Chương 87: Chỉnh đốn

Sở Khâm cúp điện thoại trầm mặc một chốc, sau đó lại thay nét mặt nghiêm túc gọi Mã Dược vào phòng.

Mã Dược vẫn là một thanh niên trẻ, lúc trước khi làm việc dưới trướng Trần Phong vẫn rất lưu loát, sau khi Trần Phong rời đi còn đặc biệt đề cử người này. Là người của ai cũng không quan trọng, đều là nhân viên của Thịnh Thế, chỉ cần dụng tâm làm việc là được. Thế nhưng cũng không nên gây thêm phiền phức cho anh.

“Giám chế Sở, anh gọi tôi.” Mã Dược cười đến vô cùng khiêm tốn.

“Tôi vừa nhận được một thông báo khiếu nại từ phía nghệ sỹ, nói rằng cậu thông báo tin tức giả cho bọn họ, khiến bọn họ phải chịu tổn thất to lớn. Còn yêu cầu Thịnh Thế bồi thường.” Sở Khâm thong dong nói.

Sắc mặt Mã Dược đổi đổi, trong đầu nhanh chóng lướt qua những động tác nhỏ mình làm trước giờ, y đã truyền không ít tin tức sai cho các nghệ sỹ, rốt cuộc lần này là ai khiếu nại nhất thời cũng nghĩ không rõ, chỉ có thể chống đỡ nói: “Tôi thật sự không biết, tôi trước giờ vẫn dựa theo thông báo của công ty giao tiếp với nghệ sỹ.”

Sở Khâm nhìn thẳng vào mắt Mã Dược, nói: “Mã Dược, cậu trước giờ vẫn rất cầu tiến, tôi cũng rất thưởng thức hiệu suất làm việc của cậu. Thế nhưng cậu phải nói thật với tôi, nếu không việc này làm lớn ra tôi cũng không giữ được cậu.”

“Tôi đương nhiên là nói thật, tôi đảm bảo.” Mã Dược son sắt thề thốt, trong mắt lại lộ ra vài tia chột dạ.

“Tốt lắm, chuyện này ngày mai công ty sẽ phái người đến can thiệp, chúng ta sẽ mở một hội nghị để giải quyết. Lúc đó cậu có thể đứng ra đối chất.” Sở Khâm tỏ vẻ vô cùng tin tưởng cấp dưới, sẵn sàng chuẩn bị đi cãi nhau khiến cho Mã Dược càng thêm hoảng sợ.

Sau khi rời khỏi phòng làm việc của Sở Khâm, Mã Dược chỉ cảm thấy cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhanh chóng đi tìm Trần Phong, kéo người về một góc nói.

“Tổng giám chế Trần, làm sao bây giờ? Có người tố cáo đến chỗ của Sở Khâm.” Mã Dược đầu đầy mồ hôi nói.

“Hoảng cái gì, bọn họ lại không có chứng cứ minh xác. Cái miệng của Sở Khâm lợi hại như vậy, cậu cứ để cho bọn họ ra mặt là được rồi.” Trần Phong già dặn phân tích.

“Thế nhưng ngày mai phải công khai đối chất. Nếu như chuyện này vỡ lở ra, em sẽ mất việc đấy.” Mã Dược lại sốt ruột không thôi.

“Không đến mức mất việc, nhiều lắm chỉ là phạt ít tiền rồi thôi. Sau đó tôi liền điều cậu đến phòng tin tức, không sao đâu.” Trần Phong an ủi vài câu rồi rời đi.

Mã Dược nhận được lời bảo đảm của Trần Phong cũng an tâm hơn một chút. Nào ngờ hôm sau Sở Khâm cư nhiên triệu tập toàn bộ nhân sự của phòng giải trí đến họp, Mã Dược nhìn thấy thanh thế như vậy tay chân nhất thời có chút nhũn ra.

“Hôm qua tôi nhận được khiếu nại từ người đại diện của Tôn Tường, nói Mã Dược lúc đó đã thông báo với bọn họ rằng tiết mục ‘Bánh bao chạy mau’ phị phía phụ trách chặn lại, không thể quyết định ngày quay hình, dẫn đến Tôn Tường rút khỏi gameshow. Hiện tại tin tức giả này đã tạo thành tổ thất cho bọn họ, muốn chúng ta bồi thường.” Sở Khâm lập tức vào đề đem chuyện này nói ra.

Phòng hội nghị nháy mắt đều yên tĩnh, mọi người hướng tầm nhìn về phía Mã Dược, thấp giọng xì xào.

Chuyện lúc đó mọi người đều biết, Sở Khâm đã nhiều lần cường điệu phải trấn an phía nghệ sỹ, thông báo bọn họ sẽ đúng hạn khai máy, cho dù đối phương có ý kiến cũng phải tận lực lôi kéo. Người này lại làm ngược, trực tiếp nói với nghệ sỹ bọn họ không thể khởi quay đúng hạn! Đây rõ ràng là không nghe sự chỉ huy của Sở Khâm, gây chuyện cho tổ tiết mục.

“Tôi… tôi chưa từng nói qua những lời này.” Mã Dược cắn chết không thừa nhận, hiện tại y chủ yếu phụ trách liên lạc với nghệ sỹ tham gia tiết mục ‘Bánh bao chạy mau’ và hoạt động ngoài trời do Chu Sướng chủ trì. Ngày hôm qua lúc Sở Khâm hỏi y cũng không biết chính xác là do ai khiếu nại, hiện tại đã rõ thì trong lòng lại càng yên tâm hơn. Chuyện của Tôn Tường y hoàn toàn không để lại một chút chứng cớ nào, chỉ cần dứt khoát không nhận là xong.

“Ồ, thật trùng hợp, chỗ tôi cũng nhận được khiếu nại từ phía nghệ sỹ, bất quá đều là chuyện râu ria nên cũng không báo lên trên.” Ngay sau đó, Chu Sướng vốn đang ngồi một bên đột nhiên mở miệng, đưa một xấp tài liệu đến trước mặt Sở Khâm.

Chu Sướng vừa được cho đơn độc chủ trì tiết mục, vẫn luôn nỗ lực muốn làm cho thật tốt, thế nhưng mỗi kỳ đều có đủ chuyện không thuận lợi phát sinh. Là một người mới có nhu cầu nhanh chóng chứng minh thực lực, nếu như đổi thành người khác làm tổng giám chế, anh cũng chỉ có thể hít sâu cố gắng chống đỡ, yên lặng nhịn xuống. Thế nhưng quan hệ của Sở Khâm và anh lại đủ thân thiết, chỉ cần có nghi vấn lập tức đi hỏi, giữa hai người không sinh ra bất kỳ hiểu lầm nào, ngược lại còn tìm được con chuột phá hoại Mã Dược này.

Một xấp tư liệu dày cộm trước mặt là do Chu Sướng mặt dày đi đối chứng cùng nghệ sỹ, còn có đầy đủ chữ ký, bằng chứng như núi.

Mã Dược vừa thấy những thứ này liền đổ mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt, nói không ra lời

Sở Khâm liếc y một chút, sau đó lại nhìn vẻ mặt của những người đang ngồi trong phòng họp, chậm rãi mở miệng: “Tôi vừa tiếp nhận cái ghế này, cũng không yêu cầu mọi người bán mạng cho tôi, chỉ cần làm tốt nhiệm vụ của mình là được. Bất kỳ một ngành nghề nào, những người chuyên nghiệp và thành thật đều đáng giá được tôn trọng. Nếu có người lợi dụng chức vị đi đường ngang ngõ tắt, gây thiệt hại cho công ty và phía đối tác, hiển nhiên là hành vi bất cứ nơi nào cũng sẽ không tùy tiện dung thứ.”

Các nhân viên thuộc tổ tiết mục của Thịnh Thế TV trên cơ bản đều có mặt tại đây, nhìn thấy Sở Khâm công khai mạnh mẽ thu thập Mã Dược, những người vốn đứng về phía Sở Khâm liền nhảy cẫng lên hoan hô, người còn dao động liền hạ quyết tâm, những kẻ có tâm tư khác cũng lặng lẽ thu hồi tính toán của mình.

Mã Dược lập tức bị đuổi việc trước mặt mọi người, tổng giám chế Trần nhà hắn căn bản không có cơ hội kéo hắn đến phòng ban khác. Đám thuộc hạ cũ của Trần Phong đều nhất loạt bị biến động này đánh cho tỉnh táo lại. Theo ai cũng chỉ là kiếm chén cơm, làm Sở Khâm không thoải mái là đang tự đập chén của mình, ai nặng ai nhẹ vừa nhìn liền hiểu. Bầu không khí trong đài lập tức bị thanh lọc, một đoạn thời gian dài sau đó, Sở Khâm rõ ràng cảm giác được công việc của mình làm được thuận lợi hơn không ít.

Đến ngày thu hình Đại tạp quái, khán giả hiện trường đã không kịp chờ đợi, có không ít nhân viên nội bộ của Thịnh Thế TV cũng chạy đến xem náo nhiệt. Cái gameshow này quá nổi, nhân viên trong đài cũng có không ít người đều là fan của chương trình.

Anh em Triệu Húc vì đến tham gia tiết mục còn đặc biệt tập luyện một bài thể dục dụng cụ. Triệu Yến căn theo tiếng nhạc nhộn nhịp vui vẻ nhào lộn xuất hiện giữa sân khấu, phục trang hồng nhạt xinh đẹp, cơ thể mềm dẻo nhanh nhẹn. Triệu Yến cầm trên tay một dãy lụa thật dài không ngừng xoay chuyển, anh trai Triệu Húc cũng mặc một bộ đồ thể thao cùng màu, tay cầm dây lụa phối hợp cùng em gái.

Múa lụa vốn là hạng mục chỉ có nữ vận động viên biểu diễn, Triệu Húc cơ thể cao to rắn rỏi đột nhiên cầm dây lụa múa may quả thực có chút khôi hài, thế nhưng cố tình người này còn rất ra sức múa, khiến khán giả cười tới bò lăn.

Hai chị em Ôn Tình mặc sườn xám phong cách thục nữ đồng bộ, bước ra chào hỏi mọi người.

Tuy rằng hai đôi người chơi khác không đến được nhưng cũng không làm khó nổi Sở Khâm. Có vài ngôi sao trước đó khước từ lời mời nhìn thấy tình huống liền hối hận đến xanh ruột, nhận được lời mời tham gia Đại tạp quái từ Sở Khâm, không đến chính là thiệt thòi của bọn họ.

Lần này chương trình còn mới đến một cặp anh em trai, một cặp chị em gái, chính là nam thứ của bộ phim truyền hình tiếp theo do Giải trí Tinh Hải trù bị và một nữ diễn viên đang được lăng xê. Thế nhưng hai cặp này sẽ xuất hiện sau khi sân khấu ổn định, biểu diễn mở màn chỉ có nhóm của Triệu Húc và Ôn Tình.

“Hoan nghênh mọi người đúng giờ ngồi trước màn hình xem Đại tạp quái. Tôi là Sở Khâm.” Sở Khâm mặc lại bộ trang phục khi anh xuất hiện tại thôn Thất Tinh trong tập gameshow đầu tiên, mỉm cười nói lời mở màn, “Mọi người đều biết, khách mời kỳ này của chương trình chính là các đội chơi trong ‘Bánh bao chạy mau’. Xin cho một tràn pháo tay hoan hô.”

“Không đúng rồi,” Sau khi giới thiệu khách mời, Lâm Tiếu Tiếu đột nhiên nói, “Có phải là thiếu vài người hay không?”

“Ngu Đường và Chung Gia Bân đều là CEO, không phải nghệ sỹ chuyên nghiệp, công tác bận rộn. Ảnh đế và Ảnh hậu còn phải tham gia Liên hoan phim quốc tế nên không có thời gian xuất hiện, thật sự rất đáng tiếc.” Sở Khâm nhún nhún vai.

Khán giả cũng theo đó phát sinh tiếng than thất vọng, Sở Khâm lại cao giọng một chút: “Không có nhóm anh chị dẫn đi các bánh bao là không thể đến, vì vậy bạn nhỏ Ngu Lân của chúng ta cũng không xuất hiện. Bất quá…”

Một tiếng ‘Bất quá’ kéo dài này thành công gợi lên lòng hiếu kỳ của mọi người.

“Em biết rồi!” Lâm Tiếu Tiếu cướp lời, “Có một cái bánh bao tự mình lăn đến!”

Vừa dứt lời cánh gà liền mở ra, Chung Nghi Bân mặc một bộ quần áo hằng ngày chậm rãi bước lên sân khấu.

“A a a a!” Khán phòng lập tức sôi lên, các khán giả gào khóc kêu to. Hiện tại sức ảnh hưởng của Chung Nghi Bân cư nhiên đã vượt qua Ôn Tình vừa lấy được giải ‘Thị hậu’, chuyện này thực sự có chút ngoài dự đoán của mọi người.

Lâm Tiếu Tiếu lập tức cứng người, cung cung kính kính chạy đến cúi đầu chào hỏi: “Tổng giám đốc!”

“Lúc nãy cô đang nói gì?” Chung Nghi Bân hơi nhướn mày nhìn qua

Lâm Tiếu Tiếu vội vã xua tay: “Không có gì không có gì, chúng ta đang nói, trong tiết mục ngày người có giá trị nhan sắc cao nhất chính là tổng giám đốc ngài đây.”

“Ha ha ha ha hắc…” Câu nịnh bợ khoa trương này chọc cho khán giả cười to không ngừng.

“Tổng giám đốc nhà người khác đều là công vụ bận rộn, anh thế nào lại rảnh rỗi như vậy chứ?!” Sở Khâm kéo Chung Nghi Bân đến giữa sân khấu, vẻ mặt lo lắng phỏng vấn.

“Chuyện làm ăn của nhà mình, vẫn là nên chiếu cố một chút.” Chung Nghi Bân rũ mắt nhìn sang, hơi mỉm cười. Thanh âm trầm khàn từ tính vô cùng êm tai, lúc nói chuyện vẫn nhìn thẳng vào Sở Khâm, không khí giữa hai người có chút vi diệu.

‘Trời ạ! Trời ạ! Mọi người có cảm nhận được ánh mắt thâm tình kia không? Ta sắp không thở nổi rồi!’

‘Bạn nhỏ Chung vừa rời khỏi anh trai liền nháy mắt khôi phục lại khí thế Tổng tài bá đạo nha!’

‘Chung Khâm giương buồm rồi, ngao ngao ngao!’

Sau khi tiết mục kỳ này phát hình đã lần nữa dẫn phát cp đại chiến trên mạng, nhưng lần này ‘Chung Khâm’ rõ ràng chiếm được ưu thế. Đàn ông ấy, lúc có người để dựa vào liền biến thành trẻ con, khi có đối tượng cần bảo vệ lại trở thành super hero, cái loại cá tính vừa mâu thuẫn lại vừa thống nhất này khiến Chung Nghi Bân càng được các fan yêu mến hơn, chỉ số theo dõi đã sắp vượt lên khỏi Ngu Đường rồi.

Đợi Đại tạp quái thu hình xong, Sở Khâm lại mang mấy đôi anh chị em đi đến địa điểm tiếp theo của gameshow. Khu vực được chọn lần này là một hòn đảo không người, dĩ nhiên cũng sẽ không có tháp thu phát sóng thông tin, các thiết bị điện tử đều không hữu dụng. Thế nên các vị CEO đều phải giao phó công tác cho cấp dưới từ sớm để đề phòng sự cố.

Phía bên Đại Ngư, bởi vì cha của Ngu Đường đã từ nước Mỹ trở về nên đã có người giúp anh trông coi công việc, chỉ là Ngu Đường vẫn có chút lo lắng nên còn nhờ vả bà xã nhà mình nhìn ngó trước sau. Mà phía bên Thịnh Thế, người cầm quyền tối cao trước giờ vẫn là ông Chung, vì vậy hai đứa con trai có nắm tay nhau chạy mất vẫn còn ông chống đỡ, chỉ là bận rộn đến chân không chạm đất mà thôi.

Sở Khâm cười híp mắt dẫn mọi người lên máy bay, chỉ là khi bọn họ đều đang vui vẻ hướng về phía biển rộng thì có mấy tin tức ba xu ùn ùn xuất hiện.

———————-

Tiểu kịch trường: 《Nhị Bính ở trước mặt ca ca và Khâm Khâm là loại bánh khác nhau》

Nhị Bính: Ca ca, ta không có tiền

Đại ca: Thẻ đây, tự mình đi rút

Nhị Bính: Khâm Khâm, ta có tiền

Khâm Khâm: Đưa đây ta bảo quản cho, sau này lấy ra dùng

Nhị Bính: Ca ca, ta muốn mua nhà

Đại ca: Ta giúp ngươi chọn một vị trí, đã trả tiền cọc rồi, tự mình đi xem đi

Nhị Bính: Khâm Khâm, ta có nhà

Khâm Khâm: Đưa đây ta bảo quản cho, sau này đến ở

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *