vô cùng khổ não. Nếu như anh thật sự là một người xấu xa như vậy, căn bản không xứng với Sở Khâm, anh chỉ là một kẻ bỏ đi…

Sở Khâm yên lặng nhìn người yêu, thần sắc nghiêm túc nói: “Chung Nghi Bân, anh là đang vũ nhục em.”

Chung Nghi Bân lại càng hoảng sợ, cả người gắt gao siết chặt.

“Sở Khâm em là ai chứ? Làm sao có thể ở cùng loại gà cay quả cả đời,” Sở Khâm dùng ngữ điệu nghiêm túc, tuy rằng dùng ngôn ngữ mạng nhưng vẫn rất nghiêm trang, “Anh không phải loại người sẽ làm ra những việc như vậy.”

Ánh mắt vốn đang tối sầm đột nhiên bắn ra tia sáng chói mắt, Chung Nghi Bân dùng một tay ôm chặt Sở Khâm vào lòng: “Em… em tin tưởng anh sao?”

“Đừng lo lắng, chỉ là một mánh khóe nhỏ, rất nhanh sẽ giải quyết được thôi,” Sở Khâm mỉm cười xoay người ôm lấy đối phương, “Vấn đề mấu chốt bây giờ là phải tìm ra ai đã tiết lộ tin tức.”

————————–

Tiểu kịch trường:

Nhị Bính: Bọn họ nói ta là gà cay

Khâm Khâm: Chớ sợ chớ sợ, ngươi cũng không phải gà cay

Nhị Bính: Ngươi thế nào khẳng định như vậy

Khâm Khâm: Bởi vì ngươi là Chung Tiểu Kê nha, nhỏ như vậy còn chưa đủ để làm gà cay đâu

Nhị Bính: Mới không phải đâu! Kê kê của ta một chút cũng không nhỏ!

Khâm Khâm: …

——————-

1/ Gà cay: Một kiểu ngôn ngữ mạng chỉ loại người chua ngoa quá quắt, còn có thể dùng để chỉ những kẻ hư hỏng lưu manh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *