Chương 86: Mối tình đầu

Hai người mặc đồng phục học sinh, trốn ra sân thể thao tản bộ.

“Trước đây khi học trung học anh có cúp tiết không?” Sở Khâm cười híp mắt hỏi Chung Nghi Bân, mặc dù hiện tại chỉ là giả vờ, thế nhưng trốn học như vậy vẫn khiến anh có một loại cảm giác hưng phấn khi phạm tội.

“Không nhớ rõ.” Chung Nghi Bân có chút mờ mịt nhìn những dãy phòng học phía xa xa, thoạt nhìn có chút quen thuộc lại rất xa lạ, trong tiềm thức anh biết mình đã từng trải qua rất nhiều kỷ niệm ở nơi này, thế nhưng vẫn không thể nhớ được rõ ràng.

“Lúc em học năm hai trung học đã trốn tiết.” Sở Khâm giơ tay lên xoa xoa đầu Chung Nghi Bân, cũng không miễn cưỡng đối phương phải nhớ lại mà nhẹ nhàng kể về chuyện trước đây của bản thân.

Chung Nghi Bân hơi mở to mắt, Sở Khâm thoạt nhìn là loại học sinh rất ngoan hiền, cư nhiên cũng trốn học?!

“Ừ, khi đó vóc dáng của em gầy nhỏ, nam sinh cùng khối đều không thích chơi với em, em giống như bị tẩy chay vậy. Có một lần, em thật sự không nhịn được không khí xung quanh, nhân thời gian tự học của tiết đầu tiên liền trốn ra. Em cứ thế chạy thật nhanh trong sân thể dục, vừa chạy vừa la to, nếu bị người nào đó nhìn thấy nhất định sẽ nghĩ em điên rồi…” Sở Khâm cười cười xoay người nhìn Chung Nghi Bân, thấy đối phương mở to mắt nhìn mình thì hỏi, “Làm sao vậy?”

“Anh hẳn là nên quen biết em sớm một chút.” Chung Nghi Bân đau lòng nói, nếu như bọn họ đã quen nhau từ trung học, anh nhất định sẽ che chở Sở Khâm, không cho bất kỳ ai khi dễ em ấy.

“Nếu chúng ta quen nhau sớm như vậy, anh nhất định không thích em, lúc đó tính tình của em rất xấu.” Sở Khâm xoay người bước lùi, như vậy liền có thể đối mặt với Chung Nghi Bân.

Chính bởi vì thời gian bị cô lập hồi trung học đó Sở Khâm mới cố gắng thay đổi tính cách của mình, nỗ lực luyện tập kỹ năng giao tiếp. Anh vốn là người đầu óc linh hoạt, cứ thế từng bước từng bước dụ được tất cả học sinh nam trong khối đều đi chơi cùng mình, cuối cùng còn trở thành đầu sậu của khối. Nói tiếp nữa cũng là một đoạn thời gian dốc sức phấn đấu, vì vậy cái khẩu tài của anh cho đến tận khi lên đại học vẫn dùng rất tốt, thẳng đến khi bước lên con đường MC này.

Nếu như khi đó có một người như Chung Nghi Bân đến bảo hộ anh, Sở Khâm bây giờ đại khái vẫn sẽ là một thanh niên nhỏ gầy lại âm trầm ít nói. Có vài lời nói ra thì nghe có chút sến sẩm, thế nhưng sự thật chính là như vậy. ‘Ta cố gắng hoàn thiện chính mình, chỉ vì có thể gặp được người ở đúng thời điểm ấy.’

“Lúc anh học trung học có thích bạn gái nào không?” Nói đến đề tài này, ngữ điệu của Sở Khâm bất giác mang theo chút vị chua. Người này trước kia nói với anh bản thân chưa từng thích người khác, thế nhưng một cậu ấm đẹp trai giàu có như vậy, lúc học trung học thật sự chưa từng có tình yêu học trò sao?

Chung Nghi Bân mở to hai mắt nhìn: “Trí nhớ anh còn không có, làm sao biết được!”

“Vậy anh cảm thấy thế nào?” Sở Khâm có chút không buông tha hỏi dồn.

“Tuyệt đối không có!” Chung Nghi Bân chỉ lên trời thề thốt.

“Anh đã không nhớ được vì sao lại khẳng định đến thế?” Sở Khâm mím môi nhẫn cười.

“Vì anh không nhớ cho nên không tính.” Chung Nghi Bân hất hất cằm lên kiêu ngạo nói. Đột nhiên phát hiện chỗ tốt của mất trí nhớ, cho dù quá khứ từng trải qua những việc không tốt thế nào đều có thể xóa sạch, dù sao cũng là không  nhớ được mà.

“Giả dụ như khi đó anh tình yêu gà bông, anh sẽ làm những việc gì?” Sở Khâm thay đổi đề tài, nhìn xem có thể dò xét được manh mối gì hay không.

Chung Nghi Bân nhíu mày chăm chú suy nghĩ một chút, nhìn quanh trước sau bốn bề vắng lặng, liền chậm rãi đưa tay nắm lấy bàn tay Sở Khâm, có chút ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn trời: “Sẽ lén lút nắm tay đối phương đi dạo trong sân trường như vậy đi.”

Sở Khâm còn cảm thấy rất mới mẻ, bởi vì biểu tình này của Chung Nghi Bân khiến anh cũng bất chợt có chút khẩn trương: “Còn… còn gì nữa không?”

“Còn có… cùng người đó chơi bóng rổ, cùng nhau ăn cơm trưa, cùng đến nhà tắm công cộng… Buổi tối còn phải đổi giường với bạn cùng phòng của đối phương…” Chung Nghi Bân vuốt cằm, rất nghiêm túc tưởng tượng, ngẫm lại bộ dạng tươi non lúc còn trung học của Sở Khâm, nhất định sẽ nhút nhát không dám phản kháng, bị anh bá đạo vác lên vai ép lên trên tường phòng tắm tạo hint lãng mạn, cũng sẽ để anh nói ra lời thoại kinh điển từng tha thiết ước mơ —— Thiếu niên, cậu có nguyện ý cùng tôi thủ hộ địa cầu không?

Gai ốc của Sở Khâm nổi lên cuồn cuộn, đây là cái thứ lộn xộn gì.

Kế hoạch về trường trung học tìm lại hồi ức xem như thất bại, Sở Khâm chỉ có thể kéo Chung Tiểu Kê đi đến nhà hàng bọn họ thường ghé khi hẹn họ. Đây là nhà hàng kiểu tây, tương đối cao cấp, năm đó lúc Chung Nghi Bân theo đuổi anh bọn họ thường đến đây ăn tối.

“Bởi vì thức ăn ở đây rất ngon miệng?” Chung Nghi Bân cầm lấy menu xem, đều là tiếng Pháp.

“Hoàn toàn không phải,” Sở Khâm mỉm cười nhìn qua, “Bởi vì… nơi này không khí rất sang trọng.” Giám đốc Chung lần đầu tiên theo đuổi người khác, chỉ biết bắt chước những lời truyện miệng kinh điển. Mời đối phương đi nhà hàng sang trọng, những nơi hẹn hò cao cấp, lại nói những lời tâm tình sâu sắc mà người bình thường nghe không hiểu được.

Chung Nghi Bân nghe Sở Khâm nói như vậy thì có chút ngượng ngùng: “Nếu như anh hiện tại đi theo đuổi em sẽ không đưa em đi những chỗ như vậy, cứ trực tiếp ăn lẩu là được rồi.”

Lúc hai người đang nói chuyện bỗng nhiên nghe tiếng gọi từ phía sau, quay đầu lại nhìn thì bất ngờ thấy một người đã thật lâu không xuất hiện —— Vũ Vạn.

Từ sau sự kiện của Chu Tử Mông, Chung Nghi Bân cơ bản đã cắt đứt lui tới với đám bạn bè cũ. Mấy người kia còn có thể thỉnh thoảng liên lạc một chút, còn Vũ Vạn là triệt để không giao tiếp, Bạch Thành và Quý Dao cũng có chút tránh né Vũ Vạn. Dù sao Chu Tử Mông đã phạm vào sai lầm nghiêm trọng như thế, thiếu chút nữa đã kéo cả bọn xuống nước mà Vũ Vạn còn thánh phụ đến mức muốn đứng ra hòa giải, mọi người đối với thái độ này của y cảm thấy rất thất vọng.

Chung Nghi Bân không nói chuyện, chỉ nhìn Vũ Vạn bước đến lại vô thức hơi nghiêng người, đổi vị trí ngồi cùng phía với Sở Khâm. Một động tác như vậy có thể đem Sở Khâm bảo hộ sau lưng mình: “Cậu sao lại đến đây?”

“Tới dùng cơm…” Vũ Vạn thấy động tác của Chung Nghi Bân thì nụ cười cũng có chút xấu hổ.

“Đây là món khai vị của quý khách,” Bồi bàn dọn thức ăn lên, nhìn một chút trang phục của hai người rồi lộ ra nụ cười nghề nghiệp nói, “Hai vị có mang theo thẻ học sinh chứ? Có thể giảm 8% giá hóa đơn.”

Động tác uống nước của Sở Khâm dừng một chút có hơi bị sặc, Chung Nghi Bân còn trưng vẻ mặt thành thật hỏi: “Hai chúng tôi chưa từng đến đây, không biết cần mang thẻ theo. Đồng phục này không thể làm chứng minh sao?”

Bồi bàn mỉm cười xin lỗi, nói không có thẻ học sinh thì không thể giảm giá, sau đó xoay người rời đi.

Vũ Vạn nhịn không được cười ha hả, hai người trước mặt đều đã sắp ba mươi rồi, thế nhưng bởi vì bảo dưỡng rất tốt, lại thêm hiệu ứng của trang phục, nhất là gương mặt nho nhỏ của Sở Khâm thật sự rất giống thiếu niên mười tám tuổi. “Hai người vì sao lại mặc đồng phục trung học thế này? Trào lưu mới của năm nay?” Bầu không khí xấu hổ như vậy mà Vũ Vạn vẫn có thể tìm đề tài nói tiếp.

“À, vừa quay một tiết mục xong.” Sở Khâm nửa thật nửa giả nói.

“Là đến trường cũ của bọn tôi quay sao?” Trong ánh mắt của Vũ Vạn lộ ra mấy phần hoài niệm, “Nhị Bính, mày còn nhớ năm đó lúc chúng ta đến trường Nam Sơn thi đấu bóng rổ chứ? Lúc đó mày còn nói thích hoa khôi trường Nam Sơn ấy. Cô ta tên gì nhỉ?”

Sở Khâm sửng sốt, hơi nhíu mày. Chung Nghi Bân cũng liếc nhanh nhìn biểu tình của Sở Khâm, chuyện quá khứ anh không nhớ rõ, cái gì hoa khôi á khôi căn bản là không biết, có chút cáu giận trừng mắt nhìn Vũ Vạn: “Không biết.”

Lời này mang theo chút vẻ giận dỗi, mà thần sắc của Vũ Vạn cũng hơi đổi đổi, lại nói tiếp: “Nói đến chuyện này, trước đây mày còn thích ăn loại kem que màu đỏ trong căn tin của trường nữa, mỗi lần học thể dục đều muốn mua, lại quên mang tiền, lúc nào cũng chạy theo tao mượn một ít. Lần này trở về mày có nếm lại không?”

Chung Nghi Bân mở miệng, có chút không nhịn được: “Nếu như cậu không có chuyện khác thì về bàn của mình đi, chúng tôi còn phải ăn cơm.”

Vũ Vạn có chút lúng túng đứng lên, lại nhìn về phía Sở Khâm, dùng tính tình thân thiện của đối phương thế nào cũng sẽ lên tiếng giảng hòa. Thế nhưng y đã đoán sai rồi, Sở Khâm căn bản không thèm để ý đến y, còn gắp qua cho Chung Nghi Bân nếm thử phần ăn trên đĩa của mình.

Nghĩ đến cũng phải, đã nhiều năm như vậy y đều biết rõ quan hệ của Sở Khâm và Chung Nghi Bân, thế nhưng lại hùa theo Chu Tử Mông bài xích đối phương. Một người thông mình như Sở Khâm làm sao lại không nhìn ra chứ? Chỉ là vì ngại mặt mũi của Chung Nghi Bân nên mới chịu đựng bọn họ mà thôi. Hiện tại Chung Nghi Bân đã không muốn thừa nhận người bạn thân này như y, Sở Khâm cũng không cần bãi buôi với y nữa.

Người đi khuất, Sở Khâm chậm rãi đặt dao ăn xuống, lau miệng, lại xoay đầu nhìn về phía Chung Nghi Bân: “Hoa khôi trường Nam sơn, hử?”

Chung Nghi Bân nhăn mặt đáng thương: “Anh thật sự không nhớ mà.”

Sở Khâm giơ tay lên đem gương mặt khổ qua kia nặn thành một cái mỏ gà con, lại nhướn mắt nhìn về phía Vũ Vạn rời đi. Hôm nay những lời của Vũ Vạn đều có chút đột ngột, là vì muốn ly gián quan hệ của anh và Chung Nghi Bân hay là vì mục đích nào khác?

Lại qua vài ngày cũng không thấy phát sinh chuyện gì, Sở Khâm liền tạm thời đem việc này vứt ra sau đầu, chuyên tâm chuẩn bị thu hình tiết mục.

‘Bánh bao chạy mau’ chính là vô cùng được săn đón, những gameshow của các đài truyền hình khác đều không thể vượt qua được. Mà tiết mục ‘Mười lăm ngày lãng mạn’ Tôn  Tường nhảy dù qua cho đến bây giờ cũng chưa thể khai máy.

“Nghe nói kỳ Đại tạp quái này thiếu người, anh em nhà họ Ngu cùng với giám đốc Chung lớn không thể đến được. Chúng ta liền liên lạc với Sở Khâm một chút để cậu xuất hiện làm khách mời, nói rằng cậu sẽ là người chơi mùa thứ hai của tiết mục.” Người đại diện của Tôn Tường đã lăn lộn trong giới lâu như vậy, tin tức vẫn coi như linh thông.

“Lần trước nháo loạn đến quá khó coi, Sở Khâm sẽ giúp chúng ta mới là lạ.” Tôn Tường uể oải nói. Trước đây mọi người đều nói, Sở Khâm trong giới giải trí không có kẻ thù, đối với ai cũng rất thân thiện, kỳ thực đó chỉ là biểu hiện mặt ngoài mà thôi. Trong khoảng thời gian này hắn đã chân chính cảm nhận được, người đắc tội Sở Khâm sẽ có hậu quả như thế nào

Không chỉ có những hạng mục của Thịnh Thế không hợp tắc với hắn, mà ngay cả những đối tác trước đây cũng lãnh đạm hơn rất nhiều. Vốn bọn họ dự định mời Ôn Tình đến diễn MV ca khúc chủ để cho album mới, kết quả bị bên kia dùng lý do thời gian xung đột để từ chối. Cái kế hoạch nhận vai nam phụ của bộ phim do Giải trí Tinh Hải chế tác cũng thất bại, đột nhiên bên kia thông tri phía đầu tư đã chèn người vào chỗ, không thể hợp tác với hắn, vô cùng xin lỗi…

Người đại diện gấp đến độ cả người nổi lửa, khoang miệng bị lở đến đỏ ửng, trái lo phải nghĩ, quyết định để Tôn Tường chủ động gọi điện hẹn Sở Khâm ra ăn cơm, trực tiếp xin lỗi về sự kiện lần trước, hàn gắn lại quan hệ. Nào ngờ lại bị Sở Khâm uyển chuyển cự tuyệt, nói rằng thời gian gần đây phải vào núi quay tiết mục, dịp khác hẳn gặp.

“Giám chế Sở, chuyện lần trước đúng là lỗi của chúng tôi,” Người đại diện phía Tôn Tường cắn răng, đem đòn sát thủ của mình ra đối phó, “Thế nhưng việc này cũng không thể đẩy hết trách nhiệm cho chúng tôi, một phần cũng là do nhân viên liên lạc tên Mã Dược của Thịnh Thế gây ra. Nếu không phải anh ta khẳng định tiết mục này có 90% không thể quay được, chúng tôi cũng sẽ không vội vàng từ chối. Chuyện này không phải đều là hiểu lầm sao?”

Sở Khâm hơi nhíu mày: “Hóa ra là như vậy, tôi sẽ xử lý Mã Dược để cho các anh một câu trả lời thích đáng.”

“Này… này?” Người đại diện của Tôn Tường há to miệng, người này đánh thái cực quá giỏi rồi, phía các anh bán ra tin tức quan trọng như vậy, đối phương không những không nói một câu nhận lấy ân tình mà còn rất biết thừa gió bẻ măng đi thu thập nội gián. Anh bán tin tức lại trở thành tố cáo, ân oán của bọn họ vẫn khó giải như trước.

—————————-

Tiểu kịch trường: 《 Nhị Bính trước đây không phải cái bánh đủ kỹ thuật》

Khâm Khâm: Ta có phải là mối tình đầu của ngươi không?

Nhị Bính: Ta không nhớ rõ

Khâm Khâm: Ô ô ô, ngươi là một tên phụ bạc

Nhị Bính: Đừng khóc đừng khóc, ta có biện pháp để nghiệm chứng

Khâm Khâm: Thế nào?

Nhị Bính: Lúc làm lần đầu có đau không?

Khâm Khâm: Đương nhiên đau, ta thiếu chút nữa đã bất tỉnh có được không? Tên hỗn đản này

Nhị Bính: Ngô, đó chính là mối tình đầu rồi

Khâm Khâm: Gì?

One comment

  1. Cảm ơn chủ nhà nhiều (≧▽≦) Đọc 1 lèo sướng quá 😁

    “Lại qua vày ngày cũng không thấy phát sinh chuyện gì, Sở Khâm liền tạm thời đem việc này vứt ra sau đầu, chuyên tâm chuẩn bị thu hình tiết mục.” -> vài ngày

    “Người đại diện của Tôn Tường đã lăn lôn trong giới lâu như vậy, tin tức vẫn coi như linh thông.” -> lăn lộn

    “Không chỉ có những hạng mục của Thịnh Thế không hợp tắc với hắn, mà ngay cả những đối tác trước đây cũng lãnh đạp hơn rất nhiều.” -> lãnh đạm

    “Người đại diện gấp đến độ cả người nổi lửa, khoang miệng bị lở đến đỏ ửng, trái lo phải nghĩ, quyết định để Tống Tiêu chủ động gọi điện hẹn Sở Khâm ra ăn cơm, trực tiếp xin lỗi về sự kiện lần trước, hàn gắn lại quan hệ.” -> chỗ này là Tôn Tường chứ ha 🤔

    Mấy chương trước cũng có vài lỗi chính tả với sai tên nhưng mà t onl bằng đt nên ko comment được 😝 Mà nghe nói chủ nhà sẽ làm word nên chắc là sẽ beta lại thôi, nếu là t làm phiền thì cứ nói nha 😶

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *